GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay luon luan

luon luan

cập nhật luon luan , đọc truyện luon luan , xem luon luan , truyện luon luan , đọc luon luan , wap luon luan
Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem luon luan

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem luon luan

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Đi dạo 1 vòng rồi về nhé a.
- Uhm. Tùy e thôi. Nãy h ăn no quá h lại thèm đi dạo ah ? hjhj
Hông nó có một cảm giác. Một vòng tay đang dần ôm lấy nó.Đồng thời, sau lưng cũng có một thân người ngả vào. Lâu rồi chưa ai ôm nó như vậy. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của e. Hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mình. Bàn tay suôn đều ấm nóng của nó ôm lấy bàn tay nhỏ bé vào trong. Những ngón tay nhỏ bé luồn qua từng kẽ ngón tay của bántay lớn. Nắm chặt lấy. Cứ nhưvậy.
Chẳng mấy chốc, hàng cổ thụđã hiện ra. Gió rì rào đưa nhưmuốn kéo hết những chiếc lá còn trụ lại rơi xuống mặt đường. Lá cứ rơi nhẹ chạm vào đất.
Trong gió làn hương phong lan thoang thoảng nhẹ. Trời lạnh nhưng nó ko cảm thấy điều đó. Nó ấm lắm. Ấm vì dc e ôm, ấm vì cái nắm tay. Hương Phong lan - mủi hươngnhẹ nhàng mà sâu lăng cứ quyện lấy khứu giác. Lần đầutiên nó thấy say vì hương hoa. Nó say thật, cảm giác ngây ngất không thể tả dc thành lời.
Căn nhà e đã hiện ra trước mặt. Dừng xe, e bước xuống trong nỗi luyến tiếc của nó. Cười gượng, nó nói :
- Anh về nhé. Sáng mai quyếtđịnh đi thì nhắn cho a cái tin nghe ko ? hj
Không có tiếng trả lời. Trao lại cho nó chiếc áo khoác. E bước vào nhà. Được vài bước lại quay lại ôm chầm lấynó khi nó đang mặc áo. Khẽ nhón chân, e đặt một nụ hôn vào má nó rồi lại chạy biến vào nhà.
Nụ hôn đến và đi nhanh như một chiếc lá rơi vì gió vậy. Nhưng không, nó biết đó là thực. E đã hôn nó, chừng vài giây thôi nhưng nó biết e có cảm tình với nó. Ngước nhìn lên căn phòng vừa sáng đèn. Nó thấy rèm cửa nhẹ rung. Nó biết e vẫn còn dõi theo nó. Mỉm cười nói lớn :
- Anh về đấy nhá cô pé xấu trai...
Tiếng xe lại bình bịch vang lên chứng tỏ a đã đi rồi. E lặng lẽ nhìn theo cho đến khi màn đêm nuốt chửng bóng a. A biết ko ? Ngay từ khi a nhìne, e đã cảm thấy có một cái gìđó khác lạ. Những ánh mắt nhìn e thì rất nhiều nhưng sao e chỉ thấy a là đặc biệt...
E tự hỏi mình liệu có phải đã yêu a hay ko ? E ko thể tin dc vào cái tình yêu ở một người mới gặp. E đến đây để trốn tránh cái q

Xem luon luan

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 07.03.2013 / 18:58

Cậu Chủ Của Tôi
Tên pic: Cậu Chủ Của Tui!

Tác giả: Phiphi

Nguồn : Zing Forum

Một cô gái mạnh mẽ do papa ms mất nên phải tim việc làm thêm. cô đã trở thành giúp việc riêng kiêm gia sư cho một cậu chủ ngang ngược, đẹp trai nhưng thay bồ như thay áo. giữa 2 người sẽ xảy ra chuyện gì?
Giới thiệu một chút nhé:

Phương Ngân (nó): papa vừa mất, ở với mama và e gái nhưg ngân sách gia đình hạn hẹp nên ra ở riêng, hiện đang học lớp 11 và đang tìm việc làm tự nuôi sống bản thân. Sở hữu thân hình nhỏ con nhưg rất mạnh mẽ.

Duy Khoa ( hắn): đẹp trai, ngang ngược, thay pồ như thay áo, đang học lớp 10 và là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn ABC bên Mĩ, sống với mama, còn papa thì lâu lâu mới về thăm nhà.

CHAP 1

Con Ngọc ngồi bên, khẽ vỗ vai nó:

- Bà Ngân nè! có fải bà đang tìm việc làm thêm ko?

- Ừk, tui đang tìm

- Ông bác tui đang tìm người giúp việc khiêm dạy thêm cho con trai ổng, bà thấy sao?

- Nhưng giúp việc thì làm sao mà học, tui chỉ làm việc bán thời gian thui

- Ừk! sáng đi học về thì wa đó làm, công việc chủ yếu là dạy cho thằng nhóc kia học thui

- Ừk! cho tui địa chỉ đi, thử xem sao.

- Ừk!

Chiều hôm sau.......
- Trời! nhà gì mà to thế nhỉ?
Nó trầm trồ rồi bấm chuông, một người đàn bà tròn trĩnh chạy ra mở cửa:
- Cô tìm ai?
- Dạ! Đây có fải nhà bác Phong ko ạ?
- Phải, cô tìm ông chủ àk?
- Dạ.....
- Vậy mời cô vào nhà
Bước vào nhà, nó giật mình bởi sự tráng lệ của ngôi nhà, tất cả mọi thứ đều thật sang trọng, đang ngỡ ngàng với khung cảnh trước mắt thì :
- Chào cháu!
Một người đàn ôg trung niên, thanh lịch trong chiếc áo thun dài tay cùng chiếc wần tây, đúng đằng sau nó
- Dạ! cháu chào bác!
- Mời cháu ngồi
Nó khẽ ngồi xuống chiếc ghế salong được trạm trổ rất công phu.
- Cháu là bạn của Ngọc fải ko?
- Dạ! Cháu đến mún xin việc ạk
- Ừk!_
Ông bác lướt nhìn nó, rồi nói:
- Cháu học hành như thế nào?
- Dạ, 10 năm đều học sinh giỏi ạ
Ông bác mĩm cười, lấy ra 1 tờ giấy:
- Đây

Xem luon luan

Đọc truyện Cái đầu con rối
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 08.03.2013 / 17:35

đến khuya mới lộ diện, cô ấy thấy cái đầu tôi liền ngất xỉu! Tôi, với sự ganh tị đầy đầu, đã cắn đứt mạch máu tay để cô mất máu mà chết! Chưa hả lòng tôi còn cắn, và đập nhiều chổ trên thân thể cô cho hả lòng thù hận! Tôi nhận hết mọi tội lỗi! Anh tôi hoàn toàn vô tội trong vụ này! Hãy thả người vô tội! Cái đầu quá kiệt sức vì vết thương ở đầu, máu chảy ra nhiều quá! nó nhắm mắt lại! Tuấn Đăng gào lên Đừng bỏ anh nghe em! Mở mắt ra đi! Đừng bỏ anh mà! Chàng cuống quít gắn các vòi của người em vào bàn tay phải mình! Gắn cái vòi có kim vào mạch máu mình với hy vọng cứu được người em khốn khổ của mình! Cái đầu mở mắt ra nói lời cuối Trể quá rồi! Em không sống nổi nữa đâu anh! Em thương anh lắm! Vẫn thương như ngày chúng ta còn vui vẻ bên nhau! Nay hết rồi! Em vĩnh biệt anh! Nó nhắm đôi mắt đã mất thần lại! Tuấn Đăng rống to lên và ngất đi! Ngày hôm đó, cảnh sát duyệt lại hồ sơ! Kêu các cảnh sát viên lên lấy lời chứng rồi làm biên bản kết thúc cuộc điều tra! Chiều tối họ đến thả Tuấn Đăng ra với vài lời xin lỗi và an ủi! Tuấn Đăng trở về đoàn xiệc, thu xếp hành trang! Hôm sau chàng xin xác cái đầu em mình, bỏ vào một cái hộp gỗ! Sau đó chàng xin phép giả từ đồng nghiệp rồi ra đi! Với số tiền chàng dành dụm được trong 8 năm qua cũng đủ cho chàng lập nghiệp ở một nơi nào đó! Từ đó không ai biết chàng đi đâu, làm việc gì! Có lẽ Tuấn Đăng đã kiếm một nơi hoang vắng nào đó để sống cho qua quảng đời đau khổ này, để tưởng nhớ đến cuộc tình ngắn ngủi của mình, và cũng có khi để thương xót đến người em xấu số và bạc mệnh! Cũng có thể chàng đã lập gia đình với một người phụ nữ nào đó và sống một cuộc đời bình thường như những người bình thường trên thế gian này! Nếu tình cờ bạn thấy một người đàn ông nào có chín cái thẹo dài trên lòng bàn tay phải! Người đó chính là nghệ sĩ Tuấn Đăng, người đã từng nức tiếng một thời! Hy vọng bạn là người đầu tiên may mắn gặp chàng, và bạn có thể hỏi chàng chi tiết hơn về cuộc đơi mà con người nghệ sĩ đáng thương đó đã trải qua! Chúc bạn may mắn

Xem luon luan

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 09.03.2013 / 14:46

Hồi 1
Khí thiêng kết tụ sanh khỉ đá
Tâm thành tu niệm đạo nhân gian
Cứ theo truyền thuyết Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó là vua Thiên Hoàng , Địa Hoàng và Nhơn Hoàng, gọi là Tam Hoàng. Rồi đến vua Phục Hi, Thần Nông , Huỳnh , Nghiêu và Thuấn gọi là Ngũ Đế.

Thuở ấy, Trung quốc chia làm bốn châu : Đông Thắng Thần châu , Tây Ngưu Hạ châu, Nam Thiện Bộ châu , Bắc Cư Lư châu.

Đặc biệt là nơi ven biển lại có một nước tên Ngao Lai. Trong nước ấy có một hòn núi gọi là Hoa Quả Sơn (Núi có nhiều thứ hoa quả lạ) đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất. Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn , bề cao ba mươi sáu thước năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có tám hang thông ra rừng rậm!

Thật là một tảng đá dị thường, "Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa" mà loài người không ai có thể tưởng tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che khuất , hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một viên trứng đá.

Trong lâu năm, trứng ấy tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá , giống tạc hình người, đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.

Khỉ đá đi đứng khắp vùng, cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Đẩu.

Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ , sai thiên thần đến hỏi :

- Vì cớ gì lúc nầy nơi trần gian lại có hào quang chói sáng ?

Thiên thần không ai biết.

Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.

Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo :

- Tâu Thiên Hoàng ! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá !

Ngọc hoàng ngạc nhiên nói :

- Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường ?

Hai thần tâu :

- Nơi Đông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ , đ

Xem luon luan

Cá SấU LêN bờ - cổ tÍch Bây gIờ
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 09.03.2013 / 14:47

Trong vùng đầm lầy miền nhiệt đới, mọi thứ xung quanh khu đầm lầy đều ẩm thấp và gợi ra nhiều cảnh tượng kì quái lẫn kinh dị. Một vùng đầm lầy vơí những con cá sấu nằm chi chít, rải rác hay đang ngụp lặn đâu đó trong đầm. Mà hễ chúng ngoi đầu lên càng làm người quan sát chúng khiếp sợ, ôi trời ơi, ở đây toàn là cá sấu thôi!

Trong cư dân cá sấu ấy có một cô nàng cá sấu, cô ấy chưa có đi xa vùng đầm lầy này là mấy, chỉ bơi tới bơi lui từ đầu nguồn đến cuối nguồn. Có khi bơi theo chiều nguợc lại, tức là bơi từ cuối nguồn lên đầu nguồn, bơi qua bơi lại đụng vào mấy đứa bạn của mình, đụng vào người lạ lẫn người quen, cô cá sấu thấy cái đầm này ngày càng chật chội, ngày càng đáng chán và tẻ nhạt làm sao. Ngày nào cũng gặp cá sấu, sấu sấu sấu và sấu thôi, chẳng có gì đẹp hết trơn! Cô thấy chẳng ai hợp với mình, chẳng ai lãng mạn cả, chỉ là một lũ gồ ghề đáng chán mà thôi.

Vì thế cô lấy làm buồn lòng quá đi, mỗi buổi chiều khi bạn bè và mọi người lẩn quẩn tìm chổ ngủ cô lại thả mình trôi vô định theo làn nước, nhìn ngắm mặt trời đang từ từ lặn xuống mà lòng cô buồn quá đỗi. Ở mãi một chổ thế này chắc là cô chết mất, cô không muốn mình cứ sinh ra va lớn lên rồi chết đi mà chỉ biết có bao nhiêu thôi, chỉ nhìn mặt trời hằng ngày lặn ngụp qua vùng đầm lầy ẩm ướt này. Cô muốn đi xa hơn, xa nữa, xa khỏi vùng đầm lấy này đến những vùng đất khác, mới mẻ hơn, lạ hơn, gặp gỡ nhiều người khác chứ không phải gặp những anh sấu ở đây. Cô luôn nhen nhúm ý nghĩ ấy hằng ngày và cũng thấy tuyệt vọng trong cái ý nghĩ ấy, vì cô chẳng biết mình phải làm cách nào mới đến được những nơi xa, không biết đi ra sao và không biết bắt đầu đi từ ngã nào mới đúng. Vùng đầm lấy này đối với cô, cô chưa tìm thấy ngã ra nào cho mình hết, hình như không có ngã ra lẫn ngã vào. Cô kết luận đầm lầy là một nơi không lối thoát!

Nhưng cô muốn mình thoát đi, cả một cộng đồng chẳng ai muốn xa đầm lầy, chỉ có cô trái tính trái nết là muốn ra đi. Muốn thử một lần làm kẻ "đào tẩu", nhưng hình như c

Xem luon luan

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 10.03.2013 / 05:38

hơi trò phản chủ, nó cao hứng \"chào anh Khánh\" thì hỏng bét. Nhất là lúc nãy tôi đã trót hí hửng khoe tài của nó.
Nhưng con sáo của tôi vẫn chẳng chịu chào hỏi gì cả. Nó chỉ lo nhảy tới nhảy lui trong lồng. Đợi một hồi, thấy nó vẫn một mực giả điếc trong khi con nhỏ cứ nhìn tôi lom lom ra ý hỏi, tôi nổi sùng, giục:
- Sáo ơi, mày chào tao đi chứ!
Rồi sợ nó lộn Kha với Khánh, tôi nhắc tuồng:
- Tên tao không dấu sắc à nghen!
Tôi nói vừa dứt câu, con sáo đã vọt miệng:
- Chào anh Kha, chào anh Kha!
Sự đối đáp suông sẻ của con sáo khiến tôi mừng quýnh. Tôi liền quay sang con nhỏ, mặt mày rạng rỡ:
- Mày thấy chưa! Tao đã bảo con sáo của tao khôn lắm mà!
Con nhỏ thán phục ra mặt:
- Đúng là khôn thật! Nó còn biết cả dấu sắc nữa!
Trước lời khen của con nhỏ, tôi ậm à ậm ừ như đang ngậm nếp dẻo trong mồm, không thừa nhận cũng không ra phủ nhận. Tôi biết con sáo của tôi cóc có biết dấu sắc, dấu huyền gì sất. Nó chỉ có mỗi cái tài nói đại, trúng trật đã có... trời lo. Nhưng tôi đã lỡ bốc nó lên tận mây xanh rồi, nếu bây giờ để lộ cái tội \"mù chữ\" của nó ra, tôi sợ rằng uy tín của nó lẫn của tôi sẽ bị giảm sút đáng kể. Còn nếu như thừa nhận sự thông thái của nó thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa con nhỏ sẽ phát hiện ra nó là một nhà thông thái dỏm. Lúc đó lại càng bẽ mặt. Tốt nhất chỉ có cách đánh bài lờ.
Con nhỏ không hiểu được tâm trạng rối rắm của tôi, nó cứ xuýt xoa luôn mồm:
- Con sáo thông minh ghê!
Rồi nó cầm tay tôi lắc lắc:
- Anh bảo nó chào em đi!
Bây giờ tôi mới sực nhớ là tôi chưa hỏi tên con nhỏ. Tôi bèn nheo mắt nhìn nó:
- Tao đã biết tên mày đâu mà bảo con sáo chào!
Nghe tôi nói, con nhỏ ngẩn người ra:
- Ừ hén! - Rồi nó dẩu môi, trách - Ai bảo từ nãy giờ anh không thèm hỏi tên em chi!
Tôi bối rối:
- Không phải là không thèm hỏi. Mãi nói chuyện, tao quên khuấy đi mất.
Nó quay mặt đi chỗ khác, \"hứ\" một tiếng:
- Hỏi tên mà quên!
Tôi gãi đầu, chữa thẹn:
- Thì bây giờ tao hỏi:
Rồi thấy nó vẫn không quay mặt lại, tôi ngập ngừng nói:
- Tao hỏ

Xem luon luan

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 10.03.2013 / 11:13

Ê! Thế còn nhà cửa thì sao?

- Hỏi gì nữa. Lau đi. Nhà ấy chứ nhà tui đâu?

- Kì vậy? Thế tự nhiên bà bày bừa bộn ra đây làm gì?

- Dọn đi, hỏi nhiều vả cho phát giờ.

Ờ, nhỏ này sinh ra để vả người khác sao ấy. Mà mất dậy. Đã nhờ còn vả? Cầm chổi lau nốt nhà bếp, cất hết nồi niêu xoong chảo nhỏ lôi ra vào tủ. Người đâu kì cục. Nhà người ta thì kệ mẹ người ta, tự nhiên lôi ra rồi bắt mình dọn dẹp. Rõ rảnh. Nhỏ này chắc chắn bị điên rồi. Hành động không có tí trật tự nào hết. Tội thật. Đẹp nhưng mà điên.

Lên đến phòng, thấy nhỏ lôi hết mèo ra để giường mình, con thì cuộn trên chăn, con cắn màn, con cào gối. Nhỏ thì ngồi bàn học mở máy tính mình online. Trời ơi!!! Người gì vậy?

- Này nhỏ kia? Lôi chúng nó ra làm cái quái gì không trông để chúng nó cắn rách hết đồ tui?

- Bé tí thế lấy đâu ra móng với răng mà làm rách được?

- Bị khùng hả? Lúc mới đẻ đã có răng với móng hết rồi. Đâu như nhỏ.

- Tui làm sao?

Nhỏ tiến đến gần mình. Gai cả người. Định chửi nhỏ vài câu nhưng sợ nhỏ đập nên thôi. Nhà có mỗi mình mình, nhỏ đập mình biết kêu ai. Lôi lũ mèo vào thùng, chẳng biết phải làm gì với chúng nó trước khi mẹ về bây giờ

.

- Mà này, nhỏ thích mèo thì nuôi đi.

- Không, nhà tui có con Ki, nó cắn chết chúng.

- Thế phải làm sao giờ?

- Ai biết! Mang về tự chịu đi.

Nhỏ được nha. Dám vênh mặt giả bộ. Cúi xuống ôm thùng mèo, mình vờ làm mặt ngầu ra ban công phía sau nhà. Nhỏ gọi giật lại ngay, biết mà !

- Ê ê. Tính làm gì thế ?

- Làm gì kệ bố tui. Đi vứt lũ này chứ sao.

- Đồ điên kia. Để chúng nó cho tui.





Mắc bẫy chưa. Hớn hở ôm thùng mèo quay lại.

- Nhận thì nuôi đi nha.

- Tui sẽ nuôi, nhưng để ở phòng đằng ấy.

- Cái gì ? Để ở phòng tui mà nói là đằng ấy nuôi ?

- Đến bữa tui khác trèo sang chăm. Được chửa ?

- Chửa ? Tôi đếch chịu.

- Im mồm, muốn gãy răng không ? Tui nói thì dựa cột mà nghe đi.

Mình muốn quỳ xuống, cắn rơm rắn cỏ lạy nhỏ. Nhỏ không phải là người. Mà là

Xem luon luan

Vẫn chờ em
Đăng bởi: Admin

Update luon luan vào ngày 11.03.2013 / 10:15

uồn và quá suy nghĩ nhiều về  chuyện tình cảm như vậy nhưng sao anh không làm được? Anh không hề cứng  cáp, không hề quyết đoán thậm chí còn rất yếu đuối trong chuyện tình  cảm, đặc biệt là với em... Tất cả những điều anh làm, những lời anh nói... đã làm  tổn thương em, anh không dằn vặt về chuyện đó đâu. Nếu anh có thể đánh  động được trái tim em, khiến em nhận ra và ý thức được về thái độ của em  trong chuyện tình cảm... Anh vẫn chờ ngày em đón nhận tình cảm của anh  bằng một thái độ chân thành nhất, bằng ánh mắt đầy yêu thương và vòng  tay ấm áp... Thôi tạm thời là như vậy nhé. Anh muốn nói với em rằng  bài luận văn của anh đã được chấp nhận và anh sẽ làm thuyết trình vào  cuối block này, sau sinh nhật của anh. Còn một tháng nữa là sinh nhật  của anh rồi, và sau đó là tốt nghiệp. Những sự kiện quan trọng như vậy  luôn luôn thiếu vắng hình bóng của em. Anh ước gì, trong khoảng khắc đó,  có em, nhưng không thể. Anh muốn nhiều thứ lắm, muốn nhiều, và điều đó  thường khiến anh phải khổ sở và thất vọng. Nhưng bản tính của con người  mà, không thể thay đổi được. Và tình yêu của anh giành cho em cũng vậy,  chẳng bao giờ thay đổi hết. Anh yêu em... Haha, anh chưa bao giờ nghĩ mình lại yêu một ai đó đến  mức này, yêu đến độ phát điên lên, đến độ ngồi viết ra những dòng này  và có dự tính là sẽ không bao giờ gửi đi, và em sẽ không đọc được nó,  mặc dù anh rất muốn em đọc. Có lẽ em sẽ được đọc thôi, vào cái ngày khi  anh không thể chịu đựng được chuyện anh giả vờ không yêu em nữa, giả vờ  không muốn gặp em nữa và giả vờ 2 đứa mình đều là những người xa lạ. Cứ tạm thời như vậy đã nhé người yêu bé bỏng của anh.  Chúc em luôn vui vẻ, con đường em đi, cuộc sống của em sẽ luôn có anh  bên cạnh em, để mắt đến những việc em làm, quan tâm đến những điều em  nghĩ và giúp đỡ em những lúc em cần, dù trong thầm lặng. Anh sẽ làm tất  cả để em đạt được điều em muốn. Đừng đặt dấu chấm hỏi vì tất cả những  điều này, anh muốn em phải là người con gái hạnh phúc nhất. Bởi vì anh  yêu em.

Xem luon luan

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» (Tác Phẩm) Em Muốn Ngủ Với Anh 4875 Lượt xem
» Phận Gái Hèn 8138 Lượt xem
» ( Sex việt hay ) Em Lan Anh của tôi 7124 Lượt xem
» Truyện ngắn : xin lỗi anh chỉ là thằng nhà nghèo 974 Lượt xem
» Khu Trọ Dâm Đãng (Mới) 14640 Lượt xem
» (Siêu Phẩm) TÌNH DỤC GIA ĐÌNH 18+ - CHAP 2 17874 Lượt xem
» [TRUYỆNNGẮN] "KHI NÀO CÂY CÓ BÔNG THÌ TỚ SẼ THÍCH CẬU" 597 Lượt xem
» Yêu em tự khi nào... 890 Lượt xem
» Thiên Thần Nhỏ Của Tôi 3121 Lượt xem
» Lạc mất em! 5887 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline