GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay tro choi moc dich

tro choi moc dich

cập nhật tro choi moc dich , đọc truyện tro choi moc dich , xem tro choi moc dich , truyện tro choi moc dich , đọc tro choi moc dich , wap tro choi moc dich
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem tro choi moc dich

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 14:12

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Tên truyện : bắt cá 2 tay trên thiên đường
Tác giả : Aramis tên thật là Jean Kim
Nguồn : 2T
Thể loại : triện tình củm, nhẹ nhàng.

TÔI ĐƯỢC DỰ ĐÁM TANG CỦA CHÍNH MÌNH

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?".

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật.

Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi.

Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối. "Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ". Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười.

"Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

"Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả m

Xem tro choi moc dich

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem tro choi moc dich

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem tro choi moc dich

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 18:27

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !

Nguồn: TruongTon


Một cuộc hôn nhân do người lớn đính ước.
- Lê Thanh Sang: là anh chàng đẹp trai phong độ, sau khi chia tay mối tình đầu thì anh trở nên lạnh lùng, chỉ biết có công việc, vui chơi, và xem tình yêu như trò đùa vui...
- Lâm Khả Như: Cô gái dễ thương, nhí nhảnh, nghịch ngợm.Từ nhỏ đã sống với Dì ở nước ngoài, ra trường đi làm chưa được lâu thì Dì cô bắt đi xem mắt, vì chưa muốn lập gia đình sớm nên cô trốn về nhà ở Việt Nam. Nhưng số phận trớ trêu, tránh vỏ dừa thì cô gặp phải vỏ dừa...
- Hai con người với hai tính cách trái ngược, khi gặp nhau và hợp thành một đôi thì sẽ như thế nào ....?
....
( Tình trạng truyện đã được tác giả hoàn thành xong, rất mong được ủng hộ góp ý)






Chap 1:
-*-
…Rầm…
Thanh Sang mặt hầm hầm bước vào phòng, Đức Trí đang ngồi xem hồ sơ, ngước nhìn thấy bạn khác thường anh nhướng mắt:
- Ê ! Thằng kia hôm nay mày bị gì vậy?
Sang không nhìn bạn nhưng giọng nói phát ra nặng nề:
- Không có…
Đức Trí nhìn anh cố nhịn cười. Thằng quỷ này nhìn mặt nó là biết bị mẹ áp đảo đây mà. Anh trêu:
- Mày đâu cần chưa đánh mà đã tự khai thế thằng kia?
Thanh Sang trừng mắt:
- Mày nói gì?
Đức Trí nhúng vai giọng tỉnh tỉnh:
- Ờ…Đâu cần nói, nhìn mặt mày chỉ có hai việc làm mày bị chi phối thôi. Thứ nhất là trong kinh doanh gặp trục trặc bị ông già la. Nhưng, công ty hiện đang phát triển tốt nên điều này không xảy ra, chỉ có điều thứ hai là…là… ở nhà buồn quá phải chi con cưới vợ… có cháu cho vui…
Bị bạn nói trúng nguyệt Thanh Sang vừa lắc đầu cừa chấp tay xá.
- Thôi đi ông , con sợ cái miệng ông rồi. Đi là việc dùm con đi cha.
Đức Trí phá cười:
- Ha ha ha. Mày bao nhiêu tuổi rồi Sang ? Chả lẽ…
Thanh Sang cum tay dứ nắm đấm trước mặt bạn dọa:
- Mày nói nửa tao giết mày bây giờ.
Đức Trí biết mình nên dừng đúng lúc, chứ trêu tiếp thì thằng bạn con ông trời này làm thật chứ chẳng chơi. Anh nghiêm giọng:
- Thôi… Không giỡn nửa, Tao có chuyện nói đó.
Thanh Sang trầm giọng nhưng vẫn không giảm

Xem tro choi moc dich

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời
Truyện: Nụ cười của nắng – Con gái thần Mặt Trời.
- Tác giả: cityhunter75 – voz.
- Tình trạng: Full phần 1.

Chap 1: Khởi đầu...
Nó. 25 tuổi, cái tuổi nói nhỏ thì không hẳn nhỏ mà lớn thì chưa chắc đã lớn. Nhưng những gì no trải qua có lẽ cũng đủ cho nó có kinh nghiệm đối phó với cái xã hộiđầy dối trá này. Cuộc đời nó thay đổi có lẽ cũng từ cái thờicấp III. Sau khi nhận ra rằng tính cách của thằng con trai duy nhất của nhà không thể ở lại cái đất này. Nhà nó quyết định chuyển nó vào Sg, một vùng đất đầy cơ hội nhưng cũng kèm theo đó là sự cám dỗ của một đô thị phồn vinh nhất nước.
Nói thêm về gia đình nó một chút thì ko hẳn là giàu có nhưng cũng tạm gọi là đầy đủcó của. Bố làm cán bộ nhà nước với một chức vụ cũng không cao lắm nhưng quan hệrộng và đã trải qua nhiều sự lọc lừa của xã hội. Bản tính nghiêm nghị và hoàn toàn lo lắng cho con cái thì có thể nóiđây là một ông bố đáng mơ ước.Thật ra thì cũng chẳng cógì với một thằng nhóc ham chơi nhưng với con mắt của một người cha, ông đã nhìn thấy bản tính gan lì của nó ngay từ khi tính cách nó thay đổi. Vậy nên mặc cho nó năn nỉ quyết định cuối cùng của ông vẫn là gửi nó vào Sg. Coinhư ông đã dốc hết tất cả vào cuộc chơi này : “ Sóng gió cuộc đời thì ai cũng phải trải qua. Ko ai trốn tránh được và nếu con trai mình xứng đáng nó sẽ tự sống được để có thể vượt qua. ”
Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng lên đường. Cuộc đời nó đã bước sang trang mới mà không ai có thể đoán trước được.
*****
Cuộc sống ba năm cấp III của nó trong thành phố mà người ta đặt cái tên mỹ miều là Hòn Ngọc Viễn Đông cũng trải quabình thường mặc dù có hơi chút khó khăn nhưng nó cũngđã sống được. Lần đầu tiên thi Đh, nó rớt. Ông không nói gì cả vì biết rằng đây chỉ là thử thách thứ 2 trong cuộc sống của nó thôi. Nó nghỉ 1 năm ôn thi lại và cuối cùng cũng vào học một trường gọi là tàm tạm. Thực ra với khả năng của mình ông vẫn có thể tìm cho nó 1 trường khá tiếng tăm với một vị trí sau này đi làm đã đượ

Xem tro choi moc dich

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 18:58

Cậu Chủ Của Tôi
Tên pic: Cậu Chủ Của Tui!

Tác giả: Phiphi

Nguồn : Zing Forum

Một cô gái mạnh mẽ do papa ms mất nên phải tim việc làm thêm. cô đã trở thành giúp việc riêng kiêm gia sư cho một cậu chủ ngang ngược, đẹp trai nhưng thay bồ như thay áo. giữa 2 người sẽ xảy ra chuyện gì?
Giới thiệu một chút nhé:

Phương Ngân (nó): papa vừa mất, ở với mama và e gái nhưg ngân sách gia đình hạn hẹp nên ra ở riêng, hiện đang học lớp 11 và đang tìm việc làm tự nuôi sống bản thân. Sở hữu thân hình nhỏ con nhưg rất mạnh mẽ.

Duy Khoa ( hắn): đẹp trai, ngang ngược, thay pồ như thay áo, đang học lớp 10 và là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn ABC bên Mĩ, sống với mama, còn papa thì lâu lâu mới về thăm nhà.

CHAP 1

Con Ngọc ngồi bên, khẽ vỗ vai nó:

- Bà Ngân nè! có fải bà đang tìm việc làm thêm ko?

- Ừk, tui đang tìm

- Ông bác tui đang tìm người giúp việc khiêm dạy thêm cho con trai ổng, bà thấy sao?

- Nhưng giúp việc thì làm sao mà học, tui chỉ làm việc bán thời gian thui

- Ừk! sáng đi học về thì wa đó làm, công việc chủ yếu là dạy cho thằng nhóc kia học thui

- Ừk! cho tui địa chỉ đi, thử xem sao.

- Ừk!

Chiều hôm sau.......
- Trời! nhà gì mà to thế nhỉ?
Nó trầm trồ rồi bấm chuông, một người đàn bà tròn trĩnh chạy ra mở cửa:
- Cô tìm ai?
- Dạ! Đây có fải nhà bác Phong ko ạ?
- Phải, cô tìm ông chủ àk?
- Dạ.....
- Vậy mời cô vào nhà
Bước vào nhà, nó giật mình bởi sự tráng lệ của ngôi nhà, tất cả mọi thứ đều thật sang trọng, đang ngỡ ngàng với khung cảnh trước mắt thì :
- Chào cháu!
Một người đàn ôg trung niên, thanh lịch trong chiếc áo thun dài tay cùng chiếc wần tây, đúng đằng sau nó
- Dạ! cháu chào bác!
- Mời cháu ngồi
Nó khẽ ngồi xuống chiếc ghế salong được trạm trổ rất công phu.
- Cháu là bạn của Ngọc fải ko?
- Dạ! Cháu đến mún xin việc ạk
- Ừk!_
Ông bác lướt nhìn nó, rồi nói:
- Cháu học hành như thế nào?
- Dạ, 10 năm đều học sinh giỏi ạ
Ông bác mĩm cười, lấy ra 1 tờ giấy:
- Đây

Xem tro choi moc dich

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem tro choi moc dich

Đọc truyện Cánh Đồng Bồ Công Anh
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 07.03.2013 / 19:55

CÁNH ĐỒNG BỒ CÔNG ANH
Cánh đồng Bồ công Anh là 1 câu chuyện cảm động về tình yêu lứa tuổi teen. Người đọc truyện này sẽ có những cảm xúc ,cảm giác về 1 tình yêu đẹp,lãng mạn đầy thú vị...nhưng đọc xong hoàn toàn xót thương và tiếc nuối ...
Chương 1 : cô bạn mới
Tanpopo ơi , dậy đi ... trễ giờ khai giảng rồi-tiếng cô giúp việc lanh lảnh gọi nó khi đồng hồ đã điểm 7h
Nó choàng tỉnh dậy , rồi chậm rãi làm vệ sinh cá nhân , thay đồng phục đi học , rồi xuống nhà ăn sáng cùng ba nó . Tính nó vậy , bất cứ việc gì dù gấp gáp đến mấy nó vẫn cứ chậm rãi mà làm , giống hệt mẹ nó ...
Ba nó ngồi đối diện với nó , tay cầm tờ báo , mắt không rời khỏi tờ báo , chỉ nhắc nó nhỏ nhẹ nhưng nghe sao lạnh lùng và nghiêm khắc vì giọng nói trầm của ông . " Trễ giờ rồi đó , ăn nhanh đi "
Đồng hồ bây giờ đã điểm 8h , nhưng nó vẫn ngoan cố cãi lại " còn sớm mà ba , cứ từ từ "
Lần này ông bỏ tờ báo xuống , mắt nhìn nó trân trân , nhìn 1 mà như thấy 2 , vì nó quá giống với mẹ nó . Từ đôi mắt , cái mũi , cái miệng và cả cái tính bình chân như vại của mẹ nó , cái tính đó đã làm ông khổ sở biết bao trong khoảng thời gian hẹn hò với mẹ nó , và còn cả sở thích là thích cây cỏ mà nhất là loài hoa bồ công anh . Chợt ông nghiêm mặt lại và nói " giờ con muốn gì ? "
Nó toát mồ hôi , quơ đại vài cái bánh và chạy biến đi
Binh thường ông là 1 người cha vui tính , đôi lúc ông rất giống trẻ con . Nhưng khi nổi giận rồi thì chết , khó ai ngăn cản được ông
Nói về Lâm , 8h38' vẫn bắt gặp cô đang trên đường đến trường , trong khi quãng đường từ nhà cô đến trường chỉ mất 15' đi bộ bình thường . Đang đi , bỗng nhiên 1 chiếc xe ở đâu lao tới cực nhanh , và: Xịt... " nước bùn dơ bắn tứ tung lên người cô , chiếc xe vẫn cứ lao đi , cô chỉ kịp nhìn thấy bộ đồng phục giống với đồng phục trường cô và đằng sau chiếc xe có dán chữ windy nho nhỏ . Mặt cô đỏ lên kinh khủng , và cô nói lầm bầm trong miệng " windy hả , được rồi ..... phen này chết với ta nha windy "
Nhìn lại đồng hồ , cô trợn đôi mắt to tròn lên sau

Xem tro choi moc dich

Đọc truyện Bóng trắng
Đăng bởi: Admin

Update tro choi moc dich vào ngày 08.03.2013 / 17:36

ôi đau đớn hét lên một tiếng, rồi ngã xuống. Trong cơn mơ màng, tôi mông lung nghe thấy tiếng gọi của Huyền Tử, tiếng xe cảnh sát. Có lẽ, lúc đứng nghe Đoản Vi la hét, tôi đã nhanh trí bấm nút gọi cho Huyền Tử, nó cũng biết nơi tôi đến, nên đã cứu tôi một phen. Khi tôi tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong phòng cấp cứu, toàn thân băng trắng, cũng phải, tôi bị thương nhiều chỗ vậy mà. Trông thật giống phế nhân. Huyền Tử ngồi cạnh gọt trái cây, nó bảo may mà nó đến sớm, không thì tôi đã chết trong tay ả rồi. Nó nói với tôi, khi cảnh sát đến, thấy ả đang tự siết cổ bằng dải lụa trắng, trông có vẻ rất đau đớn, và vẻ mặt rất không mong muốn như vậy chút nào... Còn tôi, toàn thân đầy máu, nhưng vẫn cố sống cố chết ôm chặt chiếc lọ, một chút cũng không buông ra. Tôi không nói gì... Chỉ nhìn ra cửa sổ phòng bệnh, nơi những chiếc lá đã rơi rụng gần hết, những cành cây khô héo trông thật ảm đạm. Tôi cũng không gặp lại Đoản Phong nữa, tôi chỉ nhớ, lúc tự tay đưa lọ đựng tro cốt cho mẹ hắn, hắn chỉ nhìn tôi, nhìn thật lâu, ánh mắt hắn, thật sự rất đau khổ. Hắn nắm tay tôi một lúc lâu, rồi buông tay... Tôi nhìn hắn đi càng lúc càng xa, nước mắt chảy từng giọt, từng giọt, tôi cũng không hiểu vì sao. Tôi nghe rõ từng câu từng chữ hắn nói với tôi... Xin lỗi... lẽ ra... tôi không nên đến tìm cô... Tôi đâu có trách hắn, chưa một lần trách hắn. Cả một tháng sau đó, tôi luôn nhớ đến ánh mắt ám ảnh của hắn, tôi không biết, giờ đây hắn như thế nào, đã được siêu thoát chưa, đã bớt đau đớn vì sự thật tàn nhẫn mà Đoản Vi đã gây ra cho hắn chưa. Tôi cũng có cảm giác mất mát một cái gì đó, nhưng tôi cũng không biết đó là cái gì, nên cũng không để ý nhiều nữa. Huyền Tử nó nói với tôi, dạo này trông tôi cứ như con ngốc, hay nghĩ ngợi rồi trầm tư một mình, làm nó cũng muốn dẫn tôi đi xem bói, xem có bị nhập gì hay không, nào là khu quân sự ấy cũng có nhiều oan hồn vất vưởng lắm. Tôi chỉ cười với nó mà không nói gì. Tôi với hắn, vô duyên vô phận, gặp được nhau một lần trong đời, cũng thật lạ kì...

Xem tro choi moc dich

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Làm bạn thôi, đừng làm bạn thân nhé! 1055 Lượt xem
» 5 Ngày 5 Đêm 19142 Lượt xem
» Cha và con 16471 Lượt xem
» Truyện cười ngắn online 2013 : không thể không nhịn cười 1265 Lượt xem
» Truyện sex loạn luân : Mẹ và Con Trai 33328 Lượt xem
» Xuất hiện nhiều cô gái trẻ thích tung ảnh nóng để nhận gạch đá 1773 Lượt xem
» Cánh chim tự do ( truyện 18+ tự sáng tác ) 9109 Lượt xem
» Cô Dâu Mạo Danh 5607 Lượt xem
» Đàn ông là vậy 376 Lượt xem
» YÊU THƯƠNG NGỌT NGÀO 2521 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline