GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

cập nhật hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat , đọc truyện hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat , xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat , truyện hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat , đọc hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat , wap hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Nếu anh làm tổn thương em
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:18

Tôi trút một hơi thở nhẹ nhàng. Bởi vì anh ấy chẳng bao giờ cố tình làm như vậy, chẳng bao giờ cô ý để lại trên tôi một vết sẹo nào... Nên xem như... sự vô tình là không có... - Không, anh chẳng làm gì em cả... Nhưng mà... anh nôn ói đầy nhà đó... Em phải dọn dẹp... Em mệt... Em ghét anh... Tức anh... Tôi mắng yêu anh như vậy, để mọi chuyện qua đi như thế. Những lúc tỉnh táo, anh rất đỗi ngọt ngào. Nhưng chẳng hiểu sao.... Thời gian này... tỉnh táo... chẳng được là bao... Ngày nào anh cũng say. Có vài hôm, anh dắt bạn về nhà, đập đá tới mấy bữa. Những lúc như thế, tôi lủi thủi ở phòng trong, chẳng dám làm phiền... Anh cứ chơi bời liên miên, nhiều khi tôi cũng tủi thân, bất lực. Nhưng thực trong thâm tâm, tôi biết, anh ấy rất yêu mình. Anh ấy yêu tôi hơn mọi thứ trên đời... Bởi... Mọi thứ trên đời chính là thứ đã chứng minh điều đó... Phải tin anh... vẫn còn... rất yêu mình... Hơn nữa, tôi không thể nào ngăn cản anh. Tôi chấp nhận người yêu mình vì tôi yêu anh ấy. Tôi sẽ yêu cả thói hư tật xấu, cả việc anh ấy làm tôi buồn. Bạn đã từng yêu ai đến độ, giấu cả nỗi khổ của mình, cất đi nỗi đau của mình, chỉ cần người ấy không nhìn thấy, hạnh phúc vẫn còn đây.... Tôi yêu mọi thứ là anh ấy, thuộc về anh ấy. Ngốc như vậy. Chỉ cần như vậy. .............................. Cha mẹ anh ấy đều phản đối chuyện chúng tôi quen biết nhau, chứ đừng nói tới yêu đương hò hẹn, hay sống chung thì càng quá kinh khủng với họ. Người ta vẫn bảo rằng, con gái làm trong quán bar, vốn dĩ là những đứa chả ra gì. Tôi đã có một thời gian khá dài chả ra gì như thế, hơn nữa... lại từ rất sớm. Mười bảy, mười tám tuổi tôi đã đi làm thêm vào những buổi tối tại các vũ trường. Công việc chủ yếu là tiếp thị rượu bia hay thuốc lá. Những PG như chúng tôi phải mặc váy ngắn, đi tất lưới và áo hở càng nhiều ngực càng tốt. Mấy gã đàn ông đến vũ trường dù tốt thế nào cũng vẫn sẽ xem thường người như chúng tôi. Bọn chúng đôi khi cợt nhả, cười đùa. Lắm lúc sờ soạng lung tung. Đôi khi còn ngang nhiên chọc phá, cắn v

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Kiếp sau anh sẽ cưới em (Bạn nên đọc câu chuyện này)
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:19

ì với cậu nhưng tôi không độc ác như cậu nên mới mở lại số điện thoại này để nói cậu biết đừng phiền Tiểu Khả. Chào cậu - Đinh Vĩ! Tôi...... Tiếng gác máy khô khốc. Đinh Vĩ nói đúng. Tôi là thằng đàn ông vừa xấu vừa ác độc. Nếu Tiểu Khả không gặp tôi hoặc dã tôi không lôi em trở lại sau ba năm cách biệt có phải tốt hơn không. Cũng may là Đinh Vĩ không đấm vỡ sọ tôi, không moi tim gan tôi ra xem, không giải quyết rắc rối này theo cách của một thằng đàn ông; chứ nếu không tôi đã chết tươi rồi. Mà nếu như Đinh Vĩ có dùng nắm đấm để gải quyết thì có lẽ tôi cũng chấp nhận bởi lẽ đàn ông xấu cuối cùng cũng phải lộ diện. Nhiều năm sau đó, dù con gái tôi cũng đã mười tuổi tròn, dù tôi cũng đã có lại một gia đình như cũ (dù có sứt mẻ) thì tôi vẫn không sao hiểu được tại sao Đinh Vĩ lại tìm được đến chỗ tôi và Tiểu Khả, Đinh Vĩ vội vàng đưa em đi đâu? Thật mơ hồ. Có khi nào vợ tôi cũng biết chuyện này hay chính cô ấy là người đạo diễn đọan hạ màn này? Khó hiểu..... Tôi nghe được một vài lời đồn: có người nói Tiểu khả giờ đang sống rất tốt, được chăm sóc rất chu đáo. Cuộc sống của em dần trờ lại bình thường – có lẽ là hạnh phúc (đương nhiên đối với một bệnh nhân như em), cũng có người nói Tiểu Khả đã chết. Em bệnh bẩm sinh thế nên việc ra đi của em là điều tất yếu. Mưa..... Hôm nay gió quá lớn, tôi ngồi trong nhà, ấm cúng bên cô vợ hiền và đứa con gái nhỏ nhưng vẫn còn thấy lạnh. Trời rét câm. Mưa xối xả trút xuống mái nhà vang tiếng rất lớn tựa hồ như tiếng kêu bi thống của ai đó ai óan giữa đêm tịch liêu. Mưa hôm nay nặng hạt và lớn như trận mưa năm đó. Chỉ có điều khác là trận mưa này không có cô gái mình ướt sũng đứng trước nhà tôi, miệng run cầm cập em đến tìm anh Hạo như năm nào. Tiểu Khả không phải là người của thế giới này. Em là tiên nữ, là ma nữ, là thiên thần, là ác quỷ.....nói chung là cái gì đó ở thế giới khác. Thế giới này không thuộc về em. Em phải đến nơi thuộc về em. Tiểu Khả, nếu em là mưa đi tìm mẹ thì ai sẽ là gió thổi mãi để mang em đi? Có phải tôi không?

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:27

khi thấy Thanh Sang nhìn Ngọc Như bằng nét mặt nghiêm nghị, sau khi trò chuyện xã giao xong Ngọc Như bắt đầu kế hoạch:
- Em có thể mời Anh Sang nhảy một bản nhạc chứ.
Đức Trí lanh miệng:
- Phải đó. Người quen không hà. Hai người mở màng đi.
Nuốt vội ngụm rượu trong miệng Thanh Sang gật đầu:
- Mời em !
Trọng Ân ngơ ngác khi thằng bạn trời đánh thay đổi khó hiểu, từ nảy giờ anh nói khô cổ mà nó không đi, Ngọc Như chỉ nói một câu nó đã dại gái rồi. Ngọc Như tự tin nắm tay Sang bước ra sàn nhảy, không quên quay lại nheo mắt với Trọng Ân.
Hai tay vịn hờ eo Ngọc Như, Thanh Sang không tài nào tập trung được. Cô nhóc này muốn bài trò gì? Làm mặt lạ với mình từ nảy đến giờ mà hai tay đan lại quàng qua cổ mình thật tình tứ. Nhìn vào mọi người sẽ nói là một đôi cho xem, chịu hết nổi anh rít khẽ:
- Nhóc ! tính bài trò gì đây?
Mím môi Ngọc Như siết mạnh vòng tay. Thanh Sang nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy quyến rủ nhưng cũng rất lạnh lẽo buột miệng:
- Em muốn gì?
- Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn nhảy với anh bản nhạc này thôi?
Tưởng anh dễ bỏ qua cái nheo mắt của em khi nảy hả? Chợt anh mỉm cười tinh quái. Hai bàn tay vịn hờ trên eo Ngọc Như bắt đầu động đậy. Vuốt nhẹ bờ lưng thon thả Thanh Sang cười thật quyến rũ:
- Chúng ta đẹp đôi chứ !
- Đẹp cái đầu anh. Anh dám lợi dụng hả?
Thanh Sang không để ý, anh siết lấy cô như đôi tình nhân hạnh phúc. Ngọc Như bị anh ôm siết toàn thân cô nóng bừng lên trước sự va chạm bất ngờ, mùi nước hoa đàn ông từ người Thanh Sang thoảng qua làm cô bối rối. Ngọc Như nạt khẽ khi bị anh ôm cứng:
- Anh ôm đủ chưa?
Biết cô đang bị động, Thanh Sang thích thú nhìn gương mặt đỏ hồng. Tự dưng thấy mình hơi quá đáng nhưng không thể để thua con nhóc này được. Chân vẫn điều bước theo nhạc, một tay ôm lấy cô, tay còn lại anh vuốt nhẹ lên mái tóc dài mượt, Thanh Sang khẽ nhắm mắt úp mặt vào:
- Em không nói anh ôm hoài đó nha ?
- Thanh Sang, Tôi không giỡn đâu?
Không dám xô anh ra vì đang ở chốn đông người, Ngọc Như chỉ biết nạt khẽ và kêu t

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:32

Cặp vợ chồng thích yên tĩnhsocbay"""Sóng trải dài trên bãi biển không người...”Ngòi bút lạo xạo trên tờ giấy gấp tư, trinh trắng như chiếc khăn voan cô dâu. Anh không tài nào nghĩ được câu thơ thứ hai. Chỉ sau những nỗ lực kéo dài anh mới có thể tách ra khỏi những âm thanh của ba hay bốn cái máy đập đang làm rung chuyển cả khoảng sân; nhưng thật khó mà bắt mình nghĩ đến bãi biển không người và những bọt sóng chạy dài trong âm thanh thình thịch, thình thịch! Và cuộc nói chuyện của hai robot giúp việc đã giết chết không thương tiếc câu thơ thứ hai. Chúng la hét hết volume và câu chuyện phiếm của chúng khiến anh có ý tưởng về một cuốn tiểu thuyết không tưởng với nhân vật chính là hai người giúp việc khiêm nhường. Sau đó câu chuyện đầy mùi hành tây và những chuyện bếp núc vớ vẩn của chúng bị cắt ngang bởi bộ phim dài tập với ầm ầm tiếng súng và những giọng nói khi chói tai khi rì rầm mang khẩu âm Puerto Rico.“Sóng trải dài trên bãi biển không người… Chàng cao bồi phi trên thảo nguyên xa…”Quỉ tha ma bắt! Chẳng lẽ không có cách nào tách nhận thức khỏi những âm thanh gây nhiễu tai quái này? Và tiếp theo là những thông tin nóng hổi về mối bất hòa của hai vợ chồng trên tầng ba, về tình trạng của bà bầu hàng xóm và tình hình trên sao Hỏa: trên tầng ba những đứa trẻ chơi trò sao Hỏa, tiếng la hét inh ỏi của chúng vang rất xa. Và những ngọn sóng vẫn đang trải dài trên bãi biển không người, chẳng có hi vọng gì về sự xuất hiện của câu thơ thứ hai. Bằng một cử chỉ thể hiện sự chia tay hình tượng với nàng thơ, Felix xé vụn trang giấy gấp tư mới vừa kịp mất đi sự trong trắng nguyên sơ của mình.Anh bước ra phố. Ít ra thì ở đây cũng ồn đến mức không nghe thấy gì hết.Chỉ có những chiếc máy đập xoắn ốc, những chiếc ôtô năng lượng hạt nhân chạy ì ì và tiếng rú của những đoàn tàu lao đi trên những đường ray mono. Chiều nay anh và vợ định đi xem phim ba chiều, nhưng để có được một chỗ ở bãi xe phải đi sớm một tiếng và nhập vào đuôi đoàn xe dài rồng rắn đang ì ạch tiến về trung tâm thàn

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Phía bên cửa sổ nhà đối diện
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:40

thế thôi.Cô gái nói với âm điệu nhẹ nhàng như gió, nhưng nó buồn và kết thúc là tiếng thở dài nặng trịch. Huy thầm nghĩ, sao một người con gái trẻ và đẹp lại có những suy nghĩ bế tắc như vậy. Huy cố gắng đưa câu chuyện sang một chiều hướng khác:- Tôi rất quí con mèo, có thể thi thoảng cho tôi chơi với nó một chút được chứ?- Cũng được, khi nào tôi đi vắng tôi sẽ nhờ anh chăm nhé.- Mai cho con mèo đi hóng gió chút được không? Cô để nó ở mãi một chỗ như vậy nó sẽ buồn và tủi thân lắm đấy. - Huy khẽ mỉm cười nhìn cô gái và đưa tay vuốt ve con mèo.- Vậy ư? Tôi lại không nghĩ ra đấy. Vậy mai nhé, đi làm về, tôi sẽ cho con mèo đi chơi với anh. Vì anh đã là ân nhân của nó rồi, tôi không thể phụ lòng anh được.- Vậy nhé, giờ về nghỉ thôi, muộn rồi sương xuống lạnh đấy. Cô phải giữ gìn sức khỏe.Huy không biết vì sao mình lại đưa tay để kéo lại chiếc áo khoác ngoài cho cô gái, như thể đã thân lắm rồi, như thể mình đã là gì với cô gái. Huy hơi giật mình rút tay lại. Gãi đầu: "Mình về thôi!"Ngày hôm sau quả là một ngày đáng nhớ đối với Huy. Nhờ có con mèo làm thần hộ mệnh mà Huy được đi chơi cùng cô gái, được cùng cô gái ăn những món mà cô gái thích. Và dù còn ít nhưng Huy cũng đã nhìn thấy nụ cười xuất hiện trên môi cô. Nụ cười ấy nó khiến khuôn mặt cô gái sáng bừng lên, xinh đẹp, khiến Huy ngây ngất trong lòng.Một người con gái đã 3 năm sống một mình để tưởng nhớ người yêu, có đáng để Huy yêu không? Có chứ, cô ấy đích thị là cô gái tốt. Một cô gái chỉ vì con mèo mà hốt hoảng chạy từng nhà một để hỏi tìm, có đáng để Huy chờ đợi không? Có chứ, vì cô ấy đúng là một cô gái có trái tim nhân hậu. Vì vậy, Huy quyết định sẽ ở lại thành phố này thêm vài năm nữa, nếu đến lúc ấy mà cô gái vẫn chưa sẵn sàng, Huy sẽ lại ở thêm vài năm nữa. Để thi thoảng như chiều nay kéo cửa nhìn qua, lại được thấy cô gái ấy vẫy tay nhoẻn miệng cười. Như vậy, có lẽ đối với Huy đã là quá đủ. Huy đã bước được một chân vào thế giới ấy rồi. Huy sẽ không bao giờ từ bỏ.[Tác giả: Dam Thanh][Sưu Tầm: Hạc Xanh]

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem hinh anh 7 vien ngoc rong dep nhat

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» [ TRUYỆN NGẮN ] EM CÓ PHẢI NGƯỜI ANH YÊU 695 Lượt xem
» Đọc truyện Chờ Đợi Là Hạnh Phúc 2458 Lượt xem
» Ký ức để nhớ 1 thời 1348 Lượt xem
» Dặm đường 1632 Lượt xem
» Chị Dâu Đáng Kính 42096 Lượt xem
» Truyện người lớn 2013 : chuyện tình người lính (siêu phẩm loạn luân) 19322 Lượt xem
» Sao Chổi Đáng Ghét Full 49757 Lượt xem
» Đọc truyện Mọc mầm 799 Lượt xem
» Anh không phải chồng em 21749 Lượt xem
» Đừng bao giờ như chị, em nhé! 1537 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline