GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

cập nhật pim xech dan nguoi yeu ve nha dit , đọc truyện pim xech dan nguoi yeu ve nha dit , xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit , truyện pim xech dan nguoi yeu ve nha dit , đọc pim xech dan nguoi yeu ve nha dit , wap pim xech dan nguoi yeu ve nha dit
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Đôi bàn tay bị hun khói đen
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 07.03.2013 / 18:39

rất bình thường, nếu gặp trên đường sẽ thấy chị thật sự không có gì nổi bật. Nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, chị đã mang hi vọng sống đến cho người có quan hệ ruột thịt và cả người không có quan hệ ruột thịt với mình.Người đàn ông ngừng một lát rồi nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, anh đến đây chắc chắn là phải có việc gì. Cậu bé tên Cường nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, chờ đợi, hình như cậu định nói gì đó, nhưng mở miệng ra lại thôi. Tôi biết, cậu ta là chỗ dựa duy nhất cho cả gia đình, tôi không thể kể việc cậu đã làm cho bố cậu biết. Em gái cậu còn quá nhỏ, chưa hiểu gì, còn bố cậu cũng đã quá mệt mỏi rồi.Tôi do dự một lát và nghĩ ra một kế rồi bảo, “Cường trong lúc nhặt phế liệu đã nhặt được của rơi và trả lại người mất. Tôi đến đây để cảm ơn em và bác”. Người đàn ông gật đầu với vẻ hài lòng, “nhà này bây giờ chỉ dựa vào đồng tiền nhặt phế liệu của nó để sống cho qua ngày mà thôi”.Tôi rời khỏi ngôi nhà đó mà lòng nặng trĩu. Mưa vẫn rơi tí tách như nước mắt của cô bé em gái Cường.Đột nhiên, có tiếng người gọi với theo tôi: “Chú ơi, chú đợi cháu”.Quay đầu lại, hóa ra là Cường đang chạy theo tôi. Cậu ta dúi nắm tiền vào tay tôi và bảo: “Tiền của chú, cháu không thể lấy. Cháu có tiền, tiền cháu kiếm cũng đủ tiêu cho cả nhà rồi. Tháng này cháu còn tiết kiệm được 121 tệ 4 hào 5 xu nữa. Lúc đầu cháu rất hận chú, bây giờ thì cháu đã hiểu, chú là người tốt!”.Tôi xoa đầu Cường và bảo: “Cường, cháu không sai, nếu chú là cháu, không những chú sẽ chọc thủng mà còn chọc nát cả săm xe ấy chứ”. Cường cười ngượng nghịu và tiếp tục giải thích, “Tấm ảnh và bài viết tuyên truyền trong thành phố đó, không hề nhắc đến tên mẹ cháu, mẹ cháu mới là anh hùng thực sự! Bọn cháu gọi điện cho cảnh sát cứu hỏa, một tiếng sau họ mới đến. Nếu họ đến sớm hơn thì mẹ cháu đã không chết”. Trong làn mưa, tôi không thể nói gì hơn, đây là nguyên nhân khiến Cường tìm cách trả thù tôi.Ngừng một lát, Cường nói với tôi bằng giọng cầu khẩn: “Cho cả mẹ cháu vào nữa, được không chú?”. Tôi gậ

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 10.03.2013 / 10:38

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Kẻ sắp chết
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 11.03.2013 / 10:17

ó không đến nhé” “Thì ngày nào anh cũng đến mà bé” “Em biết, chỉ  là em sợ…” Nó cũng không đoán ra được cô bé sẽ nói điều gì. Đoán già  đoán non đủ thứ mà không chắc chắn gì cả, nên thôi. Hôm  sau, nó hồi hộp bước vào quán, cảm giác hồi hộp này từ lúc đầu tiên  phát hiện ra cái quán đến giờ chưa hề có. Trước đó nữa cũng chưa. Xen  lẫn 1 chút cảm giác rất khó tả. Dường như có điều gì đó đã xảy ra. Cảnh  vật vẫn bình yên nhưng nó có cảm giác tiêu điều sau 1 đêm bão tố vậy.  Không còn cô bé đó ra hỏi cái câu quen thuộc. Một cậu bé cao và gầy bước  đến bàn của nó, không hỏi “Anh dùng gì?” mà đưa nó 1 bức thư và nói “Có  người nhờ chuyển…” “Em  đã về quê. Em cũng là 1 người mắc căn bệnh giống anh. Kể từ lâu lắm em  đã mất lòng tin với mọi người. Nhưng khi gặp anh, em đã có lại niềm tin  cho mình. Em rất thích nhạc Trịnh, và em biết anh cũng vậy. Chúng ta là  những con người sắp chết. Nhưng cái chết đối với chúng ta không phải là  cái gì lớn lao, nó chỉ như 1 người bạn đến với chúng ta 1 cách nhẹ nhàng  thôi phải không anh. Chúng ta cũng có khát vọng sống mãnh liệt nhưng  người bạn ấy đến sớm hơn thì chúng ta cũng không thể kháng cự. Anh và em  là 2 con người xa lạ, bỗng dưng cơ duyên đưa 2 con người lại gần nhau,  đồng cảm hay là đồng bệnh tương lân hả anh? Em và anh cũng không biết  mình còn sống bao lâu, nhưng em nghĩ mình sẽ sống thật tốt từng giờ khắc  để sự tồn tại của mình trên cỏi đời này có ý nghĩa phải không anh?...”     [img]http://images.yume.vn/blog/201104/22/1303456598_kesapchet2.jpg[/img][url=http://images.yume.vn/blog/201104/22/1303456598_kesapchet2.jpg][Download][/url]    Mắt nó đã nhòa đi, bên tai vẫn còn văng vẳng câu hát mà cô bé hay khẽ hát khi đi ngang bàn nó “Sống trong đời sống cần có 1 tấm lòng…” Nó nhớ trong dân gian cũng có câu “Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười”. Bất chợt nó rất muốn gặp lại cô bé đó, mà không biết còn gặp được không…             

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Đoản Khúc Vùng Sậy Khô
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 11.03.2013 / 11:35

Đoản Khúc Vùng Sậy KhôTác giả: Mai NinhTrạm xe ở sát bìa làng, tiếp giáp với vùng sậy vàng khô có ngọn đong đưa trong gió, ngọn rạp xuống mấy gò đất còn chồi gốc cây đen đủi. Xa và cao hơn nữa, cắt vằn trên nền trời đang ửng một sắc xanh xám những thân cây nghiêng vẹo, lòng khòng, chưa chịu đổ sau trận cháy rừng một năm nào đó. Trong mắt người đàn ông bên kia con đường, cảnh tượng tựa bức tranh vẽ đám hình nhân khỏng khiu cong lưng nhún nhẩy một vũ điệu Phi Châu. Đã mấy hôm rồi ông ta đến ngồi đây từng chiều, trên băng ghế gỗ ngoài sân cỏ, sau cái bàn sắt tròn cũng khập khiễng như bà chủ quán thì thọt ra vào. Mớ tóc xoăn xoăn, sợi dây cột cái váy quanh vòng bụng xoắn tít vài vòng rồi thả một đường dài theo vết cà phê hay có thể là một lằn xốt cà chua xót lại. Cổ áo rộng, lệch quá bầu vai bày màu da nâu đỏ như thách đố tất cả cơn gió rừng thô bạo. Gương mặt bà ta cũng nở nang cùng tỉ lệ và khác hẳn lưỡng quyền hẹp thó của gã đàn ông, không biết là chồng hay người giúp việc của bà ta, suốt buổi lum khum lau chùi ly tách sau quầy, ít nói. Cũng chẳng hiểu ở đâu ra lắm cốc đĩa vào cái giờ chiều rơi lưng lửng vắng khách này. Tài xế các chuyến xe hàng chạy qua thường chỉ dừng ăn uống lúc rạng ngày, đứng trưa hay khi đêm xuống. Những chiếc xe đò chở hành khách liên thị trấn hiếm khi có nhu cầu đỗ lại. Ngoài ra, mỗi mình ông ta với cốc cà phê dưới gốc cây và hai ba người trong quán, lắm lúc tất cả im lặng cơ hồ sự tẻ vắng ngột ngạt đã lất qua từ không gian rừng trụi bên kia. Nhưng có khi vẳng ra tiếng đối đáp ồm ồm, tiếp theo là giọng cười to rồi bỗng nhiên hất lên, tắc nghẽn của người đàn bà. Một vài lần ông ta nghĩ, đáng lẽ nên vào góp dăm câu cho phải lệ nhưng lại thôi. Thật ra ông chẳng có việc gì khác hơn là ngồi chờ chuyến xe buýt đổ từ con dốc. Chiều nào lúc khoảnh này, nó cũng dừng đúng ngay trạm ấy, cây cột gỗ lém vết lửa, đầu xệch xạo tấm bảng nền xanh lợt lạt với tên làng kẻ chữ vàng cam, mọc nghiêng trên mô đất.■Mấy ngày nay, con bé ấy hiện ra trong tấm áo le

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

(Truyện loạn luân) Ba con út và nó
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 11.03.2013 / 12:23

rất điệu nghệ, nó nhấp mạnh bạo nhưng ko cho khí thằng anh có dịp tuôn ra ngoài, một khi cặc nó còn đang áng ngữ trong cái lồn này.
Cuộc đấu kiếm giữa thằng Năm và ông già vẫn còn đang quyết liệt. Khi thì 2 cha con cùng hẩy mạnh vào lồn, khi thì người kéo ra, người đẩy vô. 2 bên cọ sát qua lại quyết không ra trước nhau. Thằng Năm bị cái miệng mám của má nó bú mút, lại thêm trước đó đã đụ khá lâu với bả giờ nó thấy như tinh khí sắp vọt ra. Nó ráng kiềm nhưng vô vọng. Ngay phút 89, bất ngờ ông già nó la lớn, hẩy mạnh cặc vào lỗ lồn khít rịt và bắn khí xối xả. Tinh khí ông già nóng hổi làm nhiệt độ trong lồn tăng cao đột ngột, thằng Năm đứt phanh cũng hẩy mạnh mông vào vọt khí đầy tử cung con em. Mắm thích thú nhìn 2 ống tinh dương vật co thắt và đẩy tinh đi ra ào ạt. Một phần khí rỉ ra, Mắm liếm ngay. Ông già rút con cặc ướt đẫm tinh dịch ra trước, Mắm liền há miệng đớp mút lấy mút để. Đến thằng Năm kéo cặc ra, Mắm nhét cặc 2 cha con cho vào miệng mút cùng 1 lúc. Thằng Hai cũng lên tới đỉnh, nó rướn mông xịt đầy tinh vào cổ họng con Út. Con Út bị bất ngờ vì lần đầu nuốt tinh vào họng, nó đẩy thằng Hai ra ho sặc sụa, tinh và nước miếng bắn đầy lên mặt thằng Năm. Thằng Năm nổi cáu lại chửi.
Lúc này đám đàn ông từ từ rút ra khỏi đội hình và ngồi bên bàn. Riêng thằng Hai bị 1 đạp ngay háng, tuy không nguy hiểm nhưng cũng đau điếng, đang quằn quại dưới đất. Chỉ còn thằng Tư vẫn còn đang mắc lẹo với má nó. Má nó trườn người liếm tinh, móc lồn con Ut ra để lấy tinh. Rồi hôn lên miệng con Út để truyền tinh vào. (waptruyen9x.com)2 mẹ con hôn nhau, bú mớm tinh cho nhau làm mấy cha con bên này lại thấy rạo rực. Thằng Tư bắt đầu lên cơn cực khoái, nó nhanh chóng rút cặc ra khỏi lồn má nó, leo vào giữa 2 người và bắn tinh xối xả lên đầu tóc, mặt mũi 2 mẹ con. Xong, 2 mẹ con tranh nhau bú liếm con cặc “đáng yêu”, người thì mút đầu khấc,kẻ liếm dọc theo thân, rồi 2 người mút mỗi người 1 hòn dái. Thằng Tư dùng cặc đập đập lên đầu, lên mặt của 2 con điếm dâm đãng là má và em gái nó

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Chị em nhà họ đỗ
Đăng bởi: Admin

Update pim xech dan nguoi yeu ve nha dit vào ngày 11.03.2013 / 12:28

Phần 1
Lan bật đèn nhà tắm rồi bước trở ra, khép cửa lại . Nàng tới phòng thằng Ngôn , nhẹ nhàng bước vào. Thằng Ngôn nằm trên giường ở trần , mặc cái quần xà lỏn còn thức chờ mẹ, nó nói :
_ Mẹ bật đèn lên đi khỏi vấp .
Lan “ suyït”, nói nhỏ:
_ Khe khẽ chứ , dì Cúc tỉnh dậy biết dì ấy cười cho . Lên đại học tới nơi rồi còn đòi mẹ ru ngủ!
Lan lần đi về phía giường ngồi xuống bên cạnh con cúi xuống hôn lên má no ù. Nó vít cổ nàng xuống:
_ Con nằm chờ mẹ mãi từ tối đến giờ ! Lại còn ngồi đó nữa!
_ Thì mẹ phải đợi dì Cúc ngủ đã chứ ! Thôi bây giờ mẹ đền này ….
Lan vội vàng nằm xuống bên con nghiêng mình quàng tay quàng chân ôm lấy nó . Da thịt phốp pháp mềm mại quen thuộc làm nó lên cơn nứng . Nó chồm người vật ngửa mẹ nó ra, nằm đè lên trên, nhổm mông với tay tuột cái quần xà lỏn ra vứt xuống đấtù. Rồi nó hùng hổ giựt áo giựt quần mẹ nó ra . Lan vừa giẫy giụa , vừa cười khúc khích :
_Từ từ … mẹ …cởi ra đã nào!…Đứt hết cả khuy áo của người ta rồi !……Gớm, …hư quá đi !….
Thếù rồi chỉ còn những âm thanh dâm dật , rên rỉ , hổûn hển, xen lẫn những đối thoại ngắt quãng bằng những “ hờ!,,,, hờ….” , “ối!.. ối!” . “ hự…. hự….” :
_ Sướng chưa? ,…
_ Rồi … rồi…
_ Cái gì ?….Nói mẹ sướng rồi …. nói đi…..
_ Mẹ…. sướng …. quá …. rồi…..chịu không nổi nữa rồi…. đút vào đi…..
_ Mẹ hư lắm… Cứ ở trên đó với dì Cúc hoài…..
_ Thìø mẹ xin…..Ôi cái tay con … rờ …. làm mẹ điên mất…..muốn quá rồi…. đút đi….
_………
_ Nữa đi…. mạnh nữa đi con ơi…… Thế….. đấy…..đâm mạnh đi con ơi……Đâm tét lồn mẹ đi con ơi…..
_ ( Đừng có la mà mẹ…. Dì Cúc nghe bây giờ….)
_ Mặc kệ nó……mẹ sướng quá…… tao sướng quá……..tao chết……
… Sau khi cả mẹ cả con đã mệt ngất ngư , nước lồøn khí buồi hòa quyện tràn trề cả ra đùi, Lan lồm cồm bò dậy, mặc quần áo rồi kéo cái tấm ra đắp cho thằng Ngôn ngủ mê mệt.. Nàng rón rén tắt đèn nhà tắm, rồi leo thang lên căn gác lửng trở laịï giường ngủ với Cúc , cô em về ăn giỗ đầu cho ông bố. Lan nằm xuống cạnh em ,thở ra nhẹ nhỏm, Cúc vẫn nằm ngủ say , gò ngực phập phồng th

Xem pim xech dan nguoi yeu ve nha dit

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Em Gái Của Tôi 11339 Lượt xem
» Người Đàn Bà Hư Hỏng 12494 Lượt xem
» Bé Bự Bà Mẹ Kế Của Tôi 7714 Lượt xem
» Hang Blue John 1601 Lượt xem
» Chiếc Lồn Đẹp 12730 Lượt xem
» Sự tích hoa Tầm xuân 588 Lượt xem
» Tuấn và Ngọc 9466 Lượt xem
» Anh nhất định làm Em Yêu Anh full Phần Cuối 2775 Lượt xem
» Bình Minh Không Đến - Chap 1 4209 Lượt xem
» Đoản Khúc Cho Một Người Mang Tên Nguyệt 813 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline