GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay phang chi dau luc giua dem

phang chi dau luc giua dem

cập nhật phang chi dau luc giua dem , đọc truyện phang chi dau luc giua dem , xem phang chi dau luc giua dem , truyện phang chi dau luc giua dem , đọc phang chi dau luc giua dem , wap phang chi dau luc giua dem
Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:29

 Anh Phải Sống Tác giả: Khái HưngTrên đê Yên Phụ, một buổi chiều mùa hạ. Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao ở giữa sông đi. Theo  dòng nước đỏ lờ lờ, những thân cây, những cành khô trôi từ rừng về, nổi  lềnh bềnh, như một dẫy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thực nhanh tới một nơi  không bờ không bến. Đứng trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông  theo những khúc gỗ ấy tỏ ra ý thèm muốn, rồi quay lại, đăm đăm nhìn vợ,  hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời, lắc đầu thở dài, nói: - Gió to quá, mà đám mây đen kia ở chân giời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất, mình ạ! Người chồng cũng thở dài, đi lững thững. Rồi bỗng đứng dừng lại, hỏi vợ: - Mình đã thổi cơm chưa? Vợ buồn rầu đáp: - Đã. Nhưng chỉ đủ cơm cho hai con ăn bữa chiều hôm nay.Hai  vợ chồng lại im lặng nhìn nhau... Rồi hình như cùng bị một vật, một  định kiến nó thôi miên, nó kiềm áp, hai người đều quay lại phía sông:  Những thân cây vẫn phăng phăng trôi giữa dòng nước đỏ. Chồng mỉm cười, cái cười vơ vẩn, bảo vợ: - Liều! Vợ lắc đầu, không nói. Chồng hỏi: - Mình đã đến nhà bà Ký chưa? - Đã. - Thế nào? - Không ăn thuạ Bà ấy bảo có đem củi vớt đến, bà ấy mới giao tiền. Bà ấy không cho vay trước. - Thế à?Hai  chữ "thế à" rắn rỏi như hai nhát bay cuối cùng gõ xuống viên gạch đặt  trên bức tường đương xây. Thức quả quyết sắp thi hành một việc phi  thường, quay lại bảo vợ: - Này! Mình về nhà, trông coi thằng Bò. - Đã có cái Nhớn, cái Bé chơi với nó rồi. - Nhưng mình về thì vẫn hơn. Cái Nhớn nó mới lên năm, nó trông nom sao nổi hai em nó. - Vậy thì tôi về... Nhưng mình cũng về, chứ đứng đây làm gì? - Được, cứ về trước đi, tôi về sau. Vợ Thức ngoan ngoãn, về làng Yên Phụ.ooOooTới nhà, gian nhà lụp xụp, ẩm thấp, tối tăm, chị phó Thức đứng dừng lại ở ngưỡng cửa, ngắm cái cảnh nghèo khó mà đau lòng. Lúc  nhúc trên phản gỗ không chiếu, ba đứa con đương cùng khóc lóc gọi bụ  Thằng Bò kêu gào đòi bú. Từ trưa đến giờ, nó chưa được tí gì vào bụng. Cái Nhớn dỗ em không nín

Xem phang chi dau luc giua dem

Người đàn bà dưới cơn mưa
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:41

Người đàn bà dưới cơn mưaSocbay iMediaMưa vẫn rơi gay gắt suốt buổi chiều oi nồng.Người đàn bà dưới mưa lầm lũi. Chị bước đi từng bước chơi vơi. Con đường đất chông chênh, lầy lội. Hàng cây nghiêng ngả xác xơ.Những hạt mưa rộn ràng vội vã. Chúng trĩu nặng như hạt ngô thay nhau bắn vào mặt chị. Những giọt nước trong vắt té tát lên đôi môi đỏ mọng của chị. Mưa vô tình làm rạo rực đất trời. Chị thẫn thờ, ướt át... cô đơn.Chị gắng gượng lội qua vũng nước lõm bõm. Dáng chị nghiêng nghiêng đổ nhào về phía trước. Gió từng cơn đẩy chị vào làn nước tung tóe. Mưa cũng xuôi theo. Nước réo rắt chảy quanh co dưới chân chị lạnh cóng. Phía trên, nước hắt cả vào đôi mắt to đen tuyền của chị. Từng dòng lem nhem chảy qua hàng mi cong rũ rượi. Nước xóa nhòe màu nâu đen chị đã kẻ nắn nót ban sáng. Chị cứ mặc. Chị lao người trong mưa. Mắt cay xè. Tay chân run run. Gió rít xé lòng.Ngày trước, anh cũng đưa chị về sau một ngày chủ nhật tầm tã như thế này. Chị nép vào người anh, trốn những hạt mưa lạnh lẽo vô duyên. Chị cười reo với mưa. Chị say sưa cùng gió. Anh đã ghì chặt lấy chị. Anh cố tranh với mưa hôn thật lâu vào mắt, vào môi chị. Trời đất đứng yên. Chị sung sướng ngả người chờ đợi. Mưa từng cơn và những nụ hôn.Bất giác, chị ngoái cổ quay nhìn lại phía sau. Chị dỏng tai nghe ngóng. Chị hồi hộp dáo dác cố tìm. À không lẽ. Lẽ nào... Chị vẫn cứ tin đâu đây còn sót lại hơi ấm của anh thoang thoáng trong hơi mưa. Nó như quyện theo gió quẩn quanh bên chị. Bóng dáng anh mờ mờ phía đằng kia - gần lắmÔi những đám mưa của đời chị - lặng lẽ chờ mong.[img]http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif [/img][url=http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif ][Download][/url]Tải ảnhVà dường như chị lại cảm nhận được tiếng thở, làn hơi của anh ngay lúc này. Cái hơi ấm lạ lắm, ngọt ngào bắt chị phải say. Chị thèm khát. Chị khẽ rung lên, lắc lư... rồi buông thõng. Chị âu yếm chạm vào bờ vai anh sũng ướt. Chị thấy ngực anh phập phồng hối hả. Bên trong, tim anh đang r

Xem phang chi dau luc giua dem

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem phang chi dau luc giua dem

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem phang chi dau luc giua dem

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem phang chi dau luc giua dem

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Đi dạo 1 vòng rồi về nhé a.
- Uhm. Tùy e thôi. Nãy h ăn no quá h lại thèm đi dạo ah ? hjhj
Hông nó có một cảm giác. Một vòng tay đang dần ôm lấy nó.Đồng thời, sau lưng cũng có một thân người ngả vào. Lâu rồi chưa ai ôm nó như vậy. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của e. Hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mình. Bàn tay suôn đều ấm nóng của nó ôm lấy bàn tay nhỏ bé vào trong. Những ngón tay nhỏ bé luồn qua từng kẽ ngón tay của bántay lớn. Nắm chặt lấy. Cứ nhưvậy.
Chẳng mấy chốc, hàng cổ thụđã hiện ra. Gió rì rào đưa nhưmuốn kéo hết những chiếc lá còn trụ lại rơi xuống mặt đường. Lá cứ rơi nhẹ chạm vào đất.
Trong gió làn hương phong lan thoang thoảng nhẹ. Trời lạnh nhưng nó ko cảm thấy điều đó. Nó ấm lắm. Ấm vì dc e ôm, ấm vì cái nắm tay. Hương Phong lan - mủi hươngnhẹ nhàng mà sâu lăng cứ quyện lấy khứu giác. Lần đầutiên nó thấy say vì hương hoa. Nó say thật, cảm giác ngây ngất không thể tả dc thành lời.
Căn nhà e đã hiện ra trước mặt. Dừng xe, e bước xuống trong nỗi luyến tiếc của nó. Cười gượng, nó nói :
- Anh về nhé. Sáng mai quyếtđịnh đi thì nhắn cho a cái tin nghe ko ? hj
Không có tiếng trả lời. Trao lại cho nó chiếc áo khoác. E bước vào nhà. Được vài bước lại quay lại ôm chầm lấynó khi nó đang mặc áo. Khẽ nhón chân, e đặt một nụ hôn vào má nó rồi lại chạy biến vào nhà.
Nụ hôn đến và đi nhanh như một chiếc lá rơi vì gió vậy. Nhưng không, nó biết đó là thực. E đã hôn nó, chừng vài giây thôi nhưng nó biết e có cảm tình với nó. Ngước nhìn lên căn phòng vừa sáng đèn. Nó thấy rèm cửa nhẹ rung. Nó biết e vẫn còn dõi theo nó. Mỉm cười nói lớn :
- Anh về đấy nhá cô pé xấu trai...
Tiếng xe lại bình bịch vang lên chứng tỏ a đã đi rồi. E lặng lẽ nhìn theo cho đến khi màn đêm nuốt chửng bóng a. A biết ko ? Ngay từ khi a nhìne, e đã cảm thấy có một cái gìđó khác lạ. Những ánh mắt nhìn e thì rất nhiều nhưng sao e chỉ thấy a là đặc biệt...
E tự hỏi mình liệu có phải đã yêu a hay ko ? E ko thể tin dc vào cái tình yêu ở một người mới gặp. E đến đây để trốn tránh cái q

Xem phang chi dau luc giua dem

Đọc truyện Cái đầu con rối
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 08.03.2013 / 17:35

đến khuya mới lộ diện, cô ấy thấy cái đầu tôi liền ngất xỉu! Tôi, với sự ganh tị đầy đầu, đã cắn đứt mạch máu tay để cô mất máu mà chết! Chưa hả lòng tôi còn cắn, và đập nhiều chổ trên thân thể cô cho hả lòng thù hận! Tôi nhận hết mọi tội lỗi! Anh tôi hoàn toàn vô tội trong vụ này! Hãy thả người vô tội! Cái đầu quá kiệt sức vì vết thương ở đầu, máu chảy ra nhiều quá! nó nhắm mắt lại! Tuấn Đăng gào lên Đừng bỏ anh nghe em! Mở mắt ra đi! Đừng bỏ anh mà! Chàng cuống quít gắn các vòi của người em vào bàn tay phải mình! Gắn cái vòi có kim vào mạch máu mình với hy vọng cứu được người em khốn khổ của mình! Cái đầu mở mắt ra nói lời cuối Trể quá rồi! Em không sống nổi nữa đâu anh! Em thương anh lắm! Vẫn thương như ngày chúng ta còn vui vẻ bên nhau! Nay hết rồi! Em vĩnh biệt anh! Nó nhắm đôi mắt đã mất thần lại! Tuấn Đăng rống to lên và ngất đi! Ngày hôm đó, cảnh sát duyệt lại hồ sơ! Kêu các cảnh sát viên lên lấy lời chứng rồi làm biên bản kết thúc cuộc điều tra! Chiều tối họ đến thả Tuấn Đăng ra với vài lời xin lỗi và an ủi! Tuấn Đăng trở về đoàn xiệc, thu xếp hành trang! Hôm sau chàng xin xác cái đầu em mình, bỏ vào một cái hộp gỗ! Sau đó chàng xin phép giả từ đồng nghiệp rồi ra đi! Với số tiền chàng dành dụm được trong 8 năm qua cũng đủ cho chàng lập nghiệp ở một nơi nào đó! Từ đó không ai biết chàng đi đâu, làm việc gì! Có lẽ Tuấn Đăng đã kiếm một nơi hoang vắng nào đó để sống cho qua quảng đời đau khổ này, để tưởng nhớ đến cuộc tình ngắn ngủi của mình, và cũng có khi để thương xót đến người em xấu số và bạc mệnh! Cũng có thể chàng đã lập gia đình với một người phụ nữ nào đó và sống một cuộc đời bình thường như những người bình thường trên thế gian này! Nếu tình cờ bạn thấy một người đàn ông nào có chín cái thẹo dài trên lòng bàn tay phải! Người đó chính là nghệ sĩ Tuấn Đăng, người đã từng nức tiếng một thời! Hy vọng bạn là người đầu tiên may mắn gặp chàng, và bạn có thể hỏi chàng chi tiết hơn về cuộc đơi mà con người nghệ sĩ đáng thương đó đã trải qua! Chúc bạn may mắn

Xem phang chi dau luc giua dem

Thoáng ký ức
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 09.03.2013 / 11:35

Thoáng Kí Ức
CHAP 1

Kỉ niệm…Tưởng rằng đã có thế quên đi.. nhưng bất chợt lại hiện về.. Khiến cho con tim đau thắt..

Cái ngày hôm ấy… nó đã đi lướt qua anh.. Nó ngỡ rằng mình có đủ mạnh mẽ để bước đi mà không quay đầu trở lại.. Thế nhưng có lẽ nó đã nhầm.. Trái tim nó run lên bần bật, cảm giác nghẹn thở và cả thế giới như vỡ vụn trước mắt nó. Nó đã vấn vương cái bóng hình ấy hơn 3 năm trời. Dù nó có chối bỏ bao nhiêu lần, có tự lừa dối thế nào, thì nó vẫn phải thừa nhận nó yêu anh say đắm. Thời gian đã trôi qua lâu rồi, có biết bao chuyện đã xảy ra.. Nhưng…Lẽ nào nó vẫn không thể quên được!!!
- Anh! Em hỏi anh cái này!
- Gì thế?
- Anh! Anh không thích em sao?
- Anh đã có người yêu rồi!
- Vậy hả? Là ai thế anh?
- Không phải hôm nay em cũng đã nhìn thấy rồi sao?
- Là cái chị tóc xoăn màu đen hồi chiều hả?
- Uh!
- Anh yêu chị ấy lắm hả?
- Uh!
- Em out đây!
Offline.. Con bé ngày hôm đấy đã khóc. Nó không hiểu cái cảm giác gì len lỏi trong tim. Nhưng khó chịu lắm. Từ trước đến nay chưa từng đau đến vậy. Thế là mối tình đầu của nó đã ra đi khi nó còn chưa kịp nói nó yêu anh!
Cái ngày này 6 tháng về trước…
Nó chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày nó sẽ thích anh đến nỗi ánh mắt nó chỉ có thể nhìn về phía con người ấy. Càng không hiểu tại sao nó lại thích nụ cười ấy, ánh mắt ấy, gương mặt ấy. Trước đây, nó còn không biết anh là ai
- Này! Ra đây chị chỉ mặt đệ anh Thế Anh cho mà xem!
- Đâu nào?
- Kia nhìn thấy không?
- Thấy!
- Thế nào?
- Bình thường!
Thế rồi cái ngày nó gặp anh khi cùng tham gia Đại hội liên đoàn trường! Ngồi cạnh nhau..
- Có phải em hay ra sân bóng rổ chơi phải không?
- Hả! – Nó quay sang nhìn anh. Phải một lúc sau nó mới nhận ra anh..- À! Dạ phải anh ạ! Hì. Anh là đệ tử của anh Thế Anh phải không ạ?
- Ừ! Anh thấy anh Thế Anh hay trêu em!
- Ai bảo bà chị xấu số của em lại yêu anh ý! Anh ý suốt ngày chọc em thôi. – Nó xị mặt xuống, nũng nịu.
- À! Hóa ra người yêu anh ý là chị gái em hả? Bây giờ anh mới biết!
- Ơ thế anh ý không

Xem phang chi dau luc giua dem

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 09.03.2013 / 14:46

nh tề truyền phong quan chức như sau :

Bốn khỉ già làm tứ kiện tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.

Từ đó, Ngộ Không xưng là Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự : l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3) Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.

Một đêm trăng thanh gió mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.

Trong giấc nồng , Ngộ Không chiêm bao thấy hai người : một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề ba chữ "Tôn Ngộ Không" , và hối hả tròng vòng vào cổ , dắt Tôn Ngộ Không đi. Đến một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ : "U Minh Giái", thất kinh lẩm bẩm :

- Nơi đây là âm-phủ sao dắt ta đến đây làm gì ?

Hai Kẻ kia nói :

- Nhà ngươi tới số phải trở về Diêm chúa, nên hai ta là qui? vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.

Tôn Ngộ Không nói :

- Ta không thuộc ngũ hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung này tan vỡ.

Hai qui? vô thường không đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn thành thiết bảng, đập chết hai qui? vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.

Ngưu Đầu khiếp vía, Mã Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.

Bọn qui? sứ vội chạy tới thập điện phi báo :

- Có thiên lôi giáng hạ phá đền đài, đập chết qui? vô thường rồi !

Thập Điện đang ngồi thương nghị , nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ tợn, bèn kêu lớn :

- Xin thượng tiên cho biết tên họ trước khi phá điện này.

Tôn Ngộ Không hói :

- Chúng bây biết là thượng tiên sao còn vô lễ , cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, t

Xem phang chi dau luc giua dem

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Đăng bởi: Admin

Update phang chi dau luc giua dem vào ngày 10.03.2013 / 11:13

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

- Tác giả: edunguyen.

- Tình trạng: Đã hoàn thành.


Chap 1.

Mới sáng sớm đã bị bấm chuông inh ỏi. Bực mình. Mình lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.

Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè nhỏ hàng xóm. Mình mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nhỏ đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì nhỏ đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát mình cái BỐP!

Rồi chẳng để cho mình kịp la lối gì, nhỏ hét luôn một chàng. Lúc này mình vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn nhỏ. Nhỏ này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Mình thề là nhà mình có chó là mình chạy vào thả cho nó đuổi nhỏ chạy chết luôn. Mặt mình lúc này chắc kinh hãi lắm. Nhỏ thì cứ xa xả. "Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh..." bla bla.

Mình cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là mình hiểu nhỏ nói gì thì mình bị sét đánh ngay. Hay nhỏ này đánh ghen nhầm người?

Nhỏ về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời

Tỉnh luôn cả ngủ. Mình vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Mình nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu . Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.

Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay em hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm... nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho em một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption: "Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách". Sau đó lũ bạn mình vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.

Thôi xong rồi.

Cái ảnh có rõ mặt đâu Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấ

Xem phang chi dau luc giua dem

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Tình yêu của một con đĩ ( tạm gọi là cave ) :( 703 Lượt xem
» Chia tay được một tháng anh đưa cô gái khác về phòng 743 Lượt xem
» Truyện Ma Đêm trong căn nhà hoang 1760 Lượt xem
» Người đàn bà dưới cơn mưa 2128 Lượt xem
» Cánh chim tự do ( truyện 18+ tự sáng tác ) 9053 Lượt xem
» Thêm 1 chút nữa 1163 Lượt xem
» Tâm sự: Tình yêu của tôi và thầy 2024 Lượt xem
» Đọc truyện Cái đầu con rối 1944 Lượt xem
» [TRUYỆN HAY] ĂN XONG CHÙI MÉP - FULL 3493 Lượt xem
» 3 Vụ Hiếp Dâm 14156 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline