GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay truyện loan luân u 50

truyện loan luân u 50

cập nhật truyện loan luân u 50 , đọc truyện truyện loan luân u 50 , xem truyện loan luân u 50 , truyện truyện loan luân u 50 , đọc truyện loan luân u 50 , wap truyện loan luân u 50
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem truyện loan luân u 50

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem truyện loan luân u 50

Anh yêu ĐĨ mất rồi
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:09

- Sẽ có lúc, Anh sẽ phải ngoái đầu lại nhìn tôi, rồi cần tôi. Đ.m, con đĩ đấy nó dám nói với hắn như thế. - Này cô tưởng mình là ai chứ? - Là đĩ. Không thấy sao? - Ối xời. Đĩ mà tao phải ngoái đầu à. Con đĩ này lại còn điên, mà điên thì khó sống trong cái xã hội này lắm đấy. Ngu như lợn. Hắn đứng chỏng chơ nhìn cái vòng ba nảy lửa của nó đánh mông tanh tách rảo bước nhanh qua phố với hai đường sọc sơn trắng song song nhau. Hai vai ngúng nguẩy, nhìn đĩ tưng tửng thật. Hắn chép miệng: Mình phải đi để ý con đĩ đấy à?. Bỗng nó lại quay người lại nhìn về phía hắn, gào lên: Sẽ có lúc, anh phải ngoái đầu lại nhìn tôi, rồi cần tôi . Hắn cũng rống lên như một con bò tót: Nhìn đĩ thì hơi hoa mắt đấy, nhưng nhìn đĩ điên như cô thì chắc chỉ có loại mắt đui thôi à . Ức thật, hắn nhảy lên con SH, rú ga chạy đảo điên, cái cười sằng sặc của đĩ điên cứ như quyện hòa với gió, dù hắn đã đi cả chục km rồi, tiếng cười ấy vẫn lanh lãnh ghì vào tai. Hắn toàn văng tục, văng tục mỗi khi hình ảnh đĩ điên nhảy loạn xạ trong đầu... Hai năm sau, Hắn mới chia tay với con người yêu mất dậy. Hắn kể con người yêu cũ hắn lẳng lơ lắm, hắn bao cho ăn, cho ở, giờ nhảy tót với một thằng đại gia khác, lại còn trẻ tuổi hơn. Có những đêm, hắn quằn quại mình khó thở, nghĩ về con người yêu cũ nuôi ong tay áo, hắn cười: Đúng là đàn bà, mười con thì chín phần là đĩ . Bỗng, hắn nhớ về con đĩ điên ngày xưa, hắn lại cười như một thằng Chí Phèo say rượu: Không khéo, giờ nó đang cong người lên vì bị thằng nào đấy - nó lấy hết sức thúc mạnh cho điếng người cũng lên . Cứ nghĩ thế, mà đầu hắn lại ngứa ngáy, chân tay lại đập thùm thụp xuống tậm đệm. Chẳng hiểu suy nghĩ gì, hắn đóng sập cửa kính xe, lao như điên ra đường trong ngày 8/3: Mà lẽ ra 8/3 hắn lên ở nhà chứ nhỉ?... Năm nay, hắn vừa tròn tuổi ba mươi. Hắn cũng không nhớ, mình đã làm tình với bao nhiêu con đàn bà ngoài con ả người yêu kia. Nhưng, hắn nhớ nhất là lần làm tình với đĩ điên. Đĩ điên có khuôn mặt không đẹp, nhưng đôi mắt như bùa mê và nụ cười

Xem truyện loan luân u 50

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:10

cửa lại cho em. Thẩm Hàn không chịu, Tử Quỳ đẩy hắn ra cửa, nói: lần này là cửa chính, lần sau là cửa sổ. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, nếu em có thêm chút thanh khiết thì anh rất muốn lấy em. Tử Quỳ cười lạnh: Em còn có mười năm, tắm rửa phong trần trên người mình, vì anh mà lại từ sắc sảo trở nên thanh khiết sao? 9. Tình yêu vốn có thể không có kết thúc nhưng chuyện đời thì có thể. Tử Quỳ gả cho Điền Dương, rửa sạch phong trần. Một năm sau, trong hôn lễ của Tử Hạm, Tử Quỳ lặng lẽ đứng bên cạnh Điền Dương, trên mặt không chút cảm xúc, đứa bé trong lòng yên tĩnh như thiên sứ. Tử Hạm khoác tay Thẩm Hàn, áo cưới tinh khôi, thanh khiết như chính người cô vậy. Tử Quỳ mỉm cười, không hề bất ngờ. Một năm trước, ngay cái đêm cô đẩy Thẩm Hàn ra cửa, từ Điền Dương, cô đã biết bạn trai mà Tử Hạm quen tên là Thẩm Hàn. Tử Hạm có tên khác là Thiên Lam. Lúc học đại học, cô đổi tên, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Tử Quỳ nữa. Cô không muốn làm một yêu tinh trong bóng đêm, cô muốn sống đàng hoàng sôi nổi dưới ánh mặt trời, cho nên cô lấy tên Thiên Lam! Một Thiên Lam thanh khiết, một Thẩm Hàn thích thanh khiết, xứng đôi biết bao? Từng vì hai người họ mà Tử Quỳ đến với Cổ Niên, bây giờ cô vẫn có thể đến với Điền Dương, bởi vì cô yêu Thẩm Hàn, cũng yêu Thiên Lam. Hơn nữa Thẩm Hàn vẫn chưa bao giờ gạt cô, hắn yêu cô, cho nên mới yêu một Thiên lam có dung mạo tương tự cô, nhưng lại thanh khiết hơn cô. Thiên Lam nói nhỏ với Thẩm Hàn: đó là chị gái của em, anh không cần phải chào, đó là một người vô liêm sỉ, mới kết hôn với Điền Dương có sáu tháng mà đã sinh con, chắc chắn là của cái tên đã đá chị ta... Tim Thẩm Hàn bỗng vỡ tan. Hắn nhìn Tử Quỳ lặng lẽ, lại nhìn đứa bé như thiên sứ trên tay cô. Thì ra, tình yêu và hạnh phúc, không phải chưa từng đến. Chỉ có điều, hoa nở một độ đã bị phụ bạc. Tử Quỳ nhìn Thẩm Hàn thề hẹn với Thiên Lam, nhìn đứa bé trên tay mình, khẽ mỉm cười, rơi lệ. Tình đã kết thúc. Nhưng mà, yêu vẫn còn đó, chỉ có điều đã quên phải kiên trì, cũng quên đường quay lại...

Xem truyện loan luân u 50

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:12

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn... Quán cà phê nhỏ ẩn mình thật sâu trong ngõ hẻm, sau những con đường quanh co, chật chội của phố cổ bụi mờ. Chiều muộn, Sa áp tay mình vào cốc cappuchino ngọt thơm mùi sữa rồi để cho hương thơm cà phê quẩn quanh nơi đầu mũi. Cảm giác thật thư thái. Màn hình laptop sáng trưng trước mắt, nó di chuột đến Gmail, rồi kiểm tra hòm thư đến. Sa thở dài, lại deadline. Kể cả lúc nó đã trốn mình trong một góc quán cà phê ít người biết đến, thì deadline vẫn cứ tìm đến nó như một lẽ hiển nhiên. Công việc làm cộng tác viên ngoài giờ cho vài trang báo mạng cũng khiến nó khá bận rộn.  Sa thích viết lách, thích văn thơ, thích ngồi hàng giờ liền để tưởng tượng, để suy nghĩ về những mối tình chỉ có trong tiểu thuyết, thích sáng tác vài cái story ngắn để sáng tạo cho nhân vật của mình một tình yêu mà tác giả của nó luôn mong đợi... Chính vì thế mà nó quyết định làm cộng tác viên viết báo sau thời gian học trên giảng đường. Sa là một cô gái thú vị và khá mâu thuẫn. Nó mâu thuẫn từ việc trở thành sinh viên của một trường kinh tế hàng đầu cả nước khi mà ở phổ thông, nó lại là một học sinh chuyên văn chính hiệu. Sa kiểm tra từng cái email rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vì khá tập trung nên nó không để ý thấy quán đã có thêm hai vị khách đang ngồi ở phía đối diện. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Chàng trai giản dị với chiếc sơ mi kẻ màu tím nhạt, cặp kính gọng đen khiến anh trông thật hiền lành và thư sinh. Đến lúc ngẩng mặt lên để uống nốt cà phê, Sa mới trông thấy họ.  Nó không nghe thấy hai người kia đang nói gì với nhau. Chỉ biết một lúc sau ánh mắt cô gái nhòe đi, khóe mi ướt sũng nước. Cô thổn thức một điều gì đó qua hàng nước mắt... rồi cô lặng đi khi bàn tay chàng trai nắm nhẹ lấy tay mình. Bất giác, cô vòng tay ôm lấy chàng trai. Hình như cái

Xem truyện loan luân u 50

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:14

                                              ***
Ngày bay tới gần, nó bận rộn chuẩn bị mọi thứ. Với nó, sẽ là một cuộc sống mới ở một đất nước khác, nơi ước mơ của nó được thực hiện… Cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho nó những điều thú vị. Một cuộc sống mới, không có hình ảnh của Phong. Nó sẽ nhớ Hà Nội nhiều lắm, sẽ nhớ những quán kem, nhớ những con đường mà anh và nó đã từng qua… Nhưng tất cả đã là ngày hôm qua, đã là của quá khứ.
 
Điện thoại báo có tin nhắn đến, một số máy lạ.
 
- Chị có thể gặp em được không?
 
Cô gái ngồi trước mặt Sa chậm rãi uống ly nước cam, rồi nhìn Sa, nở một nụ cười nhẹ.
 
- Chị là Linh, người yêu cũ của anh Phong.
 
Nước mắt chảy dài trên má, Sa không nghe thấy rõ tất cả mọi điều mà Linh nói… Nó chỉ nghe thấy loáng thoáng rằng Linh bị bệnh nặng, chỉ có thể nhờ cậy Phong… rằng gia đình Linh đều ở nước ngoài, ở Việt Nam Linh chỉ có Phong là người quen… rằng Linh xin lỗi vì để nó hiểu nhầm… rằng Linh đừng trách Phong, đừng để Phong buồn lòng nữa…
 
                                                                                                         ***

Sân bay đông đúc, mọi người nhìn chằm chằm vào một chàng trai và cô gái đang ôm nhau rất chặt trước cửa soát vẻ. Nước mắt ngân ngấn trên gương mặt của cả hai, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của yêu thương vỡ òa…
 
- Anh yêu em! Anh sẽ không để em rời xa anh!
 
Phong vừa biết tin hôm nay Sa sẽ đi và vội vàng đến sân bay. Anh đã đến kịp trước lúc máy bay cất cánh, để gặp Sa một lần trước khi cô sang Phần Lan. Anh đã đến kịp, để giữ được tình yêu cho riêng mình.











[img][/img]













var _admZone = 1421; function admDrawIframe() { var a = document.createElement("script"); a.type = "text/javascript"; a.async = !0; a.src = "http://admicro1.vcmedia.vn/core/admlightbox.js"; var b = document.getElementsByTagName("script")[0]; b.parentNode.insertBefore(a, b) } admDrawIframe();

Xem truyện loan luân u 50

Gần xa bờ giậu
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:37

ghen tuông đi cũng chẳng sao. Cô cứ tránh nhờ vả chồng tôi là hơn. Cả con Uyên nhà tôi nữa. Tôi biết cô thương yêu nó, nhưng tôi thương yêu nó cũng đã đủ rồi”… Nghe mẹ nói thế, cô Phúc khóc tức tưởi, nghẹn ngào. Cô chạy bổ ra khỏi nhà tôi. Vừa ra đến cổng, đúng lúc bố về. Thế là bố và mẹ lại tiếp tục xảy ra “chiến tranh”. Kể từ sau lần ấy, tôi bị mẹ cấm tiệt không cho sang nhà cô Phúc. Mẹ tôi ghét cô ra mặt. Năm ấy tôi tắm tuổi đầu, dù không hiểu chuyện của người lớn nhưng tôi cũng đủ cảm nhận thấy cô Phúc buồn. Cô Phúc thường đứng bên kia bờ rào duối rô nhìn trộm tôi mỗi khi tôi loăng quăng chơi ngoài sân. Thi thoảng, mẹ vắng nhà, cô thường lén gọi tôi rồi đưa qua bờ rào cho tôi khi thì cái bánh, lúc bắp ngô. Dường như mẹ biết chuyện nên ít lâu sau, mẹ đùng đùng phá hàng rào duối rô và thay vào đó là bức tường gạch kiên cố. Nhà tôi và nhà cô Phúc, xa hẳn nhau từ đó… Mẹ tôi bị căn bệnh nan y quái ác: ung thư vú. Khi phát hiện ra thì bệnh của mẹ đã quá nặng. Biết mình mắc bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa, mẹ suy sụp vô cùng. Lạ thay, người mà mẹ tôi ghét nhất trên đời là cô Phúc, thì đến lúc mẹ mắc bệnh hiểm nghèo, cô lại sớm tối chạy sang đỡ đần, chăm sóc cho mẹ tôi. Có bận, tôi bắt gặp thấy mẹ gục đầu vào vai cô Phúc khóc như đứa trẻ. Giọng mẹ thều thào: “Gặp nạn mới hiểu lòng nhau. Em hãy tha lỗi cho chị. Chị chỉ cầu xin em một điều, nếu sau này chị có mệnh hệ gì, chị nhờ em chăm sóc bố con Uyên hộ chị. Em hãy coi con Uyên như con của mình em nhé. Được vậy chị mới nhắm mắt được”. Mẹ tôi và cô Phúc cùng khóc như hai đứa trẻ… Mẹ tôi mất qua đoạn tang đã gần 5 năm. Tôi giờ đã là thiếu nữ tuổi đôi mươi. Giữa nhà tôi và nhà cô Phúc vẫn y nguyên cái bờ tường gạch kiên cố. Cô Phúc vẫn một mình và bố tôi cũng chẳng gá nghĩa với ai… Bố tôi bị một cơn tai biến phải vào cấp cứu bệnh viện. Suốt mấy ngày ông nằm viện, cô Phúc tất tả ra vào cơm nước, thay tôi trực trông bố. Nhìn đôi mắt trũng sâu của cô dõi theo từng nhịp đập trong lồng ngực bố, tôi xót xa đến nao lòng…

Xem truyện loan luân u 50

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem truyện loan luân u 50

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem truyện loan luân u 50

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update truyện loan luân u 50 vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem truyện loan luân u 50

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Vòng luân cấm 4726 Lượt xem
» Con đường đến với ước mơ của tôi! 468 Lượt xem
» Đọc truyện Cái đầu con rối 1958 Lượt xem
» Bạn đang đợi tớ phải không? 776 Lượt xem
» Sao Chổi Đáng Ghét Full 2478 Lượt xem
» Truyện sex hay 2013 : kỳ nghĩ hè của tôi 32451 Lượt xem
» Khu Trọ Sex p2 (hay) 9127 Lượt xem
» (Siêu Phẩm 18) Thầy Và Trò 9110 Lượt xem
» (Tuyệt Phẩm) Truyện sex Chồng đi công tác - Chap 6 9201 Lượt xem
» Con Ông Thủ Trưởng 7775 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline