GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

cập nhật tong hop hinh nguoi mau nam quan lot , đọc truyện tong hop hinh nguoi mau nam quan lot , xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot , truyện tong hop hinh nguoi mau nam quan lot , đọc tong hop hinh nguoi mau nam quan lot , wap tong hop hinh nguoi mau nam quan lot
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Nếu anh làm tổn thương em
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:18

, chỉ còn có cô là vật cản trở duy nhất cho cái nhà này. Cô mà chịu buông tay, thì đã êm chuyện. Chẳng qua thằng con tôi, nó có nghĩa quá, nên mới cưu mang vớt vát, thương hại cô. Tôi nhắm mắt đếm từng chữ cho đến khi mẹ anh dứt lời, tôi mới mở mắt nhìn theo ánh mắt của bà. Ánh nhìn sắc lẹm ấy dắt tôi qua cửa sổ, nhìn sang bãi đỗ ô tô bên đường. Anh bước xuống xe cùng một cô gái. Cô ấy nhảy lên và khoác tay anh. Anh cười, cô ấy hôn nhẹ vào má anh và hai người ra phía sau cốp xe lấy đồ... dường như chuẩn bị sang quán cafe này. Tim tôi đau quặn lại. Nhưng tôi biết rằng mình phải tin anh. Chân tôi bước nhanh ra khỏi cửa, tôi bước sang đường từng bước chân hướng về phía anh ở đó. Ánh nhìn anh va đập vào tôi nảy lửa. Bỗng nhiên, anh đứng sững lại và tôi cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau như vậy trong một bầu không khí ảm đạm. Cô gái buông tay anh ra và quan sát cả hai chúng tôi. Cảnh tượng ấy đọng lại trong tâm trí tôi trong vài giây rồi biến mất mãi mãi. Có lẽ... một chiếc xe... đã va phải tôi... Hình như thế... Điều cuối cùng tôi cảm nhận thấy... Là rất đông người xung quanh mình, là vòng tay của anh đang ôm tôi trong nước mắt, là câu nói như hét lên đến xé lòng của anh: Mẹ, mẹ có cần tàn nhẫn đến thế này không???????? Tôi cố gắng mấp máy môi những lời cuối cùng: - Hình như... em... chưa.. nói... hết... với anh... phải không... Nếu anh làm tổn thương em... em sẽ... biến mất... thật đấy... Và đó là... câu nói cuối cùng của tôi. .................. Những ngày sau đó. Anh chìm trong. Rượu. Những cơn say. Ảo giác. Và chúng tôi mãi chỉ có thể.... Chuyện trò với nhau... Trong những giấc mơ... Căn hộ chung cư phía Nam thành phố, không phải hướng Mặt trời, giờ chỉ còn mình anh nơi đó... À mà, đúng là... khi ra đi... tôi có mang trong mình một cái gì đó... nó thuộc về anh... thuộc về tôi... Nhưng cuối cùng... nó cũng rời anh... để đi theo tôi... đi cùng với tôi... ......................... - Em đã bảo mà... Ma kết với Cự Giải... chẳng hợp nhau được đâu, không ở bên nhau được lâu...

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:27

khi thấy Thanh Sang nhìn Ngọc Như bằng nét mặt nghiêm nghị, sau khi trò chuyện xã giao xong Ngọc Như bắt đầu kế hoạch:
- Em có thể mời Anh Sang nhảy một bản nhạc chứ.
Đức Trí lanh miệng:
- Phải đó. Người quen không hà. Hai người mở màng đi.
Nuốt vội ngụm rượu trong miệng Thanh Sang gật đầu:
- Mời em !
Trọng Ân ngơ ngác khi thằng bạn trời đánh thay đổi khó hiểu, từ nảy giờ anh nói khô cổ mà nó không đi, Ngọc Như chỉ nói một câu nó đã dại gái rồi. Ngọc Như tự tin nắm tay Sang bước ra sàn nhảy, không quên quay lại nheo mắt với Trọng Ân.
Hai tay vịn hờ eo Ngọc Như, Thanh Sang không tài nào tập trung được. Cô nhóc này muốn bài trò gì? Làm mặt lạ với mình từ nảy đến giờ mà hai tay đan lại quàng qua cổ mình thật tình tứ. Nhìn vào mọi người sẽ nói là một đôi cho xem, chịu hết nổi anh rít khẽ:
- Nhóc ! tính bài trò gì đây?
Mím môi Ngọc Như siết mạnh vòng tay. Thanh Sang nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy quyến rủ nhưng cũng rất lạnh lẽo buột miệng:
- Em muốn gì?
- Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn nhảy với anh bản nhạc này thôi?
Tưởng anh dễ bỏ qua cái nheo mắt của em khi nảy hả? Chợt anh mỉm cười tinh quái. Hai bàn tay vịn hờ trên eo Ngọc Như bắt đầu động đậy. Vuốt nhẹ bờ lưng thon thả Thanh Sang cười thật quyến rũ:
- Chúng ta đẹp đôi chứ !
- Đẹp cái đầu anh. Anh dám lợi dụng hả?
Thanh Sang không để ý, anh siết lấy cô như đôi tình nhân hạnh phúc. Ngọc Như bị anh ôm siết toàn thân cô nóng bừng lên trước sự va chạm bất ngờ, mùi nước hoa đàn ông từ người Thanh Sang thoảng qua làm cô bối rối. Ngọc Như nạt khẽ khi bị anh ôm cứng:
- Anh ôm đủ chưa?
Biết cô đang bị động, Thanh Sang thích thú nhìn gương mặt đỏ hồng. Tự dưng thấy mình hơi quá đáng nhưng không thể để thua con nhóc này được. Chân vẫn điều bước theo nhạc, một tay ôm lấy cô, tay còn lại anh vuốt nhẹ lên mái tóc dài mượt, Thanh Sang khẽ nhắm mắt úp mặt vào:
- Em không nói anh ôm hoài đó nha ?
- Thanh Sang, Tôi không giỡn đâu?
Không dám xô anh ra vì đang ở chốn đông người, Ngọc Như chỉ biết nạt khẽ và kêu t

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:32

nơi lý tưởng trên một trong những hòn đảo gần bờ! Công ty đã thuê helitaxi chở họ đến đó với toàn bộ hành lý. Bảo đảm hoàn toàn yên tĩnh bởi lẽ đó là hòn đảo hoang. Tuy nhiên họ sẽ phải ngủ trong lều, tự mình nấu ăn nhưng đó lại chính là điều mà vợ chồng họ mơ ước!Họ chấp nhận lời đề nghị mà không hề mặc cả và ngay ngày hôm sau họ đã có mặt ở đó, chỉ mình họ, giống như Robinson Crusoe, trước một người làm chứng duy nhất là biển cả đang đập bầu ngực lam ngọc vào những mép đá nhọn. Và còn có cả hải âu và một vài cái cây với rễ ăn sâu vào đất đá và ngọn vươn vút lên trời.Điều đầu tiên mà Felix làm khi tới đảo là điều mà anh chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng thực hiện: anh nhảy chồm chồm như điên, cố gắng để năng lượng cơ bắp bị công việc bàn giấy và lối sống ngồi đè nén được thoát ra. Và sau đó họ diễn lại cảnh mà họ chưa bao giờ có thể kết thúc tại mỏm đá yêu thích của họ nơi có tấm biển quảng cáo các sản phẩm mắt kính. Họ cười phá lên như trẻ nhỏ, và vì lúc đó đã giữa trưa họ giật quần áo khỏi người và nhảy xuống một cái vịnh nhỏ. Vịnh thản nhiên đón nhận cặp tình nhân trẻ người không mảnh vải. Họ đùa giỡn ở đó hơn hai tiếng đồng hồ. Đó chỉ là những điên rồ đầu tiên trong vô số những điên rồ mà họ đã làm suốt ngày thứ bảy và chủ nhật. Ôi, giá mà được như vậy suốt đời! Nhưng ngày làm việc đã đến và vào thời gian đã định, chiếc helitaxi đã đưa họ tới đảo bốn tám tiếng trước đó lại xuất hiện. Họ buồn bã dõi theo cái chấm nâu nhỏ xíu trong những vòng bọt sóng đang khuất dần phía chân trời.Tối đó họ bật vô tuyến. Đành phải chịu đựng những cảnh quảng cáo, bộ phim cao bồi miền Viễn Tây và cuộc thi truyền hình không thể thiếu, rồi họ nhìn thấy trên màn hình một hòn đảo nhỏ quen thuộc đến lạ lùng, nơi họ đã sống bốn mươi tám giờ hạnh phúc. Phía trên là tên chương trình viết bằng khổ chữ to: “Bạn sẽ làm gì nếu được ở một mình?”. Và họ thấy choáng váng khi nhận ra hai Robinson đang nhảy nhót, lăn lộn như điên chính là mình. Cảnh được một nhóm quay phim-thợ lặn thực hiện."

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:45

ạo. Thế đó, cô sống với tiếng hát và điệu cười của chính mình. Dù rằng nó méo mó, nhưng nó làm cô có thể say được nhiều hơn là tỉnh. Tình yêu là gì hả Thu? Làm gì có thứ tình yêu như trong những câu chuyện cổ? Làm gì có những hoàng tử hả con? Cuộc đời nó khô khan lắm, con ạ”...Sau đêm đó, tôi không đến nhà cô nữa. Cô có nhắn mấy lần, nhưng tôi không đến. Cô đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Thà cứ trần trụi như Hằng, thà cứ đay nghiến như Hằng, tôi còn chịu được vì trong lòng tôi có cô, có một quãng tuổi thơ cho tôi nhân cách. Tại sao cô lại kể hết ra vậy, tôi đâu có cần, thà là cô nói dối có hơn không? Tại sao vậy?... Tôi buồn lắm! Rồi tôi thù ghét cô!Cho đến một hôm, cô nhắn tôi là cô ốm nặng, muốn tôi đến thăm. Khi tôi đến, thấy cô khoẻ bình thường. Cô vồ vập, chăm sóc tôi. Dường như cô cũng muốn kéo níu một cái gì đó rất mơ hồ, trong cô. Nhưng tôi chỉ có tức giận mà thôi. Cô càng chi chút cho tôi, tôi càng vùng vằng, cãi lẫy, tôi nói cô không ra gì cả. Mà thực ra tôi đâu có cái quyền đó. Chẳng qua là tính thù vặt của trẻ con và nỗi đau của lòng tôi bốc cháy đó thôi! Cô im lặng! Khi bỏ về, tôi vấp phải một người đàn ông ở cầu thang, ngửng lên tôi nhận ra lão Trung, bồ của Hằng. Xót xa quay lại, cô đang đứng đó, trước ngưỡng cửa mở rộng, nước mắt nhạt nhoà, nhưng dường như gương mặt cô đang đổi khác, tôi lao vút đi!Tôi đã quên cô, hoặc cố quên hẳn cô. Tôi viết thư cho bố mẹ, kể về cô, giọng cay nghiệt và tàn nhẫn. Nhưng tôi vẫn yêu Huế, say mê tìm hiểu văn hoá Huế, và những nền văn hoá cổ khác nữa. Tôi yêu ngành sử của mình. Và tận trong đáy sâu của lòng mình, tôi vẫn mong ước được gặp hoàng tử của tôi, bên những lăng tẩm vàng son, lộng lẫy thách thức với thời gian, hay từ lòng biển xanh bước lên, những giọt nắng còn vương dài, lóng lánh trên giáp mũ. Tôi vẫn ước mơ!Chú thích:1 : Lời ca Huế “Tạm biệt Huế” - được phổ nhạc theo bài thơ “ Tạm biệt” của nhà thơ Thu Bồn.2 : CCCP - Liên Xô cũ (phiên âm theo tiếng Nga).3 : Xem (1).4 : Thuốc bổ tổng hợp pô-li-vi-ta-min.

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 18:58

àm phiền gia đình bà, cháu xin cắt đứt hợp đồng.

Bà liếc nhìn hắn, hắn bắt gặp đc ánh mắt mẹ đang nhìn mình hắn liền nhìn bà lắc đầu lia lịa, tỏ ra ko mún nó phải đi. Bà như hỉu đc ý của con trai cưng, bà liền nhìn wa nó:

- Cô mún cắt đứt hợp đồng thật àk? có lí do ko

- Dạ! cháu ko mún làm giúp việc cho cậu ấy nữa

- Cô vừa làm đc nửa tháng, cô phải bồi thường cho chúng tôi đó

- Nhưng trong hợp đồng đâu có nói đâu ạ

- Bây h thì có rùi đấy, nếu cô làm đc 1 tháng thì lúc đó cô nghỉ ko cần bồi thường đâu.

Nó cảm thấy như mình đang bị dồn vào đường cùng vậy, rõ ràng bà chủ đang cố ý giúp hắn giữ nó lại mới nói đến cái chiện bồi thường đó. Nó phải làm sao đây, bỗng hắn lên tiếng:

- Em có thể làm thêm nửa tháng nữa, có đc ko?

Nó bik bây h mà đi thì sẽ mất nhìu tiền để bồi thường, mà nó thì tiền ko có , tiền dành dụm đc thì đưa cho mẹ hết rùi, nó khẽ lên tiếng:

- Nếu cháu làm thêm nữa tháng nữa cháu có thể nghỉ việc mà ko phải bồi thường chứ ạ?

- Ừk!_mẹ hắn khẽ mĩm cười

- Vậy cháu sẽ làm nữa tháng nữa

Nó sẽ làm cho xong nữa tháng còn lại, trong thời gian này nó sẽ chỉ làm việc nhà thui, ko ở bên cạnh hắn nữa... ý nghĩ của nó bị dập tắt khi mẹ hắn lên tiếng:

- Nữa tháng này cô phải làm cho con trai tôi đứng đầu bảng trong kì kiểm tra tháng và phải làm cho nó bỏ cái thói lì lợm đi.

- HẢ? Cháu.......

- Nếu cô ko làm đc thì tháng này cô sẽ ko có tiền lương và phải bồi thường nữa.

Mặt nó tái đi theo từng lời nói của mẹ hắn, còn hắn thì cứ cười mĩm, hắn iu mẹ hắn lúm, mẹ hắn đang tạo đk cho nó đc gần hắn mà.

- Cháu bik rùi ạ!

Nó vừa dứt lời hắn liền cầm lấy chiếc balô của nó đi 1 mạch lên lầu, nó hoảng hốt chạy theo hắn. Mẹ hắn nhìn theo 2 ng mà lắc đầu cười mĩm, bà lầm bầm:

- Mẹ tạo đk cho con hết mức có thể rùi đó cậu con trai của mẹ

Hắn bỏ cái balô vào phòng nó, hắn đi ngang wa nó, thì thào vào tai nó:

- Ko đc giận anh nữa, nghe chưa?

Nó định chu mỏ lên cãi thì đã hắn đã đi xuống lầu m

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update tong hop hinh nguoi mau nam quan lot vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem tong hop hinh nguoi mau nam quan lot

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Mẹ chồng lạnh lùng xui bỏ thai 387 Lượt xem
» Bóng người cuối lớp học 932 Lượt xem
» Anh Gù 3206 Lượt xem
» Truyện teen : Hãy quyên quá khứ 1039 Lượt xem
» Truyện ngắn dành cho người muốn giàu : Dạy con làm giàu 1767 Lượt xem
» Truyện Ngắn thôi: Bill Gates: đừng bỏ học như tôi! 664 Lượt xem
» Người Chồng Mẫu Mực 4149 Lượt xem
» Truyện sex loạn luân : Mẹ và Con Trai 34268 Lượt xem
» Truyện địt nhau : Một thời dại dột (truyện thật nhé dâm huynh đệ) 53543 Lượt xem
» Nỗi đau khi mất đời con gái 1554 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline