GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

cập nhật truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai , đọc truyện truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai , xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai , truyện truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai , đọc truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai , wap truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai
Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Vì sao Xuka chọn Nobita?
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:13

g hotboy nào đó những để chọn yêu lại là một anh chàng hết sức bình thường.
 
Nếu ai đã đi qua những năm tháng tuổi thơ có lẽ chẳng còn xa lạ gì với cuốn truyện tranh Đôremon. Nobita một anh chàng hậu đậu, vụng về, lười học và yếu đuối luôn là mục tiêu bắt nạt của Chaien và Xeko. Còn Xuka cô bé vừa học giỏi đáng yêu lại cực kì tốt bụng. Cậu bạn Dekhi đẹp trai, học giỏi có bao nhiêu bạn gái ngưỡng mộ. 
 
Ấy vậy mà , cô nàng đáng yêu Xuka của chúng ta lại chọn anh chàng Nobita thay vì anh chàng Dekhi? Tại sao nhỉ?
 
Có lẽ, Nobita dù yếu ớt vụng về nhưng với Xuka cậu luôn dành cho cô bé một tình cảm đặc biệt, bảo vệ cô bé bằng mọi cách cho dù anh chàng Nô này chẳng mạnh mẽ dù cho cam. Nobita chăm sóc, quan tâm đến cô bé, luôn âm thầm bên cạnh Xuka, luôn nghĩ đến Xuka đầu tiên khi có một món “bảo bối” nào đó hay ho, và luôn mang cho cô bé những kỉ niệm đẹp đẽ nhất! 
 
Có lẽ Xuka chọn Nobita vì ở bên Nobita, cô bé luôn là ưu tiên số một của cậu. Ở bên Nobita, Xuka thấy một tình cảm trong sáng và bền vững, một đảm bảo cho hạnh phúc giản dị, ở bên Nobita, Xuka được che chở được bảo vệ và an toàn... 


[img]http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTvisaoxukachonnobita (2)-ee1b9.jpg[/img][url=http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTvisaoxukachonnobita (2)-ee1b9.jpg][Download][/url]


Vậy đấy, đôi khi tình yêu chỉ cần có như thế, vì chỉ cần sự chân thành thôi đã đủ đảm bảo cho những yêu thương. Hãy cứ yêu thương thật lòng đi cho dù bạn là ai? Bạn là người như thế nào? Bạn sẽ vẫn đón nhận được những yêu thương từ "ai kia” ở đâu đó của mình!
 
Nếu tôi là cô bé đó, hẳn tôi cũng sẽ chọn Nobita thay vì Dekhi.
 
Và tôi tin, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy cho bản thân mình một Nobita yêu tôi chân thật và bền lâu. Một Nobita như Nobita của Xuka vậy. Dù có hậu đậu hay không tài giỏi như bao người... nhưng nếu có thể đem đến cho cuộc sống trong tương lai của mình hai chữ "yên bình" thì đã đủ rồi!

 

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:27

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !

Nguồn: TruongTon


Một cuộc hôn nhân do người lớn đính ước.
- Lê Thanh Sang: là anh chàng đẹp trai phong độ, sau khi chia tay mối tình đầu thì anh trở nên lạnh lùng, chỉ biết có công việc, vui chơi, và xem tình yêu như trò đùa vui...
- Lâm Khả Như: Cô gái dễ thương, nhí nhảnh, nghịch ngợm.Từ nhỏ đã sống với Dì ở nước ngoài, ra trường đi làm chưa được lâu thì Dì cô bắt đi xem mắt, vì chưa muốn lập gia đình sớm nên cô trốn về nhà ở Việt Nam. Nhưng số phận trớ trêu, tránh vỏ dừa thì cô gặp phải vỏ dừa...
- Hai con người với hai tính cách trái ngược, khi gặp nhau và hợp thành một đôi thì sẽ như thế nào ....?
....
( Tình trạng truyện đã được tác giả hoàn thành xong, rất mong được ủng hộ góp ý)






Chap 1:
-*-
…Rầm…
Thanh Sang mặt hầm hầm bước vào phòng, Đức Trí đang ngồi xem hồ sơ, ngước nhìn thấy bạn khác thường anh nhướng mắt:
- Ê ! Thằng kia hôm nay mày bị gì vậy?
Sang không nhìn bạn nhưng giọng nói phát ra nặng nề:
- Không có…
Đức Trí nhìn anh cố nhịn cười. Thằng quỷ này nhìn mặt nó là biết bị mẹ áp đảo đây mà. Anh trêu:
- Mày đâu cần chưa đánh mà đã tự khai thế thằng kia?
Thanh Sang trừng mắt:
- Mày nói gì?
Đức Trí nhúng vai giọng tỉnh tỉnh:
- Ờ…Đâu cần nói, nhìn mặt mày chỉ có hai việc làm mày bị chi phối thôi. Thứ nhất là trong kinh doanh gặp trục trặc bị ông già la. Nhưng, công ty hiện đang phát triển tốt nên điều này không xảy ra, chỉ có điều thứ hai là…là… ở nhà buồn quá phải chi con cưới vợ… có cháu cho vui…
Bị bạn nói trúng nguyệt Thanh Sang vừa lắc đầu cừa chấp tay xá.
- Thôi đi ông , con sợ cái miệng ông rồi. Đi là việc dùm con đi cha.
Đức Trí phá cười:
- Ha ha ha. Mày bao nhiêu tuổi rồi Sang ? Chả lẽ…
Thanh Sang cum tay dứ nắm đấm trước mặt bạn dọa:
- Mày nói nửa tao giết mày bây giờ.
Đức Trí biết mình nên dừng đúng lúc, chứ trêu tiếp thì thằng bạn con ông trời này làm thật chứ chẳng chơi. Anh nghiêm giọng:
- Thôi… Không giỡn nửa, Tao có chuyện nói đó.
Thanh Sang trầm giọng nhưng vẫn không giảm

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:29

 Anh Phải Sống Tác giả: Khái HưngTrên đê Yên Phụ, một buổi chiều mùa hạ. Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao ở giữa sông đi. Theo  dòng nước đỏ lờ lờ, những thân cây, những cành khô trôi từ rừng về, nổi  lềnh bềnh, như một dẫy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thực nhanh tới một nơi  không bờ không bến. Đứng trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông  theo những khúc gỗ ấy tỏ ra ý thèm muốn, rồi quay lại, đăm đăm nhìn vợ,  hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời, lắc đầu thở dài, nói: - Gió to quá, mà đám mây đen kia ở chân giời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất, mình ạ! Người chồng cũng thở dài, đi lững thững. Rồi bỗng đứng dừng lại, hỏi vợ: - Mình đã thổi cơm chưa? Vợ buồn rầu đáp: - Đã. Nhưng chỉ đủ cơm cho hai con ăn bữa chiều hôm nay.Hai  vợ chồng lại im lặng nhìn nhau... Rồi hình như cùng bị một vật, một  định kiến nó thôi miên, nó kiềm áp, hai người đều quay lại phía sông:  Những thân cây vẫn phăng phăng trôi giữa dòng nước đỏ. Chồng mỉm cười, cái cười vơ vẩn, bảo vợ: - Liều! Vợ lắc đầu, không nói. Chồng hỏi: - Mình đã đến nhà bà Ký chưa? - Đã. - Thế nào? - Không ăn thuạ Bà ấy bảo có đem củi vớt đến, bà ấy mới giao tiền. Bà ấy không cho vay trước. - Thế à?Hai  chữ "thế à" rắn rỏi như hai nhát bay cuối cùng gõ xuống viên gạch đặt  trên bức tường đương xây. Thức quả quyết sắp thi hành một việc phi  thường, quay lại bảo vợ: - Này! Mình về nhà, trông coi thằng Bò. - Đã có cái Nhớn, cái Bé chơi với nó rồi. - Nhưng mình về thì vẫn hơn. Cái Nhớn nó mới lên năm, nó trông nom sao nổi hai em nó. - Vậy thì tôi về... Nhưng mình cũng về, chứ đứng đây làm gì? - Được, cứ về trước đi, tôi về sau. Vợ Thức ngoan ngoãn, về làng Yên Phụ.ooOooTới nhà, gian nhà lụp xụp, ẩm thấp, tối tăm, chị phó Thức đứng dừng lại ở ngưỡng cửa, ngắm cái cảnh nghèo khó mà đau lòng. Lúc  nhúc trên phản gỗ không chiếu, ba đứa con đương cùng khóc lóc gọi bụ  Thằng Bò kêu gào đòi bú. Từ trưa đến giờ, nó chưa được tí gì vào bụng. Cái Nhớn dỗ em không nín

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:32

Cặp vợ chồng thích yên tĩnhsocbay"""Sóng trải dài trên bãi biển không người...”Ngòi bút lạo xạo trên tờ giấy gấp tư, trinh trắng như chiếc khăn voan cô dâu. Anh không tài nào nghĩ được câu thơ thứ hai. Chỉ sau những nỗ lực kéo dài anh mới có thể tách ra khỏi những âm thanh của ba hay bốn cái máy đập đang làm rung chuyển cả khoảng sân; nhưng thật khó mà bắt mình nghĩ đến bãi biển không người và những bọt sóng chạy dài trong âm thanh thình thịch, thình thịch! Và cuộc nói chuyện của hai robot giúp việc đã giết chết không thương tiếc câu thơ thứ hai. Chúng la hét hết volume và câu chuyện phiếm của chúng khiến anh có ý tưởng về một cuốn tiểu thuyết không tưởng với nhân vật chính là hai người giúp việc khiêm nhường. Sau đó câu chuyện đầy mùi hành tây và những chuyện bếp núc vớ vẩn của chúng bị cắt ngang bởi bộ phim dài tập với ầm ầm tiếng súng và những giọng nói khi chói tai khi rì rầm mang khẩu âm Puerto Rico.“Sóng trải dài trên bãi biển không người… Chàng cao bồi phi trên thảo nguyên xa…”Quỉ tha ma bắt! Chẳng lẽ không có cách nào tách nhận thức khỏi những âm thanh gây nhiễu tai quái này? Và tiếp theo là những thông tin nóng hổi về mối bất hòa của hai vợ chồng trên tầng ba, về tình trạng của bà bầu hàng xóm và tình hình trên sao Hỏa: trên tầng ba những đứa trẻ chơi trò sao Hỏa, tiếng la hét inh ỏi của chúng vang rất xa. Và những ngọn sóng vẫn đang trải dài trên bãi biển không người, chẳng có hi vọng gì về sự xuất hiện của câu thơ thứ hai. Bằng một cử chỉ thể hiện sự chia tay hình tượng với nàng thơ, Felix xé vụn trang giấy gấp tư mới vừa kịp mất đi sự trong trắng nguyên sơ của mình.Anh bước ra phố. Ít ra thì ở đây cũng ồn đến mức không nghe thấy gì hết.Chỉ có những chiếc máy đập xoắn ốc, những chiếc ôtô năng lượng hạt nhân chạy ì ì và tiếng rú của những đoàn tàu lao đi trên những đường ray mono. Chiều nay anh và vợ định đi xem phim ba chiều, nhưng để có được một chỗ ở bãi xe phải đi sớm một tiếng và nhập vào đuôi đoàn xe dài rồng rắn đang ì ạch tiến về trung tâm thàn

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Đôi bàn tay bị hun khói đen
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:39

Đôi bàn tay bị hun khói đensocbay.comVào một ngày nọ của hai năm về trước, tôi lái chiếc xe máy mới mua từ ngoại ô vào, cơ quan tôi nằm trong thành phố.[img]http://c.uploadanh.com/upload/2/434/0.5059189_4352_1.jpg [/img][url=http://c.uploadanh.com/upload/2/434/0.5059189_4352_1.jpg ][Download][/url]Tải ảnhĐúng lúc đi đến đường Đức Thuận ở quận Tân Hoa, tôi gặp một trận hỏa hoạn xảy ra tại một khu nhà tập thể. Hình như ngọn lửa bốc lên từ tầng 9, khói đen mù mịt tỏa ra từ ô cửa sổ, lúc tôi đến đó ngọn lửa đã lan rộng ra các căn hộ khác.Từ xa tôi nhìn thấy thấp thoáng mấy viên cảnh sát cứu hỏa, họ đứng từ trên đỉnh tòa nhà và thả dây thừng xuống tầng 9, giải cứu cho từng người qua ô cửa sổ. Đúng là một tin rất nóng bỏng, tôi vội lôi ngay chiếc máy ảnh thường xuyên đem theo bên người và chụp ngay mấy tấm ảnh cảnh sát cứu hỏa cứu dân.Về nhà tôi đã đi rửa mấy tấm ảnh đó, trong đó có một tấm ảnh chụp cảnh viên cảnh sát người thắt dây an toàn lơ lửng trong không trung đang lôi một em bé gái khoảng ba bốn tuổi trong đám khói đen dày đặc ra khỏi hiện trường.Toàn cảnh bức ảnh đều rất đẹp, duy nhất chỉ có một điểm không được như ý là ở góc ảnh xuất hiện một đôi bàn tay đen vì bị khói hun, làm xấu cả bức ảnh. Thấy vậy tôi đã dùng photoshop xử lí một chút, xóa đôi bàn tay đen đó đi và gửi tấm ảnh cho tòa soạn báo của thành phố.Mấy hôm sau, trang đầu tờ báo thành phố đã cho đăng tấm ảnh tôi chụp đó, còn có thêm hàng chữ thuyết minh “giữa lúc lâm nguy thấy anh hùng”, kèm theo còn có một bài viết tuyên dương, ca ngợi tinh thần quả cảm, anh dũng của cảnh sát cứu hỏa thành phố.Không ngờ tấm ảnh tôi chụp trong lúc vô tình đó đã gây được ảnh hưởng lớn trong thành phố. Sau đó không lâu lại được phóng to và dán ở bản tin tuyên truyền của ủy ban nhân dân thành phố, trở thành một tác phẩm điển hình nêu gương người tốt việc tốt.Ngay sau đó, biên tập viên của tờ báo đã gọi điện thoại cho tôi và bảo: “Bức ảnh anh chụp đã gây được ảnh hưởng lớn trong dân chúng, tòa soạn đang chuẩn bị gửi đi

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai vào ngày 07.03.2013 / 18:45

ạo. Thế đó, cô sống với tiếng hát và điệu cười của chính mình. Dù rằng nó méo mó, nhưng nó làm cô có thể say được nhiều hơn là tỉnh. Tình yêu là gì hả Thu? Làm gì có thứ tình yêu như trong những câu chuyện cổ? Làm gì có những hoàng tử hả con? Cuộc đời nó khô khan lắm, con ạ”...Sau đêm đó, tôi không đến nhà cô nữa. Cô có nhắn mấy lần, nhưng tôi không đến. Cô đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Thà cứ trần trụi như Hằng, thà cứ đay nghiến như Hằng, tôi còn chịu được vì trong lòng tôi có cô, có một quãng tuổi thơ cho tôi nhân cách. Tại sao cô lại kể hết ra vậy, tôi đâu có cần, thà là cô nói dối có hơn không? Tại sao vậy?... Tôi buồn lắm! Rồi tôi thù ghét cô!Cho đến một hôm, cô nhắn tôi là cô ốm nặng, muốn tôi đến thăm. Khi tôi đến, thấy cô khoẻ bình thường. Cô vồ vập, chăm sóc tôi. Dường như cô cũng muốn kéo níu một cái gì đó rất mơ hồ, trong cô. Nhưng tôi chỉ có tức giận mà thôi. Cô càng chi chút cho tôi, tôi càng vùng vằng, cãi lẫy, tôi nói cô không ra gì cả. Mà thực ra tôi đâu có cái quyền đó. Chẳng qua là tính thù vặt của trẻ con và nỗi đau của lòng tôi bốc cháy đó thôi! Cô im lặng! Khi bỏ về, tôi vấp phải một người đàn ông ở cầu thang, ngửng lên tôi nhận ra lão Trung, bồ của Hằng. Xót xa quay lại, cô đang đứng đó, trước ngưỡng cửa mở rộng, nước mắt nhạt nhoà, nhưng dường như gương mặt cô đang đổi khác, tôi lao vút đi!Tôi đã quên cô, hoặc cố quên hẳn cô. Tôi viết thư cho bố mẹ, kể về cô, giọng cay nghiệt và tàn nhẫn. Nhưng tôi vẫn yêu Huế, say mê tìm hiểu văn hoá Huế, và những nền văn hoá cổ khác nữa. Tôi yêu ngành sử của mình. Và tận trong đáy sâu của lòng mình, tôi vẫn mong ước được gặp hoàng tử của tôi, bên những lăng tẩm vàng son, lộng lẫy thách thức với thời gian, hay từ lòng biển xanh bước lên, những giọt nắng còn vương dài, lóng lánh trên giáp mũ. Tôi vẫn ước mơ!Chú thích:1 : Lời ca Huế “Tạm biệt Huế” - được phổ nhạc theo bài thơ “ Tạm biệt” của nhà thơ Thu Bồn.2 : CCCP - Liên Xô cũ (phiên âm theo tiếng Nga).3 : Xem (1).4 : Thuốc bổ tổng hợp pô-li-vi-ta-min.

Xem truyen sẽ nguoi voi thu o nongtrai

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» GIẤC MƠ NGỌT NGÀO 1820 Lượt xem
» TRUYỆN NGẮN: CÂY CẦU MA ÁM CÓ THẬT TẠI HẢI PHÒNG 497 Lượt xem
» Ai Bắt Cóc Cô Nghiêm 5748 Lượt xem
» Tình yêu của một con đĩ ( tạm gọi là cave ) :( 705 Lượt xem
» (Truyện xxx thật) Lòng Vị Tha 5571 Lượt xem
» Cô Tiểu Thư Kì Lạ 5470 Lượt xem
» Công chúa hộ pháp 20843 Lượt xem
» (Truyện sex cực hot) thú đội lốt người ( dành 18+) 62138 Lượt xem
» Hamlet Thiu Thiu Ngủ 1111 Lượt xem
» Vk CK online 462 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline