GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay tin nhanh 30s

tin nhanh 30s

cập nhật tin nhanh 30s , đọc truyện tin nhanh 30s , xem tin nhanh 30s , truyện tin nhanh 30s , đọc tin nhanh 30s , wap tin nhanh 30s
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem tin nhanh 30s

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem tin nhanh 30s

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 17:59

họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy...
Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh...tôi không thể tìm được gì nữa...
Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng :" Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự"
Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận...
Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy?
Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh...
-------------------------------
Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó...
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau...nhưng sau cơn mưa - khi trời bừng sáng...cũng là lúc em rời xa tôi...
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa...tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em - người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất...
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây...sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi...
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em...và đe dọa đến sinh mệnh em...nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ...em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình...
Có một sự thật là tôi ko thể quên em...mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em...
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?"
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em...và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!






Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa... điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :"Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi...

THE EN

Xem tin nhanh 30s

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem tin nhanh 30s

Anh yêu ĐĨ mất rồi
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:09

y sẽ chẳng có khuyến mãi đâu. - Đĩ cười. - Mẹ nhà đĩ. Mày tưởng ông nghèo à. - Hắn siết mạnh tay vào eo đĩ, bề thốc và ném vào xe Lexus phi thẳng về nhà hắn. Hắn lại bế đĩ đi lên tận tầng bốn, đạp cửa và ném đĩ lên giường, hất tung bộ váy đầy khiêu dâm và cắn cấu đôi môi gợi tình của đĩ... Hắn nằm ngửa ra thở, đĩ cười: - Tôi nói rồi mà, anh đã ngoái đầu lại tìm tôi, giờ thì cần tôi, cho thỏa cái đầu điên loạn kia. Haha. - Thiếu hơi đàn bà thôi. - Thế à ! Vậy xong việc rồi. Biến đây. - Đừng... Hắn không nói gì, kéo mạnh tay đĩ - Đừng đi... - Tốt thôi. Nhưng sẽ không khuyến mãi nữa đâu, dẫu là 8/3. - Bỏ cái giọng đấy đi. Tôi bảo đĩ ở lại đêm nay... - Bao nhiêu? - Sẽ xòng phẳng. Giờ thì ngoan ngoãn một chút, nằm xuống đây... Đĩ im lặng, nằm xuống. - Đĩ yêu bao giờ chưa? - Yêu gì? - Đàn ông? - Chưa? Vì đĩ không dám yêu? - Sao vậy? - Cần tiền nên phải yêu tiền chứ sao? - Thế nếu có tiền, đĩ sẽ yêu chứ? - Anh bị điên hay sao đấy? Có tiền thì ai chả yêu, vả lại bây giờ thực dụng quá. Người ta yêu tiền là chủ yếu hay sao ý? - Ừ. Đĩ có vẻ hiểu đời nhỉ? - Thế kẻ chơi gái như anh không hiểu gì à? Hắn im lặng hồi lâu. - Đĩ rất đẹp. - Không đẹp sẽ đói. - Đĩ biết yêu không? - Không biết yêu thì khách không sướng? Mà không sướng thì chẳng có tiền. Anh hỏi ngu nhỉ? - Tiền. Tiền hoài. Đĩ bị điên à? - Thì ngày trước, anh gọi tôi là đĩ điên mà. Hắn lại bổ nhào lên phía trước. Điên thật đấy? Dạng cái chân ra. Bực mình . Đĩ nhăn mặt: Đồ điên . 7h sáng... - Thanh toán đi. Tôi còn phải về ngủ. Tối còn đi. - Đi nhiều nhỉ? Nhanh lên. Sòng phẳng đấy. - Ở lại đi. - Mệt rồi. Anh sẽ chả sướng đâu. Gọi con khác đi. Đồ con trâu đực. - Không phải... - Hắn rúc đầu vào ngực đĩ, mơn trớn, rồi ngẩng lên, nhỏ nhẹ: Ở lại đi. Đừng đi nữa. Anh yêu đĩ mất rồi . Đĩ cười. Đồ điên. Hắn thấy giọt lệ đĩ lăn ra. - Anh nói thật. - Là đĩ. Người ta coi trọng lời hứa lắm. Đừng hứa bậy. - Anh không hứa bậy. Anh yêu đĩ mất rồi Đĩ cười, cười ra nước mắt. Lần đầu tiên trong đời, có người nói yêu đĩ bằng cả trái tim.

Xem tin nhanh 30s

Nhóc à! anh yêu em....yêu em yêu em yêu em.....mãi yêu em
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:10

ve you, i khow.... - Alo - Anh ơi. giận em hả? - không đâu em à. sinh nhật vui chứ? - Vâng. cũng vui - Ừ! em gái...sinh nhật vui vẻ - ...cảm ơn anh - Trễ rồi. ngủ sớm đi em. bye em. Em ngủ ngon nhé! ...anh vội vàng dập máy để chặn những dòng cảm xúc ùa tới. Rồi tự cười chính mình - mình là gì của cô ấy? Sau ngày hôm đó, 2 người ít liên lạc hơn 1 tuần, 2 tuần, 1 tháng. Cô cảm giác nhớ anh ... nỗi nhớ mãnh liệt và như cào xé trái tim cô. Cô gạt bỏ đi lòng tự kiêu của 1 người con gái, gọi điện cho anh. Cô gọi rất nhiều lần, gửi rất nhiều tin nhắn nhưng không có 1 chút hồi âm. Cô bắt đầu lo sợ..mất anh... 12/12/... 11h PM reng reng...reng reng.. - Alo tôi nghe ạ - Cô có phải là Phạm Tú Minh không? - Vâng tôi đây. Có chuyện gì thế? - Cô là người nhà của anh Nguyễn Thanh Phong không? -..Vâng. có chuyện gì. anh ấy bị gì sao? - Vâng! cô đến ngay bệnh viện zz gấp! anh ấy đang trong tình trạng nguy kịch. chúng tôi lấy điện thoại anh ấy để gọi cho người nhà và chỉ thấy mỗi sđt của cô thôi... tít tít tít...chiếc điện thoại cô rớt xuống, cô lao nhanh đến bệnh viện trong khi dép còn chưa xịp xỏ xong. Cô hốt hoảng chạy tới khoa cấp cứu và mắt ướt lệ khi nhìn thấy 1 người đàn ông trên mình đầy máu me. Cô òa khóc như một đứa trẻ. Rồi bỗng từ sau lưng cô 1 giọng nói quen thuộc cất lên: - Em sao thế? Sao lại khóc vậy nhóc? ..Theo phản xạ, khi vừa nhìn thấy anh cô ôm chầm lấy... - Sao thế! sao lại như vậy? rõ ràng là...là người ta nói anh bị... - Hì! anh và người đó đều bị tai nạn, Đưa vào đây vì gấp quá nên họ lại cầm nhầm điện thoại anh, trùng hợp hơn là người đàn ông đó tên họ giống hệt anh nữa. - Vậy mà làm em lo chết đi được! kì cục quá đi. - ừm...em à! với em bây giờ...anh là gì thế? - Không biết đâu... - Ừ.. - Anh à! nói nhỏ anh nghe cái này nhé! - chuyện gì? - Đồ ngốc em yêu anh mất rồi...... - Em tỏ tình sao???? hì! - ax! không nói chuyện với anh nữa! - Nhóc ơi! Anh yêu em, yêu em.................mãi yêu em!! - Sao nói yêu em nhiều thế? - Vì...anh nói bù lại cho 3 năm qua...

Xem tin nhanh 30s

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:10

cửa lại cho em. Thẩm Hàn không chịu, Tử Quỳ đẩy hắn ra cửa, nói: lần này là cửa chính, lần sau là cửa sổ. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, nếu em có thêm chút thanh khiết thì anh rất muốn lấy em. Tử Quỳ cười lạnh: Em còn có mười năm, tắm rửa phong trần trên người mình, vì anh mà lại từ sắc sảo trở nên thanh khiết sao? 9. Tình yêu vốn có thể không có kết thúc nhưng chuyện đời thì có thể. Tử Quỳ gả cho Điền Dương, rửa sạch phong trần. Một năm sau, trong hôn lễ của Tử Hạm, Tử Quỳ lặng lẽ đứng bên cạnh Điền Dương, trên mặt không chút cảm xúc, đứa bé trong lòng yên tĩnh như thiên sứ. Tử Hạm khoác tay Thẩm Hàn, áo cưới tinh khôi, thanh khiết như chính người cô vậy. Tử Quỳ mỉm cười, không hề bất ngờ. Một năm trước, ngay cái đêm cô đẩy Thẩm Hàn ra cửa, từ Điền Dương, cô đã biết bạn trai mà Tử Hạm quen tên là Thẩm Hàn. Tử Hạm có tên khác là Thiên Lam. Lúc học đại học, cô đổi tên, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Tử Quỳ nữa. Cô không muốn làm một yêu tinh trong bóng đêm, cô muốn sống đàng hoàng sôi nổi dưới ánh mặt trời, cho nên cô lấy tên Thiên Lam! Một Thiên Lam thanh khiết, một Thẩm Hàn thích thanh khiết, xứng đôi biết bao? Từng vì hai người họ mà Tử Quỳ đến với Cổ Niên, bây giờ cô vẫn có thể đến với Điền Dương, bởi vì cô yêu Thẩm Hàn, cũng yêu Thiên Lam. Hơn nữa Thẩm Hàn vẫn chưa bao giờ gạt cô, hắn yêu cô, cho nên mới yêu một Thiên lam có dung mạo tương tự cô, nhưng lại thanh khiết hơn cô. Thiên Lam nói nhỏ với Thẩm Hàn: đó là chị gái của em, anh không cần phải chào, đó là một người vô liêm sỉ, mới kết hôn với Điền Dương có sáu tháng mà đã sinh con, chắc chắn là của cái tên đã đá chị ta... Tim Thẩm Hàn bỗng vỡ tan. Hắn nhìn Tử Quỳ lặng lẽ, lại nhìn đứa bé như thiên sứ trên tay cô. Thì ra, tình yêu và hạnh phúc, không phải chưa từng đến. Chỉ có điều, hoa nở một độ đã bị phụ bạc. Tử Quỳ nhìn Thẩm Hàn thề hẹn với Thiên Lam, nhìn đứa bé trên tay mình, khẽ mỉm cười, rơi lệ. Tình đã kết thúc. Nhưng mà, yêu vẫn còn đó, chỉ có điều đã quên phải kiên trì, cũng quên đường quay lại...

Xem tin nhanh 30s

Em sai đấy, được chưa?
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Bốn ngày rồi, bốn ngày không nói chuyện dù nửa câu, bốn ngày không nhìn nhau dù nửa con mắt. Đã được bốn ngày rồi, nó và anh... giận nhau. Tất nhiên đấy chẳng là lỗi của nó đơn giản là vì nó... nghĩ thế. Chỉ là vì nó lỡ hẹn nhắn tin đêm khuya với anh vì ngủ quên và khiến anh chờ dài cổ. Vậy đấy, mà anh hằm hực nó. - Em có coi anh ra gì không? - Anh nói gì vậy, chẳng hiểu? - Đừng bướng nữa, trả lời đi. - anh quát lên. - Không đấy! Đừng có vô cớ mà quát em thế. - nó cũng chả vừa. - Thôi được rồi. Anh không muốn nói chuyên với em lúc này. - Em cần à, hứ. Anh lắc đầu bỏ đi. Anh đi để lại cái bĩu môi khó ưa của nó. Nó có sai, nhưng anh cũng phải thông cảm chứ. Nó đâu cố tình. Đã vậy còn quát vào mặt nó, đáng ghét mà. Lè! Giận thì cứ giận, không có mợ thì chợ vẫn đông. Ngày 1. Nói thì nói thế, nhưng nó vẫn cứ cảm thấy bực bội và khó chịu. Mới một ngày thôi mà nó đã nhớ anh đến chết. Cứ mỗi lần điện thoại có tin nhắn là nó vội vàng đọc, để rồi hụt hẫng vì không phải từ anh. Đồ con trai mà giận dai. Trước giờ có thế đâu, hay nó sai thật. Không! Chả gì sai cả, đơn giản anh là con trai và từ đó suy ra nhiều thứ chứng minh anh sai nhiều hơn nó. Ngày 2. Sau một đêm suy nghĩ nát óc, cuối cùng nó cũng quyết định nhắn tin cho anh: Sang mai qua cho di hoc!. Cứ ngỡ là mở cửa là thấy anh đứng chờ, nhưng hôm nay... chả có ma nào. Oái! Rõ là anh muốn làm nó điên mà. Không cần nữa, nó tự đi được. Và vì anh mà nó trễ giờ học vì vừa đi vừa tức đứt mạch máu nên cứ rề rề. Xuống căn tin trường với vẻ mặt đờ đờ. Vậy mà nhìn thấy anh từ xa là đã giả điên nói chuyện rôm rả rồi cười lăn lóc trước sự ngỡ ngàng của đám bạn. Nhưng anh không thèm nhìn lấy nó. Aish, rõ điên mà. Chiều nay trời mưa to và một cô gái đang dắt xe trên đường với bánh xe bể một cách thảm hại cả xe lẫn người. Vụt qua, anh vụt qua nó, anh không để tâm đến nó. Tự dưng nước mưa có vị mặn. Ngày 3. Giờ thì nó giận anh lắm rồi, tại anh mà giờ nó đổ bệnh. Nhưng giận nhiều hơn là không thèm hỏi han nó. Nó... ghét... anh... lắm! Nó

Xem tin nhanh 30s

Người thứ ba
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:13

chiếc răng khểnh và khóe môi xinh xinh, chẳng lẫn vào đâu được. 
 
Trên tầng hai. Duy lặng nhìn, tay ôm chặt quả bóng rổ như muốn bóp cho nổ tung nó. Bất chợt, Mai Anh quay lại ngước lên, ánh mắt ấy hướng về phía Duy. Duy tránh né ánh nhìn ấy, lặng lẽ quay người vào lớp. Đôi mắt bối rối giấu một nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên. Hai người nắm tay nhau bước về.
 
****
Một chàng trai, headphone và những cú ném rổ điêu luyện, nhưng dường như đầy phá phách mạnh mẽ . Duy đang trút giận lên những cú bóng chợt giật mình, Mai Anh, đứng trước mặt Duy từ lúc nào nhìn Duy chăm chú, quả bóng bay đến trước mặt Mai Anh!
 
- Cú ném 3 điểm. Mai Anh vẩy cổ tay một cách điêu luyện, một cú ném 3 điểm hoàn hảo.
 
- Tuyệt vời. Duy vỗ tay.
 
- Tuyệt quá, vào rồi – Mai Anh cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng, nụ cười ấm áp đã từng sưởi ấm trái tim lạnh giá của Duy.
 
- Cảm ơn Duy, nhờ Duy đấy. Mai Anh lí lắc.
 
- Không đâu, là do Mai Anh tiếp thu nhanh thôi. Duy cười.
 
- Mai Anh và bạn trai có chuyện à? Duy buột miệng.
 
- Ừ… sao Duy biết. giọng Mai Anh chùng xuống.
 
- Hôm qua, Mai Anh không đến sân, Duy thấy Mai Anh và cậu bạn ấy. Duy bối rối.
 
- À, Duy đoán thế…Kể cho Duy được không?.
 
- Cảm ơn Duy vì tất cả, với Mai Anh, Duy là người bạn tốt nhất, Mai Anh chẳng biết tìm đến ai. Chỉ muốn dựa vào ai đó để được khóc và Duy hiện lên... Mai Anh là người có lỗi. Mai Anh ngượng nghịu.
 
-  Lỗi gì cơ? Duy cảm ơn Mai Anh, vì đã nghĩ đến Duy, Duy sẽ mãi là bạn tốt của Mai Anh. Cảm giác như trái tim nhức nhối theo từng vết nứt nhưng Duy chịu đựng để không bật lên thành tiếng.
 
-  Cảm ơn Duy. Mai Anh không biết nhưng… Mai Anh sẽ luôn nhớ về Duy nhé ! Mai Anh nháy mắt tinh nghịch.
-  Chúng mình vẫn luôn là bạn tốt mà. Duy gượng gạo tay vân vê quả bóng. 
 
" Mai Anh sẽ hạnh phúc, nhất định thế”. Duy nghĩ thầm. 
 
Cuộc sống của Duy vẫn trôi qua như vốn dĩ là thế những vòng quay lại bắt đầu những chu kì mới, một con người khác nhưng vẫn là cái bóng que

Xem tin nhanh 30s

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update tin nhanh 30s vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem tin nhanh 30s

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Chị Phương của tôi 11334 Lượt xem
» Ỷ Thiên Đồ Long Ký - Kim Dung - Chương 2 1584 Lượt xem
» Cậu truyện ngoại tình 2013 10688 Lượt xem
» Vk CK online 462 Lượt xem
» Cô con dâu 16181 Lượt xem
» Ầu Ỏ, Gió Đưa Bụi Chối Sau Hè... 1914 Lượt xem
» Anh Chị Của Tôi 11850 Lượt xem
» Tình Cực Sex (phần cuối) 8609 Lượt xem
» Đi qua ngày nắng 1044 Lượt xem
» Chuyện tình cô cháu (loạn luân) 25159 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline