GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay may bay ba gia thu huyen ha noi

may bay ba gia thu huyen ha noi

cập nhật may bay ba gia thu huyen ha noi , đọc truyện may bay ba gia thu huyen ha noi , xem may bay ba gia thu huyen ha noi , truyện may bay ba gia thu huyen ha noi , đọc may bay ba gia thu huyen ha noi , wap may bay ba gia thu huyen ha noi
Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Người thứ ba
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:13

Duy – 1m77, đẹp trai, con nhà giàu, mê bóng rổ và thích oánh guitar.

 
Là nhân vật chủ chốt trong đội bóng trường, một tay bóng điêu luyện với những cú bỏ rổ tuyệt vời, những cú ăn ba chớp nhoáng và những pha lốp bóng cực kì đẹp mắt ngoài tài năng bóng rổ người ta còn biết đến Duy như cây guitar số một của trường, anh chàng có mái tóc bồng bềnh đúng chất nghệ sĩ với những bản tình ca lãng mạn có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ cô gái nào nhưng… 
 
Duy - Một thằng con trai lầm lì ít nói.  Với Duy, Guitar và bóng rổ là tri kỉ.
 
Và cứ thế, có lẽ cuộc sống của Duy sẽ mãi trôi đi theo những ngày ảm đảm ấy cho đến một ngày…
 

[img]http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg[/img][url=http://k14.vcmedia.vn/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/211004GTTnguoithuba1-03762.jpg][Download][/url]

 
 Sân bóng rổ - một ngày đầy nắng...
 
Tai đeo headphone, chiếc áo số 23 huyền thoại và những cú bỏ rổ điệu nghệ. Đang say sưa tập luyện, Duy chợt giật mình.
 
- Duy ơi, tại sao mình ném mãi mà chẳng vào là sao ? –  Cô bé đứng nhìn Duy chơi bóng một lúc lâu cất tiếng gọi.
 
Duy giật mình quay lại ngước nhìn.
 
 Một cô bé cao ráo có chiếc răng khểnh nhoẻn miệng cười lộ ra khóe miệng thật duyên. Duy chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh nhưng… cô bé ấy khiến trái tim đang lỗi nhịp. Bất thần một lúc lâu.
 
- ờ ờ… Được rồi, thế này nhé, bạn phải căn cho chính xác lực, và vẩy cổ tay thật tốt. Thế này nhé ! Duy vừa nói vừa thực hành động tác cho cô bé xem
 
- Mình làm mãi không được, Duy giúp mình được không. Cô bé nhoẻn miệng cười.
 
- Ừ...ừ...tớ sẽ hướng dẫn, nhưng khó đấy nhé! - Duy cười bối rối, một nụ cười ngượng ngùng hiếm hoi nhìn thấy trên gương mặt của Duy.
 
- Mình sẽ làm được. Cô bạn nháy mắt tinh nghịch.
- Vậy thì bắt đầu thôi… Duy hào hứng tung quả bóng cho cô bé.
 
Kể từ hôm ấy, buổi chiều nào cũng bắt gặp một đôi bạn cùng nhau tập bóng, không còn vẻ mặt lạnh lùng khuôn mặt

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Ánh Sáng
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Tác giả: Hoàng Đạo- Phở có nóng không bác?- Nóng.- Vậy bác bán cho tôi ba xu.Cậu  bé đặt sáu đồng trinh lên mặt gánh, lặng yên đứng nhìn người bán phở  nhấc môi bánh nóng hôi hôi đặt vào bát. Hơi nóng trong nồi nước dùng bay  tỏa ra từng đám trắng, gió chiều thổi tạt về đầu phố.Bằng đứng phía  cuối gió, đương thẫn thờ cúi xuống nhìn cỏ, bỗng giật mình ngước mắt  lên. Vô tình ngọn gió đã đột ngột đem theo mùi thơm ngào ngạt làm giác  quan chàng rung động. Bằng quen tay thò vào túi, và sực nhớ rằng đồng  hào cuối cùng chàng đã tiêu hết từ chiều hôm trước, cả gia tài chỉ còn  một đồng trinh.Lại một làn gió thơm đưa tới, nhẹ nhàng vờn mớ tóc  rối của Bằng. Như đột nhiên nghĩ đến một việc cần, Bằng hấp tấp rảo bước  đi thật nhanh. Qua gánh phở, chàng ngoảnh mặt chăm chú nhìn một bông  hồng lách qua giậu sắt, rung rinh trước gió, hình như không nghe thấy  tiếng hàng phở chào:- Mời thầy mua cho một bát.Thực thì Bằng vẫn  nghe rõ lắm. Nhưng chàng không muốn lên tiếng từ chối trong khi lòng  chàng rạo rực nôn naọ Chàng đóị Chàng đói lắm: từ sáng đến giờ, chưa có  một hột cơm nào trong bụng, mà cứ thế lang thang hết phố này sang phố  khác.Bằng lang thang đi tìm việc làm. Đã hai tháng nay, từ hôm Sở  dầu thải hơn sáu chục người làm công, không có ngày nào là Bằng không đi  như vậỵ Chàng chỉ biết có một nghề đánh máy chữ và tính sổ, mặc dầu cha  mẹ chàng xưa kia chuyên nghề làm ruộng. Đáng lẽ như người khác, Bằng  bây giờ đã vác cày ra đồng, khó nhọc kiếm lấy miếng ăn dưới ánh nắng  thiêu, trong những ruộng lầỵ Nhưng thuở nhỏ chàng chăm chỉ và thông minh  hơn trẻ khác, nên cha mẹ chàng cố nuôi chàng ăn học, có mấy sào ruộng  bán dần đi hết. Bằng vì thế trở nên một thầy ký. Công việc có nhẹ nhàng  nhưng cảnh người làm công, cảnh bức bách. Có điều mỗi lúc về quê, họ  hàng đối với chàng đều có vẻ trọng vọng tôn kính. Còn chàng chắc cũng an  phận, nếu kinh tế không khủng hoảng. Nhưng đã gần một năm nay, sở nào  cũng nghe thấy nói đến việc thải người làm. Trong Sở dầu,

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Người đàn ông mặc áo sơ mi cài cúc cổ
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:33

ửi hăng quá kinh động đến cửa hàng trưởng, cửa hàng trưởng bèn ra giải thích thế này thế này... đại để là kem làm không kịp bán nên hơi non, lấy ra phải ăn liền không nó chảy thành nước cả... Chú mới vỡ lẽ ra vì sao hôm qua tờ báo chú bọc bị ướt sũng. Một hôm chú Thanh sang nhà tôi, nói với mạ tôi, mai chủ nhật cho em mượn cái xe đạp đi một buổi, mạ tôi hỏi chi rứa, chú bảo chở mạ em lên huyện có việc. Mạ tôi cười đầy ngụ ý, cứ như đã hiểu là chú chở bà đi hỏi vợ nên gật gật, nói chú lấy mà đi, cả ngày cũng được. Nhưng chợt nhớ ra, mạ tôi hỏi, chú không biết đi xe đạp răng đi, chú nói chị cứ cho em mượn. Trưa, nghe tiếng chú kêu từ đầu xóm, tôi chạy ra, cả xóm chạy ra, thấy chú để bà sau xe mà đẩy, mồ hôi mồ kê nhễ nhại nhưng cười tươi roi rói, vừa cười vừa nói, bà con ơi, mạ tui được ăn cà rem rồi nì, mạ tui được ăn cà rem rồi nì, mạ tui được ăn cà rem rồi... Tự nhiên tôi thấy mạ tôi quay vô nhà khóc nức. Tối, mạ tôi kêu o Thư qua chơi, kể chuyện chú Thanh đẩy xe đạp lên huyện mua cà rem cho mạ ăn, người như rứa là như rứa như rứa... O Thư nghe xong hỏi có thiệt không chị, mạ tôi nói thiệt, o Thư nói thiệt thì thiệt nhưng không lấy vì mặc áo sơ mi hay cài cúc cổ. Chú Thanh và o Thư không ai lấy vợ lấy chồng, ở thế cho đến bây giờ. Hôm tôi về làng, nhiều người ngồi dưới bến sông Kiến Giang (của huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình) ngước lên nhìn. Đi lâu không nhận ra ai vì ai cũng già đi nhiều. Một người có gương mặt quen quen chạy lên đon đả hỏi thăm. Tôi nhớ ra đó là o Thư, tóc o đã bạc trắng. Thấy anh con trai lớn của tôi mặc áo trong dài tay, áo ngoài ngắn tay, o Thư cứ thế xắn tay áo lên cho con tôi. Nhớ lại chuyện chú Thanh chỉ vì mặc áo sơ mi bỏ trong quần cài cúc cổ nên o và chú không thành duyên với nhau, tôi bảo “O ơi, kiểu của bọn trẻ bay chừ rứa đó o nờ. Chừ mang áo sơ mi cài cúc cổ cũng là mốt đó o, coi cháu đây nì”. Tôi vừa nói vừa cài cúc cổ lại. O Thư nói lộn xộn, lộn xộn, không được không được. Vừa nói o vừa cởi cúc cổ ra cho tôi. Nguyễn Thế Thịnh

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh BiệtTác giả: Lê VănTôi chẳng nhớ nổi mình đã mấy lần sốt rét. Những cơn sốt cứ chực chờ, hễ lúc nào mình vất vả chống chọi với gian khổ khi đầm mình trên chốt, khi ráng sức đi vận chuyển lương thực, vũ khí là sau đó nó ập đến. Một trăm thằng ở rừng trong hoàn cảnh ấy là một trăm thằng sốt. Ấy là những ngày cuối bảy tư. Sốt sét tuồng như đã vắt kiệt sức lực của tôi và Điều. Ban đầu của một đợt sốt rét, có khi đang nằm trên chốt trong căn hầm ẩm thấp, khi là gắng sức gùi một chuyến hàng từ kho hậu cần trung đoàn về, mệt quá nghỉ lại rồi thiếp đi ít phút…ta rùng mình thấy ớn lạnh. Vậy là bắt đầu rồi. Hai tiếng sau đó, chui tịt vào căn hầm ẩm ướt và giá lạnh như nhà mồ, tủ lên người cơ man nào là chăn, là mền, là bao bố… để mà run. Ngoài kia đất trời vẫn vần xoay, đảo điên trong bom đạn ngút trời. Những cơn gió buốt lạnh như lưỡi dao vẫn mặc sức như muốn xé nát da thịt người lính. Bốn mùa, trên mình họ chỉ có hai bộ quần áo đổi thay. Người lính ở rừng không có khái niệm áo ấm, chăn bông. Trong này, tôi vẫn co quắp như một cái xác ướp khô, trong đống chăn mền của cả tiểu đội. Chẳng biết cái lạnh từ đâu đến mà nó làm tôi run giật bắn lên từng cơn, từng cơn. Lạnh từ ngoài kia thấm vào chăng? Không phải! Cửa hầm đã được ai đó treo mảnh bao bố chắn lại rồi. Trên cái sạp bằng những thanh nứa đập dập đã được lót ít cỏ khô. Tôi co lại hết cỡ rồi trong mớ vải lùng nhùng của dễ đến dăm bảy cái chăn nhàu nhĩ. Rét từ trong người toả ra chăng? Không phải! Người tôi đang nóng sôi lên như muốn bốc cháy đây này. Bên ngoài da là cái lạnh như cắt da xẻo thịt, bên trong ruột gan lại như lửa đốt. Trời ơi! Xin dừng kéo dài tình trạng này, sốt ác tính sẽ ập đến mang tôi đi về với anh tôi. Có bước chân đến vội. Cửa hầm sáng lờ nhờ khi có người vén chiếc bao bố ẩm mốc lên. Anh Đệ - y tá của đơn vị lom khom chui vào. Tôi vẫn tỉnh trong cơn sốt điên loạn, vẫn nghe rõ tiếng gắt gỏng của anh ta: - Ngồi dậy để uống thuốc và tiêm này bố. Một năm, không biết bao nhiêu

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Đi dạo 1 vòng rồi về nhé a.
- Uhm. Tùy e thôi. Nãy h ăn no quá h lại thèm đi dạo ah ? hjhj
Hông nó có một cảm giác. Một vòng tay đang dần ôm lấy nó.Đồng thời, sau lưng cũng có một thân người ngả vào. Lâu rồi chưa ai ôm nó như vậy. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của e. Hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mình. Bàn tay suôn đều ấm nóng của nó ôm lấy bàn tay nhỏ bé vào trong. Những ngón tay nhỏ bé luồn qua từng kẽ ngón tay của bántay lớn. Nắm chặt lấy. Cứ nhưvậy.
Chẳng mấy chốc, hàng cổ thụđã hiện ra. Gió rì rào đưa nhưmuốn kéo hết những chiếc lá còn trụ lại rơi xuống mặt đường. Lá cứ rơi nhẹ chạm vào đất.
Trong gió làn hương phong lan thoang thoảng nhẹ. Trời lạnh nhưng nó ko cảm thấy điều đó. Nó ấm lắm. Ấm vì dc e ôm, ấm vì cái nắm tay. Hương Phong lan - mủi hươngnhẹ nhàng mà sâu lăng cứ quyện lấy khứu giác. Lần đầutiên nó thấy say vì hương hoa. Nó say thật, cảm giác ngây ngất không thể tả dc thành lời.
Căn nhà e đã hiện ra trước mặt. Dừng xe, e bước xuống trong nỗi luyến tiếc của nó. Cười gượng, nó nói :
- Anh về nhé. Sáng mai quyếtđịnh đi thì nhắn cho a cái tin nghe ko ? hj
Không có tiếng trả lời. Trao lại cho nó chiếc áo khoác. E bước vào nhà. Được vài bước lại quay lại ôm chầm lấynó khi nó đang mặc áo. Khẽ nhón chân, e đặt một nụ hôn vào má nó rồi lại chạy biến vào nhà.
Nụ hôn đến và đi nhanh như một chiếc lá rơi vì gió vậy. Nhưng không, nó biết đó là thực. E đã hôn nó, chừng vài giây thôi nhưng nó biết e có cảm tình với nó. Ngước nhìn lên căn phòng vừa sáng đèn. Nó thấy rèm cửa nhẹ rung. Nó biết e vẫn còn dõi theo nó. Mỉm cười nói lớn :
- Anh về đấy nhá cô pé xấu trai...
Tiếng xe lại bình bịch vang lên chứng tỏ a đã đi rồi. E lặng lẽ nhìn theo cho đến khi màn đêm nuốt chửng bóng a. A biết ko ? Ngay từ khi a nhìne, e đã cảm thấy có một cái gìđó khác lạ. Những ánh mắt nhìn e thì rất nhiều nhưng sao e chỉ thấy a là đặc biệt...
E tự hỏi mình liệu có phải đã yêu a hay ko ? E ko thể tin dc vào cái tình yêu ở một người mới gặp. E đến đây để trốn tránh cái q

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Đọc truyện Bóng trắng
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 08.03.2013 / 17:36

Nghe kể rằng... phòng 101... dãy C... khu quân sự tôi đang học... từng có người tự tử...Người ấy là một cô gái, tóc dài, vô cùng xinh đẹp. *** Nơi tôi học khá rộng, chia làm nhiều dãy. Trong khi dãy A và B nằm đối diện - ở giữa còn có một cái căng tin, buổi tối mọi người tụ tập vui chơi ăn uống - thì dãy C lại biệt lập một mình một cõi, lúc nào cũng có cảm giác âm u. Gần đó còn có một cái nhà kho bỏ hoang đã lâu. Vốn quy định của khu quân sự là cấm ra ngoài nếu không có giấy xin phép. Nhưng hàng rào cũng lỏng lẻo, nên mọi người vẫn hay trốn ra ngoài chơi. Mấy lần, từ trên lầu nhìn xuống, tôi thấy một đám người trông có vẻ không đàng hoàng cho lắm, vừa hút thuốc, vừa nhìn ngó vào cái dãy C vốn heo hút. Có cảm giác hơi sợ một chút, tôi yếu bóng vía chăng? Hôm nay, ngồi trong phòng ăn mì, nhỏ bạn lại kể với tôi, rằng hình như có hai bạn học lớp nào ấy vừa bị bắt cóc. Nói chung thì, sự thật chưa rõ thế nào, nhưng mấy ngày nay không ai liên lạc được với hai bạn ấy. Rồi nhỏ khác lại thêm vào, cái nhà kho bỏ hoang ấy, lúc trước nghe đâu có vụ hiếp dâm giết người... Tô mì bốc khói nay nguội tanh. Tôi ăn không nỗi nữa. Tối đó tôi mất ngủ. Cửa phòng tôi không được chốt kĩ cho lắm, đẩy ra một cái là vào được ngay. Gió thổi, làm cánh cửa kêu cọt kẹt... Tôi run run cầm điện thoại trong tay... Tôi lại nghe tiếng bước chân, rồi tiếng nức nở... Nhắm mắt thật chặt, tay nắm chiếc mền trùm kín đầu... Nhưng thanh âm càng lúc càng nỉ non... Tôi hé hé đôi mắt, cuối giường gần toa lét... một bóng áo trắng... tóc dài... [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.158M158.jpg?u=http%3A%2F%2Fwww.truyenngan.com.vn%2Fimages%2FPhuongvtm%2F2012.10%2Fwhite-2.jpg&ql=90&si=0940e&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.158M158.jpg?u=http%3A%2F%2Fwww.truyenngan.com.vn%2Fimages%2FPhuongvtm%2F2012.10%2Fwhite-2.jpg&ql=90&si=0940e&cr=tp][Download][/url]Người đó giơ cánh tay về phía tôi... Tôi vô thức... đi theo... Người đó dắt tôi đến căn phòng nhỏ đó...căn phòng không có cửa sổ vô cùng ngột ngạt. Tôi

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Chuyên tình Lâm Sanh_Xuân Hương
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 09.03.2013 / 14:45

Ngày xưa, quan tổng đốc Lâm Phụng huyện Châu Thai nổi tiếng hìên đức bao nhiêu thì phu nhân Lý Phi Nương mang tiếng độc ác bấy nhiêu.

Khi quan tổng đốc qua đời, phu nhân cưới nàng Xuân Nương cho con trai là Lâm Sanh. Nhưng phu nhân không cho Lâm Sanh và Xuân Nương chung chăn gối bởi lẽ bà xem Xuân Nương như kẻtôi đòi. Thương vợ, Lâm Sanh lén mẹ đi gặp Xuân Nương ở nhà sau để an ủi, thở than.

Xuân Nương về làm dâu ở nhà họ Lâm đã ba năm mà chẳng có tin về, làm cho vợ chồng Tiều lão thêm lo lắng. Hai ông bà lặn lội xuống Châu Thai thăm con. Thấy vợ chồng Tiều lão nghèo, phu nhân ra chiều khinh rẻ, tiếp đón lạnh nhạt. Lúc lâu phu nhân mới cho Lâm Sanh dẫn Xuân Nương ra chào cha mẹ. Oâng bà Tiều lão sững sờ, chết lặng khi thấy Xuân Nương tìêu tuỵ, quần áo tả tơi. Tiều lão đòi bắt con về, nhưng phu nhân nào có chịu…

Không thể nào bắt Xuân Nương về được, vợ chồng Tiều lão lủi thủi ra về mà lòng già tan nát. Phu nhân tức giận quát hỏi:

- Xuân Nương, mày đã nói hành nói tỏi gì với cha mẹ mày mà ổng bả làm dữ đòi dẫn mày về?

- Xin mẹ tha thứ cho con, con đâu có dám.

- Con kia, chớ có qua mặt bà, gia nhân đánh nó cho ta.

Gia nhân nào dám cãi, đánh cho đến khi phu nhân hả giận thì Xuân Nương thịt nát xương tan. Trở về nhà, vợ chồng Tiều laõ buồn bã, thương thân con trẻ gặp bà mẹ chồng độc ác. Bỗng một đêm đang ngủ, vợ chồng Tiều lão thấy Xuân Nương hiện về báo mộng: "Cha mẹ ơi! Mẹ chồng con cho gia nhân đánh con tới chết rồi vùi xác con ngoài bờ ruộng. Con chỉ về thăm cha mẹ trong đêm daì giá lạnh mà thôi!".

Oâng bà Tiều lão chỉ kịp kêu lên: "Xuân Nương con!..." rồi ngồi bật dậy, ông bà nhìn nhau khóc ròng.

Thương con bao nhiêu, càng giận phu nhân bấy nhiêu, con người sao quá hiểm sâu, độc ác. Vợ chồng Tiều lão làm cáo trạng lên huyện đường. Quan huyện đã nhận hối lộ của phu nhân nên xử ép vợ chồng Tiều lão:

- Con gái ông bà lâm bệnh bất kỳ tử mà chết, chứ phu nhân họ Lâm thương con dâu không hết, giết chóc làm chi, ông bà nên

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Cường Bạo Đánh Thiên Lôi
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 09.03.2013 / 14:46

tâu lại đầu đuôi với Ngọc Hoàng.

Ngọc Hoàng nghe tâu lấy làm nhục nhã tho thể thống Thiên Đình, nổi giận đùng đùng mắng cho Thiên Lôi một hồi, rồi giao hẹn cho Thiên Lôi nếu không giết được Cường Bạo thì sẽ bị cách mất chức Thần Sét. Đoạn Ngọc Hoàng cho gọi Thần Nước đến sai đi dâng nước lên ngập lều Cường Bạo rồi cho sóng cuốn dìm chết Cường Bạo.

Ông Táo lại ngầm báo tin cho Cường Bạo hay, rồi khuyên kết một chiếc bè lớn để tránh lụt, và coi chừng cả Thiên Lôi hùa sức với Thần Nước mà báo thù nữa.

Cường Bạo nghe theo, đẵn chuối kết một cái bè, dựng lên một túp lều lợp lá chuối quét nước mùng tơi trộn dầu vừng, chuẩn bị đối phó với các vị thần nhà trời.

Quả nhiên hôm sau mưa to gió lớn, nước sôn dâng lên ngập cả nóc lều Cường Bạọ Anh ta đã ngồi trên bè, ở trong lều lợp chuối, theo nước lụt dâng lên. Cường Bạo có mang theo một cái trống, tay đánh ầm ỹ, tay múa búa Thiên Lôi, miệng hò hét vang dậy:


- Phen này ta quyết lên phá Trời một chuyến xem chơi!

Ở Thiên Đình, Ngọc Hoàng đang họp triều chợt nghe tiếng của Cường Bạo lẫn với tiếng trống dục, liền sai một vị thần xuống xem chuyện gì. Một lát thiên thần về tâu là Cường Bạo đang thắng Thủy Thần, đòi theo nước dâng lên để phá cả trời. Ngọc Hoàng nghe nói sợ Cường Bạo lên làm loạn cả Thiên Đình vội phán rằng:


- Thôi, bảo Thủy Thần rút nước ngay đi kẻo nguy đến sinh linh mà khốn. Thằng Cường Bạo nghịch thiên nghịch địa, đòi chống báng cả ta nữa, Thiên Lôi, Thủy Thần đã phải chịu nó, thôi đành để dịp khác trị tội ngỗ nghịch của nó vậy.

Cường Bạo lại thoát nạn được mấy lần, nhưng rồi về sau không còn coi trời đất ra gì nữa, ít lui tới với Táo quân như trước, không được Thần Bếp báo cho biết trước tai họa mà đề phòng. Một hôm, Cường Bạo đi ngang một cánh đồng, Thiên Lôi vẫn căm thù rình mò ở trên trời nom thấy, nhè lúc Cường Bạo không phòng bị, thình lình nhảy bổ xuống bổ lưỡi búa vào đầu Cường Bạo chết tươi.

Dân chúng đem xác Cường Bạo chôn ở gò đất cao, rồi lập miếu thờ gọi là đền Bối Xuyên

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update may bay ba gia thu huyen ha noi vào ngày 10.03.2013 / 05:38

hơi trò phản chủ, nó cao hứng \"chào anh Khánh\" thì hỏng bét. Nhất là lúc nãy tôi đã trót hí hửng khoe tài của nó.
Nhưng con sáo của tôi vẫn chẳng chịu chào hỏi gì cả. Nó chỉ lo nhảy tới nhảy lui trong lồng. Đợi một hồi, thấy nó vẫn một mực giả điếc trong khi con nhỏ cứ nhìn tôi lom lom ra ý hỏi, tôi nổi sùng, giục:
- Sáo ơi, mày chào tao đi chứ!
Rồi sợ nó lộn Kha với Khánh, tôi nhắc tuồng:
- Tên tao không dấu sắc à nghen!
Tôi nói vừa dứt câu, con sáo đã vọt miệng:
- Chào anh Kha, chào anh Kha!
Sự đối đáp suông sẻ của con sáo khiến tôi mừng quýnh. Tôi liền quay sang con nhỏ, mặt mày rạng rỡ:
- Mày thấy chưa! Tao đã bảo con sáo của tao khôn lắm mà!
Con nhỏ thán phục ra mặt:
- Đúng là khôn thật! Nó còn biết cả dấu sắc nữa!
Trước lời khen của con nhỏ, tôi ậm à ậm ừ như đang ngậm nếp dẻo trong mồm, không thừa nhận cũng không ra phủ nhận. Tôi biết con sáo của tôi cóc có biết dấu sắc, dấu huyền gì sất. Nó chỉ có mỗi cái tài nói đại, trúng trật đã có... trời lo. Nhưng tôi đã lỡ bốc nó lên tận mây xanh rồi, nếu bây giờ để lộ cái tội \"mù chữ\" của nó ra, tôi sợ rằng uy tín của nó lẫn của tôi sẽ bị giảm sút đáng kể. Còn nếu như thừa nhận sự thông thái của nó thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa con nhỏ sẽ phát hiện ra nó là một nhà thông thái dỏm. Lúc đó lại càng bẽ mặt. Tốt nhất chỉ có cách đánh bài lờ.
Con nhỏ không hiểu được tâm trạng rối rắm của tôi, nó cứ xuýt xoa luôn mồm:
- Con sáo thông minh ghê!
Rồi nó cầm tay tôi lắc lắc:
- Anh bảo nó chào em đi!
Bây giờ tôi mới sực nhớ là tôi chưa hỏi tên con nhỏ. Tôi bèn nheo mắt nhìn nó:
- Tao đã biết tên mày đâu mà bảo con sáo chào!
Nghe tôi nói, con nhỏ ngẩn người ra:
- Ừ hén! - Rồi nó dẩu môi, trách - Ai bảo từ nãy giờ anh không thèm hỏi tên em chi!
Tôi bối rối:
- Không phải là không thèm hỏi. Mãi nói chuyện, tao quên khuấy đi mất.
Nó quay mặt đi chỗ khác, \"hứ\" một tiếng:
- Hỏi tên mà quên!
Tôi gãi đầu, chữa thẹn:
- Thì bây giờ tao hỏi:
Rồi thấy nó vẫn không quay mặt lại, tôi ngập ngừng nói:
- Tao hỏ

Xem may bay ba gia thu huyen ha noi

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Phố cổ Hà Nội - Cho tôi yêu những con phố nghìn năm 339 Lượt xem
» Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn 2965 Lượt xem
» Ăn vụng 2399 Lượt xem
» Truyện sex kinh dị 2014 : Về nhà tôi 7301 Lượt xem
» Học ngoại ngữ bằng... thơ 1136 Lượt xem
» HỎI XOÁY ĐÁP XOAY 1011 Lượt xem
» (Truyen loan luan) Tiềm Thức Không Tên 12956 Lượt xem
» (Siêu Phẩm 18) Thầy Và Trò 9068 Lượt xem
» Truyện Ngắn thôi: Bill Gates: đừng bỏ học như tôi! 662 Lượt xem
» Giận... để yêu nhau nhiều hơn 1555 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline