GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay loan luon chi dau em chong

loan luon chi dau em chong

cập nhật loan luon chi dau em chong , đọc truyện loan luon chi dau em chong , xem loan luon chi dau em chong , truyện loan luon chi dau em chong , đọc loan luon chi dau em chong , wap loan luon chi dau em chong
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem loan luon chi dau em chong

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem loan luon chi dau em chong

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem loan luon chi dau em chong

Gần xa bờ giậu
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 18:37

ghen tuông đi cũng chẳng sao. Cô cứ tránh nhờ vả chồng tôi là hơn. Cả con Uyên nhà tôi nữa. Tôi biết cô thương yêu nó, nhưng tôi thương yêu nó cũng đã đủ rồi”… Nghe mẹ nói thế, cô Phúc khóc tức tưởi, nghẹn ngào. Cô chạy bổ ra khỏi nhà tôi. Vừa ra đến cổng, đúng lúc bố về. Thế là bố và mẹ lại tiếp tục xảy ra “chiến tranh”. Kể từ sau lần ấy, tôi bị mẹ cấm tiệt không cho sang nhà cô Phúc. Mẹ tôi ghét cô ra mặt. Năm ấy tôi tắm tuổi đầu, dù không hiểu chuyện của người lớn nhưng tôi cũng đủ cảm nhận thấy cô Phúc buồn. Cô Phúc thường đứng bên kia bờ rào duối rô nhìn trộm tôi mỗi khi tôi loăng quăng chơi ngoài sân. Thi thoảng, mẹ vắng nhà, cô thường lén gọi tôi rồi đưa qua bờ rào cho tôi khi thì cái bánh, lúc bắp ngô. Dường như mẹ biết chuyện nên ít lâu sau, mẹ đùng đùng phá hàng rào duối rô và thay vào đó là bức tường gạch kiên cố. Nhà tôi và nhà cô Phúc, xa hẳn nhau từ đó… Mẹ tôi bị căn bệnh nan y quái ác: ung thư vú. Khi phát hiện ra thì bệnh của mẹ đã quá nặng. Biết mình mắc bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa, mẹ suy sụp vô cùng. Lạ thay, người mà mẹ tôi ghét nhất trên đời là cô Phúc, thì đến lúc mẹ mắc bệnh hiểm nghèo, cô lại sớm tối chạy sang đỡ đần, chăm sóc cho mẹ tôi. Có bận, tôi bắt gặp thấy mẹ gục đầu vào vai cô Phúc khóc như đứa trẻ. Giọng mẹ thều thào: “Gặp nạn mới hiểu lòng nhau. Em hãy tha lỗi cho chị. Chị chỉ cầu xin em một điều, nếu sau này chị có mệnh hệ gì, chị nhờ em chăm sóc bố con Uyên hộ chị. Em hãy coi con Uyên như con của mình em nhé. Được vậy chị mới nhắm mắt được”. Mẹ tôi và cô Phúc cùng khóc như hai đứa trẻ… Mẹ tôi mất qua đoạn tang đã gần 5 năm. Tôi giờ đã là thiếu nữ tuổi đôi mươi. Giữa nhà tôi và nhà cô Phúc vẫn y nguyên cái bờ tường gạch kiên cố. Cô Phúc vẫn một mình và bố tôi cũng chẳng gá nghĩa với ai… Bố tôi bị một cơn tai biến phải vào cấp cứu bệnh viện. Suốt mấy ngày ông nằm viện, cô Phúc tất tả ra vào cơm nước, thay tôi trực trông bố. Nhìn đôi mắt trũng sâu của cô dõi theo từng nhịp đập trong lồng ngực bố, tôi xót xa đến nao lòng…

Xem loan luon chi dau em chong

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh BiệtTác giả: Lê VănTôi chẳng nhớ nổi mình đã mấy lần sốt rét. Những cơn sốt cứ chực chờ, hễ lúc nào mình vất vả chống chọi với gian khổ khi đầm mình trên chốt, khi ráng sức đi vận chuyển lương thực, vũ khí là sau đó nó ập đến. Một trăm thằng ở rừng trong hoàn cảnh ấy là một trăm thằng sốt. Ấy là những ngày cuối bảy tư. Sốt sét tuồng như đã vắt kiệt sức lực của tôi và Điều. Ban đầu của một đợt sốt rét, có khi đang nằm trên chốt trong căn hầm ẩm thấp, khi là gắng sức gùi một chuyến hàng từ kho hậu cần trung đoàn về, mệt quá nghỉ lại rồi thiếp đi ít phút…ta rùng mình thấy ớn lạnh. Vậy là bắt đầu rồi. Hai tiếng sau đó, chui tịt vào căn hầm ẩm ướt và giá lạnh như nhà mồ, tủ lên người cơ man nào là chăn, là mền, là bao bố… để mà run. Ngoài kia đất trời vẫn vần xoay, đảo điên trong bom đạn ngút trời. Những cơn gió buốt lạnh như lưỡi dao vẫn mặc sức như muốn xé nát da thịt người lính. Bốn mùa, trên mình họ chỉ có hai bộ quần áo đổi thay. Người lính ở rừng không có khái niệm áo ấm, chăn bông. Trong này, tôi vẫn co quắp như một cái xác ướp khô, trong đống chăn mền của cả tiểu đội. Chẳng biết cái lạnh từ đâu đến mà nó làm tôi run giật bắn lên từng cơn, từng cơn. Lạnh từ ngoài kia thấm vào chăng? Không phải! Cửa hầm đã được ai đó treo mảnh bao bố chắn lại rồi. Trên cái sạp bằng những thanh nứa đập dập đã được lót ít cỏ khô. Tôi co lại hết cỡ rồi trong mớ vải lùng nhùng của dễ đến dăm bảy cái chăn nhàu nhĩ. Rét từ trong người toả ra chăng? Không phải! Người tôi đang nóng sôi lên như muốn bốc cháy đây này. Bên ngoài da là cái lạnh như cắt da xẻo thịt, bên trong ruột gan lại như lửa đốt. Trời ơi! Xin dừng kéo dài tình trạng này, sốt ác tính sẽ ập đến mang tôi đi về với anh tôi. Có bước chân đến vội. Cửa hầm sáng lờ nhờ khi có người vén chiếc bao bố ẩm mốc lên. Anh Đệ - y tá của đơn vị lom khom chui vào. Tôi vẫn tỉnh trong cơn sốt điên loạn, vẫn nghe rõ tiếng gắt gỏng của anh ta: - Ngồi dậy để uống thuốc và tiêm này bố. Một năm, không biết bao nhiêu

Xem loan luon chi dau em chong

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 18:53

- 2 lít thì đi

- anh em mà anh lấy tiền á , giúp em đi , cô giáo em bằng tuổi anh nhìn xinh lắm.

- 5 lít

- ôi thôi 2 lít ... 2 lít được rồi , em đưa trước 1 lít , anh đóng giả giống người lớn 1 tý , đóng đạt em trả thêm 1 lít . ok ?

- mấy giờ ?

- 8h. anh chuẩn bị đi ,khi nào đi gọi em , em cũng phải lên

- uhm té đi , tý tao gọi

vì đóng giống anh trai ruột , phải ác ôn nông thôn 1 tý ,mà chưa biết làm thế nào nên thôi cứ đi , đến đâu hay đến đó...

8h30. lúc này không khí trong lớp đang rất căng thẳng và ngột ngạt khi GV đọc điểm và phê bình những học sinh cá biệt trong lớp , số học sinh bị phê bình thì cúi mặt xuống lớp , phụ huynh thì cứ lườm con em mình từ đầu đến chân rồi lẩm bẩm.

đang căng thẳng là thế mà quả bụng mình cứ ọc ạch nên làm quả rắm xì 1 phát xung quanh cứ xì xà xì xầm , bực mình làm phát bủm....cả hội im luôn , vì phải lấy tay che mũi che mồm ko sặc chết

đợi mãi thì GV cũng gọi tên thằng em mình

- phụ huynh của em " lò thị vi sóng " có đây ko

- tôi đây... tôi đây

- tình hình thành tích học tập cũng như đạo đức của em sóng như sau

GV chưa kịp đọc thì mình đập bàn bùm bụp rồi hét to

-làm sao..... làm sao.... em tôi nó làm sao

- phụ huynh em sóng cứ bĩnh tĩnh , chỉ là đọc cho gia đình biết để quản lý con em cho tốt thôi , ko có gì nghiêm trọng lắm

em sóng học kỳ 1 học sinh yếu , hạnh kiểm yếu , vi phạm rất nhiều ko thay đổi . điển hình là trốn tiết..mất trật tự..vv..v..v

mình quay sang thằng em lườm lườm . Nó lại nháy mắt ra hiệu mình đóng đạt , thấy sướng sướng vì đóng đạt nên phải làm cho đạt thêm . Giơ tay ra vả nó kêu pép 1 phát , thằng bé đang ngơ ngơ chưa hiểu gì thì mình vả thêm 2 phát bồi thêm phát đấm vào mõm , đang hăng máu cầm quả ghế lên định phang vào đầu nó thì phụ huynh và cô giáo kéo ra kịp. Ko thì nó ăn đủ . Mặt thằng bé vẫn ngu ngu ko biết chuyện gì đang sảy ra.

Cô giáo và phụ huynh thì cứ nói . Bĩnh tĩnh cháu ơi , em nó sai thì bảo nó từ từ , ko nên đánh nó thế
..The End..

Xem loan luon chi dau em chong

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem loan luon chi dau em chong

Đọc truyện Tuyên chiến với hotboy
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 20:10

ữa rồi. – Dì Hồng tũm tỉm cười trước hành động ngây ngô của 2 đứa nhỏ trong khi mama nó đang nhìn Huy chằm chằm.
- Thì ra 2 đứa học chung, thế này thì tiện nhỉ??? Bạn bè nói chuyện vẫn tốt hơn người lạ.
- Ko có đâu mẹ ơi, tên này, àh nhầm “cậu ấy” học khác lớp ạh. Nhưng mà giữa tụi con có 1 mối wan hệ “khá thân thiết”. – Ngọc nói nhưng cũng hàm ý khiêu khích cộng thêm con mắt nhìn Huy đầy “sát khí”.
Nó ko hiểu sao trong lòng nó lại thấy vui vui khi biết dc Huy là con dì Hồng nhỉ??? mà nó vui thì vui nhưng ko hiểu sao con mắt nhìn Huy vẫn đầy sát khí??? Chẳng lẽ đằng sau cái màn sát khí đó là một ánh mắt nào khác nữa sao, thật là khó hiểu??? Ngay cả bản thân nó cũng ko giải đáp dc điều này, ngay chính nó còn ko hiểu nổi nó đang nghĩ cái gì nữa.
Trong một vài giây im lặng, nó chờ Huy lên tiếng, bỗng nhiên lúc này nó mong Huy cãi lộn với nó đi. Sao lại vẫn là cái màn băng đó chứ, sao lại ko để cho sự ấm áp làn tan chảy băng đá ra đi??? Sao lại ko là con người mà hôm wa đã làm nó cảm thấy ngượng ngùng khi vuốt tóc nó, con người mà làm cho con tim nó rung lên nhè nhẹ khi cười, con người với đôi mắt màu xanh biếc yên bình, con người đó giờ đâu rồi hay hôm wa chỉ là trò đùa vui của Huy mà thôi. Nó cảm thấy buồn khi ngay lúc này đây đôi mắt của Huy lại trở về với màu đen của đêm tối lạnh lẽo lẫn sự vô cảm.
- Xin chào bác gái và cô pé. – Huy đáp trả một câu ngắn cụt, vẫn với thái độ ban đầu. Cứ như người ko wen biết nó. Giờ đây, hai người như ở hai đầu một cây cầu, đi vụt wa nhau để sang bên kia sông, thậm chí ko thèm nhìn mặt người kia.
Nó hơi thất vọng nhưng cũng mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Huy.
- Nếu vậy thì trưa nay 4 người chúng ta cùng ở lại ăn cơm nhá.- Dì Hồng mời với sự fấn khích, hồ hởi hiện rõ trên khuôn mặt.
Khỏi nói cũng biết, tất nhiên là mama nó nhận lời ngay, hai người lớn cười nói rôm rả, dắt nhau ra sau bếp và bắt đầu trổ tài nấu nướng cho nhau xem. Giờ đây không gian chỉ còn lại nó và Huy thôi. Cậu vẫn im lặng từ khi chào nó đến giờ, im lặng và im lặn

Xem loan luon chi dau em chong

Đọc truyện Cảm Ơn Anh
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 07.03.2013 / 20:18

Cảm ơn Anh

Tác giả : picluv420

Nguồn : Zing Forum

Sẽ mãi luôn yêu em, luôn bên em, quan tâm em mỗi ngày... [chuông điện thoại]



Nguyễn Ngọc Vũ Hương, em gái nó, 17t, có vẻ ngoài xin đẹp, học giỏi, IQ 300, tính tình vui vẻ, hòa đồng, rất thương chị gái mình.

Dương Nam Phong [bạn trai cũ của nó], đẹp trai, bay bướm, cũng là con trai của 1 nhà giàu có, ko iu ai thật lòng.

[hắn] Đặng Hoàng Quân, con trai 1 tập đoàn kinh doanh đá quý, kim cương lớn nhất Châu Á. Quân là hotboy của trường

Trần Vũ Thanh Nam bạn rất thân của hắn, 2 người cùng sống chung như 2 anh em, Nam cũng là 1 công tử, đẹp trai, học giỏi, lăng nhăng nhiều em theo nhưng vẫn ko để ý đến ai...





Hum nay trời nắng đẹp, trong xanh, nó 1 tay cầm áo khoác, 1 tay kéo vali....
Thưa ba mẹ con đi ! [nó ôm ba mẹ nó nói]
Con qua đó sống mạnh khỏe và hạnh phúc con nhé ! [mẹ nó ôm nó vào lòng nhỏ nhẹ nói]
Con lớn rồi, mẹ đừng lo lắng cho con.
Thôi con đi, coi chừng trễ đấy [ba nó lên tiếng]
Thưa ba mẹ con đi. Nó mặc áo khoác vào rồi kéo vali ra xe. Em nó và nó lên xe nhưng chẵng ai nói chuyện với ai cả, không khí trở nêm im lặng, im lặng đến nghẹt thở. Hương lên tiếng phá vở bầu không khí nặng nề.
Chị....chị sang đó.. nhớ...gi..ữ..gìn sức khỏe [Hương ấp úng nói]
Ừ ! Ở nhà ngoan đừng làm ba mẹ buồn [nó lạnh lùng nói mà mắt vẫn nhìn ra cửa sổ]
Em biết rồi ! [Hương nhìn nó với đôi mắt buồn]
Tại sân bay....
Về đi, không cần tiễn nữa. [nó kéo vali vào trong mà mắt ko nhìn Hương]
Chị ơi ! Đợi em chút [ Hương chạy lại chổ nó]
Có chuyện gì [nó nhìn Hương với đôi mắt ẩn chứa nổi buồn, nổi căm ghét]
Chị có thể để em ôm chị được không? [nước mắt Hương chảy dài trên má]
Nó choàng tay qua cổ Hương, ôm Hương nó thấy lòng mình rất vui, rất ấm áp, nó mún được nói chuyện vui vẻ với H như ngày nào nhưng nó vẫn không thể vui vẻ với H. Khi nó nhìn Hương thì nó lại nhớ đến cảnh H với người đó ôm nhau trên giường, nó thấy lòng mình rất đau.... [/color] Xuồng CQ
Nó bỏ tay ra, nó cố gắng nhìn th

Xem loan luon chi dau em chong

Đọc truyện Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
Đăng bởi: Admin

Update loan luon chi dau em chong vào ngày 08.03.2013 / 11:01

không cam tâm , sau khi ba Jun qua đời trong cơn đột quỵ bà ta quyết tâm giành hết tài sản về tay mình…….Nhưng kẻ ác phải trả giá vì ngày hôm nay ông vua của thế giới ngầm sẽ trả thù mối thù tưởng như đã bị lãng quên……nhưng thực ra nó đang phát triển nhanh nhất có thể để quét sạch tội ác





Chaùp 15
_dì ơi con cảm thấy hơi bất an. Gaeul nói
_chắc tại con đa cảm thôi! Tối rồi dì cúp máy nhé! Con cố gắng ngủ đi ! mẹ guigui nói
_vâng. Con chào dì.gaeul nói

_e thật lo cho gaeul anh à! Con bé cảm thấy jun sẽ gặp nguy hiểm. Mẹ guigui nói
_anh biết nhưng mà dù sao em cũng đã cho ng` cứu Jun rồi sao! Chuyện quan trọng của chúng ta hiện tại là trả thù ….. Park Hae Di. Nếu năm đó ba không đột ngột qua đời...thì chúng ta đã không phải chờ đợi đến ngày hôm nay. Cơ
Hội lần này không thể bỏ qua đc.ba guigui nói
_Gần tới giờ rồi chúng ta đi thôi anh.Mẹ guigui nói

_Đã gần đến rồi sao? Gaeul anh sắp rời xa em rồi......Jun suy nghĩ
_là chiếc xe ấy hãy bảo vệ người tring xe cẩn thận.Một ng` đàn ông nói
_Két....két jun dừng lại.Anh mở cửa và ra ngoài anh đi bộ đến nơi đã ghi trong tờ giấy.
_Đùng ...chiếc xe của Jun đột ngột phát nổ vì chưa ra khỏi phạm vi nổ nên Jun cũng bị chấn động nhưng may mắn anh đã đc hai người đàn ông kéo ra khỏi đó nên anh chỉ bị thương ở ngoài.

_Á.......Jun anh đi đâu vậy? Đừng đi Jun.......Gaeul la thất thanh...cô vừa mơ thấy một cơn ác mộng thật khủng khiếp Jun đã rời xa cô.Rời xa mãi mãi....cô khóc khóc rất nhiều
Trong lúc đó ở bệnh viện của tổ chức ngầm ở Hàn quốc
_Cậu ta sao rồi? Một ng` hỏi
_Cơ thể bị chấn thương nhẹ....nhưng sẽ hôn mê lâu vì não bị chấn động do âm thanh của vụ nổ.Một Bs nói
_Chị à! Cậu ấy bị thương nhẹ nhưng có lẽ sẽ hôn mê trong một thời gian khá dài...một ng` rút điện thoại gọi cho mẹ guigui





_Sẽ hôn mê bao lâu? Mẹ guigui nói
_ít nhất là hai năm...nếu có kỳ tích thì se lại sẽ tỉnh lại sớm nhưng cũng có thể là hôn mê vĩnh viễn ...em xin lỗi chị e đã ko cứu cậu ấy kịp....ng` đó nói
_tôi hiểu cậ

Xem loan luon chi dau em chong

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» (XXX) quá khứ anh và em 6607 Lượt xem
» Đọc truyện Cảm Ơn Anh 4584 Lượt xem
» truyện ngắn 1s 2s 3s két !!! rầm !!! 413 Lượt xem
» Em Gái Của Tôi 11312 Lượt xem
» Truyện online ngắn : Đôi mắt của hầu gái (17+) 2471 Lượt xem
» Hai Đêm Tân Hôn 9040 Lượt xem
» Hãy cứ buồn khi có thể 444 Lượt xem
» (Truyen sex) Số phận em bị hiếp dâm 25843 Lượt xem
» Ngủ với sếp già lại bị mất việc 697 Lượt xem
» Người Đầu Tiên 15215 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline