GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay ngoc trinh ho lon

ngoc trinh ho lon

cập nhật ngoc trinh ho lon , đọc truyện ngoc trinh ho lon , xem ngoc trinh ho lon , truyện ngoc trinh ho lon , đọc ngoc trinh ho lon , wap ngoc trinh ho lon
Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem ngoc trinh ho lon

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:08

Nó ăn mỗi khi thấy buồn và ăn mỗi khi thấy vui. Ăn uống là thói quen không thể bỏ của nó. Tuy nhiên nó hoạt động khá nhiều trong ngày làm thân hình nó không béo. Nhưng cái đáng sợ hơn cả béo đối với con gái chính là cơ bắp. Chẳng ai có thể chấp nhận hay không thấy xấu xí và hơi rợn xương sống khi thấy một con bé với những đường gân và cơ bắp chạy dọc theo tay, chân, đùi. Nói cho cùng, nhìn như một dị nhân vậy! Cũng giống như chuyện chẳng ai bảo nữ vận động viên cử tạ có dáng chuẩn cả cho dù họ có đạt huy chương vàng Olympic đi chăng nữa! Đau đớn là ở chỗ đó! Con gái khác con trai là ở chỗ đó! (Thực ra nó cũng không có ý định trở thành vận động viên nhất là môn cử tạ!) [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fmedia.tinmoi.vn%2F%2F2011%2F12%2F17%2F67_7_1324089444_1_nguoiduatin-Anhminhhoa.jpg&ql=90&si=803a4&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fmedia.tinmoi.vn%2F%2F2011%2F12%2F17%2F67_7_1324089444_1_nguoiduatin-Anhminhhoa.jpg&ql=90&si=803a4&cr=tp][Download][/url]Những cô nàng hấp dẫn thường chia thành hai dạng thường thấy: - Dạng 1: Những cô nàng đáng yêu, lúc nào cũng cười và dễ thương với đồ phụ kiện màu hồng. - Dạng 2: Những cô nàng quyến rũ, bí ẩn với bộ đồ lót đen. Hai loại trên tuy có phần trái ngược, thậm chí xung khắc nhưng vẫn hết sức được ưa chuộng. Và cũng có hai dạng con gái mà con trai thường lảng tránh mỗi khi những cô nàng này tỉnh tò: - Dạng 1: Xấu ngang cơ với Thị Nở. - Dạng 2: Cơ bắp như diễn viên đóng Kẻ Huỷ Diệt. Đau đớn thay nó thuộc dạng 2 phần 2. Nó chưa bao giờ đứng trước mặt một ai, giơ ra một lá thư có gắn hình trái tim như trong manga shoujo, chưa chạy tới nói câu sarang heyo với cái mặt đỏ lừ như phim Hàn, cũng chưa lao vào hôn tới tấp để bộc lộ tình yêu như thể loại Hollywood,... Nói túm lại, nó chưa từng tỏ tình cũng như chưa từng được tỉnh tò! Đáng tiếc thay cho một đứa con gái tuổi 17! Thực ra nó cũng không lấy đó làm đau lòng cho lắm. Nguyên căn của vấn đề nó biết và cũng xác

Xem ngoc trinh ho lon

Nhóc à! anh yêu em....yêu em yêu em yêu em.....mãi yêu em
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:10

- Anh ơi! Em muốn ăn kem...... - Cô nhóc này! ăn hoài mà không chán sao ! - Không chán! Em muốn ăn kem bây giờ...đi nha anh! hìhì - Được rồi! nhóc chờ 10p, anh tới ngay [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Fbdf%2Ff4%2Fa4e5b5aab60a3037ba0e6ae1bae.jpg&ql=90&si=b6d03&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Fbdf%2Ff4%2Fa4e5b5aab60a3037ba0e6ae1bae.jpg&ql=90&si=b6d03&cr=tp][Download][/url]Anh và cô cứ như thế mỗi ngày vài tin nhắn, mỗi tuần vài lần đi ăn kem...2 người họ chỉ là anh em thôi, một mối quan hệ kết nghĩa và cả 2 người đều không nhớ được họ là người nhà của nhau lúc nào==. Thế mà vẫn có kỉ niệm nhé!nào là kỉ niệm ngày đầu tiên...anh làm nhóc khóc, kỉ niệm lần đầu tiên cả 2 đi picnic, những chiêu trò mà cô nhóc này đặt ra làm anh vô cùng nhức đầu nhưng...anh lại thích điều đó vì có cô dường như cuộc sống anh có thêm nhiều màu sắc. Anh cũng chưa từng khẳng định là mình có tình cảm với cô, cứ như thế, anh lặng lẽ ở bên cô, nghe cô tâm sự,làm xe ôm miễn phí cho cô vào buổi sáng lạnh thấu xương, buổi trưa nắng cháy da và cả buổi tối vắng vẻ ít người, anh âm thầm làm bờ vai cho cô tựa mỗi khi cô khóc, cô buồn, anh im lặng nghe cô than vãn về đàn ông khi cô vừa trải qua một mối tình...anh còn làm nhiều hơn thế- và tất cả chỉ trong thinh lặng. Nhiều lần anh cố tình xuất hiện bất ngờ trước mặt cô và đưa cho cô một món quà, lúc đó cô đỏ mặt và ấp úng...anh hai này. Đó đương nhiên là chuyện bình thường nhưng sao khi đêm về...nghĩ tới chuyện đó, nỗi buồn của anh lại như vô tận. Rồi 2 năm, ba năm vẫn như thế, anh vẫn là anh còn cô vẫn là cô nhóc, nhưng có 1 sự đổi nhỏ là...anh nhận ra mình không thể sống thiếu cô được, anh rất.rất sợ cảm giác đó vì anh biết cô không phải dành cho mình. Hôm nay 28/8- ngày sinh nhật của cô, anh đã từng nghĩ dù thế nào thì mình vẫn phải nói hết ra cho cô biết, anh đã từng nghĩ mình phải làm một bữa tiệc thật đặc biệt và bất ngờ,

Xem ngoc trinh ho lon

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem ngoc trinh ho lon

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem ngoc trinh ho lon

Ánh Sáng
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Tác giả: Hoàng Đạo- Phở có nóng không bác?- Nóng.- Vậy bác bán cho tôi ba xu.Cậu  bé đặt sáu đồng trinh lên mặt gánh, lặng yên đứng nhìn người bán phở  nhấc môi bánh nóng hôi hôi đặt vào bát. Hơi nóng trong nồi nước dùng bay  tỏa ra từng đám trắng, gió chiều thổi tạt về đầu phố.Bằng đứng phía  cuối gió, đương thẫn thờ cúi xuống nhìn cỏ, bỗng giật mình ngước mắt  lên. Vô tình ngọn gió đã đột ngột đem theo mùi thơm ngào ngạt làm giác  quan chàng rung động. Bằng quen tay thò vào túi, và sực nhớ rằng đồng  hào cuối cùng chàng đã tiêu hết từ chiều hôm trước, cả gia tài chỉ còn  một đồng trinh.Lại một làn gió thơm đưa tới, nhẹ nhàng vờn mớ tóc  rối của Bằng. Như đột nhiên nghĩ đến một việc cần, Bằng hấp tấp rảo bước  đi thật nhanh. Qua gánh phở, chàng ngoảnh mặt chăm chú nhìn một bông  hồng lách qua giậu sắt, rung rinh trước gió, hình như không nghe thấy  tiếng hàng phở chào:- Mời thầy mua cho một bát.Thực thì Bằng vẫn  nghe rõ lắm. Nhưng chàng không muốn lên tiếng từ chối trong khi lòng  chàng rạo rực nôn naọ Chàng đóị Chàng đói lắm: từ sáng đến giờ, chưa có  một hột cơm nào trong bụng, mà cứ thế lang thang hết phố này sang phố  khác.Bằng lang thang đi tìm việc làm. Đã hai tháng nay, từ hôm Sở  dầu thải hơn sáu chục người làm công, không có ngày nào là Bằng không đi  như vậỵ Chàng chỉ biết có một nghề đánh máy chữ và tính sổ, mặc dầu cha  mẹ chàng xưa kia chuyên nghề làm ruộng. Đáng lẽ như người khác, Bằng  bây giờ đã vác cày ra đồng, khó nhọc kiếm lấy miếng ăn dưới ánh nắng  thiêu, trong những ruộng lầỵ Nhưng thuở nhỏ chàng chăm chỉ và thông minh  hơn trẻ khác, nên cha mẹ chàng cố nuôi chàng ăn học, có mấy sào ruộng  bán dần đi hết. Bằng vì thế trở nên một thầy ký. Công việc có nhẹ nhàng  nhưng cảnh người làm công, cảnh bức bách. Có điều mỗi lúc về quê, họ  hàng đối với chàng đều có vẻ trọng vọng tôn kính. Còn chàng chắc cũng an  phận, nếu kinh tế không khủng hoảng. Nhưng đã gần một năm nay, sở nào  cũng nghe thấy nói đến việc thải người làm. Trong Sở dầu,

Xem ngoc trinh ho lon

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:32

nơi lý tưởng trên một trong những hòn đảo gần bờ! Công ty đã thuê helitaxi chở họ đến đó với toàn bộ hành lý. Bảo đảm hoàn toàn yên tĩnh bởi lẽ đó là hòn đảo hoang. Tuy nhiên họ sẽ phải ngủ trong lều, tự mình nấu ăn nhưng đó lại chính là điều mà vợ chồng họ mơ ước!Họ chấp nhận lời đề nghị mà không hề mặc cả và ngay ngày hôm sau họ đã có mặt ở đó, chỉ mình họ, giống như Robinson Crusoe, trước một người làm chứng duy nhất là biển cả đang đập bầu ngực lam ngọc vào những mép đá nhọn. Và còn có cả hải âu và một vài cái cây với rễ ăn sâu vào đất đá và ngọn vươn vút lên trời.Điều đầu tiên mà Felix làm khi tới đảo là điều mà anh chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng thực hiện: anh nhảy chồm chồm như điên, cố gắng để năng lượng cơ bắp bị công việc bàn giấy và lối sống ngồi đè nén được thoát ra. Và sau đó họ diễn lại cảnh mà họ chưa bao giờ có thể kết thúc tại mỏm đá yêu thích của họ nơi có tấm biển quảng cáo các sản phẩm mắt kính. Họ cười phá lên như trẻ nhỏ, và vì lúc đó đã giữa trưa họ giật quần áo khỏi người và nhảy xuống một cái vịnh nhỏ. Vịnh thản nhiên đón nhận cặp tình nhân trẻ người không mảnh vải. Họ đùa giỡn ở đó hơn hai tiếng đồng hồ. Đó chỉ là những điên rồ đầu tiên trong vô số những điên rồ mà họ đã làm suốt ngày thứ bảy và chủ nhật. Ôi, giá mà được như vậy suốt đời! Nhưng ngày làm việc đã đến và vào thời gian đã định, chiếc helitaxi đã đưa họ tới đảo bốn tám tiếng trước đó lại xuất hiện. Họ buồn bã dõi theo cái chấm nâu nhỏ xíu trong những vòng bọt sóng đang khuất dần phía chân trời.Tối đó họ bật vô tuyến. Đành phải chịu đựng những cảnh quảng cáo, bộ phim cao bồi miền Viễn Tây và cuộc thi truyền hình không thể thiếu, rồi họ nhìn thấy trên màn hình một hòn đảo nhỏ quen thuộc đến lạ lùng, nơi họ đã sống bốn mươi tám giờ hạnh phúc. Phía trên là tên chương trình viết bằng khổ chữ to: “Bạn sẽ làm gì nếu được ở một mình?”. Và họ thấy choáng váng khi nhận ra hai Robinson đang nhảy nhót, lăn lộn như điên chính là mình. Cảnh được một nhóm quay phim-thợ lặn thực hiện."

Xem ngoc trinh ho lon

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem ngoc trinh ho lon

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 18:58

Cậu Chủ Của Tôi
Tên pic: Cậu Chủ Của Tui!

Tác giả: Phiphi

Nguồn : Zing Forum

Một cô gái mạnh mẽ do papa ms mất nên phải tim việc làm thêm. cô đã trở thành giúp việc riêng kiêm gia sư cho một cậu chủ ngang ngược, đẹp trai nhưng thay bồ như thay áo. giữa 2 người sẽ xảy ra chuyện gì?
Giới thiệu một chút nhé:

Phương Ngân (nó): papa vừa mất, ở với mama và e gái nhưg ngân sách gia đình hạn hẹp nên ra ở riêng, hiện đang học lớp 11 và đang tìm việc làm tự nuôi sống bản thân. Sở hữu thân hình nhỏ con nhưg rất mạnh mẽ.

Duy Khoa ( hắn): đẹp trai, ngang ngược, thay pồ như thay áo, đang học lớp 10 và là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn ABC bên Mĩ, sống với mama, còn papa thì lâu lâu mới về thăm nhà.

CHAP 1

Con Ngọc ngồi bên, khẽ vỗ vai nó:

- Bà Ngân nè! có fải bà đang tìm việc làm thêm ko?

- Ừk, tui đang tìm

- Ông bác tui đang tìm người giúp việc khiêm dạy thêm cho con trai ổng, bà thấy sao?

- Nhưng giúp việc thì làm sao mà học, tui chỉ làm việc bán thời gian thui

- Ừk! sáng đi học về thì wa đó làm, công việc chủ yếu là dạy cho thằng nhóc kia học thui

- Ừk! cho tui địa chỉ đi, thử xem sao.

- Ừk!

Chiều hôm sau.......
- Trời! nhà gì mà to thế nhỉ?
Nó trầm trồ rồi bấm chuông, một người đàn bà tròn trĩnh chạy ra mở cửa:
- Cô tìm ai?
- Dạ! Đây có fải nhà bác Phong ko ạ?
- Phải, cô tìm ông chủ àk?
- Dạ.....
- Vậy mời cô vào nhà
Bước vào nhà, nó giật mình bởi sự tráng lệ của ngôi nhà, tất cả mọi thứ đều thật sang trọng, đang ngỡ ngàng với khung cảnh trước mắt thì :
- Chào cháu!
Một người đàn ôg trung niên, thanh lịch trong chiếc áo thun dài tay cùng chiếc wần tây, đúng đằng sau nó
- Dạ! cháu chào bác!
- Mời cháu ngồi
Nó khẽ ngồi xuống chiếc ghế salong được trạm trổ rất công phu.
- Cháu là bạn của Ngọc fải ko?
- Dạ! Cháu đến mún xin việc ạk
- Ừk!_
Ông bác lướt nhìn nó, rồi nói:
- Cháu học hành như thế nào?
- Dạ, 10 năm đều học sinh giỏi ạ
Ông bác mĩm cười, lấy ra 1 tờ giấy:
- Đây

Xem ngoc trinh ho lon

Đọc truyện Cánh Đồng Bồ Công Anh
Đăng bởi: Admin

Update ngoc trinh ho lon vào ngày 07.03.2013 / 19:55

eo cô
- Ê ! sao vậy , ở chơi chút nữa
- Không được , tao hẹn với anh phong rồi , mà giờ này trễ giờ hẹn nhiều quá
-Ừ ! vậy để tao kêu bác tài xế đưa mày đi cho nhanh
- Ừ ! mày kêu giúp tao đi
15' sau
- Ổng đi đâu rồi mày ơi , tìm hổng thấy , bực mình gê , giờ này đi đâu hổng biết . Nhi chạy tới chỗ lâm nói gấp gáp
- Trời đất , giờ sao đây
- mày đứng đây , để tao chạy đi tìm ổng vòng nữa . Nhi vừa chạy vừa nói
- Thôi khỏi đi , để tao tự đi cũng được . nói xong Lâm fóng chạy ra cửa , cô không tìm được chiếc taxi nào đành chạy bộ về nhà . Về tới nhà thì đã 10h15' , cô lấy vội bức tranh rồi lại chạy bộ lên trên đồi .
Nói về Phong , mặc dù trời rất lạnh nhưng phong vẫn đứng đợi Lâm 2 tiếng đồng hồ trên đồi , môi anh đã bắt đầu tím lại và bàn tay đang tê dần đi , chợt có 1 đám người đi qua
- Ê ! vụ tai nạn nãy gê quá ha
- Ờ , con bé chắc là chết thôi , bị xe tải tông văng xa vậy mà
- Coi bộ nó đang hấp tấp việc gì lắm mới chạy nhanh dữ vậy
- Ừ , mặt xinh vậy mà chết uổng ha
Phong nghe vậy, anh liền chạy đến chỗ đám người đó hỏi 1 cách hung dữ
- Cho hỏi , cô bé đó như thế nào ?
- ừ , thì hình như mặc chiếc váy màu trắng , trông xinh lắm
- cô bé đó khoảng mấy tuổi vậy các anh ?
- nhắm chừng 14-15
- phong sửng sốt , vụ tai nạn đó xảy ra ở đâu ?
- Ngay khúc kia kìa , phong nhìn theo hướng 1 người chỉ và fóng xe như điên .
trên đường đi anh cứ nghĩ " cô bé mang váy màu trắng , đúng là màu lâm thích , cô bé trạc 14-15 tuổi , lâm ơi , em nhiều lắm " rồi anh cất tiếng hát bài " cánh đồng bồ công anh " , lâm cũng hát theo anh , mọi người xung quanh ai nấy đều khóc , cả những người không quen biết phong và lâm .
" Cánh hoa như anh đang chờ em ", là câu cuối cùng mà phong nói trên cõi đời này , phong đã ra đi vĩnh viễn . Phong đi khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng , giờ fút cuối cùng của ngày valentine . Lâm khóc thét , gào lên dữ dội .
Một anh cảnh sát nói :
- Cậu phong này chết vì tai nạn , nhưng lỗi không hẳn ở fía xe tải , vì hình như lúc đó cậu ta chạy r

Xem ngoc trinh ho lon

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Cuộc gặp gỡ trên cầu 5948 Lượt xem
» Ân Ái Trên Sông Hương 8200 Lượt xem
» Cười cực phê : tôn ngộ không 3 lần đánh sư phụ 953 Lượt xem
» Chuyện Của Bun 3022 Lượt xem
» Truyện tình yêu online NẾU ANH CHẾT, EM CÓ THA THỨ CHO ANH KHÔNG? 537 Lượt xem
» (Truyện ma đêm kinh dị) Mộ Tình 1039 Lượt xem
» Chuyện tình đa thế hệ - dành cho 18 8524 Lượt xem
» 3 Vụ Hiếp Dâm 14230 Lượt xem
» Thêm 1 chút nữa 1181 Lượt xem
» Hamlet Thiu Thiu Ngủ 1121 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline