GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay hoat hinhhentai

hoat hinhhentai

cập nhật hoat hinhhentai , đọc truyện hoat hinhhentai , xem hoat hinhhentai , truyện hoat hinhhentai , đọc hoat hinhhentai , wap hoat hinhhentai
Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem hoat hinhhentai

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:10

cửa lại cho em. Thẩm Hàn không chịu, Tử Quỳ đẩy hắn ra cửa, nói: lần này là cửa chính, lần sau là cửa sổ. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, nếu em có thêm chút thanh khiết thì anh rất muốn lấy em. Tử Quỳ cười lạnh: Em còn có mười năm, tắm rửa phong trần trên người mình, vì anh mà lại từ sắc sảo trở nên thanh khiết sao? 9. Tình yêu vốn có thể không có kết thúc nhưng chuyện đời thì có thể. Tử Quỳ gả cho Điền Dương, rửa sạch phong trần. Một năm sau, trong hôn lễ của Tử Hạm, Tử Quỳ lặng lẽ đứng bên cạnh Điền Dương, trên mặt không chút cảm xúc, đứa bé trong lòng yên tĩnh như thiên sứ. Tử Hạm khoác tay Thẩm Hàn, áo cưới tinh khôi, thanh khiết như chính người cô vậy. Tử Quỳ mỉm cười, không hề bất ngờ. Một năm trước, ngay cái đêm cô đẩy Thẩm Hàn ra cửa, từ Điền Dương, cô đã biết bạn trai mà Tử Hạm quen tên là Thẩm Hàn. Tử Hạm có tên khác là Thiên Lam. Lúc học đại học, cô đổi tên, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Tử Quỳ nữa. Cô không muốn làm một yêu tinh trong bóng đêm, cô muốn sống đàng hoàng sôi nổi dưới ánh mặt trời, cho nên cô lấy tên Thiên Lam! Một Thiên Lam thanh khiết, một Thẩm Hàn thích thanh khiết, xứng đôi biết bao? Từng vì hai người họ mà Tử Quỳ đến với Cổ Niên, bây giờ cô vẫn có thể đến với Điền Dương, bởi vì cô yêu Thẩm Hàn, cũng yêu Thiên Lam. Hơn nữa Thẩm Hàn vẫn chưa bao giờ gạt cô, hắn yêu cô, cho nên mới yêu một Thiên lam có dung mạo tương tự cô, nhưng lại thanh khiết hơn cô. Thiên Lam nói nhỏ với Thẩm Hàn: đó là chị gái của em, anh không cần phải chào, đó là một người vô liêm sỉ, mới kết hôn với Điền Dương có sáu tháng mà đã sinh con, chắc chắn là của cái tên đã đá chị ta... Tim Thẩm Hàn bỗng vỡ tan. Hắn nhìn Tử Quỳ lặng lẽ, lại nhìn đứa bé như thiên sứ trên tay cô. Thì ra, tình yêu và hạnh phúc, không phải chưa từng đến. Chỉ có điều, hoa nở một độ đã bị phụ bạc. Tử Quỳ nhìn Thẩm Hàn thề hẹn với Thiên Lam, nhìn đứa bé trên tay mình, khẽ mỉm cười, rơi lệ. Tình đã kết thúc. Nhưng mà, yêu vẫn còn đó, chỉ có điều đã quên phải kiên trì, cũng quên đường quay lại...

Xem hoat hinhhentai

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem hoat hinhhentai

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem hoat hinhhentai

Không chỉ đơn thuần là tình yêu
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:23

Nàng không yêu chàng. Bởi vì xuất thân bần hàn, bởi vì cần trả nợ, mà nàng lấy chàng.Khi ấy, nàng đã đem mình đi bán được ba vạn đồng (tương đương 60 triệu VNĐ ): một vạn trả tiền chữa bệnh cho cha, một vạn đồng nuôi em trai ăn học, còn một vạn nữa, trả những món nợ của gia đình. Chàng khi ấy, là người có tiền ở trong làng, vợ đã chết, có một cô con gái, chàng lớn hơn nàng 20 tuổi. Chàng có tiền, làm nghề buôn bán ở làng quê, muốn đi bước ... nữa, tái hôn với một người vợ kế hiền dịu, xinh đẹp, nàng rất phù hợp. Đêm tân hôn, nàng khóc ròng suốt đêm. Chàng cũng biết nàng ngại ngần với mình, mọi việc đều rất cẩn trọng, và dỗ nàng như dỗ dành trẻ con. Khi ấy, nàng giúp chàng mở cửa hàng, hàng ngày báo cáo sổ sách với chàng, khoản nào cũng tính toán rõ ràng.Chàng nói: Giữa vợ chồng, thật ra không cần rõ ràng, rạch ròi như thế. Câu nói ấy, khiến cho nàng cảm thấy ấm áp trong lòng bởi vì khi đi qua nhà hàng xóm, có người nói với chàng, cần chú ý đến vợ của mình, vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, không nên để cho nàng quản lý tiền nong, nếu không sau khi đã thả chim câu ra, thì hối hận không kịp. Lúc mới đầu, nàng thật sự không biết chàng có bao nhiêu tiền. Mỗi khi đi gửi tiền vào ngân hàng trở về, chàng đều để biên lai vào trong ngăn kéo cuối cùng, sau đó khóa lại. Động tác ấy làm đau lòng nàng vô cùng, nàng chỉ sống lẳng lặng âm thầm, trong lòng chỉ toàn nhớ đến người yêu thuở tóc còn để chỏm. Nàng nghĩ, chẳng qua nàng chỉ đền ơn đáp nghĩa mà thôi. Một ngày vào mấy tháng sau, chàng đột nhiên trao chìa khóa cho nàng, rồi nói với nàng: Trong này là tiền tiết kiệm của chúng ta, mười vạn đồng, mật mã là ngày sinh của em.Nàng ngây người ra, cảm thấy nóng ran cả lòng. Nàng không phải là một người đàn bà coi trọng đồng tiền, nhưng, vì người chồng coi trọng nàng như vậy, thậm chí tất cả mọi chuyện đều không giấu giếm nàng cái gì, nàng cảm thấy mình thật sự là vợ của chàng. Từ hôm ấy trở đi, nàng bắt đầu hăng hái bán hàng, tất cả những việc mà mình có thể làm thì tuyệt đối không thuê

Xem hoat hinhhentai

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem hoat hinhhentai

Tài đánh hơi của chó
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:36

ặt mày tái dại, gục xuống đất.- Hãy bắt tôi đi, hãy trói tôi đi. Tôi đã thu tiền điện nước của mọi người trong khu phố nhiều gấp hai lần và đem đi đánh bạc hết rồi.Và tất nhiên là tất cả đổ xô vào cấu xé ông trưởng khu phố rồi trói nghiến ông ta lại. Trong lúc đó con chó hung hãn kia lại tiến về phía người đàn ông sống ở nhà số 7 và cắn gấu quần ông ta, Người đàn ông tái mét mặt, người rũ xuống như một miếng giẻ rách:- Tôi có lỗi. Thực tình tôi không phải là người xấu đâu, chỉ vì sợ gian khổ nên tôi đã sửa lại ngày sinh tháng đẻ để khỏi phải ra mặt trận - hu hu hu. Hãy bắt tôi đi!Đám đông nhốn nháo, không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. "Con chó này sao mà tài thế không biết?". Mọi người thầm nghĩ.Lái buôn Bápkin chớp mắt lia lịa, nhìn quanh một lúc rồi rút tiền ra đưa cho cảnh sát:- Ông hay mang con chó của ông đi đi. Thôi đành mất cái áo lông ấy còn hơn.Bápkin nói chưa hết câu thì con chó đã xồ đến bên cạnh và sủa ầm lên. Bápkin định bỏ chạy nhưng con chó đã đớp được vạt áo của ông ta, lôi ngược ông ta lại. Lái buôn Bápkin lắp bắp, mặt tái nhợt:- Vâng thưa ông cảnh sát, quả thật tôi là kẻ khốn kiếp, cái áo lông gấu ấy không phải là của tôi, tôi đã lấy trộm của thằng em trai. Hãy tha cho tôi với!Đám đông lại được một phen nháo nhác. Trong lúc ấy con chó tai hại kia kịp tóm thêm được hai, ba người nữa. Những người này cũng đành thú nhận những tội lỗi của mình. Người thì ăn cắp tiền, người thì đánh vợ bằng bàn là, người thì ăn của đút lót...Đến lúc này thì đám đông tản đi đâu hết chỉ còn lại người đàn ông và con chó. Bỗng nó lại sủa vang và cắn đứt gấu quần ông chủ. Ông này liền qùy thụp xuống trước mặt con chó và vừa nói vừa khóc:- Hãy cắn xé tao đi, tao là kẻ đốn mạt nhất. Mày biết không, người ta cấp cho tao 3 đồng vàng mỗi tháng để mua thức ăn cho mày, nhưng đã từ lâu rồi mỗi tháng tao chỉ mua có một đồng thôi, hai đồng vàng còn lại thì tao thủ túi và đánh bạc hết rồi.Chuyện gì xảy ra sau đó thì tôi không được rõ. Tốt nhất là nên tránh xa những điều tội lỗi.

Xem hoat hinhhentai

Hai Thằng Bạn…
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 18:46

chung - “những tương lai nhỏ” của mình! Tương lai ở trong thì hiện tại chứ chẳng ai tin đâu vào cái tương lai viễn vông trong khi cuộc sống mỗi thân phận con người bình đẳng không thèm quan tâm, chăm sóc đến…Gia đình là gốc rễ của xã hội! Nhìn vào cuộc sống của biết bao gia đình có những con cái hư hỏng nguyên nhân từ đâu? Nam - Nữ bình đẳng, bình quyền nhưng chức phận gia đình, xã hội, giống loài  đã có khác nhau, vai trò khác nhau có vậy mới duy trì, phát triển nòi giống, dòng tộc, xã hội. Sự bình đẳng, bình quyền là cần thiết, quyền cơ bản để có tư do, xây dựng hạnh phúc cho nhau. Mỗi người tự cho mình là “chủ tể” hoặc nô lệ của nhau hoặc coi nhau như chủ-tớ; quyền tối cao, bất khả xâm phạm; không “thuận vợ, thuận chồng…” thì làm sao “tát biển Đông”!  Gia đình sẽ tự đổ vỡ; con cái hư hỏng; nhà, nước nát tan. Tất nhiên, trong cuộc sống gia đình không thể thiếu nền tảng đạo lý. Có đạo lý thì mới xây dựng cuộc sống gia đình “có đạo” chứ không phải” vô đạo”! Cái thời “đấu tố” xưa kia nghe thì đã rợn vậy mà…ngườì ta cũng có thể làm được! Một con người đã sống “vô đạo” với gia đình thì làm sao “có đạo” đối với xã hội, và ngược lại. “Tu thân, tề gia…” xưa kia là “đạo” của ngườì quân tử cũng là “đạo “của người trị nước nay có lẽ không cần!? Nếu người cai trị “vô đạo” thì xã hội sẽ ra sao? Nhìn quyền dân - có hay không - đối với người lãnh đạo đất nước ta hẳn thấy đất nước như thế nào; nhìn cuộc sống tha hóa, vong bản; vị kỷ, tư lợi, đi ngược lại “quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc” của những kẻ cai trị đất nước ta hẳn thấy cuộc sống nhân dân xã hội ra sao; nhìn từ cuộc sống gia đình ta có thể biết cuộc sống xã hội…(!). Xây dựng xã hội từ cuộc sống mỗi gia đình! Dù chật vật với cuộc sống, bằng đồng tiền mồ hôi, cả hai đứa bây giờ dù sao cũng có những niềm vui! Giàu có thì không, còn nhiều thiếu thốn nhưng “những tương lai nhỏ” cũng đã nở thành những đóa hoa đời! - Đó là của cải vô giá! Sống có đạo lý, sống có nhân nghĩa, sống có “đạo nhân”, sống hữu ích… “đóa hoa đời “s

Xem hoat hinhhentai

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem hoat hinhhentai

Yêu !!!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinhhentai vào ngày 07.03.2013 / 19:02

Yêu



Hôm đó, như mọi ngày, Hân đạp xe lang thang qua các con hẻm sau giờ ra về.Trời đẹp đến lạ lùng, ko hề mưa một giọt, và nắng ko gắt chút nào, và cứ thong thả đạp xe đinhư vậy cho đến khi nhìnthấy một cảnh ko nên thấy: Bạn trai cũ của nó-Tuấn- đang đi một chiếc SH phóng qua, ngồi sau lưng là một con nhỏ tóc nhuộm vàng choé đang hí hửng ôm Tuấn.
Thiệt là chướng mắt !!
Thật ra, nó đã ko còn nhớ nhung Tuấn nữa, nhưng mỗi lần nhắc lại timnó lại nhói đau lên.Nó bùn,bùn hoài cho tới khi...Rầm!!!.Có tiếng va chạm khá lớn, và may saongười nó ko bị thương gì cả, tập vở bị rớt ra khỏi cặp. Cũng may là cái xe ko sao, nhưng nó lồm cồm ngồi dậy và mắng cáitên đã tông nó:
- Mắt mũi để đâu vậy hả????. Đi xe mà đầu cứ lắc quầy quậy là sao???.
Tên đó cũng mắng nó. Nó ngước cái đầu lên nhìn mặt tên đó(chiều cao khiêm tốn).
Trước mặt nó là một Kool boy chính hiệu đang chống nạnh nhìn chằm chằm nó. Trong vài giây,cái máu mê zai đẹp của nó nổi lên 1 tí (các bác thông cảm, con gái thời nay vậy đấy). Nhưng,nó kịp trấn tĩnh lại và nhìn thấy cái phù hiệu trường Nguyễn Thái Bình, lớp 11B1,cùng với cái tên: Chí Tâm. Tên đó cũng nhìn cái phù hiệu của nó và cười khẩy:
- Cũng là Nguyễn Thái Bình à?.
- Thì sao chứ?. Đàn em mà dám mắng đàn anh à?.
- Này!Ai đàn em gì với ông?.
- Thì đây! Hắn chỉ vào cáiphù hiệu mã số của nó vànói: Ngọc Hân,lớp 10A5 trường Nguyễn Thái Bình à?.
Hân tính cãi lại thì chợt nhớ mama đang mong nó về trông nhà để mama đi ăn đám cưới. Nó xụ mặt xuống méo xẹo. Tên Tâmđó thấy lạ nên hỏi: Sao vậy? Nãy to mồm lắm mà?.
Nó im lặng cúi xuống nhặttập vở.Tên đó cũng cúi theo phụ, nhưng nó đã giật cuốn tập lại và la: -Không cần đàn anh giúp!Mắc công mỏi lưng! Để tui tự làm!. Tâm khẽ cười,anhngồi chống cằm nhìn Hân. Chợt, Hiếu-bạn của Tâm réo anh: - Tâm!Lẹ đi! Ko tụi nó về hết giờ!.
Tâm chạy lại thằng bạn và nói: - Mày đi trước đi! Tao chạy theo liền!. Hiếu rú ga chạy đi ,rồi Tâm quay lại thì Hân đã leo lênxe và đạp đi mất. Anh liền chạy tới chiếc nou

Xem hoat hinhhentai

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Truyện tình yêu về teen - truyện online cực hay 3751 Lượt xem
» Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt 1401 Lượt xem
» Không phải là anh, em vẫn đang yêu đấy thôi! 686 Lượt xem
» Câu chuyện tiếng chuông gọi hồn ma hay 988 Lượt xem
» Truyện ngắn : xin lỗi anh chỉ là thằng nhà nghèo 985 Lượt xem
» Hóa thân 1345 Lượt xem
» Cái chết như đôi giầy cói 299 Lượt xem
» Thích một ai đó thật tuyệt! 605 Lượt xem
» Xuất Ngoại 3295 Lượt xem
» Cô Gái Đồ Long - Kim Dung - Chương 4 3485 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline