GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay gia dinh .net

gia dinh .net

cập nhật gia dinh .net , đọc truyện gia dinh .net , xem gia dinh .net , truyện gia dinh .net , đọc gia dinh .net , wap gia dinh .net
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem gia dinh .net

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem gia dinh .net

Chuyện hai đóa hồng...
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:21

Câu chuyện của hai đóa hồng trong đêm trước ngày lễ Vu Lan. Đó là Hồng Nhung đỏ thắm và Hồng Trắng tinh khôi.Ngày lễ Vu Lan người ta cài lên ngực mình đóa Hồng Nhung nếu họ may mắn còn có mẹ, người mất mẹ cài đóa Hồng Trắng cho mình.Đêm tháng 7 âm lịch. Vầng trăng ngày thứ 14 đủ tròn và sáng để chiếu lên vạn vật. Vườn hồng nằm dưới ánh trăng vàng dịu. Giọt sương của đêm đọng lên lá, lên những cánh hồng mịn màng. Những đóa hồng tỏa mùi thơm khắp không gian về đêm. Chỉ còn đêm nay nữa thôi, sáng sớm mai hết thảy những đóa hồng này sẽ được ngắt, để người đời dùng chúng thay cho lời tri ân với mẹ! Ngày lễ Vu Lan.Hồng Trắng được trồng cạnh Hồng Nhung. Hồng Trắng say sưa tận hưởng cái lạnh của sương, uống lấy từng giọt sương để khiến mình có thể rực rỡ nhất vào ngày mai. Đóa Hồng Nhung nhìn bạn đang cố gắng hết sức có thể để tăng nhựa sống cho mình, Hồng Nhung rụt rè nói với bạn:- Hồng Trắng ơi, mai là ngày lễ Vu lan rồi, cậu có buồn không?- Tại sao lại buồn chứ?Gương mặt Hồng Trắng vẫn tươi tắn lạ thường. Hồng Nhung khẽ khàng:- Tớ không biết vì sao trong ngày lễ Vu lan con người lại dùng tớ, một loài hoa hồng mang màu đỏ để dành cho những người còn mẹ trên đời. Còn cậu – loài hoa hồng trắng luôn phải dành cho những người đã mất mẹ. Có khi nào cậu thấy buồn không?- Không đâu, tớ không phải là đại diện cho sự bất hạnh của những người mất mẹ, tớ thay họ nói lên tình yêu vô bờ bến mà họ dành cho mẹ. Họ dùng tớ để thay lời cảm ơn và thể hiện lòng kính yêu với mẹ, ngay cả khi mẹ không còn trên thế gian này nữa. Được gài trước lồng ngực của những người mất mẹ, tớ nghe được tiếng thổn thức, một nỗi xót xa trào dâng qua từng nhịp đập của con tim.- Nhưng những người còn mẹ sẽ vui vẻ hơn những người mất mẻ vì vậy nếu được chọn gắn lên ngực những người còn mẹ sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều phải không nào? Hồng Nhung gặng hỏi bạn.- Tớ nghĩ nhìn vào tớ khi nằm trên ngực của người khác, những người may mắn còn mẹ sẽ hiểu họ cần phải làm gì để xứng đáng với ân huệ mà cuộc đời còn đang dành

Xem gia dinh .net

Ánh Sáng
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:30

ánh điện sáng trưng.  Bằng rùng mình, tưởng tượng ra một bữa tiệc long trọng, những chiếc bánh  đặt trong giỏ mây bên cạnh những cốc pha lê trắng muốt, những đĩa thịt  thơm thọ Bằng rùng mình, vì ý nghĩ chiếm đoạt tiền của người khác đã  hình thành trong óc chàng và xui giục chàng thò tay vào lấy trộm chiếc  xuyến.- Họ có mất chiếc xuyến cũng không sao, mà ta lại được một bữa cơm ngon.Bằng  thò đầu vào cửa hàng bỏ vắng, bỗng chàng nhìn thấy bóng trong gương,  mặt mày len lét, bơ phờ. Chàng kêu rú lên một tiếng rồi cắm cổ chạy như  tội nhân đi trốn.Về đến nhà, Bằng mới hoàn hồn, chàng nằm vật xuống  phản, thở hồng hộc, như vừa mới thoát khỏi một cái nạn to: thiếu chút  nữa, chàng đã thành một thắng ăn cắp. Nhưng nghĩ đến cách sống ngày mai,  Bằng càng bối rốị Biết làm gì mà nuôi được thân bây giờ, ngoài việc bất  chính? Hay là đi hành khất? Bằng nhớ lại người ăn mày ở vườn hoa Đốc  lý, nhớ lại cái nạn ô tô suýt nữa xảy rạ Chàng than thở:- Nó chẳng đè chết đi cho rảnh chuyện.Một tư tưởng vụt ra trong trí, khiến chàng thẫn thờ lẩm nhẩm:- Âu là...Rồi Bằng ôm mặt nức nở khóc.* * *Mặt trời đã lên caọ ánh nắng êm đềm xiên qua cửa sổ. Bà Cai Đá trỗi dậy, với lấy ống nhổ, gọi con sen:- Đỏ, mày chạy xuống đòi thầy Bằng tiền nhà đi.Rồi bà lẩm bẩm:- Lần này mà không trả thì bà bảo chọ Đã hai tháng của người ta rồi, mà cứ chây ra, người đâu mà trơ đến thế!Con sen vừa mới bước xuống cầu thang, bà Cai Đá khoác vội cái áo dài, chạy liền theo, nét mặt hầm hầm.Đến  cửa phòng Bằng ở, bỗng bà đứng dừng lại, ngạc nhiên. Bà trông thấy Bằng  ngồi trên thành cửa sổ tay gõ dịp xuống tường, miệng hát nghêu ngaọ..- Thế nào, thầy trả tiền nhà tôi đi chứ?Như  không nghe thấy câu hỏi của bà Cai, Bằng cúi hẳn người ra ngoài, nhìn  chòm lá long não phấp phới rung rinh trước gió, tươi cười như một cô con  gái nhí nhảnh. Bằng không hiểu sao mình vẫn còn sống mà ra đây nhìn ánh  sáng và chàng lấy làm lạ rằng sao lúc nãy chàng lại cảm thấy một cách  đằm thắm hơn mọi khi, cái vui, cái đẹp của đời.

Xem gia dinh .net

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem gia dinh .net

Yêu thật lòng
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:32

cười khanh khách, còn ăn bát cơm đầy ngon lành. Khi mẹ đến đón về nó còn mè nheo hẹn: "Mai cô lại đón cháu nhé". Gã không nói chuyện với cô gái giúp việc, cô cũng không chuyện trò với gã, nhưng qua cánh cửa khép hờ, gã như bị thôi miên nhìn cô làm việc mà ngơ ngẩn. Gã thấy sao mà bình yên đến thế. Cái cảm giác ấm áp, thân thương cứ cồn lên làm trái tim gã rạo rực. Thế rồi gã lại thấy bác giúp việc đến làm, tự nhiên gã buồn lặng. Mấy ngày liền gã như người mất hồn. Tối, gã đến nhà bác giúp việc, gã bảo: "Ở nhà một mình cháu thấy chán lắm". Bác giúp việc ngoài việc dọn dẹp, cơm nước cho nhà gã theo giờ, tối về bác lại làm thêm việc dán phong bì. Thế là thỉnh thoảng gã lại chán ở nhà đến dán phong bì với nhà bác giúp việc. Chuyện gã mê cô con gái bác giúp việc đến tai mẹ gã không khác gì động đất, sóng thần. Mẹ gã lồng lộn đuổi bác giúp việc. Mẹ gã bảo gã phải tránh xa đồ khố rách áo ôm đào mỏ ấy ngay. Bà bảo: "Mày mà không xu dính túi xem nó có yêu mày không, có lấy mày không". Gã tự ái quá. Lẽ nào gã không đáng được yêu. Thế là gã ôm mấy bộ quần áo đến ở trọ gần nhà cô gái, ban ngày sang nhà cô dán phong bì, tối đến gã đi đánh đàn thuê cho nhà hàng kiếm sống. Bác giúp việc lo cho gã từ nhỏ nên chẳng nỡ để gã đói khát, bữa nào cũng nấu cơm phần gã. Gã nhăn nhở bảo: "U phải lo cho con cả đời đấy". Trời phải chịu đất, gã bỏ nhà đi được một năm thì mẹ gã phải mang tráp đến nhà bác giúp việc ăn hỏi. Vợ gã thật khái tính, nhất định đòi tự lập, không cho gã nhận tiền của bố mẹ. Gã muốn kêu trời: "Sướng không biết đường sướng" nhưng vợ gã bảo: "Anh phải tự kiếm sống thì anh mới biết quý đồng tiền, sau này anh mới dậy được con nên người". Thế mà gã cũng nghe. Gã còn nghe vợ xin vào làm việc cho công ty Nhà nước lương ba cọc ba đồng, tối về vẫn phải đi đánh đàn thuê mới đủ sống. Ấy thế mà tối về nhà nằm lăn ra giường nghe vợ ríu rít bên cạnh, con bò lổm ngổm trên người gã lại thấy vui thật là vui. Lạ thế. Hình như khi yêu thật lòng thì cái gì cũng vượt qua được. Sưu tầm

Xem gia dinh .net

Phía bên cửa sổ nhà đối diện
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:40

Phía bên cửa sổ nhà đối diệnSocbay iMediaHuy khẽ nhìn qua khe cửa. Như mọi khi, cô gái có đôi mắt màu đen đượm buồn lại ngồi bên cạnh cửa sổ nhà đối diện. Tay ôm con mèo vuốt ve và suy tư điều gì đó mông lung lắm. Cuộc sống của cô gái giường như rất buồn tẻ. Sáng Huy dậy đi làm, cũng là lúc cánh cửa sổ bên ấy sập xuống. Tối Huy về thì đã thấy cô gái lại ngồi đó buồn bã âu sầu.[img]http://cC2.upanh.com/24.104.31203611.Qn20/windowbylafaette.jpg [/img][url=http://cC2.upanh.com/24.104.31203611.Qn20/windowbylafaette.jpg ][Download][/url]Tải ảnhHuy đến đây ở đã được gần một năm, anh phải đi theo dự án mới của công ty, và như một thói quen, ngày nào anh cũng nhìn qua cửa sổ nhà bên ấy. Hai căn nhà đối diện nhau, cách nhau một con đường, đủ rộng để cô gái không biết được có người vẫn âm thầm quan sát mình.Ngày nào cũng vậy, Huy trở về căn phòng của mình, một căn phòng cao cấp giành cho cán bộ của Công ty, thì đèn đường cũng đã sáng, căn phòng cô gái ở nằm lọt thỏm giữa những căn hộ cấp cao sang trọng, nhìn có vẻ bé nhỏ, chật chội. Mà có vẻ như cô gái cũng chẳng quan tâm. Hình như cô ấy chỉ sống trong thế giới riêng của cô ấy. Chỉ có cô ấy, con mèo và chậu hoa.Con mèo giống như là bảo bối của cô ấy. Lúc nào Huy nhìn sang, cũng thấy cô ấy đang vuốt ve con mèo. Thi thoảng con mèo lại co người lại, dụi dụi đầu vào ngực cô gái để tìm hơi ấm. Cô gái cũng rất yêu quí chậu hoa, một loại hoa nhỏ li ti, màu tím. Huy cũng không có thời gian để tìm hiểu xem loài hoa đó tên là gì, chỉ thấy cô gái yêu quí nó lắm. Sáng nào trước khi đi làm cô cũng tưới cho nó, chiều chủ nhật nào Huy cũng thấy cô gái vạch từng chiếc lá một để tìm sâu.Nhưng Huy không thể hiểu vì sao, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, đôi mắt vốn dĩ cũng rất đẹp ấy lại trở nên vô hồn như vậy. Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong tâm trí Huy, nó thôi thúc Huy nên tiến gần tới căn nhà ấy thêm một chút nữa. Nhưng Huy sợ, mình sẽ làm hỏng đi cái thế giới êm đềm, đẹp đẽ trong suy nghĩ của cô gái, cái mà cô ấy đang cố gắng xây dựng.

Xem gia dinh .net

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem gia dinh .net

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem gia dinh .net

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update gia dinh .net vào ngày 07.03.2013 / 18:45

ạo. Thế đó, cô sống với tiếng hát và điệu cười của chính mình. Dù rằng nó méo mó, nhưng nó làm cô có thể say được nhiều hơn là tỉnh. Tình yêu là gì hả Thu? Làm gì có thứ tình yêu như trong những câu chuyện cổ? Làm gì có những hoàng tử hả con? Cuộc đời nó khô khan lắm, con ạ”...Sau đêm đó, tôi không đến nhà cô nữa. Cô có nhắn mấy lần, nhưng tôi không đến. Cô đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Thà cứ trần trụi như Hằng, thà cứ đay nghiến như Hằng, tôi còn chịu được vì trong lòng tôi có cô, có một quãng tuổi thơ cho tôi nhân cách. Tại sao cô lại kể hết ra vậy, tôi đâu có cần, thà là cô nói dối có hơn không? Tại sao vậy?... Tôi buồn lắm! Rồi tôi thù ghét cô!Cho đến một hôm, cô nhắn tôi là cô ốm nặng, muốn tôi đến thăm. Khi tôi đến, thấy cô khoẻ bình thường. Cô vồ vập, chăm sóc tôi. Dường như cô cũng muốn kéo níu một cái gì đó rất mơ hồ, trong cô. Nhưng tôi chỉ có tức giận mà thôi. Cô càng chi chút cho tôi, tôi càng vùng vằng, cãi lẫy, tôi nói cô không ra gì cả. Mà thực ra tôi đâu có cái quyền đó. Chẳng qua là tính thù vặt của trẻ con và nỗi đau của lòng tôi bốc cháy đó thôi! Cô im lặng! Khi bỏ về, tôi vấp phải một người đàn ông ở cầu thang, ngửng lên tôi nhận ra lão Trung, bồ của Hằng. Xót xa quay lại, cô đang đứng đó, trước ngưỡng cửa mở rộng, nước mắt nhạt nhoà, nhưng dường như gương mặt cô đang đổi khác, tôi lao vút đi!Tôi đã quên cô, hoặc cố quên hẳn cô. Tôi viết thư cho bố mẹ, kể về cô, giọng cay nghiệt và tàn nhẫn. Nhưng tôi vẫn yêu Huế, say mê tìm hiểu văn hoá Huế, và những nền văn hoá cổ khác nữa. Tôi yêu ngành sử của mình. Và tận trong đáy sâu của lòng mình, tôi vẫn mong ước được gặp hoàng tử của tôi, bên những lăng tẩm vàng son, lộng lẫy thách thức với thời gian, hay từ lòng biển xanh bước lên, những giọt nắng còn vương dài, lóng lánh trên giáp mũ. Tôi vẫn ước mơ!Chú thích:1 : Lời ca Huế “Tạm biệt Huế” - được phổ nhạc theo bài thơ “ Tạm biệt” của nhà thơ Thu Bồn.2 : CCCP - Liên Xô cũ (phiên âm theo tiếng Nga).3 : Xem (1).4 : Thuốc bổ tổng hợp pô-li-vi-ta-min.

Xem gia dinh .net

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Xuyến 5659 Lượt xem
» Bé Bự Bà Mẹ Kế Của Tôi 7817 Lượt xem
» Tâm sự xxx : rình con gái 18+ 6161 Lượt xem
» Em chấp nhận hủy đám cưới để làm người tình của tôi 1041 Lượt xem
» Đạo phụ rồi phá trinh em luôn P.2 15421 Lượt xem
» DÒNG MÁU LAI 2335 Lượt xem
» Truyện online : Nhóc con! Chọn anh nhé 874 Lượt xem
» Chuyện ma tình xưa nghĩa cũ khi còn sống 967 Lượt xem
» Xin Cho Chút Tình 2772 Lượt xem
» Ký ức để nhớ 1 thời 1351 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline