GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay mat kieng rayboy

mat kieng rayboy

cập nhật mat kieng rayboy , đọc truyện mat kieng rayboy , xem mat kieng rayboy , truyện mat kieng rayboy , đọc mat kieng rayboy , wap mat kieng rayboy
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem mat kieng rayboy

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 07.03.2013 / 17:59

họ làm bên An Ninh đến K/S một lần nữa để hỏi về Yến, kết quả vẫn vậy...
Ngoài Họ Tên, Quê Quán, Ngày tháng năm sinh...tôi không thể tìm được gì nữa...
Tôi vẫn còn nhớ ông anh họ nói lại rằng :" Lão giám đốc bảo con bé ý có người quen xin vào, nhưng mà không phải xin qua tôi mà xin qua phòng nhân sự"
Và dĩ nhiên anh họ tôi đã dò hỏi bên Phòng Nhân Sự nhưng không 1 ai đứng ra nhận...
Phải chăng đây là 1 sự chuẩn bị của cố ấy? Trước khi đi cô ấy đã làm mọi việc để tôi không còn tìm được cô ấy?
Cũng phải, em vẫn là 1 người con gái thông minh, tinh tế như lúc đầu gặp anh...
-------------------------------
Tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó...
Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau...nhưng sau cơn mưa - khi trời bừng sáng...cũng là lúc em rời xa tôi...
Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa...tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh!
Em - người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất...
Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây...sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi...
Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em...và đe dọa đến sinh mệnh em...nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ...em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình...
Có một sự thật là tôi ko thể quên em...mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em...
Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?"
Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em...và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em!






Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai nữa... điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :"Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi...

THE EN

Xem mat kieng rayboy

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem mat kieng rayboy

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 09.03.2013 / 14:46

nh tề truyền phong quan chức như sau :

Bốn khỉ già làm tứ kiện tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.

Từ đó, Ngộ Không xưng là Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự : l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3) Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.

Một đêm trăng thanh gió mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.

Trong giấc nồng , Ngộ Không chiêm bao thấy hai người : một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề ba chữ "Tôn Ngộ Không" , và hối hả tròng vòng vào cổ , dắt Tôn Ngộ Không đi. Đến một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ : "U Minh Giái", thất kinh lẩm bẩm :

- Nơi đây là âm-phủ sao dắt ta đến đây làm gì ?

Hai Kẻ kia nói :

- Nhà ngươi tới số phải trở về Diêm chúa, nên hai ta là qui? vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.

Tôn Ngộ Không nói :

- Ta không thuộc ngũ hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung này tan vỡ.

Hai qui? vô thường không đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn thành thiết bảng, đập chết hai qui? vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.

Ngưu Đầu khiếp vía, Mã Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.

Bọn qui? sứ vội chạy tới thập điện phi báo :

- Có thiên lôi giáng hạ phá đền đài, đập chết qui? vô thường rồi !

Thập Điện đang ngồi thương nghị , nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ tợn, bèn kêu lớn :

- Xin thượng tiên cho biết tên họ trước khi phá điện này.

Tôn Ngộ Không hói :

- Chúng bây biết là thượng tiên sao còn vô lễ , cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, t

Xem mat kieng rayboy

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 10.03.2013 / 05:38

hơi trò phản chủ, nó cao hứng \"chào anh Khánh\" thì hỏng bét. Nhất là lúc nãy tôi đã trót hí hửng khoe tài của nó.
Nhưng con sáo của tôi vẫn chẳng chịu chào hỏi gì cả. Nó chỉ lo nhảy tới nhảy lui trong lồng. Đợi một hồi, thấy nó vẫn một mực giả điếc trong khi con nhỏ cứ nhìn tôi lom lom ra ý hỏi, tôi nổi sùng, giục:
- Sáo ơi, mày chào tao đi chứ!
Rồi sợ nó lộn Kha với Khánh, tôi nhắc tuồng:
- Tên tao không dấu sắc à nghen!
Tôi nói vừa dứt câu, con sáo đã vọt miệng:
- Chào anh Kha, chào anh Kha!
Sự đối đáp suông sẻ của con sáo khiến tôi mừng quýnh. Tôi liền quay sang con nhỏ, mặt mày rạng rỡ:
- Mày thấy chưa! Tao đã bảo con sáo của tao khôn lắm mà!
Con nhỏ thán phục ra mặt:
- Đúng là khôn thật! Nó còn biết cả dấu sắc nữa!
Trước lời khen của con nhỏ, tôi ậm à ậm ừ như đang ngậm nếp dẻo trong mồm, không thừa nhận cũng không ra phủ nhận. Tôi biết con sáo của tôi cóc có biết dấu sắc, dấu huyền gì sất. Nó chỉ có mỗi cái tài nói đại, trúng trật đã có... trời lo. Nhưng tôi đã lỡ bốc nó lên tận mây xanh rồi, nếu bây giờ để lộ cái tội \"mù chữ\" của nó ra, tôi sợ rằng uy tín của nó lẫn của tôi sẽ bị giảm sút đáng kể. Còn nếu như thừa nhận sự thông thái của nó thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa con nhỏ sẽ phát hiện ra nó là một nhà thông thái dỏm. Lúc đó lại càng bẽ mặt. Tốt nhất chỉ có cách đánh bài lờ.
Con nhỏ không hiểu được tâm trạng rối rắm của tôi, nó cứ xuýt xoa luôn mồm:
- Con sáo thông minh ghê!
Rồi nó cầm tay tôi lắc lắc:
- Anh bảo nó chào em đi!
Bây giờ tôi mới sực nhớ là tôi chưa hỏi tên con nhỏ. Tôi bèn nheo mắt nhìn nó:
- Tao đã biết tên mày đâu mà bảo con sáo chào!
Nghe tôi nói, con nhỏ ngẩn người ra:
- Ừ hén! - Rồi nó dẩu môi, trách - Ai bảo từ nãy giờ anh không thèm hỏi tên em chi!
Tôi bối rối:
- Không phải là không thèm hỏi. Mãi nói chuyện, tao quên khuấy đi mất.
Nó quay mặt đi chỗ khác, \"hứ\" một tiếng:
- Hỏi tên mà quên!
Tôi gãi đầu, chữa thẹn:
- Thì bây giờ tao hỏi:
Rồi thấy nó vẫn không quay mặt lại, tôi ngập ngừng nói:
- Tao hỏ

Xem mat kieng rayboy

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 10.03.2013 / 10:38

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem mat kieng rayboy

Nhật Ký Của Cô Gái Bông Cải Trước Ngày Tận Thế
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 10.03.2013 / 17:32

Nhật Ký Của Cô Gái Bông Cải Trước Ngày Tận Thế

Sưu tầm
Cô nhận ra mùi vị quen thuộc, nhận ra cánh đồng cải mà cô và Bình đã từng tới. Rồi như vết dao cứa vào nỗi đau cũ, cô òa khóc, khóc nức nở ngay giữa cánh đồng...

Nếu không còn ngày mai

Em sẽ ước ngày hôm nay tồn tại mãi mãi

Để em được bên anh, cùng anh đến cánh đồng cải.

Hòa mình vào màu vàng thuần khiết...

7 ngày...

Nó cười nhạt nhẽo khi nghe em trai đọc cái tin tức liên quan đến ngày tận thế. Đơn giản vì có hay không có ngày đó thì cuộc sống của nó cũng là một chuỗi ngày dài đằng đẵng không màu sắc. Nó bị mù. Nó cứ luôn trách ông trời sao khéo tạo ra trò chơi, cho nó biết cuộc đời này có màu gì rồi lại phủ lên đó toàn bộ màu đen - thứ màu sắc cho đến kiếp sau nó vẫn cứ căm ghét.

Nó nói ba mẹ trang trí phòng riêng của nó toàn bộ là màu trắng. Màu sắc mà trước khi cuộc sống bị vùi trong bóng tối, nó đã nhìn ngắm rất lâu, khắc ghi rất rõ vào tiềm thức. Màu trắng của bốn bức tường, của ga trải giường, của bác sĩ và y tá... của bệnh viện.

An bước đến bên chiếc bàn quen thuộc ở vị trí mà có nhắm mắt nó cũng lần ra được. Mà đâu cần nhắm mắt nó cũng không nhìn thấy gì. Chỉ là mọi thứ trong phòng, từng đồ vật, từ chiếc lược chải đầu cho đến chiếc kẹp tóc hình trái táo - quà ba nó tặng vào sinh nhật lần thứ 18 - nó đã biết rất rõ vị trí của chúng. Đơn giản vì đây là thế giới riêng của nó và nó không cho phép ai xê dịch bất cứ thứ gì. An lần mở ngăn kéo bàn ra, nó thận trọng đưa tay vào trong ngăn rồi từ từ đưa ra một vật màu nâu cũ kĩ.

Đó là quyển nhật ký trước đây của nó, người bạn tâm giao đã gắn bó với nó suốt 5 năm, cho đến khi... tai nạn xảy ra. Một lần nữa, nó cẩn thận đặt quyển nhật ký vào ngăn bàn, rồi lần mò sâu vào trong, lấy ra chiếc máy nghe nhạc mp3 Bình tặng cho nó... trước lúc cậu ra đi mãi mãi. Bắt đầu thật chậm rãi với giọng khản đặc vì im lặng trong một khoảng thời gian dài, nó nghẹn ngào trong nước mắt.

- Còn bảy ngày nữa thôi, tớ sẽ đến với cậu, sẽ không

Xem mat kieng rayboy

Kẻ sắp chết
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 11.03.2013 / 10:17

ó không đến nhé” “Thì ngày nào anh cũng đến mà bé” “Em biết, chỉ  là em sợ…” Nó cũng không đoán ra được cô bé sẽ nói điều gì. Đoán già  đoán non đủ thứ mà không chắc chắn gì cả, nên thôi. Hôm  sau, nó hồi hộp bước vào quán, cảm giác hồi hộp này từ lúc đầu tiên  phát hiện ra cái quán đến giờ chưa hề có. Trước đó nữa cũng chưa. Xen  lẫn 1 chút cảm giác rất khó tả. Dường như có điều gì đó đã xảy ra. Cảnh  vật vẫn bình yên nhưng nó có cảm giác tiêu điều sau 1 đêm bão tố vậy.  Không còn cô bé đó ra hỏi cái câu quen thuộc. Một cậu bé cao và gầy bước  đến bàn của nó, không hỏi “Anh dùng gì?” mà đưa nó 1 bức thư và nói “Có  người nhờ chuyển…” “Em  đã về quê. Em cũng là 1 người mắc căn bệnh giống anh. Kể từ lâu lắm em  đã mất lòng tin với mọi người. Nhưng khi gặp anh, em đã có lại niềm tin  cho mình. Em rất thích nhạc Trịnh, và em biết anh cũng vậy. Chúng ta là  những con người sắp chết. Nhưng cái chết đối với chúng ta không phải là  cái gì lớn lao, nó chỉ như 1 người bạn đến với chúng ta 1 cách nhẹ nhàng  thôi phải không anh. Chúng ta cũng có khát vọng sống mãnh liệt nhưng  người bạn ấy đến sớm hơn thì chúng ta cũng không thể kháng cự. Anh và em  là 2 con người xa lạ, bỗng dưng cơ duyên đưa 2 con người lại gần nhau,  đồng cảm hay là đồng bệnh tương lân hả anh? Em và anh cũng không biết  mình còn sống bao lâu, nhưng em nghĩ mình sẽ sống thật tốt từng giờ khắc  để sự tồn tại của mình trên cỏi đời này có ý nghĩa phải không anh?...”     [img]http://images.yume.vn/blog/201104/22/1303456598_kesapchet2.jpg[/img][url=http://images.yume.vn/blog/201104/22/1303456598_kesapchet2.jpg][Download][/url]    Mắt nó đã nhòa đi, bên tai vẫn còn văng vẳng câu hát mà cô bé hay khẽ hát khi đi ngang bàn nó “Sống trong đời sống cần có 1 tấm lòng…” Nó nhớ trong dân gian cũng có câu “Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười”. Bất chợt nó rất muốn gặp lại cô bé đó, mà không biết còn gặp được không…             

Xem mat kieng rayboy

(Truyện Loạn Luân) Chuyện Của Ngọc
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 11.03.2013 / 12:22

ú thiệt :”năm ngoái có dạo ba đi Mã lai còn má thì đi họp hành cái gì ở Hà nội đó mà,má còn nhớ không?
Ngọc mường tượng trong đầu miệng hàm hồ đáp:
- Ừ rồi sao có liên quan gì?
- Thì con nhờ người gắn đại khái cái máy để coi lén chơi vậy mà.
Ngọc chợt hiểu ra,nàng kêu lên:
- trời đất ơi.Hùng con thiệt là hư…con coi cái gí hả
Hùng cười dâm đãng,nó lã lơi:
- Thì con…coi má thay đồ là chánh mà…Rồi nó chồm tới bóp vú Ngọc,vừa nói tiếp:”bây giờ thì không coi lén nữa”vừa nói nó vừa đè Ngọc ra vạch vú hau háu nhìn rồi bóp…Ngọc để yên bàn tay thằng con tái máy,thì ra cái thằng nầy đã muốn..mình từ lâu.Rồi chợt nghĩ ra điều gì,nàng nói:
- Hùng nè,chuyện nầy không thể để ai biết được nghe con,nếu đổ bể ra mình chỉ có nước chết thôi…mình loạn luân đó con biết hông.
Hùng nghiêm trang,nó như hiểu tầm quan trọng của sự việc,nó trấn an Ngọc:
- Má đừng lo,má biết,con biết không ai biết đâu,ngừng một chút nó nói tiếp:
- Má nè, mai mốt nếu ba không có nhà,con ngủ đây nhe.Nó vừa nói vừa vổ xuống giường.
- Nếu má nói không con sẽ nghe lời sao?Nga ưởm ờ đáp trả.
Hùng cười sung sướng,mọi chuyện đã thỏa,từ nay má nó là người đàn bà của nó,chuyện mà nó tưởng chỉ có trong mơ chỉ trong một ngày đã biến thành sự thật,từ nay nó không cần nhìn lén má nó thay đồ từ cái màn ảnh tv để thủ dâm nữa.Còn gì sướng hơn chứ?
Quả là từ ngày đó khắp mọi nơi trong căn nhà đều là nơi Ngọc và Hùng làm tình.Lúc đầu Ngọc ngại lắm,nhất định là phải trên giường thôi nhưng thằng Hùng nói đâu phải chỉ có cái giường mới là chổ duy nhất đâu à,như vậy thiệt là kém tình điệu,chổ nào thấy hứng là làm mới đã.Bởi vậy có lúc Ngọc đang từ cầu thang đi xuống nó xông tới ..tuột quần nàng xuống bú…rồi chơi tại chổ,Ngọc dần dần thấy được sự mới mẽ ngoài cái giường.Có đêm Hùng chở nàng ra tận vùng quê hẻo lánh nói ra hóng gió nhưng rồi thì nó chọn một chổ tối om và hai mẹ con…giửa đồng trống gió mát.Nga đôi lúc sợ chết đi được nhưng càng hồi họp thì càng bị kích thích và nàng dường như đang mổi lúc mổi lún sâu hơn

Xem mat kieng rayboy

Bà Chị Vợ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update mat kieng rayboy vào ngày 11.03.2013 / 12:38

quen, người ta mà biết dc có nước tôi bỏ sứ đi luôn.
Làm sao mà biết, em ko để chị phải khó xử đâu.
Ừh. giữ cho kín đó, đừng có vui miệng rồi nói tùm lum.
Trời. Chị làm như em còn nhỏ ko bằng.
Ai mà biết, lở thằng T ngồi nói chuyện với bạn bè vui quá rồi nói ra.
Ko đâu chị yên tâm đi.
Mấy giờ rồi.?
Gần 3 giờ rồi.
Thôi dậy đi rửa đi, rồi đi ko thì trễ bây giờ.
Mình ngồi dậy kéo bà ấy vào toilet rửa sạch những gì còn lại sau cuộc mây mưa, mình rửa trước đứng lên, tới bà ấy cầm vòi sen ngồi xuống xịt nước vào L lấy tay chà chà lên L thấy chuyển động của tay bà ấy , mình thích quá nên ngồi xuống sau lưng đưa tay từ phái sau dưới mông bà ấy luồng tay lên chà L rửa L cho bà ấy. Khi chà tay lên L bà ấy dưới dòng nước đang chảy , nó mềm mềm, âm ấm đã lắm các bác. Quần áo cũng đã tươm tất xuống trả phòng và lên đường thôi, khi trả phòng, mẹ nó con nhỏ lễ tân lại nhìn mình cười, đồ con chó chết có bấy nhiêu mà cứ chọc quê anh hoài.
Cuối cùng mọi việc cũng đa xong, trên đường về khi xe chạy vào hầm Thủ Thiêm thì bất ngờ bà ấy ôm mình và xiết 1 cài thật mạnh làm mình hự…. thấy thế bà ấy cười và nói.
Bây giờ ôm cho đã , để chút về nhà hết ôm dc,
Sao ko dc.?
Về nhà ôm cho người ta thấy đặng chết ah.
Làm sao chết dc, ko lẻ đứng ngoài đường ôm cho người ta thấy ah.
Thường thì chị ở nhà 1 mình nhiều, khi nào nhớ em chạy qua ôm chị 1 cái rồi về.
Thôi đi ông, người ta thấy là tôi bỏ nhà đi luôn đó.
Hi….hi….
Khi về gần đến nhà, bà ấy bắt đầu ngồi xa ra giữ khoảng cách với mình để mọi người ko nhìn thấy, về đến nhà thì cử chỉ, hành động , ánh mắt lời nói của bả rất bình thường như ko có chuyện gì xãy ra, mình thầm nghĩ bà này hay dữ ta, đúng là 1 người đàn bà từng trãi nhiều kinh nghiệm. Hẹn gặp lại chị sau nhé, người
đàn bà lẳng lơ dâm đảng của em.
Thế là mọi sự mơ ước, mọi sự toan tính của mình cũng diễn ra suôn sẻ và có 1 kết thúc tốt đẹp.
Cũng còn nhiều lần mình và bà ấy gặp nhau, ở nhà mình, ở nhà bà ấy, khi đi mua dụng cụ hỗ trợ người già đi lại, ở ks gần nhà

Xem mat kieng rayboy

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Bảy điều tuổi trẻ nên có 864 Lượt xem
» Trả Thù Cho Mẹ 9062 Lượt xem
» Tình đời đen bạc - phần 2 2268 Lượt xem
» (Sex thuốc mê) Viên thuốc gợi tình cực hot 17446 Lượt xem
» Yêu và dâng hiến tất cả cho người đàn ông lớn tuổi. 1697 Lượt xem
» Ngôi sao trên đỉnh dốc Mù Chang 711 Lượt xem
» Cô giáo dạy Văn 19406 Lượt xem
» Sao Chổi Đáng Ghét Full 2439 Lượt xem
» (18) Long ơi Hổ ơi 3955 Lượt xem
» Gác trường học Ma 466 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline