GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay nhung con puay vong puay vo cuc

nhung con puay vong puay vo cuc

cập nhật nhung con puay vong puay vo cuc , đọc truyện nhung con puay vong puay vo cuc , xem nhung con puay vong puay vo cuc , truyện nhung con puay vong puay vo cuc , đọc nhung con puay vong puay vo cuc , wap nhung con puay vong puay vo cuc
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 17:59

họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy...
Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh...tôi không thể tìm được gì nữa...
Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng :" Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự"
Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận...
Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy?
Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh...
-------------------------------
Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó...
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau...nhưng sau cơn mưa - khi trời bừng sáng...cũng là lúc em rời xa tôi...
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa...tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em - người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất...
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây...sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi...
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em...và đe dọa đến sinh mệnh em...nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ...em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình...
Có một sự thật là tôi ko thể quên em...mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em...
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?"
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em...và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!






Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa... điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :"Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi...

THE EN

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Anh yêu ĐĨ mất rồi
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:09

y sẽ chẳng có khuyến mãi đâu. - Đĩ cười. - Mẹ nhà đĩ. Mày tưởng ông nghèo à. - Hắn siết mạnh tay vào eo đĩ, bề thốc và ném vào xe Lexus phi thẳng về nhà hắn. Hắn lại bế đĩ đi lên tận tầng bốn, đạp cửa và ném đĩ lên giường, hất tung bộ váy đầy khiêu dâm và cắn cấu đôi môi gợi tình của đĩ... Hắn nằm ngửa ra thở, đĩ cười: - Tôi nói rồi mà, anh đã ngoái đầu lại tìm tôi, giờ thì cần tôi, cho thỏa cái đầu điên loạn kia. Haha. - Thiếu hơi đàn bà thôi. - Thế à ! Vậy xong việc rồi. Biến đây. - Đừng... Hắn không nói gì, kéo mạnh tay đĩ - Đừng đi... - Tốt thôi. Nhưng sẽ không khuyến mãi nữa đâu, dẫu là 8/3. - Bỏ cái giọng đấy đi. Tôi bảo đĩ ở lại đêm nay... - Bao nhiêu? - Sẽ xòng phẳng. Giờ thì ngoan ngoãn một chút, nằm xuống đây... Đĩ im lặng, nằm xuống. - Đĩ yêu bao giờ chưa? - Yêu gì? - Đàn ông? - Chưa? Vì đĩ không dám yêu? - Sao vậy? - Cần tiền nên phải yêu tiền chứ sao? - Thế nếu có tiền, đĩ sẽ yêu chứ? - Anh bị điên hay sao đấy? Có tiền thì ai chả yêu, vả lại bây giờ thực dụng quá. Người ta yêu tiền là chủ yếu hay sao ý? - Ừ. Đĩ có vẻ hiểu đời nhỉ? - Thế kẻ chơi gái như anh không hiểu gì à? Hắn im lặng hồi lâu. - Đĩ rất đẹp. - Không đẹp sẽ đói. - Đĩ biết yêu không? - Không biết yêu thì khách không sướng? Mà không sướng thì chẳng có tiền. Anh hỏi ngu nhỉ? - Tiền. Tiền hoài. Đĩ bị điên à? - Thì ngày trước, anh gọi tôi là đĩ điên mà. Hắn lại bổ nhào lên phía trước. Điên thật đấy? Dạng cái chân ra. Bực mình . Đĩ nhăn mặt: Đồ điên . 7h sáng... - Thanh toán đi. Tôi còn phải về ngủ. Tối còn đi. - Đi nhiều nhỉ? Nhanh lên. Sòng phẳng đấy. - Ở lại đi. - Mệt rồi. Anh sẽ chả sướng đâu. Gọi con khác đi. Đồ con trâu đực. - Không phải... - Hắn rúc đầu vào ngực đĩ, mơn trớn, rồi ngẩng lên, nhỏ nhẹ: Ở lại đi. Đừng đi nữa. Anh yêu đĩ mất rồi . Đĩ cười. Đồ điên. Hắn thấy giọt lệ đĩ lăn ra. - Anh nói thật. - Là đĩ. Người ta coi trọng lời hứa lắm. Đừng hứa bậy. - Anh không hứa bậy. Anh yêu đĩ mất rồi Đĩ cười, cười ra nước mắt. Lần đầu tiên trong đời, có người nói yêu đĩ bằng cả trái tim.

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Em sai đấy, được chưa?
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:11

hả gì sai cả, đơn giản anh là con trai và từ đó suy ra nhiều thứ chứng minh anh sai nhiều hơn nó. Ngày 2. Sau một đêm suy nghĩ nát óc, cuối cùng nó cũng quyết định nhắn tin cho anh: Sang mai qua cho di hoc!. Cứ ngỡ là mở cửa là thấy anh đứng chờ, nhưng hôm nay... chả có ma nào. Oái! Rõ là anh muốn làm nó điên mà. Không cần nữa, nó tự đi được. Và vì anh mà nó trễ giờ học vì vừa đi vừa tức đứt mạch máu nên cứ rề rề. Xuống căn tin trường với vẻ mặt đờ đờ. Vậy mà nhìn thấy anh từ xa là đã giả điên nói chuyện rôm rả rồi cười lăn lóc trước sự ngỡ ngàng của đám bạn. Nhưng anh không thèm nhìn lấy nó. Aish, rõ điên mà. Chiều nay trời mưa to và một cô gái đang dắt xe trên đường với bánh xe bể một cách thảm hại cả xe lẫn người. Vụt qua, anh vụt qua nó, anh không để tâm đến nó. Tự dưng nước mưa có vị mặn. Ngày 3. Giờ thì nó giận anh lắm rồi, tại anh mà giờ nó đổ bệnh. Nhưng giận nhiều hơn là không thèm hỏi han nó. Nó... ghét... anh... lắm! Nó không thể nào chịu đựng nổi cái cảm giác này nữa. Bực bội đủ thứ. Bực bội anh vô tâm, bực bội nó cố chấp, bực bội căn bệnh hoành hành, bực bội cái xe cà tang, bực bội cái điện thoại, bực bội bà bán xôi cứ rao nhức cả đầu,... và bực bội một cách vô duyên như bực bội vì xôi được gọi là xôi. Nhãm nhí. Ngày 4. Nó quyết định rồi, phải gặp anh nói thẳng. Nó chịu không nổi nữa. - Này! - nó gọi anh - ... - Anh có nghe không đấy? - Em nói đi! - Thái độ anh mấy bữa nay là sao vậy? - Bình thường mà. - Anh bớt trêu ngươi em đi. - Chứ em muốn sao? - Chả muốn gì cả. - Ừ vậy thôi. Hụt hẫng. Anh vô cảm đến thế sao. Khóc, nó nức nở. Anh vẫn thế, chẳng nhìn nó. - Ừ. - nó nói to trong tiếng nấc. Anh bỏ đi. - Đứng lại. - nó hét lên. - Anh ác lắm, em ghét anh. Em xin lỗi! Em sai đấy, được chưa? Nói xong nó chạy đi. Chạy thật nhanh rồi đứng dưới gốc cây và vỡ òa. Anh hết yêu nó rồi, anh thật nhẫn tâm. Đang trách móc anh vô vàn thì một vòng tay ôm nhẹ nó. Là anh. Anh khẽ hôn nhẹ và nói nhỏ. - Sao không nói sớm. Biết anh sắp chịu không nổi rồi không? Anh yêu em.

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:12

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn... Quán cà phê nhỏ ẩn mình thật sâu trong ngõ hẻm, sau những con đường quanh co, chật chội của phố cổ bụi mờ. Chiều muộn, Sa áp tay mình vào cốc cappuchino ngọt thơm mùi sữa rồi để cho hương thơm cà phê quẩn quanh nơi đầu mũi. Cảm giác thật thư thái. Màn hình laptop sáng trưng trước mắt, nó di chuột đến Gmail, rồi kiểm tra hòm thư đến. Sa thở dài, lại deadline. Kể cả lúc nó đã trốn mình trong một góc quán cà phê ít người biết đến, thì deadline vẫn cứ tìm đến nó như một lẽ hiển nhiên. Công việc làm cộng tác viên ngoài giờ cho vài trang báo mạng cũng khiến nó khá bận rộn.  Sa thích viết lách, thích văn thơ, thích ngồi hàng giờ liền để tưởng tượng, để suy nghĩ về những mối tình chỉ có trong tiểu thuyết, thích sáng tác vài cái story ngắn để sáng tạo cho nhân vật của mình một tình yêu mà tác giả của nó luôn mong đợi... Chính vì thế mà nó quyết định làm cộng tác viên viết báo sau thời gian học trên giảng đường. Sa là một cô gái thú vị và khá mâu thuẫn. Nó mâu thuẫn từ việc trở thành sinh viên của một trường kinh tế hàng đầu cả nước khi mà ở phổ thông, nó lại là một học sinh chuyên văn chính hiệu. Sa kiểm tra từng cái email rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vì khá tập trung nên nó không để ý thấy quán đã có thêm hai vị khách đang ngồi ở phía đối diện. Cô gái trẻ mặc một chiếc đầm hoa trang nhã, cổ mang khăn ren trắng tinh tế làm toát lên vẻ dịu dàng, hiền thục và nữ tĩnh của mình. Chàng trai giản dị với chiếc sơ mi kẻ màu tím nhạt, cặp kính gọng đen khiến anh trông thật hiền lành và thư sinh. Đến lúc ngẩng mặt lên để uống nốt cà phê, Sa mới trông thấy họ.  Nó không nghe thấy hai người kia đang nói gì với nhau. Chỉ biết một lúc sau ánh mắt cô gái nhòe đi, khóe mi ướt sũng nước. Cô thổn thức một điều gì đó qua hàng nước mắt... rồi cô lặng đi khi bàn tay chàng trai nắm nhẹ lấy tay mình. Bất giác, cô vòng tay ôm lấy chàng trai. Hình như cái

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Giận... để yêu nhau nhiều hơn
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:12

Chúng mình cãi nhau. Đúng vào buổi tối cuối cùng trước khi anh ra Hà Nội. Đâu phải lỗi do em. Ai bảo anh không giải thích rõ ràng chuyện cô bé ấy. Ai bảo anh lúc nào cũng ấp úng, mập mờ. Em không hiểu nên muốn hỏi, nhưng mỗi khi em nhắc đến cô bé, anh lại nổi cáu, còn bảo em phiền phức...và...em đã tát anh...trong cơn nóng giận tột cùng. Anh không phản ứng lại, sững người nhìn em, lấy tay xoa nơi má bị đau Chúng ta tạm xa nhau một thời gian, khi nào ổn định lại, nhất định...anh sẽ gọi! Anh để lại cho em câu nói trước khi lên xe chạy đi. Anh đâu biết rằng nước mắt em đã rơi ướt đôi gò má. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F7b0%2Ffe%2F2a6381146ac334742ca837e7e34.jpg&ql=90&si=48961&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F7b0%2Ffe%2F2a6381146ac334742ca837e7e34.jpg&ql=90&si=48961&cr=tp][Download][/url]Rõ ràng...chúng ta đã rất yêu mến nhau..vậy mà...tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ? Lúc anh đi, em không ra tiễn. Em còn rất giận anh. Nhưng rồi mỗi ngày trôi qua, em đều chờ tiếng chuông điện thoại. 1 ngày.. 2 ngày... 1 tuần... Rồi 1 tháng... Lúc nào em cũng ngồi nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại...chỉ mong anh gọi...em sẽ xin lỗi...về cái tát vừa qua. 1 tháng 10 ngày... 2 tháng... Và bây giờ đã là tháng thứ 3... Chiếc điện thoại mỗi ngày như một nặng nề hơn...Ngày mai sẽ nặng nề hơn hôm nay...Ngày mốt sẽ nặng nề hơn ngày mai...cứ như vậy...mọi thứ đều đang lùi dần vào quá khứ... Sự chờ đợi khiến em trở nên khó chịu...và...em quyết định gạt qua một bên cái tôi kiêu ngạo.. Em...gọi cho anh Chuông điện thoại đổ một lúc lâu mà anh không bắt máy..Tự ái..em định thôi...nhưng...em vẫn ấn call một lần nữa Anh nhận máy nhưng im lặng Xin lỗi, em không định làm phiền anh...nhưng mà...em... Không! Anh mới là người phải xin lỗi... anh xin lỗi vì anh đã im lặng quá lâu ...Em..xin lỗi! Anh nhớ em...Anh...muốn gặp em.. ... Bây giờ anh sẽ bay về ngay. Em chờ nhé

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Người thứ ba
Đăng bởi: Admin

Update nhung con puay vong puay vo cuc vào ngày 07.03.2013 / 18:13

Duy – 1m77, đẹp trai, con nhà giàu, mê bóng rổ và thích oánh guitar.

 
Là nhân vật chủ chốt trong đội bóng trường, một tay bóng điêu luyện với những cú bỏ rổ tuyệt vời, những cú ăn ba chớp nhoáng và những pha lốp bóng cực kì đẹp mắt ngoài tài năng bóng rổ người ta còn biết đến Duy như cây guitar số một của trường, anh chàng có mái tóc bồng bềnh đúng chất nghệ sĩ với những bản tình ca lãng mạn có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ cô gái nào nhưng… 
 
Duy - Một thằng con trai lầm lì ít nói.  Với Duy, Guitar và bóng rổ là tri kỉ.
 
Và cứ thế, có lẽ cuộc sống của Duy sẽ mãi trôi đi theo những ngày ảm đảm ấy cho đến một ngày…
 

[img]http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg[/img][url=http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg][Download][/url]

 
 Sân bóng rổ - một ngày đầy nắng...
 
Tai đeo headphone, chiếc áo số 23 huyền thoại và những cú bỏ rổ điệu nghệ. Đang say sưa tập luyện, Duy chợt giật mình.
 
- Duy ơi, tại sao mình ném mãi mà chẳng vào là sao ? –  Cô bé đứng nhìn Duy chơi bóng một lúc lâu cất tiếng gọi.
 
Duy giật mình quay lại ngước nhìn.
 
 Một cô bé cao ráo có chiếc răng khểnh nhoẻn miệng cười lộ ra khóe miệng thật duyên. Duy chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh nhưng… cô bé ấy khiến trái tim đang lỗi nhịp. Bất thần một lúc lâu.
 
- ờ ờ… Được rồi, thế này nhé, bạn phải căn cho chính xác lực, và vẩy cổ tay thật tốt. Thế này nhé ! Duy vừa nói vừa thực hành động tác cho cô bé xem
 
- Mình làm mãi không được, Duy giúp mình được không. Cô bé nhoẻn miệng cười.
 
- Ừ...ừ...tớ sẽ hướng dẫn, nhưng khó đấy nhé! - Duy cười bối rối, một nụ cười ngượng ngùng hiếm hoi nhìn thấy trên gương mặt của Duy.
 
- Mình sẽ làm được. Cô bạn nháy mắt tinh nghịch.
- Vậy thì bắt đầu thôi… Duy hào hứng tung quả bóng cho cô bé.
 
Kể từ hôm ấy, buổi chiều nào cũng bắt gặp một đôi bạn cùng nhau tập bóng, không còn vẻ mặt lạnh lùng khuôn mặt

Xem nhung con puay vong puay vo cuc

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Hoài niệm chiều đông 1259 Lượt xem
» Truyện Teen: KHông phụ trách vợ trước 2545 Lượt xem
» Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi 6268 Lượt xem
» Anh nhất định làm Em Yêu Anh full Phần 2 3761 Lượt xem
» Ảo Vọng Giàu Sang 2613 Lượt xem
» Mẹ chồng lạnh lùng xui bỏ thai 386 Lượt xem
» Nỗi đau khi mất đời con gái 1551 Lượt xem
» Truyện online ngắn : Đôi mắt của hầu gái (17+) 2514 Lượt xem
» Xuxu đừng khóc ( Xuxu don't cry) - full - Chuyện làm xôn xao cư dân trên mạg 5468 Lượt xem
» Thơ chế vui 1 1610 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline