GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay xem buom can lo lo

xem buom can lo lo

cập nhật xem buom can lo lo , đọc truyện xem buom can lo lo , xem xem buom can lo lo , truyện xem buom can lo lo , đọc xem buom can lo lo , wap xem buom can lo lo
Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 07.03.2013 / 18:22

Thấy có cái gì đó nhột nhạt, cô quay người sang trái, một tên con trai cầm máy ảnh chĩa về phía cô và bấm máy. Ly giữ nguyên nụ cười, tiến đến. Một ngày đẹp trời, không nắng không mưa, chỉ có gió nhẹ và mây che đầu làm cuộc sống chợt dịu đi biết bao. Ly giở tờ bản đồ to tướng trải ra sàn gỗ. Xem nào, lên thư viện ngồi cho qua những ngày nghèo đói hay cứ vứt tiền ra ngồi cà phê cho bõ ngắm phố phường. Dù gì thì cũng cứ xách xe ra đường đã. Bụi bặm làm tàn phai nhan sắc à, hay xăng lên giá khiến túi tiền cứ èo uột mãi, cũng cứ phải xách xe ra đường cái đã. Nhìn ngắm những cửa hàng lấp lánh mời gọi, hay đơn giản nhìn mấy hàng cây ven đường xanh mướt lá, Ly dừng lại ở rạp phim. Hôm nay có phim hay lắm, dù sao sống là hưởng thụ mà. Ly gửi xe rồi bước lững thững lên sảnh xếp hàng mua vé. Thời tiết tưng tửng làm cô nàng thường ngày vốn tưng tửng càng phớt đời hơn. Việc gì phải vội vã, việc gì phải đúng mực. Mọi chuẩn mực hay quy phạm đều là rào cản, ta nên hưởng thụ cuộc sống theo cách của riêng ta thôi. Vẫn chưa tới giờ chiếu, Ly cắn răng gọi một ly sinh tố ngồi chờ. Từ bao giờ mình lại hợp và có hứng thú với những thứ bóng bẩy như thế này. Tầng 2 rạp phim có những ô kính sạch bong và sàn nhà lấp loáng. Từng tốp người, ăn mặc chải chuốt gọn gàng đợi chờ nhau đang hí húi xếp hàng, hoặc cười đùa gì đó ầm ĩ. Nhìn ra ngoài đường. Chợt Ly hình dung cái hộp kính vô hình nhưng bóng bẩy vẫn đang hút người ta vào trong đó. Một lộ trình nhất định, dù là vào lúc này hay lúc khác, dù vô tình hay biết mình cố ý, như Ly, mọi người vẫn đang bị những tấm poster nhiều màu sặc sỡ mời gọi, bước vào trong này. Tất cả đều theo một trật tự không cần ai đoán biết. Tự dưng ý nghĩ đó chợt đến, bộ phim hay nhưng giảm đi bao phần thú vị, khi mà nghĩ mình chỉ là một phần trong toan tính kiếm lời của cả một guồng máy nào đó. Ly rà rà xe trên đường, rồi quặt luôn ra sông. Nhìn thảm ngũ cốc dày đặc, Ly chợt tự hỏi không biết bao giờ thì người ta sẽ trồng cả một cánh đồng hoa ở bãi bồi giữa sông phi l

Xem xem buom can lo lo

Đàn ông như thế mới là…...
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 07.03.2013 / 18:33

Đàn ông như thế mới là…...socbayBình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông. Trong mắt vợ tôi, tôi là một người đàn ông đích thực đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt tôi, tôi là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác. Về chuyện này là cả một lĩnh vực triết lý sâu xa, một chủ đề mênh mông sâu sắc mà tiếc thay lâu nay ít ai bàn tới. Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng tôi, tôi thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình. Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ. Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng. Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt. Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của

Xem xem buom can lo lo

Đọc truyện Cảm Ơn Anh
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 07.03.2013 / 20:18

quá ! [Hương than]
Ừ, đúng vậy, lúc nào cũng con dâu, con dâu mệt chết đi được. [nó cũng hùa theo em gái mình]
Cô không thích vậy à? [hắn hỏi trêu nó]
Ai chứ tui thì không có mơ làm vợ anh rồi ! [nó nhìn hắn cười khinh ]
Thật vậy à? Sợ có người miệng thì nói vậy nhưng lòng thì nghỉ khác ấy nha. [hắn tiếp tục trêu nó]
Nè, anh chưa uống thuốc sao mà sáng sớm lên cơn rồi.
Cô...cô nói ai chưa uống thuốc hả
Tui nói anh đó cái đồ điên, khùng, hám gái $#@&%$#@$ bla bla bla....
Thôi......[Thiên quát ]
Vợ chồng 2 người sáng sớm làm gì mà om sòm thế [Thiên nói ]
Sau câu nói của Thiên, thì anh nhận được 4 con mắt nhìn anh say đắm, anh biết sự việc không ổn nên nắm tay Hương chạy nhanh đến trường. [mấy ngừk này đi bộ ].
Màn rượt đuổi cũng kết thúc khi 4 đứa có mặt tại lớp học. Ai về bàn nấy. Hương về bàn mình thấy trong ngăn bàn có 1 tờ giấy nó lấy ra xem, Thiên thấy H đọc gì đó rồi quay qua hỏi H.
Hương xem gì thế? [Thiên hỏi]
À....à....không....không có gì đâu [Hương ấp úng trả lời rồi cười gượng]
Ờ, thôi vào lớp rồi kia. [Thiên nhìn H cười]
Kết thúc 3 tiết học, nó nhanh chóng chạy nhanh ra điểm hẹn (trong thư ấy). Hương đến điểm hẹn mà chẵng có ai nên nó lên tiếng.
Có ai ở đây không?
Ai hẹn gặp tui thì ra nhanh đi, tui đến rồi nè....
Mày đến rồi à? Tụi tao đợi mày lâu lắm rồi đó [giọng 1 nữ sinh]





Thì ra là cô, cô gặp tui có chuyện gì? [Hương lạnh lùng hỏi]
Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng gốm. Tao hẹn mày ra đây để hỏi xem mày sống có hạnh phúc không đó mà.
Chuyện đó thì liên quan gì đến cô?
Sao không liên quan, vì 2 chị em mày cướp người yêu của tao.
Ý cô nói là anh Quân và anh Thiên đó à?
Mày câm mồm lại đi, mày có tư cách gì mà gọi tên 2 anh ấy.
Vậy cô có tư cách gì nhận 2 anh ấy là người yêu của cô, chậc, cô tham thật đấy, 2 người lun mới chịu. [Hương cười khinh bỉ ]
Mẹ, con này láo.
Chợt có một bàn tay bịt miệng H lại từ đằng sau, làm H ngất xỉu vì thuốc mê rồi tụi đó đưa Hương đi đến 1 chổ bí mật (lát nữa được bật mí).
Thiên

Xem xem buom can lo lo

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 09.03.2013 / 14:46

nh tề truyền phong quan chức như sau :

Bốn khỉ già làm tứ kiện tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.

Từ đó, Ngộ Không xưng là Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự : l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3) Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.

Một đêm trăng thanh gió mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.

Trong giấc nồng , Ngộ Không chiêm bao thấy hai người : một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề ba chữ "Tôn Ngộ Không" , và hối hả tròng vòng vào cổ , dắt Tôn Ngộ Không đi. Đến một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ : "U Minh Giái", thất kinh lẩm bẩm :

- Nơi đây là âm-phủ sao dắt ta đến đây làm gì ?

Hai Kẻ kia nói :

- Nhà ngươi tới số phải trở về Diêm chúa, nên hai ta là qui? vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.

Tôn Ngộ Không nói :

- Ta không thuộc ngũ hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung này tan vỡ.

Hai qui? vô thường không đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn thành thiết bảng, đập chết hai qui? vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.

Ngưu Đầu khiếp vía, Mã Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.

Bọn qui? sứ vội chạy tới thập điện phi báo :

- Có thiên lôi giáng hạ phá đền đài, đập chết qui? vô thường rồi !

Thập Điện đang ngồi thương nghị , nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ tợn, bèn kêu lớn :

- Xin thượng tiên cho biết tên họ trước khi phá điện này.

Tôn Ngộ Không hói :

- Chúng bây biết là thượng tiên sao còn vô lễ , cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, t

Xem xem buom can lo lo

Cánh bướm ở Arizona
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 10.03.2013 / 11:12

ết ấy thích nằm ở đâu rồi...Fai ơi, tớ đi xuống nhà nấu ăn đây. Ấy xuống cùng với tớ nhé.Hải Anh đeo chiếc mũ ở thắt lưng, đi xuống nhà đặt cơm. Nó thấy hào hứng vô cùng. Hải Anh vừa nấu cơm vừa hát. Fai ơi, tớ hát bài này tặng cậu nhé.Bữa cơm gia đình Hải Anh buổi tối đó, cơm vẫn là cơm, rau vẫn là rau, đậu vẫn là đậu, nhưng có cái gì đó khác. Mọi người cười nhiều hơn bình thường. Hải Anh cũng vậy.***Sáng hôm sau, Hải Anh đội mũ đến lớp. Cả lớp, đầu giờ đang náo loạn bỗng im lại nhìn nó rồi phá lên cười. Hải Anh cũng cười và chào với volume cực hoành tráng: Chào mọi người!. Fai ơi, đây là những người bạn của tớ!- Mày có… ờ… Cái mũ... ờ... hay nhỉ. Phượng ờ, lớp trưởng nháy mắt nói với nó, cố nhịn cười.Hải Anh gật đầu, mắt sáng ngời.- ừ, tao thích nó cực kì!- Mày…ờ… không thấy…ờ… nó đặc biệt à? Phượng ờ nói, miệng mím lại, cố nén cười.- Có, có chứ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tao đã bị ấn tượng vô cùng rồi. Hải Anh gật đầu, đập bụp tay vào tim mình, mặt nó tỏ ra sự choáng ngợp.- Mày thích màu của nó à? Lam hói ghé vào, giọng đột nhiên hạ tông như hỏi một điều không... tế nhị (!)- Tao thích nó thì đúng hơn. Hải Anh nhìn Lam với vẻ láu lỉnh.- Mày không thấy màu nó ái ái à? Hà cũng bị kéo vào cuộc hỏi đáp.- Không! Hải Anh cười phá lên, lắc đầu ngạc nhiên, nhìn vào mắt cái Hà, Hải Anh cũng thấy sự ngạc nhiên trong mắt cái Hà- giống như cái nhìn của những người đi đường ngược chiều trên đường nó đi học sáng nay - Tại sao mày lại hỏi thế?- ờ... Phượng lanh chanh. Tao cũng không biết nữa, tao thấy màu nó thế nào ý, lại có hình con bướm...- Thế nào là thế nào hả mày? Hải Anh nhăn trán.- ờ thì… Phượng nhún vai, mắt nó lảng tránh...Chuông reo vào lớp.Hải Anh vẫn chẳng hiểu tại sao mọi người có vẻ quan tâm thái quá đến mình như thế. Fai ơi, ấy có hiểu tại sao không? Mọi người kì lạ nhỉ. Nhỉ?Giờ ra chơi, Hải Anh xuống dưới sân trường chơi bóng rổ. Nó đội mũ theo. Mọi người nhìn nó, mắt ai cũng mở to và phải ngoái lại nhìn một thằng con trai, cao lênh khênh, cầm quả bóng rổ,

Xem xem buom can lo lo

Nàng Bia Nát
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 10.03.2013 / 11:31

nàng chỗ đá màu vàng. Nàng nhặt vàng bỏ vào gùi mang về. Mang xong chuyến này, hai vợ chồng lại đi gùi chuyến khác cho hết ngày hôm đó. Từ hôm ấy, Bia Nát mang vàng xuống chợ đổi lấy các thứ cần thiết. Một đêm, nằm ngủ, Bia Nát thấy ông già râu tóc bạc phơ, tay cầm gậy trúc đến bảo: - Con muốn cho chồng con trở thành người đẹp thì con hãy lấy lúa giã nhỏ, cả trấu cũng giã nhỏ, rồi đem đổ lên chính tàu lá chuối to. Con bảo chồng con nằm lên đống bột. Con phủ kín bột khắp người nó, trừ mắt, mũi, miệng. Đúng ba ngày, ba đêm, con bảo chồng con dậy đi tắm, thế là được. Sáng hôm sau, Bia Nát làm y như điều trong mộng. Quả nhiên, chồng nàng trở thành một chàng trai đẹp lạ thường. Trong khi chồng đi tắm, Bia Nát đã nhờ chim, nhờ voi trong rừng đến giúp làm xong ngôi nhà. Chồng đi tắm về đã thấy có nhà mới, liền hỏi: - Ơ em Bia Nát, nhà ai mà đẹp thế? - Nhà của anh và của em đấy! Người chồng sung sướng lắm vì suốt đời anh chỉ chui rúc trong túp lều rách. Bây giờ anh mới biết Bia Nát là người tài giỏi. Bia Nát bảo chồng đem vàng chia bớt cho bà con láng giềng để mọi người đổi lấy những đồ cần thiết cho mình. Bây giờ hai người mới nghĩ đến làm lễ cưới. Bia Nát đi mời bố mẹ và các chị đến, nhưng chẳng ai thuận đi. Bia Nát phải bảo chồng đi mời. Người chồng mặc khố thêu chỉ đỏ, mình khoác chân vàng, cưỡi ngựa trắng đi mời bố mẹ và các chị vợ đến dự lễ cưới. Bố mẹ Bia Nát nhìn thấy chàng, liền bảo: - A, chồng Bia Nát không phải là một thằng đốt than đâu! Được con rể và em rể về mời dự đám cưới, cha mẹ và các chị của Bia Nát mừng lắm, nhận lời đi ngay. Đến nơi thấy vợ chồng Bia Nát giàu có, ai cũng ngạc nhiên. Người mẹ đến bên cạnh con gái hỏi: - Con còn giận mẹ nữa không? Nàng không nói gì. Nàng mời mẹ và mọi người lên nhà. Bà mẹ đi sát bên con lại hỏi: - Chồng con có phải là một thằng đốt than không? - Đúng rồi! Chồng con là người đốt than đó. Rồi nàng kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Nghe xong bà mẹ lấy làm xấu hổ và hối hận.
Bộ đếm MOBILE: tag.
*/--



© 2011 k3ng1991

Xem xem buom can lo lo

Bước Chân Lãng Tử
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 10.03.2013 / 17:40

Bước Chân Lãng TửTác giả: Võ Thị Điềm Đạm Sau năm ngày ngợp mắt vì cái đồ sộ, to lớn, vĩ đại, hào  nhoáng,  trăm vẻ, ồn ào..., còn chữ nào nữa không nhỉ, có hết những thứ  đã thấy trong phim ảnh của thành phố New York, bốn người chúng tôi,  những người Viking Na Uy nhỏ bé hiền hòa (xin lưu ý: không phải bốn  chúng tôi nhỏ bé hiền hòa mà là nước Na Uy của chúng tôi nho nhỏ nhu mì:  Na Uy được cái hân hạnh là nơi tổ chức trao giải thưởng Nobel Hoà Bình  mỗi năm vì trong lịch sử thế giới, Na Uy chưa bao giờ gây lộn, đánh lộn  với bất cứ một quốc gia nào), chúng tôi đáp máy bay đến Phoenix, Arizona  để chuyển máy bay đến Tucson.  Ngay từ trong khuôn viên phi trường,  những hình ảnh hơi là lạ đã bắt đầu gây ấn tượng nơi chúng tôi: Những  hàng hóa bày bán đều mang hình ảnh đủ loại cây xương rồng xấu xí, con kỳ  nhông, kỳ đà thiệt là bình thường và nhất là dáng vẻ tự nhiên của mọi  người với cái nón "cao bồi" trên đầu.  Lúc đầu tôi tưởng vài người nào  đó làm dáng.  Tôi cười thầm: Hừm...nón cao bồi có gì mà làm dáng !!!   Dần dần, năm, mười phút sau tôi mới hiểu là cái sự đội nón cao bồi trên  đầu ngay cả trong phi trường có máy lạnh là một chuyện tự nhiên hết sức  tự nhiên của người dân Arizona, xứ nắng khô đồng cháy đã mời chúng tôi  đến thử làm cao bồi ở cái "ranch" trong một tuần lễ.  Tôi quan sát các  kiểu nón và gật đầu công nhận là cũng có vài kiểu phù hợp với cái tính  hay làm điệu làm dáng bề ngoài của tôi.  Tôi thầm chấm một kiểu: Kiểu  nón vẫn mang dáng vẻ cao bồi nhưng được đan bằng những cọng lát mỏng  trắng ngà, cánh nón rộng, mịn màn, vừa ngầu vừa mỹ miều.  Sẽ mua kiểu  này!Lạ lùng! Cái xứ gì mà  150 km đường xa lộ, từ phi trường Tucson  đến Grapevine Canyon Ranch không một tàn cây bóng mát, chỉ toàn loe hoe  năm ba cây xương rồng to tướng khô khan.  Cứ theo bản đồ, lần đầu tiên  lái xe ở Mỹ, thế mà chúng tôi đến nơi trúng phóc, không cần de xe, không  cần thắng lại, không cần quay lui một lần nào (Là do người đọc bản đồ  giỏi, tôi đó! Và người lái xe ng

Xem xem buom can lo lo

Người Yêu Hà Nội
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 11.03.2013 / 11:39

Người Yêu Hà NộiTác giả: Tạ Quang Khôi Hoàng có thói quen sáng nào cũng phải mua lạc rang của ông Tầu già ngồi bên bờ hồ, đối diện với Tháp Rùa. Lạc của ông rang thật khéo, vừa thơm vừa ròn. Vì thế, giá hơi đắt, một đồng chỉ có một nắm tay của ông đựng trong một bao giấy hình củ ấu, mà rất đông người mua. Chỉ một loáng đã thấy ông thu xếp thùng không đi về. Mùa lạnh ông đắt hàng hơn, vì ai cũng muốn thủ một nắm lạc nóng trong túi. Trước khi cho lạc vào túi áo ngoài Hoàng thường chọn riêng ra năm hột để vào một túi khác. Sở dĩ chàng làm như thế vì đã nhiều lần ăn phải hột lạc cuối cùng thì bị thối, phải xúc miệng ngay.Hoàng ở phố Huế, khu Chợ Hôm, sáng nào cũng phải đạp xe đạp đến trường ở góc phố Quan Thánh và phố Ðỗ Hữu Vị. Khi đi đến ngã tư Tràng Tiền, chàng rẽ trái vào Hàng Khay để dắt xe qua chợ hoa, men bờ hồ, ghé mua lạc của ông Tầu. Một hôm, chàng vừa mua xong, một cô gái, đi từ phía nhà Thủy tạ, cũng dắt xe vào mua. Vừa thoáng nhìn, chàng biết ngay cô là nữ sinh Trưng Vương. Cô còn nhỏ, chàng đoán chững 15 hoặc 16. Hai người bất chợt gặp nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói một lời. Ðôi mắt cô đen láy, thoáng như có nét cười. Chàng muốn lên tiếng chào cô để làm quen, nhưng lại e ngại, giữ im lặng. Mua lạc xong, cô chợt ngửng lên nhìn chàng, rồi mới dắt xe xuống đường. Cái nhìn ấy như một lời chào khiến chàng bỗng thấy vui và xao xuyến trong lòng. Chàng đứng im lặng nhìn theo cô cho đến khi có người đến mua lạc mới giật mình như choàng tỉnh. Chàng vội vã dắt xe xuống đường. Ðáng lẽ phải đi ngược chiều để đến trường, chàng lại đi về phía chợ Hôm. Nhưng đến ngã tư Hàng Khay, chàng bị viên cảnh sát lưu thông ngăn lại cho xe cộ từ Trường Tiền và Hàng Khay đi qua lại. Lúc được phép đi, chàng nhìn hút về phía trước, không thấy cô gái đâu nữa. Chàng đoán cô đã rẽ trái để vào trường. Chàng đành đi ngược trở lại để đến trường. Từ ngày đó, sáng nào mua lạc rang chàng cũng mong gặp lại cô, nhưng chẳng thấy tăm hơi cô đâu. Dần dần vì bận học, chàng cũng quên đi. Khi được

Xem xem buom can lo lo

Tình Yêu Giữa Một Cô Bé Lớp 8 và Đại Ca Giang Hồ
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 11.03.2013 / 11:42

Tình Yêu Giữ Một Cô Bé Lớp 8 Và Đại Ca Giang Hồ

Những bông cúc hoạ mi trắng mỏng, luôn tiêu biểu cho sự thanh cao trong veo…
Tôi lớn lên trong những lớp chọn, trường chuyên ưu tú nhất, không những ưu tú, tất cả ba mươi bạn học nữ trong lớp đều là những bạn xuất sắc về học tập, múa giỏi, và đều đã vượt qua hơn 300 người khác trong cuộc thi tuyển vào trường.
Năm lớp sáu, tôi vẫn cùng 29 người bạn học lớn lên bên nhau, trong cuộc sống của tôi ngoài cha mẹ và cô giáo ra, tôi không có cơ hội tiếp xúc với đứa con trai nào, trong tuổi thơ tôi, con trai là kẻ lạ.
Lên Trung học cơ sở (lớp 7-9), tôi bỏ lớp múa, vì thế tôi chuyển sang trường Trung học bình thường có cả nam lẫn nữ. Điều đó làm tôi giống như một đứa trẻ ở nhà quê lần đầu tiên được lên thành phố… Bao nhiêu điều lạ, bao nhiêu tò mò.
Lần đầu tiên nghe thấy **** tục, là trên tivi.
Lần đầu tiên nhìn thấy có người **** tục, là ở trường Trung học.
Tôi chỉ biết trợn mắt, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc. Sau này bạn bè trong lớp gọi tôi là “Bông cúc nhỏ”, bởi chuyện gì tôi cũng ngơ ngác. Không hiểu bè phái, không hiểu luật ngầm trong học đường, không hiểu chuyện con trai con gái… Tôi như một bông hoa mới nở, chưa biết trắng và đen, chỉ thấy thế giới này thật kỳ lạ.
Bông cúc nhỏ, biểu tượng của sự trong sáng, ngây thơ…
Bông cúc nhỏ theo tôi, cho đến một ngày khi tôi sang học kỳ hai năm lớp 8.
※          ※    �� �     ※
Đường phố vừa qua cơn mưa, tối sẫm và ẩm ướt.
Chiều tối mùa đông, hơn bảy giờ, trời đã rất tối, nhất là sau cơn mưa, tất cả trở nên tối tăm, gian ác…
Trong ngõ tối thiếu ánh đèn đường, năm sáu người vây quanh một người, một người như con thú bị dồn vào ngõ cụt, không giãy giụa, chỉ lẳng lặng không nói.
Trên tay mỗi người cầm chắc cây gậy chơi bóng chầy, thằng cầm đầu nhổ một bãi bã trầu. “Mẹ! Mày ngon ghê, chơi ghê hả, chạy sang đây giành địa bàn hả?” Cốt trầu đỏ bẹt lên giầy con thú đang bị bủa vây, hắn nhíu mày lại.
“Mày còn khệnh? Tưởng lắm gái theo thì tinh tướng, sao hả? Chê trầu bẩn giầy mà

Xem xem buom can lo lo

Chị Dâu Đáng Kính
Đăng bởi: Admin

Update xem buom can lo lo vào ngày 11.03.2013 / 12:36

thì cơn co giật khác xuất hiện như những đợt sóng trên đại dương, dâm thủy của chị và tinh dịch tôi ứ đầy ắp trong lồn chị bị cơn co thắt chảy ra tràn trề, chị làm một hơi ba bốn đợt run rẩy như vậy rồi mới dịu dần đi, và dư âm của nó là những co giật nhè nhẹ ở đôi chân nõn nà, cơn sướng của chị thật khủng khiếp, dữ dội phải bằng cả 2 lần trước gộp lại, .….tôi và chị lịm đi trong cơn cực khóai tột cùng ….. Sau đó, chị mệt quá đã thiếp đi trong vòng tay của tôi, đợi chị ngủ say, tôi nhẹ nhàng lật ngữa chị lại và đặt chị nằm ngay ngắn trên giường, ọc, ọc, tinh dịch và dâm thủy từ âm đạo chị ọc ra, tôi khẽ dạng 2 chân chị ra và lau chùi cho chị, nước nhờn của tôi và chị nhiều quá, tôi lau ướt hết 2 cái khăn mặt mới tạm sạch sẽ. Lúc đó tôi mới đắp chăn cho chị, hôn nhẹ lên môi chị, mu lồn tuyệt đẹp của chị, quay lưng bước ra, tôi nhẹ nhàng khóa cửa dùm chị và về phòng của mình trong niềm hân hoan tột cùng. 4 ngày sau thì anh tôi về, không ai biết chuyện gì xảy ra, chị vẫn mềm mỏng dịu dàng như ngày nào, khỏang một tháng sau thì chị báo cho anh tôi biết là chị có thai, tôi cũng không biết, chỉ nghĩ rằng bào thai đó là của anh tôi đơn giản vậy thôi. Thỉnh thỏang chị nhìn tôi nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ trách móc, mặc cảm tội lỗi khiến tôi không thể ngày nào cũng gặp chị. Tôi bèn xin cha mẹ đi du học, thằng nhỏ lớn lên giống tôi như tạc, mặc dù anh tôi và tôi cũng đã giống nhau lắm rồi nhưng mọi người viết thư qua kể nó có nét giống tôi hơn. Tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, và bẵng đi 10 năm về sau, khi tôi có gia đình thì tôi mới gặp lại chị, tuy chị đã 38 tuổi nhưng cũng không mất đi vẻ đẹp thửơ nào, tôi hỏi chị một câu để đánh tan sự nghi ngại của tôi lâu nay, tôi hỏi “đứa con đầu lòng của chị là của…” tôi mới nói tới đó, chị đã ra hiệu bảo tôi im và chị nói, với một giọng dịu dàng cố hữu, “của ai cũng vậy thôi mà…..” và chị mỉm cười, ánh mắt đầy thông cảm và thương yêu. Đó là kỷ niệm sâu sắc tội lỗi nhưng cũng đầy cảm kích của tôi về người chị đáng kính ấy.
Hế

Xem xem buom can lo lo

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Thiên Thần Nhỏ Của Tôi 3127 Lượt xem
» Cô con dâu 16524 Lượt xem
» Tình Yêu Trong Mơ 3976 Lượt xem
» Niềm tin 623 Lượt xem
» Đọc truyện Tuyên chiến với hotboy 5484 Lượt xem
» Loạn Luân Mẹ Con (hay) 112268 Lượt xem
» Đọc truyện Thầy thuốc dặn dò 1234 Lượt xem
» MẸ CỦA NGƯỜI TÌNH 6244 Lượt xem
» Truyện cuộc sống : MẸ ƠI...!!! (truyện thật cảm động) 736 Lượt xem
» Ai Bắt Cóc Cô Nghiêm 5815 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline