GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay hoat hinh bubuchacha

hoat hinh bubuchacha

cập nhật hoat hinh bubuchacha , đọc truyện hoat hinh bubuchacha , xem hoat hinh bubuchacha , truyện hoat hinh bubuchacha , đọc hoat hinh bubuchacha , wap hoat hinh bubuchacha
Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem hoat hinh bubuchacha

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:10

cửa lại cho em. Thẩm Hàn không chịu, Tử Quỳ đẩy hắn ra cửa, nói: lần này là cửa chính, lần sau là cửa sổ. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, nếu em có thêm chút thanh khiết thì anh rất muốn lấy em. Tử Quỳ cười lạnh: Em còn có mười năm, tắm rửa phong trần trên người mình, vì anh mà lại từ sắc sảo trở nên thanh khiết sao? 9. Tình yêu vốn có thể không có kết thúc nhưng chuyện đời thì có thể. Tử Quỳ gả cho Điền Dương, rửa sạch phong trần. Một năm sau, trong hôn lễ của Tử Hạm, Tử Quỳ lặng lẽ đứng bên cạnh Điền Dương, trên mặt không chút cảm xúc, đứa bé trong lòng yên tĩnh như thiên sứ. Tử Hạm khoác tay Thẩm Hàn, áo cưới tinh khôi, thanh khiết như chính người cô vậy. Tử Quỳ mỉm cười, không hề bất ngờ. Một năm trước, ngay cái đêm cô đẩy Thẩm Hàn ra cửa, từ Điền Dương, cô đã biết bạn trai mà Tử Hạm quen tên là Thẩm Hàn. Tử Hạm có tên khác là Thiên Lam. Lúc học đại học, cô đổi tên, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Tử Quỳ nữa. Cô không muốn làm một yêu tinh trong bóng đêm, cô muốn sống đàng hoàng sôi nổi dưới ánh mặt trời, cho nên cô lấy tên Thiên Lam! Một Thiên Lam thanh khiết, một Thẩm Hàn thích thanh khiết, xứng đôi biết bao? Từng vì hai người họ mà Tử Quỳ đến với Cổ Niên, bây giờ cô vẫn có thể đến với Điền Dương, bởi vì cô yêu Thẩm Hàn, cũng yêu Thiên Lam. Hơn nữa Thẩm Hàn vẫn chưa bao giờ gạt cô, hắn yêu cô, cho nên mới yêu một Thiên lam có dung mạo tương tự cô, nhưng lại thanh khiết hơn cô. Thiên Lam nói nhỏ với Thẩm Hàn: đó là chị gái của em, anh không cần phải chào, đó là một người vô liêm sỉ, mới kết hôn với Điền Dương có sáu tháng mà đã sinh con, chắc chắn là của cái tên đã đá chị ta... Tim Thẩm Hàn bỗng vỡ tan. Hắn nhìn Tử Quỳ lặng lẽ, lại nhìn đứa bé như thiên sứ trên tay cô. Thì ra, tình yêu và hạnh phúc, không phải chưa từng đến. Chỉ có điều, hoa nở một độ đã bị phụ bạc. Tử Quỳ nhìn Thẩm Hàn thề hẹn với Thiên Lam, nhìn đứa bé trên tay mình, khẽ mỉm cười, rơi lệ. Tình đã kết thúc. Nhưng mà, yêu vẫn còn đó, chỉ có điều đã quên phải kiên trì, cũng quên đường quay lại...

Xem hoat hinh bubuchacha

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem hoat hinh bubuchacha

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:17

ata%2F66b%2Fd8%2Fc56b680b6e18aeec57a775eb63c.jpg&ql=90&si=5f305&cr=tp][Download][/url]Và hôm nay, cũng may là thứ bảy, cuối tuần đã đến. Tôi vội vàng lái xe, chạy thẳng đến nhà Hạ Anh. Cửa khóa, tôi gọi mãi nhưng chẳng thấy một tiếng nào trả lời. Bỗng cửa khẽ mở, tôi mừng thầm, định gọi tên cô ấy thì một người phụ nữ lạ mặt trong nhà bước ra chào tôi: -Cậu là ai? -Dạ cháu là Thanh Phương, bạn của Hạ Anh. Cho cháu hỏi có Hạ Anh ở nhà không ạ? -Cô ấy đã chuyển nhà đi hơn một tuần nay rồi, cậu không biết sao? -Dạ...Tôi sững người, dòng máu nóng di chuyển lên khiến mặt tôi đỏ ửng hơn bao giờ hết. Yên lặng. Như chợt nhớ ra điều gì, người phụ nữ ấy bảo tôi đứng đợi ở ngoài. Sau một lúc lâu, người phụ nữ đưa cho tôi bức thư bao màu xanh bạc dán kĩ cùng chiếc chuông gió cùng màu. Tôi run run, từng dòng chữ đẹp đẽ mà Hạ Anh để lại cho tôi lại hiện rõ mồn một trước mắt: Anh à. Em biết mình có lỗi, vì đã tự tiện bỏ đi một cách đường đột như thế!. Thế nhưng, nếu như em mãi ở lại đây, với anh, như thế này, chỉ khiến em đau khổ them mà thôi. Anh có biết vì sao em lại thích ăn kem sô-cô-la, vì sao lại thích xem phim kinh dị, vì sao lại thích chụp ảnh...Bởi vì...tất cả...đều là những thói quen chung của em và chị em...chị Phong Linh. Trước khi căn bệnh ung thư quái ác đó làm chị ấy ra đi mãi mãi chỉ sau một tuần du học sang Anh, chị ấy đã nhờ em...đưa chiếc chuông gió này cho anh, như một lời cảm ơn và xin lỗi...vì chị ấy đã định giấu anh vĩnh viễn. Em luôn tự nhủ long mình rằng không được yêu anh, vậy mà trái tim em đã thuộc về anh từ lúc nào...Em biết, mình chỉ là người thay thế. Em biết, anh vẫn còn yêu chị ấy, vì mỗi khi nhìn em, mắt anh đều hướng về chị ấy...Những thói quen hẹn hò, những lời nói ngọt ngào ấy...Anh đều chỉ dành riêng cho chị ấy...Anh à, em không thể tiếp tục yêu anh them được nữa, vì anh thực sự chưa bao giờ yêu em... Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em.

Xem hoat hinh bubuchacha

Không chỉ đơn thuần là tình yêu
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:23

, nàng không hề để ý tới. Mà trước sau, chàng đều thật lòng đối xử với nàng, mua cặp tóc, mua váy mới xuất hiện trên thị trường, thậm chí mua cả băng vệ sinh cho nàng. Từng việc làm nhỏ nhoi một, nàng dần dần mềm lòng, cuộc sống cơm áo gạo tiền, sinh hoạt vợ chồng, từ lâu đã mang màu sắc của tình yêu. Hình như có ai đó đã nói rằng: Trái tim xúc động đầu tiên có thể là dung nhan, nhưng tổ ấm cuối cùng, lại bởi vì khói lửa và hơi thở của cuộc sống thường ngày. Sau khi kết hôn được một năm rưỡi, nàng mang thai, nôn mửa rất ghê. Chàng cuống cả lên, suốt ngày ở bên cạnh nàng, nàng nôn mửa, chàng bèn dọn, có lúc nôn vào nửa đêm. Chàng thức dậy dọn dẹp xong, luộc trứng gà bắt nàng ăn hết, bởi vì chàng lo sợ nàng kiệt sức. Khi sinh con, mẹ vợ sang. Trước kia, mẹ vẫn cho nàng không hạnh phúc, nhưng khi chứng kiến cảnh sinh nở, mẹ nàng nói: Con ơi! Con lấy đúng người đấy!.Trong những người chồng ngồi chờ ngoài phòng sản, chỉ có một mình chàng bước chân tới hỏi hộ lý: Vợ tôi thế nào?. Còn những người chồng khác đều hỏi: Sinh con trai hay con gái?. Ngay câu hỏi khác mọi người của chàng, đã khiến cho nàng cảm kích vô cùng. Trong lòng chàng, nàng quan trọng hơn con rất nhiều. Khi biết nàng an toàn khỏe khoắn, chàng mới hỏi: - Con cũng khỏe chứ? Con trai hay con gái? Nàng biết chàng đã có con gái rồi, thật ra muốn có một đứa con trai. Nhưng, sau khi nghe thấy sinh con gái, chàng ráng nói cứng: Con gái, hay quá! Con gái cưng của mẹ, đến khi mình già, sẽ có người sớm tối bên cạnh hầu hạ mình! Em thử nghĩ xem! Tôi lớn hơn mình hai mươi tuổi, sớm muộn sẽ có một ngày, tôi ra đi trước, cho nên con gái vẫn tốt hơn chứ!. Nàng ôm chàng vào lòng, chỉ kêu một câu: Ông xã!. Nếu như trước kia, nàng vẫn có suy nghĩ khác, vẫn muốn cùng với người yêu thời thơ ấu chạy trốn đến một nơi khác. Thế mà bây giờ, trong lòng nàng chỉ có một người đàn ông này. ♥Trên đời này, có một tình cảm đẹp nhất, vượt lên trên tình cảm nam nữ, không chỉ đơn thuần là tình yêu, mà trong đó còn có ân, có tình, có nghĩa!♥

Xem hoat hinh bubuchacha

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem hoat hinh bubuchacha

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem hoat hinh bubuchacha

Yêu !!!
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 19:02

!.Nhưng sao em lại ra đây?
_Có 1 chuyện em mún nói cho anh biết...
_Chuyện gì?...
_Em yêu anh!





_Anh ko nghe rõ,nói lại đi!
_EM YÊU ANH!NGUYỄN CHÍ TÂM,EM YÊU ANH!!!
_Hả?Gì?Anh ko nghe đc.
_Hứ!Không thèm nói nữa.
Hân giận dỗi quay đi.Chợt,Tâm ôm chầm lấy nó và bảo:
_Anh yêu pé!Ngọc Hân à!I Love you!
Tâm cúi xuống,cạ mũi mình vào mũi của Hân.Hânmỉm cười và rồi...họ kiss nhau...giữa trời mưa...
Trong khi đó,ở nhà Thanh,trừ Tuấn ra-cả bọn đang dán chặt mắt vào cái bản tin thời sự.Tuấn đi từ trong bếp ra,thấy lạ nên hỏi:
_Này!Sao bữa nay,tụi màyham coi thời sự dzậy?
_Suỵt!!!
...Cả bọn cùng ra hiệu cho Tuấn im lặng.Thấy lạ,Tuấn chen mắt vào coi.Trên tivi đang chiếu cảnh Hân và Tâm kiss nhau.Ai cũng mỉm cười đắc ý và thầm chúc cho họ hạnh phúc...
Sau khi kiss nhau xong,Tâm và Hân nắm taynhau cười vui vẻ.Chị của Tâm ở đâu tự dưng đi tới:
_Đây rồi!Tìm mệt thật đấy!
_Chị!
_Mày có biết là mày đã làm chị lo lắm ko hả?
_Em xin lỗi.
_Bỏ cả chuyến bay vì màyđấy!
Tâm nhìn đồng hồ và nói:
_Còn 2 tiếng nữa chắc kịp!
_Vậy anh mau đi đi
Hân hối Tâm
_Đây là...
_À quên chưa giới thiệu,đây là bạn gài của em :Ngọc Hân.Đây là chị Lan-chị hai của anh...
_Chào chị...
_Ừm...Thôi đi nào!
Cả ba ng' chạy tới sân bay....
Lát sau,khi đang ở cổng vào máy bay.Chị của Tâm nói:
_Ráng tự lo cho mình đó!
_Em biết mà!
Hân vẫn cứ im lặng.Nó nghĩ Tâm sắp xa nó rồi.Nhưng...
_Chị đi đây!Chào hai đứa nhé!
Chị Lan đi vô trước sự ngạc nhiên của Hân.Tâm quàng vai Hân đi về.Hân ngạc nhiên:
_Ủa???Ko phải là anh đi sao?
_Hửh???Anh đi làm gì?
_Zậy sao con Thanh nó...
_Sao?
_Thiệt tức điên với con này mà!
_Thui nè!Dù gì cũng nhờ nó mà em mới nói hết cho anh biết mà!
_Ừ thì...
_Thoy!Đi ăn nào pé iu củaanh!
_Ừa...
Tâm nắm tay nó dắt đi.Họ vừa đi vừa cười vui vẻ.Mặc cho quần áo ướt nhẹp....
.......Và nàng lọ lem sống hạnh phúc bên hoàng tử của mình mãi mãi........
:::::::::::::::::::::::The End:::::::::::::::::::::

Xem hoat hinh bubuchacha

Đọc truyện Cánh Đồng Bồ Công Anh
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 07.03.2013 / 19:55

CÁNH ĐỒNG BỒ CÔNG ANH
Cánh đồng Bồ công Anh là 1 câu chuyện cảm động về tình yêu lứa tuổi teen. Người đọc truyện này sẽ có những cảm xúc ,cảm giác về 1 tình yêu đẹp,lãng mạn đầy thú vị...nhưng đọc xong hoàn toàn xót thương và tiếc nuối ...
Chương 1 : cô bạn mới
Tanpopo ơi , dậy đi ... trễ giờ khai giảng rồi-tiếng cô giúp việc lanh lảnh gọi nó khi đồng hồ đã điểm 7h
Nó choàng tỉnh dậy , rồi chậm rãi làm vệ sinh cá nhân , thay đồng phục đi học , rồi xuống nhà ăn sáng cùng ba nó . Tính nó vậy , bất cứ việc gì dù gấp gáp đến mấy nó vẫn cứ chậm rãi mà làm , giống hệt mẹ nó ...
Ba nó ngồi đối diện với nó , tay cầm tờ báo , mắt không rời khỏi tờ báo , chỉ nhắc nó nhỏ nhẹ nhưng nghe sao lạnh lùng và nghiêm khắc vì giọng nói trầm của ông . " Trễ giờ rồi đó , ăn nhanh đi "
Đồng hồ bây giờ đã điểm 8h , nhưng nó vẫn ngoan cố cãi lại " còn sớm mà ba , cứ từ từ "
Lần này ông bỏ tờ báo xuống , mắt nhìn nó trân trân , nhìn 1 mà như thấy 2 , vì nó quá giống với mẹ nó . Từ đôi mắt , cái mũi , cái miệng và cả cái tính bình chân như vại của mẹ nó , cái tính đó đã làm ông khổ sở biết bao trong khoảng thời gian hẹn hò với mẹ nó , và còn cả sở thích là thích cây cỏ mà nhất là loài hoa bồ công anh . Chợt ông nghiêm mặt lại và nói " giờ con muốn gì ? "
Nó toát mồ hôi , quơ đại vài cái bánh và chạy biến đi
Binh thường ông là 1 người cha vui tính , đôi lúc ông rất giống trẻ con . Nhưng khi nổi giận rồi thì chết , khó ai ngăn cản được ông
Nói về Lâm , 8h38' vẫn bắt gặp cô đang trên đường đến trường , trong khi quãng đường từ nhà cô đến trường chỉ mất 15' đi bộ bình thường . Đang đi , bỗng nhiên 1 chiếc xe ở đâu lao tới cực nhanh , và: Xịt... " nước bùn dơ bắn tứ tung lên người cô , chiếc xe vẫn cứ lao đi , cô chỉ kịp nhìn thấy bộ đồng phục giống với đồng phục trường cô và đằng sau chiếc xe có dán chữ windy nho nhỏ . Mặt cô đỏ lên kinh khủng , và cô nói lầm bầm trong miệng " windy hả , được rồi ..... phen này chết với ta nha windy "
Nhìn lại đồng hồ , cô trợn đôi mắt to tròn lên sau

Xem hoat hinh bubuchacha

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update hoat hinh bubuchacha vào ngày 09.03.2013 / 14:46

Hồi 1
Khí thiêng kết tụ sanh khỉ đá
Tâm thành tu niệm đạo nhân gian
Cứ theo truyền thuyết Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó là vua Thiên Hoàng , Địa Hoàng và Nhơn Hoàng, gọi là Tam Hoàng. Rồi đến vua Phục Hi, Thần Nông , Huỳnh , Nghiêu và Thuấn gọi là Ngũ Đế.

Thuở ấy, Trung quốc chia làm bốn châu : Đông Thắng Thần châu , Tây Ngưu Hạ châu, Nam Thiện Bộ châu , Bắc Cư Lư châu.

Đặc biệt là nơi ven biển lại có một nước tên Ngao Lai. Trong nước ấy có một hòn núi gọi là Hoa Quả Sơn (Núi có nhiều thứ hoa quả lạ) đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất. Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn , bề cao ba mươi sáu thước năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có tám hang thông ra rừng rậm!

Thật là một tảng đá dị thường, "Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa" mà loài người không ai có thể tưởng tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che khuất , hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một viên trứng đá.

Trong lâu năm, trứng ấy tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá , giống tạc hình người, đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.

Khỉ đá đi đứng khắp vùng, cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Đẩu.

Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ , sai thiên thần đến hỏi :

- Vì cớ gì lúc nầy nơi trần gian lại có hào quang chói sáng ?

Thiên thần không ai biết.

Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.

Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo :

- Tâu Thiên Hoàng ! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá !

Ngọc hoàng ngạc nhiên nói :

- Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường ?

Hai thần tâu :

- Nơi Đông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ , đ

Xem hoat hinh bubuchacha

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Phía bên cửa sổ nhà đối diện 2789 Lượt xem
» Viết cho con mùa thi Đại học 653 Lượt xem
» Sự tích hoa hồng bạch 605 Lượt xem
» (Tuyệt Phẩm) Truyện sex Chồng đi công tác - Chap cuối 8509 Lượt xem
» Phận Gái Hèn 8123 Lượt xem
» Ê HOTBOY........... 2249 Lượt xem
» (Truyen loan luan) Thân Thể Người Mẹ 21411 Lượt xem
» Chuyện tình đa thế hệ - dành cho 18 8393 Lượt xem
» (Siêu Phẩm 18+) Vợ tôi và con chó 5068 Lượt xem
» Anh Rể Tôi 25201 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline