GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay nhung dua tre tinh nghich tap 170

nhung dua tre tinh nghich tap 170

cập nhật nhung dua tre tinh nghich tap 170 , đọc truyện nhung dua tre tinh nghich tap 170 , xem nhung dua tre tinh nghich tap 170 , truyện nhung dua tre tinh nghich tap 170 , đọc nhung dua tre tinh nghich tap 170 , wap nhung dua tre tinh nghich tap 170
Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 14:12

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Tên truyện : bắt cá 2 tay trên thiên đường
Tác giả : Aramis tên thật là Jean Kim
Nguồn : 2T
Thể loại : triện tình củm, nhẹ nhàng.

TÔI ĐƯỢC DỰ ĐÁM TANG CỦA CHÍNH MÌNH

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?".

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật.

Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi.

Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối. "Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ". Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười.

"Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

"Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả m

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:12

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn... Quán cà phê nhỏ ẩn mình thật sâu trong ngõ hẻm, sau những con đường quanh co, chật chội của phố cổ bụi mờ. Chiều muộn, Sa áp tay mình vào cốc cappuchino ngọt thơm mùi sữa rồi để cho hương thơm cà phê quẩn quanh nơi đầu mũi. Cảm giác thật thư thái. Màn hình laptop sáng trưng trước mắt, nó di chuột đến Gmail, rồi kiểm tra hòm thư đến. Sa thở dài, lại deadline. Kể cả lúc nó đã trốn mình trong một góc quán cà phê ít người biết đến, thì deadline vẫn cứ tìm đến nó như một lẽ hiển nhiên. Công việc làm cộng tác viên ngoài giờ cho vài trang báo mạng cũng khiến nó khá bận rộn.  Sa thích viết lách, thích văn thơ, thích ngồi hàng giờ liền để tưởng tượng, để suy nghĩ về những mối tình chỉ có trong tiểu thuyết, thích sáng tác vài cái story ngắn để sáng tạo cho nhân vật của mình một tình yêu mà tác giả của nó luôn mong đợi... Chính vì thế mà nó quyết định làm cộng tác viên viết báo sau thời gian học trên giảng đường. Sa là một cô gái thú vị và khá mâu thuẫn. Nó mâu thuẫn từ việc trở thành sinh viên của một trường kinh tế hàng đầu cả nước khi mà ở phổ thông, nó lại là một học sinh chuyên văn chính hiệu. Sa kiểm tra từng cái email rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vì khá tập trung nên nó không để ý thấy quán đã có thêm hai vị khách đang ngồi ở phía đối diện. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Chàng trai giản dị với chiếc sơ mi kẻ màu tím nhạt, cặp kính gọng đen khiến anh trông thật hiền lành và thư sinh. Đến lúc ngẩng mặt lên để uống nốt cà phê, Sa mới trông thấy họ.  Nó không nghe thấy hai người kia đang nói gì với nhau. Chỉ biết một lúc sau ánh mắt cô gái nhòe đi, khóe mi ướt sũng nước. Cô thổn thức một điều gì đó qua hàng nước mắt... rồi cô lặng đi khi bàn tay chàng trai nắm nhẹ lấy tay mình. Bất giác, cô vòng tay ôm lấy chàng trai. Hình như cái

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Người thứ ba
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:13

Duy – 1m77, đẹp trai, con nhà giàu, mê bóng rổ và thích oánh guitar.

 
Là nhân vật chủ chốt trong đội bóng trường, một tay bóng điêu luyện với những cú bỏ rổ tuyệt vời, những cú ăn ba chớp nhoáng và những pha lốp bóng cực kì đẹp mắt ngoài tài năng bóng rổ người ta còn biết đến Duy như cây guitar số một của trường, anh chàng có mái tóc bồng bềnh đúng chất nghệ sĩ với những bản tình ca lãng mạn có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ cô gái nào nhưng… 
 
Duy - Một thằng con trai lầm lì ít nói.  Với Duy, Guitar và bóng rổ là tri kỉ.
 
Và cứ thế, có lẽ cuộc sống của Duy sẽ mãi trôi đi theo những ngày ảm đảm ấy cho đến một ngày…
 

[img]http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg[/img][url=http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg][Download][/url]

 
 Sân bóng rổ - một ngày đầy nắng...
 
Tai đeo headphone, chiếc áo số 23 huyền thoại và những cú bỏ rổ điệu nghệ. Đang say sưa tập luyện, Duy chợt giật mình.
 
- Duy ơi, tại sao mình ném mãi mà chẳng vào là sao ? –  Cô bé đứng nhìn Duy chơi bóng một lúc lâu cất tiếng gọi.
 
Duy giật mình quay lại ngước nhìn.
 
 Một cô bé cao ráo có chiếc răng khểnh nhoẻn miệng cười lộ ra khóe miệng thật duyên. Duy chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh nhưng… cô bé ấy khiến trái tim đang lỗi nhịp. Bất thần một lúc lâu.
 
- ờ ờ… Được rồi, thế này nhé, bạn phải căn cho chính xác lực, và vẩy cổ tay thật tốt. Thế này nhé ! Duy vừa nói vừa thực hành động tác cho cô bé xem
 
- Mình làm mãi không được, Duy giúp mình được không. Cô bé nhoẻn miệng cười.
 
- Ừ...ừ...tớ sẽ hướng dẫn, nhưng khó đấy nhé! - Duy cười bối rối, một nụ cười ngượng ngùng hiếm hoi nhìn thấy trên gương mặt của Duy.
 
- Mình sẽ làm được. Cô bạn nháy mắt tinh nghịch.
- Vậy thì bắt đầu thôi… Duy hào hứng tung quả bóng cho cô bé.
 
Kể từ hôm ấy, buổi chiều nào cũng bắt gặp một đôi bạn cùng nhau tập bóng, không còn vẻ mặt lạnh lùng khuôn mặt

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:14

Quán cà phê nhỏ ẩn mình thật sâu trong ngõ hẻm, sau những con đường quanh co, chật chội của phố cổ bụi mờ. Chiều muộn, Sa áp tay mình vào cốc cappuchino ngọt thơm mùi sữa rồi để cho hương thơm cà phê quẩn quanh nơi đầu mũi. Cảm giác thật thư thái. Màn hình laptop sáng trưng trước mắt, nó di chuột đến Gmail, rồi kiểm tra hòm thư đến. Sa thở dài, lại deadline. Kể cả lúc nó đã trốn mình trong một góc quán cà phê ít người biết đến, thì deadline vẫn cứ tìm đến nó như một lẽ hiển nhiên. Công việc làm cộng tác viên ngoài giờ cho vài trang báo mạng cũng khiến nó khá bận rộn. 
 
Sa thích viết lách, thích văn thơ, thích ngồi hàng giờ liền để tưởng tượng, để suy nghĩ về những mối tình chỉ có trong tiểu thuyết, thích sáng tác vài cái story ngắn để sáng tạo cho nhân vật của mình một tình yêu mà tác giả của nó luôn mong đợi… Chính vì thế mà nó quyết định làm cộng tác viên viết báo sau thời gian học trên giảng đường. Sa là một cô gái thú vị và khá mâu thuẫn. Nó mâu thuẫn từ việc trở thành sinh viên của một trường kinh tế hàng đầu cả nước khi mà ở phổ thông, nó lại là một học sinh chuyên văn chính hiệu.
 
Sa kiểm tra từng cái email rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vì khá tập trung nên nó không để ý thấy quán đã có thêm hai vị khách đang ngồi ở phía đối diện. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Chàng trai giản dị với chiếc sơ mi kẻ màu tím nhạt, cặp kính gọng đen khiến anh trông thật hiền lành và thư sinh. Đến lúc ngẩng mặt lên để uống nốt cà phê, Sa mới trông thấy họ. 
 
Nó không nghe thấy hai người kia đang nói gì với nhau. Chỉ biết một lúc sau ánh mắt cô gái nhòe đi, khóe mi ướt sũng nước. Cô thổn thức một điều gì đó qua hàng nước mắt... rồi cô lặng đi khi bàn tay chàng trai nắm nhẹ lấy tay mình. Bất giác, cô vòng tay ôm lấy chàng trai. Hình như cái ôm da diết lắm… có cái gì như hạnh phúc quyện hòa lẫn khổ đau.
 
 Sa dường như lặng đi hàng giờ trước cảnh tượng đó. C

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:22

rời có mây che hồng nhạt xa xa, nghe được cả tiếng gió rít qua những thanh sắt, thậm chí cảm nhận cả tiếng trở mình của cây cầu già cỗi. Em nhìn cuộc đời dưới lăng kính đầy màu sắc, đầy tươi mới và khác lạ. Tự em diễn tả được cái tinh tế mà những cô mẫu khác phải dùng lớp vỏ hào nhoáng và đắt tiền khoác lên người mới phô diễn ra đôi chút. Như cánh bướm kỳ dị chập chờn trên cổ tay mảnh khảnh, như một thiên thần chỉ khẽ vẫy cánh là có thể bay lên khỏi mặt đất, thoát khỏi đường ray cũ kỹ mòn mỏi của cuộc sống. Và khi sức sống của em chạm tới cậu, cậu chợt nhận ra rằng cảm giác tuyệt vời ấy chỉ đơn giản là ý thức được rằng mình vẫn đang hít thở không khí trong lành của thiên nhiên tinh sạch, vẫn được nhìn thấy ánh mặt trời phản chiếu trên ống kính quang học tím ngắt lơ đễnh trên tay, vẫn còn những con đường quá dài và quá đỗi chông gai phía trước. *** Mất thêm gần một tuần để Tuấn nghỉ công việc làm thêm ở quán café. Năm nay là năm cuối. Cậu nộp đơn xin học bổng của một trường nước ngoài. Cậu quyết định học cao hơn và dành phần thời gian còn lại để chuẩn bị cho một chuyến đi thật xa. Cậu chia tay Hương. Lúc ấy, nhìn vào mắt Hương, thấy có gì đó xa xôi dội lên trong đáy mắt đen thẫm, trộn lẫn sự ngỡ ngàng của một người tưởng rằng mình nhắm mắt cũng có thể đi hết con đường lại vừa bước hụt chân xuống vách đá. Nhưng những đám mây tụ lại rồi tan vỡ rất nhanh trong mắt Hương. Giống như em đã từng mơ hồ cảm nhận được điều này. Em trở lại làm cô tiểu thư giàu có và bình thản. Em nói không muốn ngăn cản anh. Mình vẫn có thể giúp đỡ nhau nếu anh cần. Tuấn đồng ý. Nhưng Tuấn biết Hương sẽ không hiểu được điều gì đang xảy ra với cậu. Điều mà cô bé tóc ngắn có hình vẽ con bướm tinh quái trên cổ tay trái ấy vừa chỉ ra. Rằng cuộc sống sẽ thật mòn mỏi và cũ kỹ nếu ta hài lòng với nó. Rằng tuổi trẻ chỉ đi qua đúng một lần cho những điều lớn lao. Cậu muốn từ giờ sẽ sống cho mình, cho hiện tại, chứ không phải cho một điều mơ hồ nào đó phía xa xa chưa định hình nổi ngoài hai chữ bình an.

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:27

khi thấy Thanh Sang nhìn Ngọc Như bằng nét mặt nghiêm nghị, sau khi trò chuyện xã giao xong Ngọc Như bắt đầu kế hoạch:
- Em có thể mời Anh Sang nhảy một bản nhạc chứ.
Đức Trí lanh miệng:
- Phải đó. Người quen không hà. Hai người mở màng đi.
Nuốt vội ngụm rượu trong miệng Thanh Sang gật đầu:
- Mời em !
Trọng Ân ngơ ngác khi thằng bạn trời đánh thay đổi khó hiểu, từ nảy giờ anh nói khô cổ mà nó không đi, Ngọc Như chỉ nói một câu nó đã dại gái rồi. Ngọc Như tự tin nắm tay Sang bước ra sàn nhảy, không quên quay lại nheo mắt với Trọng Ân.
Hai tay vịn hờ eo Ngọc Như, Thanh Sang không tài nào tập trung được. Cô nhóc này muốn bài trò gì? Làm mặt lạ với mình từ nảy đến giờ mà hai tay đan lại quàng qua cổ mình thật tình tứ. Nhìn vào mọi người sẽ nói là một đôi cho xem, chịu hết nổi anh rít khẽ:
- Nhóc ! tính bài trò gì đây?
Mím môi Ngọc Như siết mạnh vòng tay. Thanh Sang nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy quyến rủ nhưng cũng rất lạnh lẽo buột miệng:
- Em muốn gì?
- Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn nhảy với anh bản nhạc này thôi?
Tưởng anh dễ bỏ qua cái nheo mắt của em khi nảy hả? Chợt anh mỉm cười tinh quái. Hai bàn tay vịn hờ trên eo Ngọc Như bắt đầu động đậy. Vuốt nhẹ bờ lưng thon thả Thanh Sang cười thật quyến rũ:
- Chúng ta đẹp đôi chứ !
- Đẹp cái đầu anh. Anh dám lợi dụng hả?
Thanh Sang không để ý, anh siết lấy cô như đôi tình nhân hạnh phúc. Ngọc Như bị anh ôm siết toàn thân cô nóng bừng lên trước sự va chạm bất ngờ, mùi nước hoa đàn ông từ người Thanh Sang thoảng qua làm cô bối rối. Ngọc Như nạt khẽ khi bị anh ôm cứng:
- Anh ôm đủ chưa?
Biết cô đang bị động, Thanh Sang thích thú nhìn gương mặt đỏ hồng. Tự dưng thấy mình hơi quá đáng nhưng không thể để thua con nhóc này được. Chân vẫn điều bước theo nhạc, một tay ôm lấy cô, tay còn lại anh vuốt nhẹ lên mái tóc dài mượt, Thanh Sang khẽ nhắm mắt úp mặt vào:
- Em không nói anh ôm hoài đó nha ?
- Thanh Sang, Tôi không giỡn đâu?
Không dám xô anh ra vì đang ở chốn đông người, Ngọc Như chỉ biết nạt khẽ và kêu t

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Hai Thằng Bạn…
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:46

chung - “những tương lai nhỏ” của mình! Tương lai ở trong thì hiện tại chứ chẳng ai tin đâu vào cái tương lai viễn vông trong khi cuộc sống mỗi thân phận con người bình đẳng không thèm quan tâm, chăm sóc đến…Gia đình là gốc rễ của xã hội! Nhìn vào cuộc sống của biết bao gia đình có những con cái hư hỏng nguyên nhân từ đâu? Nam - Nữ bình đẳng, bình quyền nhưng chức phận gia đình, xã hội, giống loài  đã có khác nhau, vai trò khác nhau có vậy mới duy trì, phát triển nòi giống, dòng tộc, xã hội. Sự bình đẳng, bình quyền là cần thiết, quyền cơ bản để có tư do, xây dựng hạnh phúc cho nhau. Mỗi người tự cho mình là “chủ tể” hoặc nô lệ của nhau hoặc coi nhau như chủ-tớ; quyền tối cao, bất khả xâm phạm; không “thuận vợ, thuận chồng…” thì làm sao “tát biển Đông”!  Gia đình sẽ tự đổ vỡ; con cái hư hỏng; nhà, nước nát tan. Tất nhiên, trong cuộc sống gia đình không thể thiếu nền tảng đạo lý. Có đạo lý thì mới xây dựng cuộc sống gia đình “có đạo” chứ không phải” vô đạo”! Cái thời “đấu tố” xưa kia nghe thì đã rợn vậy mà…ngườì ta cũng có thể làm được! Một con người đã sống “vô đạo” với gia đình thì làm sao “có đạo” đối với xã hội, và ngược lại. “Tu thân, tề gia…” xưa kia là “đạo” của ngườì quân tử cũng là “đạo “của người trị nước nay có lẽ không cần!? Nếu người cai trị “vô đạo” thì xã hội sẽ ra sao? Nhìn quyền dân - có hay không - đối với người lãnh đạo đất nước ta hẳn thấy đất nước như thế nào; nhìn cuộc sống tha hóa, vong bản; vị kỷ, tư lợi, đi ngược lại “quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc” của những kẻ cai trị đất nước ta hẳn thấy cuộc sống nhân dân xã hội ra sao; nhìn từ cuộc sống gia đình ta có thể biết cuộc sống xã hội…(!). Xây dựng xã hội từ cuộc sống mỗi gia đình! Dù chật vật với cuộc sống, bằng đồng tiền mồ hôi, cả hai đứa bây giờ dù sao cũng có những niềm vui! Giàu có thì không, còn nhiều thiếu thốn nhưng “những tương lai nhỏ” cũng đã nở thành những đóa hoa đời! - Đó là của cải vô giá! Sống có đạo lý, sống có nhân nghĩa, sống có “đạo nhân”, sống hữu ích… “đóa hoa đời “s

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Đi dạo 1 vòng rồi về nhé a.
- Uhm. Tùy e thôi. Nãy h ăn no quá h lại thèm đi dạo ah ? hjhj
Hông nó có một cảm giác. Một vòng tay đang dần ôm lấy nó.Đồng thời, sau lưng cũng có một thân người ngả vào. Lâu rồi chưa ai ôm nó như vậy. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của e. Hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mình. Bàn tay suôn đều ấm nóng của nó ôm lấy bàn tay nhỏ bé vào trong. Những ngón tay nhỏ bé luồn qua từng kẽ ngón tay của bántay lớn. Nắm chặt lấy. Cứ nhưvậy.
Chẳng mấy chốc, hàng cổ thụđã hiện ra. Gió rì rào đưa nhưmuốn kéo hết những chiếc lá còn trụ lại rơi xuống mặt đường. Lá cứ rơi nhẹ chạm vào đất.
Trong gió làn hương phong lan thoang thoảng nhẹ. Trời lạnh nhưng nó ko cảm thấy điều đó. Nó ấm lắm. Ấm vì dc e ôm, ấm vì cái nắm tay. Hương Phong lan - mủi hươngnhẹ nhàng mà sâu lăng cứ quyện lấy khứu giác. Lần đầutiên nó thấy say vì hương hoa. Nó say thật, cảm giác ngây ngất không thể tả dc thành lời.
Căn nhà e đã hiện ra trước mặt. Dừng xe, e bước xuống trong nỗi luyến tiếc của nó. Cười gượng, nó nói :
- Anh về nhé. Sáng mai quyếtđịnh đi thì nhắn cho a cái tin nghe ko ? hj
Không có tiếng trả lời. Trao lại cho nó chiếc áo khoác. E bước vào nhà. Được vài bước lại quay lại ôm chầm lấynó khi nó đang mặc áo. Khẽ nhón chân, e đặt một nụ hôn vào má nó rồi lại chạy biến vào nhà.
Nụ hôn đến và đi nhanh như một chiếc lá rơi vì gió vậy. Nhưng không, nó biết đó là thực. E đã hôn nó, chừng vài giây thôi nhưng nó biết e có cảm tình với nó. Ngước nhìn lên căn phòng vừa sáng đèn. Nó thấy rèm cửa nhẹ rung. Nó biết e vẫn còn dõi theo nó. Mỉm cười nói lớn :
- Anh về đấy nhá cô pé xấu trai...
Tiếng xe lại bình bịch vang lên chứng tỏ a đã đi rồi. E lặng lẽ nhìn theo cho đến khi màn đêm nuốt chửng bóng a. A biết ko ? Ngay từ khi a nhìne, e đã cảm thấy có một cái gìđó khác lạ. Những ánh mắt nhìn e thì rất nhiều nhưng sao e chỉ thấy a là đặc biệt...
E tự hỏi mình liệu có phải đã yêu a hay ko ? E ko thể tin dc vào cái tình yêu ở một người mới gặp. E đến đây để trốn tránh cái q

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update nhung dua tre tinh nghich tap 170 vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem nhung dua tre tinh nghich tap 170

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Những người mẹ 14359 Lượt xem
» Mắc kẹt trong những ngày lặng gió 781 Lượt xem
» Vân và Diễm - Phần 2 6364 Lượt xem
» Khu Trọ Sex p2 (hay) 8994 Lượt xem
» Truyện kinh dị : Đòi mạng - gocsv.mobi 600 Lượt xem
» CÔ GIÁO QUỲNH THƯ của tôi 16389 Lượt xem
» (Kinh Dị) Sự thật đằng sau cái chết 668 Lượt xem
» Truyện ngắn online : chúng mình từng yêu nhau 328 Lượt xem
» Nàng Bia Nát 1227 Lượt xem
» Cha và con 16403 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline