GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

cập nhật san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh , đọc truyện san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh , xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh , truyện san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh , đọc san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh , wap san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 14:12

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Tên truyện : bắt cá 2 tay trên thiên đường
Tác giả : Aramis tên thật là Jean Kim
Nguồn : 2T
Thể loại : triện tình củm, nhẹ nhàng.

TÔI ĐƯỢC DỰ ĐÁM TANG CỦA CHÍNH MÌNH

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?".

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật.

Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi.

Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối. "Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ". Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười.

"Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

"Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả m

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:22

rời có mây che hồng nhạt xa xa, nghe được cả tiếng gió rít qua những thanh sắt, thậm chí cảm nhận cả tiếng trở mình của cây cầu già cỗi. Em nhìn cuộc đời dưới lăng kính đầy màu sắc, đầy tươi mới và khác lạ. Tự em diễn tả được cái tinh tế mà những cô mẫu khác phải dùng lớp vỏ hào nhoáng và đắt tiền khoác lên người mới phô diễn ra đôi chút. Như cánh bướm kỳ dị chập chờn trên cổ tay mảnh khảnh, như một thiên thần chỉ khẽ vẫy cánh là có thể bay lên khỏi mặt đất, thoát khỏi đường ray cũ kỹ mòn mỏi của cuộc sống. Và khi sức sống của em chạm tới cậu, cậu chợt nhận ra rằng cảm giác tuyệt vời ấy chỉ đơn giản là ý thức được rằng mình vẫn đang hít thở không khí trong lành của thiên nhiên tinh sạch, vẫn được nhìn thấy ánh mặt trời phản chiếu trên ống kính quang học tím ngắt lơ đễnh trên tay, vẫn còn những con đường quá dài và quá đỗi chông gai phía trước. *** Mất thêm gần một tuần để Tuấn nghỉ công việc làm thêm ở quán café. Năm nay là năm cuối. Cậu nộp đơn xin học bổng của một trường nước ngoài. Cậu quyết định học cao hơn và dành phần thời gian còn lại để chuẩn bị cho một chuyến đi thật xa. Cậu chia tay Hương. Lúc ấy, nhìn vào mắt Hương, thấy có gì đó xa xôi dội lên trong đáy mắt đen thẫm, trộn lẫn sự ngỡ ngàng của một người tưởng rằng mình nhắm mắt cũng có thể đi hết con đường lại vừa bước hụt chân xuống vách đá. Nhưng những đám mây tụ lại rồi tan vỡ rất nhanh trong mắt Hương. Giống như em đã từng mơ hồ cảm nhận được điều này. Em trở lại làm cô tiểu thư giàu có và bình thản. Em nói không muốn ngăn cản anh. Mình vẫn có thể giúp đỡ nhau nếu anh cần. Tuấn đồng ý. Nhưng Tuấn biết Hương sẽ không hiểu được điều gì đang xảy ra với cậu. Điều mà cô bé tóc ngắn có hình vẽ con bướm tinh quái trên cổ tay trái ấy vừa chỉ ra. Rằng cuộc sống sẽ thật mòn mỏi và cũ kỹ nếu ta hài lòng với nó. Rằng tuổi trẻ chỉ đi qua đúng một lần cho những điều lớn lao. Cậu muốn từ giờ sẽ sống cho mình, cho hiện tại, chứ không phải cho một điều mơ hồ nào đó phía xa xa chưa định hình nổi ngoài hai chữ bình an.

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:32

nơi lý tưởng trên một trong những hòn đảo gần bờ! Công ty đã thuê helitaxi chở họ đến đó với toàn bộ hành lý. Bảo đảm hoàn toàn yên tĩnh bởi lẽ đó là hòn đảo hoang. Tuy nhiên họ sẽ phải ngủ trong lều, tự mình nấu ăn nhưng đó lại chính là điều mà vợ chồng họ mơ ước!Họ chấp nhận lời đề nghị mà không hề mặc cả và ngay ngày hôm sau họ đã có mặt ở đó, chỉ mình họ, giống như Robinson Crusoe, trước một người làm chứng duy nhất là biển cả đang đập bầu ngực lam ngọc vào những mép đá nhọn. Và còn có cả hải âu và một vài cái cây với rễ ăn sâu vào đất đá và ngọn vươn vút lên trời.Điều đầu tiên mà Felix làm khi tới đảo là điều mà anh chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng thực hiện: anh nhảy chồm chồm như điên, cố gắng để năng lượng cơ bắp bị công việc bàn giấy và lối sống ngồi đè nén được thoát ra. Và sau đó họ diễn lại cảnh mà họ chưa bao giờ có thể kết thúc tại mỏm đá yêu thích của họ nơi có tấm biển quảng cáo các sản phẩm mắt kính. Họ cười phá lên như trẻ nhỏ, và vì lúc đó đã giữa trưa họ giật quần áo khỏi người và nhảy xuống một cái vịnh nhỏ. Vịnh thản nhiên đón nhận cặp tình nhân trẻ người không mảnh vải. Họ đùa giỡn ở đó hơn hai tiếng đồng hồ. Đó chỉ là những điên rồ đầu tiên trong vô số những điên rồ mà họ đã làm suốt ngày thứ bảy và chủ nhật. Ôi, giá mà được như vậy suốt đời! Nhưng ngày làm việc đã đến và vào thời gian đã định, chiếc helitaxi đã đưa họ tới đảo bốn tám tiếng trước đó lại xuất hiện. Họ buồn bã dõi theo cái chấm nâu nhỏ xíu trong những vòng bọt sóng đang khuất dần phía chân trời.Tối đó họ bật vô tuyến. Đành phải chịu đựng những cảnh quảng cáo, bộ phim cao bồi miền Viễn Tây và cuộc thi truyền hình không thể thiếu, rồi họ nhìn thấy trên màn hình một hòn đảo nhỏ quen thuộc đến lạ lùng, nơi họ đã sống bốn mươi tám giờ hạnh phúc. Phía trên là tên chương trình viết bằng khổ chữ to: “Bạn sẽ làm gì nếu được ở một mình?”. Và họ thấy choáng váng khi nhận ra hai Robinson đang nhảy nhót, lăn lộn như điên chính là mình. Cảnh được một nhóm quay phim-thợ lặn thực hiện."

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Người đàn bà dưới cơn mưa
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:41

Người đàn bà dưới cơn mưaSocbay iMediaMưa vẫn rơi gay gắt suốt buổi chiều oi nồng.Người đàn bà dưới mưa lầm lũi. Chị bước đi từng bước chơi vơi. Con đường đất chông chênh, lầy lội. Hàng cây nghiêng ngả xác xơ.Những hạt mưa rộn ràng vội vã. Chúng trĩu nặng như hạt ngô thay nhau bắn vào mặt chị. Những giọt nước trong vắt té tát lên đôi môi đỏ mọng của chị. Mưa vô tình làm rạo rực đất trời. Chị thẫn thờ, ướt át... cô đơn.Chị gắng gượng lội qua vũng nước lõm bõm. Dáng chị nghiêng nghiêng đổ nhào về phía trước. Gió từng cơn đẩy chị vào làn nước tung tóe. Mưa cũng xuôi theo. Nước réo rắt chảy quanh co dưới chân chị lạnh cóng. Phía trên, nước hắt cả vào đôi mắt to đen tuyền của chị. Từng dòng lem nhem chảy qua hàng mi cong rũ rượi. Nước xóa nhòe màu nâu đen chị đã kẻ nắn nót ban sáng. Chị cứ mặc. Chị lao người trong mưa. Mắt cay xè. Tay chân run run. Gió rít xé lòng.Ngày trước, anh cũng đưa chị về sau một ngày chủ nhật tầm tã như thế này. Chị nép vào người anh, trốn những hạt mưa lạnh lẽo vô duyên. Chị cười reo với mưa. Chị say sưa cùng gió. Anh đã ghì chặt lấy chị. Anh cố tranh với mưa hôn thật lâu vào mắt, vào môi chị. Trời đất đứng yên. Chị sung sướng ngả người chờ đợi. Mưa từng cơn và những nụ hôn.Bất giác, chị ngoái cổ quay nhìn lại phía sau. Chị dỏng tai nghe ngóng. Chị hồi hộp dáo dác cố tìm. À không lẽ. Lẽ nào... Chị vẫn cứ tin đâu đây còn sót lại hơi ấm của anh thoang thoáng trong hơi mưa. Nó như quyện theo gió quẩn quanh bên chị. Bóng dáng anh mờ mờ phía đằng kia - gần lắmÔi những đám mưa của đời chị - lặng lẽ chờ mong.[img]http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif [/img][url=http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif ][Download][/url]Tải ảnhVà dường như chị lại cảm nhận được tiếng thở, làn hơi của anh ngay lúc này. Cái hơi ấm lạ lắm, ngọt ngào bắt chị phải say. Chị thèm khát. Chị khẽ rung lên, lắc lư... rồi buông thõng. Chị âu yếm chạm vào bờ vai anh sũng ướt. Chị thấy ngực anh phập phồng hối hả. Bên trong, tim anh đang r

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:42

ra phía trước. Hắn nả thêm một viên nữa vào đầu anh sau khi anh đã gục. Máu anh tuôn đọng một vũng, anh co giật vài lần rồi im xuống...” Trúc ôm mặt nức nở.Sự căm phẩn tên Thượng Tá khiến Trúc trở thành một kẻ giết người bằng chính đôi tay mềm yếu của một phụ nữ. Chị không còn đủ lý trí của một con người bình thường nữa, chỉ hành động theo bản năng hoang dã, tàn bạo. Trúc nhìn vào xác tên Thượng Tá miệng há hốc mắt trân trân nhìn lên, Trúc không tin được rằng chính mình đã giết hắn và cô bây giờ là một kẻ sát nhân. Nhưng không! Cô lấy lại bình tĩnh mặt quần áo vào, bộ đồ bà ba đen dính đầy máu. Trúc cầm cây súng ngắn bỏ vào túi áo di ra ngoài. Trời khá tối chi lủi thủi đi ra hướng sau. “Chi Trúc đi đâu khuya thế?” một tên Bắc Kỳ nào đâu đó hỏi, chị chẳng biết nó ở hướng nào vì quá tối. “Dạ em đi ra ngoài lấy đồ ăn cho anh Xuân Bắc ạ!” Lủi thủi đi tiếp, chị nhắm hướng nghĩa địa phía sau.Nằm lên mảnh đất trên mộ chàng, Thanh Trúc ôm đất vào ngực mỏng như ôm chàng vào lòng. Nàng nằm đó bất động như những đêm nào say sưa bên chàng trong hạnh phúc cùng anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sống để làm anh hùng phương Nam, chết xuống xác lạc xứ Bắc, một nắm mồ tàn không một cây nhang, không một câu kinh. Thanh Trúc nằm đó thổn thức, “Anh ơi! Em đa ra đây với anh rồi. Em lại có bên anh rồi. Em nghe như hơi thở của anh vẫn truyền cho em sức nóng.” Trúc thầm thì trò chuyện với chồng. “Anh chỉ cách em co mấy gang tất, mà em nghe anh đang ôm em vào lòng. Kẻ giết anh đã chết rồi. Em. Chính em giết nó!”“Ðùng!” viên đạn xuyên qua đầu Thanh Trúc giật mạnh đầu cô xoay lên. Ðôi mắt cô vẫn mở to nhìn lên trời như oán hận văn vật đất Bắc xa lạ này. Máu cô đổ dài thấm vào đất như hòa trộn vào trong xác chồng. Hai xác người nay đã nằm cạnh nhau. Cả hai đều chết bằng một khẩu súng. Họ đã nằm bên nhau vĩnh viễn. Trên trái đất này. Ở miền Bắc Việt Nam xa xôi diệu vợi.Nàng đã kết thúc đời mình ở tuổi hai mươi bốn bên người mình yêu sau câu nói cuối cùng:“Em xin được chết cùng Anh!”

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 18:53

- 2 lít thì đi

- anh em mà anh lấy tiền á , giúp em đi , cô giáo em bằng tuổi anh nhìn xinh lắm.

- 5 lít

- ôi thôi 2 lít ... 2 lít được rồi , em đưa trước 1 lít , anh đóng giả giống người lớn 1 tý , đóng đạt em trả thêm 1 lít . ok ?

- mấy giờ ?

- 8h. anh chuẩn bị đi ,khi nào đi gọi em , em cũng phải lên

- uhm té đi , tý tao gọi

vì đóng giống anh trai ruột , phải ác ôn nông thôn 1 tý ,mà chưa biết làm thế nào nên thôi cứ đi , đến đâu hay đến đó...

8h30. lúc này không khí trong lớp đang rất căng thẳng và ngột ngạt khi GV đọc điểm và phê bình những học sinh cá biệt trong lớp , số học sinh bị phê bình thì cúi mặt xuống lớp , phụ huynh thì cứ lườm con em mình từ đầu đến chân rồi lẩm bẩm.

đang căng thẳng là thế mà quả bụng mình cứ ọc ạch nên làm quả rắm xì 1 phát xung quanh cứ xì xà xì xầm , bực mình làm phát bủm....cả hội im luôn , vì phải lấy tay che mũi che mồm ko sặc chết

đợi mãi thì GV cũng gọi tên thằng em mình

- phụ huynh của em " lò thị vi sóng " có đây ko

- tôi đây... tôi đây

- tình hình thành tích học tập cũng như đạo đức của em sóng như sau

GV chưa kịp đọc thì mình đập bàn bùm bụp rồi hét to

-làm sao..... làm sao.... em tôi nó làm sao

- phụ huynh em sóng cứ bĩnh tĩnh , chỉ là đọc cho gia đình biết để quản lý con em cho tốt thôi , ko có gì nghiêm trọng lắm

em sóng học kỳ 1 học sinh yếu , hạnh kiểm yếu , vi phạm rất nhiều ko thay đổi . điển hình là trốn tiết..mất trật tự..vv..v..v

mình quay sang thằng em lườm lườm . Nó lại nháy mắt ra hiệu mình đóng đạt , thấy sướng sướng vì đóng đạt nên phải làm cho đạt thêm . Giơ tay ra vả nó kêu pép 1 phát , thằng bé đang ngơ ngơ chưa hiểu gì thì mình vả thêm 2 phát bồi thêm phát đấm vào mõm , đang hăng máu cầm quả ghế lên định phang vào đầu nó thì phụ huynh và cô giáo kéo ra kịp. Ko thì nó ăn đủ . Mặt thằng bé vẫn ngu ngu ko biết chuyện gì đang sảy ra.

Cô giáo và phụ huynh thì cứ nói . Bĩnh tĩnh cháu ơi , em nó sai thì bảo nó từ từ , ko nên đánh nó thế
..The End..

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem san pham vong quay vo cuc nam dam uy manh

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Ái Tình Thái Giám - Chap 2 3578 Lượt xem
» (18+) Dòng Sữa mẹ Ngot ngào - 2 10777 Lượt xem
» Chuyện cổ tích về tình yêu 405 Lượt xem
» Đi đâu anh ấy cũng để tôi tự trả tiền 320 Lượt xem
» HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM 4.000 HÀI CỐT Ở “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” 2010 Lượt xem
» Truyen sex ngắn : Tôi Trả Thù 6613 Lượt xem
» Chiếm đoạt 2612 Lượt xem
» Thơ vui: Phụ nữ luôn khó hiểu 623 Lượt xem
» MẸ CỦA NGƯỜI TÌNH 6117 Lượt xem
» Đọc truyện Trả treo 628 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline