GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay xes thunguoi va dong vat

xes thunguoi va dong vat

cập nhật xes thunguoi va dong vat , đọc truyện xes thunguoi va dong vat , xem xes thunguoi va dong vat , truyện xes thunguoi va dong vat , đọc xes thunguoi va dong vat , wap xes thunguoi va dong vat
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem xes thunguoi va dong vat

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 14:12

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Tên truyện : bắt cá 2 tay trên thiên đường
Tác giả : Aramis tên thật là Jean Kim
Nguồn : 2T
Thể loại : triện tình củm, nhẹ nhàng.

TÔI ĐƯỢC DỰ ĐÁM TANG CỦA CHÍNH MÌNH

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?".

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật.

Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi.

Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối. "Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ". Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười.

"Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

"Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả m

Xem xes thunguoi va dong vat

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem xes thunguoi va dong vat

Giận anh, hãy mở quà!
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:09

à một đồ vật có ý nghĩa mang tính gợi mở, bất ngờ khiến tôi cứ trào nước mắt vì hân hoan, vì tình cảm bao la anh dành cho. Mỗi món quà nhỏ là mỗi lúc tôi dành một phút suy ngẫm để hiểu anh hơn, để thấy rằng anh thật quý giá. Đến hộp trong cùng, bé nhất, chỉ nhỉnh hơn chiếc điện thoại một chút, bên ngoài ghi độc một dòng: Mãi yêu em! Trong đựng một trái tim màu tím thủy chung, làm bằng vải nhung mềm mại cùng một tấm giấy nhỏ gấp làm tư, anh viết: Đây là trái tim anh, qua bao thời gian, thử thách sẽ vẫn trọn vẹn gần bên em, trao gửi đến em tình yêu chân thành nhất. Đừng giận anh nữa, em nhé!. Nước mắt tôi đầm đìa, anh khi nào cũng thế, chín chắn và luôn suy nghĩ sâu sắc hơn tôi nhiều. Tôi đắn đo chưa biết sẽ làm gì, liền mở máy nhắn tin: Em yêu anh!. Anh vui mừng, rối rít gọi lại, hỏi han. Tôi đi rửa mặt sau đó quay vào, gói ghém tất cả món quà theo thứ tự từ đầu, không để lại dấu vết... Posted Image Hôm sau anh đến chơi, thắc mắc nhìn hộp quà, rồi hóm hỉnh: Đã mở Trút giận chưa? ;[img]/images/yahoo/3.gif" alt="Giận anh, hãy mở quà![/img] Tôi vờ bình thản, mắt nhìn nghếch sang: Mở ra làm gì, có thế mà cũng giận, đòi mở quà thì anh phải gửi tới em chục hộp nữa nhé! [img]/images/yahoo/10.gif" alt="Giận anh, hãy mở quà![/img] . Anh cười thật hiền: Thế thì tốt, để em phải nghĩ, anh lo lắm. Tôi ngập ngừng: Để anh phải lo lắng em cũng buồn lắm, em sẽ không giận anh đâu. Rồi tôi ra vẻ hậm hực: Nhỡ không bao giờ em giận anh thì sao, cũng phải có hạn sử dụng để mở chứ?. Anh hét to: Được thôi, đó sẽ là dịp kỉ niệm tám mươi năm ngày cưới. Phải, đến một ngày anh với tôi mở ra và sẽ thấy, hộp trong cùng, bên cạnh trái tim tím kia là tờ giấy gấp tư, có dòng chữ của tôi viết lên mặt sau: Em đã mở quà và em biết nó sẽ là lần duy nhất em giận anh, bởi bất cứ lý do nào để ta giận nhau cũng đều là ngốc nghếch. Sau này, có điều gì không hài lòng về anh, em sẽ gặp và góp ý thẳng thắn, tỏ rõ lòng mình. Bởi vì, em yêu anh!. Tôi tin, anh sẽ không giận khi biết tôi đã nói dối là chưa mở quà.

Xem xes thunguoi va dong vat

Nhóc à! anh yêu em....yêu em yêu em yêu em.....mãi yêu em
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:10

ve you, i khow.... - Alo - Anh ơi. giận em hả? - không đâu em à. sinh nhật vui chứ? - Vâng. cũng vui - Ừ! em gái...sinh nhật vui vẻ - ...cảm ơn anh - Trễ rồi. ngủ sớm đi em. bye em. Em ngủ ngon nhé! ...anh vội vàng dập máy để chặn những dòng cảm xúc ùa tới. Rồi tự cười chính mình - mình là gì của cô ấy? Sau ngày hôm đó, 2 người ít liên lạc hơn 1 tuần, 2 tuần, 1 tháng. Cô cảm giác nhớ anh ... nỗi nhớ mãnh liệt và như cào xé trái tim cô. Cô gạt bỏ đi lòng tự kiêu của 1 người con gái, gọi điện cho anh. Cô gọi rất nhiều lần, gửi rất nhiều tin nhắn nhưng không có 1 chút hồi âm. Cô bắt đầu lo sợ..mất anh... 12/12/... 11h PM reng reng...reng reng.. - Alo tôi nghe ạ - Cô có phải là Phạm Tú Minh không? - Vâng tôi đây. Có chuyện gì thế? - Cô là người nhà của anh Nguyễn Thanh Phong không? -..Vâng. có chuyện gì. anh ấy bị gì sao? - Vâng! cô đến ngay bệnh viện zz gấp! anh ấy đang trong tình trạng nguy kịch. chúng tôi lấy điện thoại anh ấy để gọi cho người nhà và chỉ thấy mỗi sđt của cô thôi... tít tít tít...chiếc điện thoại cô rớt xuống, cô lao nhanh đến bệnh viện trong khi dép còn chưa xịp xỏ xong. Cô hốt hoảng chạy tới khoa cấp cứu và mắt ướt lệ khi nhìn thấy 1 người đàn ông trên mình đầy máu me. Cô òa khóc như một đứa trẻ. Rồi bỗng từ sau lưng cô 1 giọng nói quen thuộc cất lên: - Em sao thế? Sao lại khóc vậy nhóc? ..Theo phản xạ, khi vừa nhìn thấy anh cô ôm chầm lấy... - Sao thế! sao lại như vậy? rõ ràng là...là người ta nói anh bị... - Hì! anh và người đó đều bị tai nạn, Đưa vào đây vì gấp quá nên họ lại cầm nhầm điện thoại anh, trùng hợp hơn là người đàn ông đó tên họ giống hệt anh nữa. - Vậy mà làm em lo chết đi được! kì cục quá đi. - ừm...em à! với em bây giờ...anh là gì thế? - Không biết đâu... - Ừ.. - Anh à! nói nhỏ anh nghe cái này nhé! - chuyện gì? - Đồ ngốc em yêu anh mất rồi...... - Em tỏ tình sao???? hì! - ax! không nói chuyện với anh nữa! - Nhóc ơi! Anh yêu em, yêu em.................mãi yêu em!! - Sao nói yêu em nhiều thế? - Vì...anh nói bù lại cho 3 năm qua...

Xem xes thunguoi va dong vat

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem xes thunguoi va dong vat

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:12

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn... Quán cà phê nhỏ ẩn mình thật sâu trong ngõ hẻm, sau những con đường quanh co, chật chội của phố cổ bụi mờ. Chiều muộn, Sa áp tay mình vào cốc cappuchino ngọt thơm mùi sữa rồi để cho hương thơm cà phê quẩn quanh nơi đầu mũi. Cảm giác thật thư thái. Màn hình laptop sáng trưng trước mắt, nó di chuột đến Gmail, rồi kiểm tra hòm thư đến. Sa thở dài, lại deadline. Kể cả lúc nó đã trốn mình trong một góc quán cà phê ít người biết đến, thì deadline vẫn cứ tìm đến nó như một lẽ hiển nhiên. Công việc làm cộng tác viên ngoài giờ cho vài trang báo mạng cũng khiến nó khá bận rộn.  Sa thích viết lách, thích văn thơ, thích ngồi hàng giờ liền để tưởng tượng, để suy nghĩ về những mối tình chỉ có trong tiểu thuyết, thích sáng tác vài cái story ngắn để sáng tạo cho nhân vật của mình một tình yêu mà tác giả của nó luôn mong đợi... Chính vì thế mà nó quyết định làm cộng tác viên viết báo sau thời gian học trên giảng đường. Sa là một cô gái thú vị và khá mâu thuẫn. Nó mâu thuẫn từ việc trở thành sinh viên của một trường kinh tế hàng đầu cả nước khi mà ở phổ thông, nó lại là một học sinh chuyên văn chính hiệu. Sa kiểm tra từng cái email rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vì khá tập trung nên nó không để ý thấy quán đã có thêm hai vị khách đang ngồi ở phía đối diện. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Chàng trai giản dị với chiếc sơ mi kẻ màu tím nhạt, cặp kính gọng đen khiến anh trông thật hiền lành và thư sinh. Đến lúc ngẩng mặt lên để uống nốt cà phê, Sa mới trông thấy họ.  Nó không nghe thấy hai người kia đang nói gì với nhau. Chỉ biết một lúc sau ánh mắt cô gái nhòe đi, khóe mi ướt sũng nước. Cô thổn thức một điều gì đó qua hàng nước mắt... rồi cô lặng đi khi bàn tay chàng trai nắm nhẹ lấy tay mình. Bất giác, cô vòng tay ôm lấy chàng trai. Hình như cái

Xem xes thunguoi va dong vat

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:14

                                              ***
Ngày bay tới gần, nó bận rộn chuẩn bị mọi thứ. Với nó, sẽ là một cuộc sống mới ở một đất nước khác, nơi ước mơ của nó được thực hiện… Cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho nó những điều thú vị. Một cuộc sống mới, không có hình ảnh của Phong. Nó sẽ nhớ Hà Nội nhiều lắm, sẽ nhớ những quán kem, nhớ những con đường mà anh và nó đã từng qua… Nhưng tất cả đã là ngày hôm qua, đã là của quá khứ.
 
Điện thoại báo có tin nhắn đến, một số máy lạ.
 
- Chị có thể gặp em được không?
 
Cô gái ngồi trước mặt Sa chậm rãi uống ly nước cam, rồi nhìn Sa, nở một nụ cười nhẹ.
 
- Chị là Linh, người yêu cũ của anh Phong.
 
Nước mắt chảy dài trên má, Sa không nghe thấy rõ tất cả mọi điều mà Linh nói… Nó chỉ nghe thấy loáng thoáng rằng Linh bị bệnh nặng, chỉ có thể nhờ cậy Phong… rằng gia đình Linh đều ở nước ngoài, ở Việt Nam Linh chỉ có Phong là người quen… rằng Linh xin lỗi vì để nó hiểu nhầm… rằng Linh đừng trách Phong, đừng để Phong buồn lòng nữa…
 
                                                                                                         ***

Sân bay đông đúc, mọi người nhìn chằm chằm vào một chàng trai và cô gái đang ôm nhau rất chặt trước cửa soát vẻ. Nước mắt ngân ngấn trên gương mặt của cả hai, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của yêu thương vỡ òa…
 
- Anh yêu em! Anh sẽ không để em rời xa anh!
 
Phong vừa biết tin hôm nay Sa sẽ đi và vội vàng đến sân bay. Anh đã đến kịp trước lúc máy bay cất cánh, để gặp Sa một lần trước khi cô sang Phần Lan. Anh đã đến kịp, để giữ được tình yêu cho riêng mình.











[img][/img]













var _admZone = 1421; function admDrawIframe() { var a = document.createElement("script"); a.type = "text/javascript"; a.async = !0; a.src = "http://admicro1.vcmedia.vn/core/admlightbox.js"; var b = document.getElementsByTagName("script")[0]; b.parentNode.insertBefore(a, b) } admDrawIframe();

Xem xes thunguoi va dong vat

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:17

ata%2F66b%2Fd8%2Fc56b680b6e18aeec57a775eb63c.jpg&ql=90&si=5f305&cr=tp][Download][/url]Và hôm nay, cũng may là thứ bảy, cuối tuần đã đến. Tôi vội vàng lái xe, chạy thẳng đến nhà Hạ Anh. Cửa khóa, tôi gọi mãi nhưng chẳng thấy một tiếng nào trả lời. Bỗng cửa khẽ mở, tôi mừng thầm, định gọi tên cô ấy thì một người phụ nữ lạ mặt trong nhà bước ra chào tôi: -Cậu là ai? -Dạ cháu là Thanh Phương, bạn của Hạ Anh. Cho cháu hỏi có Hạ Anh ở nhà không ạ? -Cô ấy đã chuyển nhà đi hơn một tuần nay rồi, cậu không biết sao? -Dạ...Tôi sững người, dòng máu nóng di chuyển lên khiến mặt tôi đỏ ửng hơn bao giờ hết. Yên lặng. Như chợt nhớ ra điều gì, người phụ nữ ấy bảo tôi đứng đợi ở ngoài. Sau một lúc lâu, người phụ nữ đưa cho tôi bức thư bao màu xanh bạc dán kĩ cùng chiếc chuông gió cùng màu. Tôi run run, từng dòng chữ đẹp đẽ mà Hạ Anh để lại cho tôi lại hiện rõ mồn một trước mắt: Anh à. Em biết mình có lỗi, vì đã tự tiện bỏ đi một cách đường đột như thế!. Thế nhưng, nếu như em mãi ở lại đây, với anh, như thế này, chỉ khiến em đau khổ them mà thôi. Anh có biết vì sao em lại thích ăn kem sô-cô-la, vì sao lại thích xem phim kinh dị, vì sao lại thích chụp ảnh...Bởi vì...tất cả...đều là những thói quen chung của em và chị em...chị Phong Linh. Trước khi căn bệnh ung thư quái ác đó làm chị ấy ra đi mãi mãi chỉ sau một tuần du học sang Anh, chị ấy đã nhờ em...đưa chiếc chuông gió này cho anh, như một lời cảm ơn và xin lỗi...vì chị ấy đã định giấu anh vĩnh viễn. Em luôn tự nhủ long mình rằng không được yêu anh, vậy mà trái tim em đã thuộc về anh từ lúc nào...Em biết, mình chỉ là người thay thế. Em biết, anh vẫn còn yêu chị ấy, vì mỗi khi nhìn em, mắt anh đều hướng về chị ấy...Những thói quen hẹn hò, những lời nói ngọt ngào ấy...Anh đều chỉ dành riêng cho chị ấy...Anh à, em không thể tiếp tục yêu anh them được nữa, vì anh thực sự chưa bao giờ yêu em... Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em.

Xem xes thunguoi va dong vat

Anh chỉ giả vờ giận em thôi nhóc ạ
Đăng bởi: Admin

Update xes thunguoi va dong vat vào ngày 07.03.2013 / 18:19

Ai cũng cho rằng anh và nó thật khó để hòa hợp, một người khá ít nói, lạnh lùng, không bao giờ thể hiện cảm xúc và cũng không bao giờ người khác biết anh nghĩ gì. Còn nó, một đứa lúc nào cũng nhí nhảnh như con nít, tính nó hơi bốc đồng, muốn làm việc gì là phải cố sống cố chết để làm bằng được, đôi khi nó còn thiếu suy nghĩ và chẳng cần biết những hành động của nó sẽ gây ra hậu quả gì. Thế mà anh và nó lại yêu nhau, lũ bạn quay ra bảo: đúng là một đôi bù trừ cho nhau quá hợp lí. Nó cười nhìn anh hạnh phúc, có lẽ, nó yêu anh vì anh là anh, vì anh cứ nghiêm nghị, cứ lạnh lùng thế, cứ chẳng bao giờ đồng ý với bất cứ việc gì nó làm... [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.290M290.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Ffba%2F2e%2F5bb6cf63e39acf86ac9646a7151.jpg&ql=90&si=b79b0&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.290M290.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Ffba%2F2e%2F5bb6cf63e39acf86ac9646a7151.jpg&ql=90&si=b79b0&cr=tp][Download][/url]Nó sống vui vẻ với những điều giản dị, nó luôn đem đến cho người đối diện là nụ cười. Nó luôn biết cách làm cho người khác cảm thấy lạc quan và yêu đời hơn, nhưng nó, cũng luôn biết cách...phá hoại một cái gì đó hay là gây ra những hậu quả khó lường. Anh bận rộn với hàng đống công việc, nó rong chơi và lang thang cả ngày không biết chán, nó có thừa thời gian để than vãn chán nản với anh, có thừa thời gian để bày ra hết trò này đến trò nọ trêu chọc anh. Nhưng tất cả đề giống như mọi lần anh đều nói một câu giống y hệt em làm sai rổi đấy, học cách xin lỗi đi. Nó khóc, biết bao lần anh làm cho nó khóc. Anh nói xong câu ấy rồi quay đi lạnh lùng, thậm chí một cái ôm cũng không hề có. Anh lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi khi nó thấy anh giống một pho tượng im lìm khó hiểu, và muốn khám phá được bên trong pho tượng đối với nó nhiều khi thật là khó khăn. Nó thích nhắn tin, còn anh chỉ thích gọi điện nói vài câu cho nhanh, nó thích nhắn tin bởi như thế tình cảm và mới đúng là những người yêu nhau hơn. Nhưng anh kh

Xem xes thunguoi va dong vat

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Và em hứa sẽ quên anh, anh đừng buồn… 1307 Lượt xem
» Truyện ngắn hay: Một Con Đĩ Yêu Nghề 16101 Lượt xem
» Website Thương Nhớ 1201 Lượt xem
» TRUYỆN NGẮN: CÂY CẦU MA ÁM CÓ THẬT TẠI HẢI PHÒNG 504 Lượt xem
» Truyên cười: Sức mạnh của đồng tiền 471 Lượt xem
» Truyện teen : Hãy quyên quá khứ 1026 Lượt xem
» Yêu !!! 2676 Lượt xem
» Con Chín Bến Đò -chap 1 3763 Lượt xem
» Cave xóm núi 18304 Lượt xem
» Nơi ấy bình yên 1642 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline