GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay nhac che doremon giang ho

nhac che doremon giang ho

cập nhật nhac che doremon giang ho , đọc truyện nhac che doremon giang ho , xem nhac che doremon giang ho , truyện nhac che doremon giang ho , đọc nhac che doremon giang ho , wap nhac che doremon giang ho
Tổng hợp truyện cười cực ngắn =))
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 19.05.2013 / 06:34

Rồi Ôm Luôn (xuôi), Lỡ Ôm Rồi Thấy Sướng Anh Chiều(ngược)

- HUDA (bia): Hãy Uống Đi Anh (Xuôi), Anh Đã Uống Hết ( …

Chuyện thứ 5:

3 con vi trùng nói chuyện với nhau: Vi trùng Ráy tai nói: – Thỉnh thoảng có một cái que bông lại chui vào tai để lôi tao ra, nhưng tao chốn kỹ vào sâu bên trong nên nó không làm gì được. Vi trùng sâu răng nói: – Ngày hai lần có cái bàn chải muốn lấy tao ra, nhưng ta chui vào giữa kẽ răng nên nó cũng không làm gì được. Vi trùng bệnh lậu nói: – Ở chỗ tao cũng có một thằng trọc hay đến, nhưng nó chẳng biết nên vào hay nên ra. Rồi nó còn nôn oẹ đầy người tao ! Nghe thấy vậy vi trùng sâu răng cũng phản ứng giận dữ: – A, cái thằng này tao cũng quen nó!

Hắn buồn bực vì những hành vi trong quá khứ của mình nên hắn quyết định tới nhà thờ để thú tội. Khi tới nhà thờ, hắn tiến đến phòng xưng tội và nói chuyện với ông linh mục.
“Thưa cha, con có tội”.
“Được rồi con, hãy nói cho ta con đã làm những gì, Chúa sẽ tha thứ cho con”.
“Thưa cha, con đã có một mối quan hệ bền vững với cô bạn gái, đã 3 năm rồi và không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra giữa chúng con. Ngày hôm qua, con tới nhà cô ấy, không có ai ở nhà trừ em gái cô ấy. Chỉ có duy nhất hai chúng con và con đã ngủ với cô em gái.”
“Tệ thật đó chàng trai, may làm sao là con đã nhận ra lỗi lầm của mình.”
“Thưa cha, tuần trước con tới văn phòng để tìm cô ấy, nhưng không có ai ở quanh trừ một cô bạn đồng nghiệp, thế là con cũng ngủ với cô ta.”
“Như vậy thì con không tốt lắm đâu.”
“Thưa cha, tháng trước con tới nhà chú cô ấy để tìm cô nhưng không có ai ở nhà trừ cô của cô ta, và thế là con đã ngủ với bà ấy.”
“Cha?….Cha?”
Đột nhiên, hắn nhận ra rằng không có lời đáp lại từ linh mục, hắn bèn tới gần và nhận ra linh mục không có đó. Thế là hắn tìm kiếm.
“Cha? Cha ở đâu vậy?”
hắn tìm khắp và cuối cùng tìm thấy ông linh mục đang nấp dưới cái bàn cạnh chiếc đàn piano.
“Thưa cha, sao cha lại trốn ở đó?”
“Xin lỗi con, đột nhiên ta nhận thấy rằng không có ai ở xung quanh cả đây trừ ta”

Xem nhac che doremon giang ho

Bạn thân yêu
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 25.05.2013 / 01:16

K: Ừm thì yêu một người khó lắm, mình yêu nó sẵn sàng vì nó mọi thứ, nhưng nó có như ý mình mong muốn đâu

Đ: Mày nói vậy là sao Khôi????

K: Thôi ko gì, tao nói nhảm vậy thôi, vào nhà đi

Mình vặn ga, chạy trong con hẻm nhỏ, bầu trời trong xanh, không khí xuân mà như một mùa hè nóng rực lữa, nước mắt đã rơi từ khi nào và thấy có chút gì đó nhói trong tim...
Chap 10:

Về đến nhà, toàn thân như mệt mỏi, đt báo có tin nhắn từ số 09333xxxx “ Hôm nay mày hên nha con chó, gặp ngoài đường thì trốn đi nha”

Mình mặc kệ nó nhắn gì, xóa tin nhắn xong ko quên lưu lại số nó... Nằm gác tay lên trán nghĩ về những hành động, những gì đã trãi qua cùng nhỏ Đ, mà lòng như tan nát...

ĐT lại reo lên... vẫn là số 09333xxxx của thằng H, ko muốn nghe nó nói mình vứt đt sang 1 bên, nó gọi đi gọi lại gần 10 lần, cảm thấy bực quá mình nhấc máy lên

K: Alo

H: H mới bắt máy ah con chó

K: Ê nói chuyện đàng hoàng nha

H: Đàng hoàng cái con mẹ mày, đá chết mẹ mày h

K: Biến đi, tao nhịn hoài lảm tới ah

H: Làm tới rồi làm cặc gì tao? Bú C tao ah?

K: Tao ko có thời gian rảnh mà tiếp mấy thằng trẻ trâu như mày.. Ok

Mình cúp máy, nó lại gọi mình để chế độ rung và làm 1 giấc đến chiều... ngủ dậy thì OMG 85 cuộc gọi nhỡ... trong đó có con Đ

Mình gọi cho con Đ, nó alo

K: gọi gì vậy tao mới ngủ dậy

Đ: ah... mày ko sao là tốt... tao sợ mày có chuyện gì

K: Mày lo cho tao dữ vậy... mà làm gì mày sợ tao có chuyện

Đ: Thôi ko có gì đâu. Mày là bạn thân tao mà tao phải lo cho mày chứ

Hic nghe nó nói 2 chữ “ Bạn Thân “ như rớt xuống vực thẳm

Bạn thân mà lại choàng tay ôm tao như mày?
Bạn thân mà lại nhắn tin cho tao hằng ngày chỉ để hỏi han ăn cơm chưa, chúc ngủ ngon?
Bạn thân mà lại ngủ chung với tao khi tao với mày là 1 trai 1 gái
Bạn thân mà lại XH với tao, mặc dù lúc đó tao ko bít mày đã say hay tỉnh, nhưng sáng sớm mày vẫn biết mà, và vẫn thân thiết, tình tứ với tao

Hic... tao gét mày tao gét mày lắm... mà càng gét mày tao lại càng yêu mày..

Xem nhac che doremon giang ho

Siêu phẩm - Nhíp và quần đùi hoa
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 17.10.2013 / 08:48

Chap 1

Mới sáng sớm đã bị bấm chuông inh ỏi. Bực mình. Mình lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.

Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè nhỏ hàng xóm. Mình mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nhỏ đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì nhỏ đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát mình cái BỐP!

Rồi chẳng để cho mình kịp la lối gì, nhỏ hét luôn một chàng. Lúc này mình vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn nhỏ. Nhỏ này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Mình thề là nhà mình có chó là mình chạy vào thả cho nó đuổi nhỏ chạy chết luôn. Mặt mình lúc này chắc kinh hãi lắm. Nhỏ thì cứ xa xả. "Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh..." bla bla.

Mình cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là mình hiểu nhỏ nói gì thì mình bị sét đánh ngay. Hay nhỏ này đánh ghen nhầm người?

Nhỏ về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời

Tỉnh luôn cả ngủ. Mình vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Mình nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu . Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.

Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay em hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm... nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho em một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption: "Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách". Sau đó lũ bạn mình vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.

Thôi xong rồi.

Cái ảnh có rõ mặt đâu Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấy. Xem làm gì được nhau. Nói năng nhẹ nhàng đây còn nghe. Đã châm mìn thì anh phải ném.

Mình mắm

Xem nhac che doremon giang ho

Xuxu đừng khóc ( Xuxu don't cry) - full - Chuyện làm xôn xao cư dân trên mạg
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.11.2013 / 00:48

Truyện bao gồm 23 Phần. Chúc các bạn đọc truyện Xu Xu , Em đừng khóc vui vẻ nhé.

Tôi có 1 cái tên đẹp – Trường Xuân,

theo ba tôi, có nghĩa là một mùa xuân dài, mà mùa xuân thì luôn vui và hạnh phúc.

cũng có ý nghĩa chứ nhỉ..

thế mà rất ít người gọi tôi bằng cái tên đẹp ấy, mà thay vào đó,

họ gọi tôi là…Xu khờ.

thực ra thì, tôi có tên ở nhà là Xu Xu – mẹ tôi gọi thế cho dễ thương ấy mà,

còn chữ khờ là vì…tôi khờ thật.

tôi cũng ko biết tại sao nữa, nhưng ai cũng nói như vậy,

thì chắc là như vậy rồi. T___T

vì khờ nên tôi hay bị kẻ khác bắt nạt, chỉ trừ người thân của tôi.

hồi học tiểu học, tôi luôn là đứa bị phạt trong các trò chơi,

ví dụ nếu chơi trò Cá sấu lên bờ, thì tôi là cá sấu,

còn nếu là trò nhảy dây thì tôi sẽ phải cầm dây, còn đầu kia thì cột vào góc cột…

những khi thấy con gái mình cứ bị thua hoài và chịu phạt hoài,

ba tôi đâm ra cáu..

"nghỉ chơi đi, để đứa khác nó chịu!!"

"nhưng mấy bạn bảo có con chơi mới vui mà…"

"trời ơi, con gì mà khờ thế ko biết."

đó là câu tôi nghe rất quen thuộc, đến nỗi chỉ mới nghe "trời ơi",

là tôi biết ba, mẹ, hay ông nội sẽ nói gì tiếp theo ^-^

mà khờ cũng đâu có sao đâu hen, miễn là tôi vẫn thấy vui, vẫn thích chơi với mọi người,

họ có bắt nạt tôi thì họ cũng là bạn tốt, họ vẫn chia quà bánh cho tôi ấy chứ..

năm tôi 7 tuổi, có 1 gia đình nọ dọn đến ở gần, ba nói,

là gia đình bạn thân của ba.

từ khi đó, tôi có 1 "người bảo vệ" – tên là Khánh Đường,

nhưng cũng như tôi, ở nhà cậu ấy được gọi là Đu Đu.

Xu Xu và Đu Đu ^0^

mẹ tôi bảo, Đu Đu sẽ chơi với tôi, ko để tôi bị bọn con nít khác ăn hiếp..

quả thực, từ hồi có Đu Đu nhập bọn, cậu ấy bênh vực tôi nhiều,

bọn trẻ kia cũng hết cách bắt nạt tôi,

thậm chí, Đu Đu còn bắt nạt lại bọn họ nữa..

Đu Đu thật là oai phong ^-^

oai phong với cả tôi…!!

"Đu Đu, chờ với!"

"Này! Mày đừng gọi tao như vậy, bọn nó nghe thì chếttt!! mày nhỏ hơn tao 7 tháng, nên gọi tao là Ca Ca nghe chưa!"

"Hổng

Xem nhac che doremon giang ho

Truyện tình yêu về teen - truyện online cực hay
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 29.11.2013 / 00:41

y mà anh chàng lại yêu nó vì điểm đó mới chết! Thương Khánh đặt tay lên vai nó, xoay người nó lại:
_Anh chỉ giỡn thôi mà bé, đừng giận nữa, ngoan đi anh mua kem cho ăn! – Đến nước này vẫn còn muốn chọc tức người ta.
_Anh ... – Nó nổi sùng, định xách giỏ bước ra khỏi tiệm.
Thường Khánh xoay sang nháy mắt với cô nhân viên. Cô ấy mỉm cười gật nhẹ rồi cúi xuống lấy một chiếc hộp ra đưa cho anh chàng. Thường Khánh liền mở chiếc hộp nhỏ hình trái tim màu đỏ đó, lấy ra một cái nhẫn. Đó là một chiếc nhẫn khá đơn giản nhưng rất sang trọng và xinh đẹp với viên kim cương trắng muốt không quá lớn nằm trên đỉnh. Anh chàng đã đặt làm riêng chiếc nhẫn đó.
_Đầu heo Thùy Anh! – Anh chàng gọi.
Nó muốn bước tiếp lắm nhưng trái tim bắt nó phải đứng lại  Thường Khánh tiến đến chỗ nó, khẽ nói:
_Ngốc ạ, anh chỉ đùa thôi mà, sao hay dỗi thế? Thật ra, vì anh đã đặt trước một chiếc nhẫn rồi ... Thùy Anh này – nói rồi anh chàng đưa chiếc nhẫn lên phía trước, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy chân thành - Lấy anh nhé!
--------------------------------------------
Hàn Quốc, cũng ngày hôm đó, tiết trời đẹp không kém chi Việt Nam.
Hiện cả ba người – Shin, Mạnh Khoa và Eun Ji – đang tụ tập tại căn hộ của Mạnh Khoa. Số là có một dự án phim truyền hình lớn mời bộ ba tham gia vào phim, họ nói sẽ gửi kịch bản đến nhà Mạnh Khoa để cả ba xem và quyết định. Anh chàng đi từ phía ban công vào, nói với Eun Ji hiện đang ngồi trên salon:
_Kiều Lam gọi. Thường Khánh cầu hôn Thùy Anh rồi!
_Wow! – Mắt Eun Ji ánh lên.
_Thế là sắp được về Việt Nam ăn cưới – Anh chàng hào hứng – Mà anh Shin đâu?
_Anh ấy cũng ra ngoài nghe điện thoại!
Eun Ji vừa dứt lời thì Shin từ phía cửa ngoài bước vào, trên tay cầm một bưu phẩm, nói:
_Vừa có người để trước cửa. Chắc là kịch bản!
Anh chàng để lên bàn, mở ra. Cả ba xúm lại coi. Shin phản ứng đầu tiên:
_Tựa phim có vẻ hay đấy!
Mạnh Khoa cấm cuốn kịch bản lên, nhẩm đọc dòng tựa phim in chữ đỏ trên cuốn kịch bản:
"Learning How To Love"
"Kịch bản và đạo diễn: Anna Blood

Xem nhac che doremon giang ho

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem nhac che doremon giang ho

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem nhac che doremon giang ho

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem nhac che doremon giang ho

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem nhac che doremon giang ho

Nếu anh làm tổn thương em
Đăng bởi: Admin

Update nhac che doremon giang ho vào ngày 07.03.2013 / 18:18

Tôi trút một hơi thở nhẹ nhàng. Bởi vì anh ấy chẳng bao giờ cố tình làm như vậy, chẳng bao giờ cô ý để lại trên tôi một vết sẹo nào... Nên xem như... sự vô tình là không có... - Không, anh chẳng làm gì em cả... Nhưng mà... anh nôn ói đầy nhà đó... Em phải dọn dẹp... Em mệt... Em ghét anh... Tức anh... Tôi mắng yêu anh như vậy, để mọi chuyện qua đi như thế. Những lúc tỉnh táo, anh rất đỗi ngọt ngào. Nhưng chẳng hiểu sao.... Thời gian này... tỉnh táo... chẳng được là bao... Ngày nào anh cũng say. Có vài hôm, anh dắt bạn về nhà, đập đá tới mấy bữa. Những lúc như thế, tôi lủi thủi ở phòng trong, chẳng dám làm phiền... Anh cứ chơi bời liên miên, nhiều khi tôi cũng tủi thân, bất lực. Nhưng thực trong thâm tâm, tôi biết, anh ấy rất yêu mình. Anh ấy yêu tôi hơn mọi thứ trên đời... Bởi... Mọi thứ trên đời chính là thứ đã chứng minh điều đó... Phải tin anh... vẫn còn... rất yêu mình... Hơn nữa, tôi không thể nào ngăn cản anh. Tôi chấp nhận người yêu mình vì tôi yêu anh ấy. Tôi sẽ yêu cả thói hư tật xấu, cả việc anh ấy làm tôi buồn. Bạn đã từng yêu ai đến độ, giấu cả nỗi khổ của mình, cất đi nỗi đau của mình, chỉ cần người ấy không nhìn thấy, hạnh phúc vẫn còn đây.... Tôi yêu mọi thứ là anh ấy, thuộc về anh ấy. Ngốc như vậy. Chỉ cần như vậy. .............................. Cha mẹ anh ấy đều phản đối chuyện chúng tôi quen biết nhau, chứ đừng nói tới yêu đương hò hẹn, hay sống chung thì càng quá kinh khủng với họ. Người ta vẫn bảo rằng, con gái làm trong quán bar, vốn dĩ là những đứa chả ra gì. Tôi đã có một thời gian khá dài chả ra gì như thế, hơn nữa... lại từ rất sớm. Mười bảy, mười tám tuổi tôi đã đi làm thêm vào những buổi tối tại các vũ trường. Công việc chủ yếu là tiếp thị rượu bia hay thuốc lá. Những PG như chúng tôi phải mặc váy ngắn, đi tất lưới và áo hở càng nhiều ngực càng tốt. Mấy gã đàn ông đến vũ trường dù tốt thế nào cũng vẫn sẽ xem thường người như chúng tôi. Bọn chúng đôi khi cợt nhả, cười đùa. Lắm lúc sờ soạng lung tung. Đôi khi còn ngang nhiên chọc phá, cắn v

Xem nhac che doremon giang ho

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Truyện tình yêu hài hước : vợ chồng thật là bá đạo 1483 Lượt xem
» TRUYỆN TEEN : GỈA VỜ THÔI MÀ ! SAO LẠI THÀNH THẬT 4219 Lượt xem
» Xuống Dốc 2415 Lượt xem
» Quà Sinh Nhật 10384 Lượt xem
» Tình Hè Rực Nắng 6465 Lượt xem
» Em đợi anh có lâu không? 1892 Lượt xem
» ĐÊM TÂN HÔN ĐẾN MUỘN (FULL) 2984 Lượt xem
» Má Ơi Cho Con Uống Gì 5975 Lượt xem
» Lý thuyết quên 533 Lượt xem
» Đọc truyện Trả mối thù thuở học trò  1231 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline