GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay doc truyen cau be rong tap 99

doc truyen cau be rong tap 99

cập nhật doc truyen cau be rong tap 99 , đọc truyện doc truyen cau be rong tap 99 , xem doc truyen cau be rong tap 99 , truyện doc truyen cau be rong tap 99 , đọc doc truyen cau be rong tap 99 , wap doc truyen cau be rong tap 99
Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:27

khi thấy Thanh Sang nhìn Ngọc Như bằng nét mặt nghiêm nghị, sau khi trò chuyện xã giao xong Ngọc Như bắt đầu kế hoạch:
- Em có thể mời Anh Sang nhảy một bản nhạc chứ.
Đức Trí lanh miệng:
- Phải đó. Người quen không hà. Hai người mở màng đi.
Nuốt vội ngụm rượu trong miệng Thanh Sang gật đầu:
- Mời em !
Trọng Ân ngơ ngác khi thằng bạn trời đánh thay đổi khó hiểu, từ nảy giờ anh nói khô cổ mà nó không đi, Ngọc Như chỉ nói một câu nó đã dại gái rồi. Ngọc Như tự tin nắm tay Sang bước ra sàn nhảy, không quên quay lại nheo mắt với Trọng Ân.
Hai tay vịn hờ eo Ngọc Như, Thanh Sang không tài nào tập trung được. Cô nhóc này muốn bài trò gì? Làm mặt lạ với mình từ nảy đến giờ mà hai tay đan lại quàng qua cổ mình thật tình tứ. Nhìn vào mọi người sẽ nói là một đôi cho xem, chịu hết nổi anh rít khẽ:
- Nhóc ! tính bài trò gì đây?
Mím môi Ngọc Như siết mạnh vòng tay. Thanh Sang nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy quyến rủ nhưng cũng rất lạnh lẽo buột miệng:
- Em muốn gì?
- Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn nhảy với anh bản nhạc này thôi?
Tưởng anh dễ bỏ qua cái nheo mắt của em khi nảy hả? Chợt anh mỉm cười tinh quái. Hai bàn tay vịn hờ trên eo Ngọc Như bắt đầu động đậy. Vuốt nhẹ bờ lưng thon thả Thanh Sang cười thật quyến rũ:
- Chúng ta đẹp đôi chứ !
- Đẹp cái đầu anh. Anh dám lợi dụng hả?
Thanh Sang không để ý, anh siết lấy cô như đôi tình nhân hạnh phúc. Ngọc Như bị anh ôm siết toàn thân cô nóng bừng lên trước sự va chạm bất ngờ, mùi nước hoa đàn ông từ người Thanh Sang thoảng qua làm cô bối rối. Ngọc Như nạt khẽ khi bị anh ôm cứng:
- Anh ôm đủ chưa?
Biết cô đang bị động, Thanh Sang thích thú nhìn gương mặt đỏ hồng. Tự dưng thấy mình hơi quá đáng nhưng không thể để thua con nhóc này được. Chân vẫn điều bước theo nhạc, một tay ôm lấy cô, tay còn lại anh vuốt nhẹ lên mái tóc dài mượt, Thanh Sang khẽ nhắm mắt úp mặt vào:
- Em không nói anh ôm hoài đó nha ?
- Thanh Sang, Tôi không giỡn đâu?
Không dám xô anh ra vì đang ở chốn đông người, Ngọc Như chỉ biết nạt khẽ và kêu t

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:29

ã gần đầy, và vợ chồng sắp sửa quay trở vào bờ, thì  trời đổ mưa... Rồi chớp nhoáng như xé mây đen, rồi sấm sét như trời long  đất lở. Chiếc thuyền nan nhỏ, đầy nước, nặng trĩu. Hai người cố bơi, nhưng vẫn bị sức nước kéo phăng đi... Bỗng hai tiếng kêu cùng một lúc: - Giời ôi! Thuyền đã chìm. Những khúc củi vớt được đã nhập bọn cũ và lạnh lùng trôi đi, lôi theo cả chiếc thuyền nan lật sấp... Chồng hỏi vợ: - Mình liệu bơi được đến bờ không? Vợ quả quyết: - Được! - Theo dòng nước mà bơi... Gối lên sóng! - Được! Mặc em! Mưa  vẫn to, sấm chớp vẫn dữ. Hai người tưởng mình sống trong vực sâu thẳm.  Một lúc sau, Thức thấy vợ đã đuối sức, liền bơi lại gần hỏi: - Thế nào? - Được! Mặc em!Vợ  vừa nói buông lời thì cái đầu chìm lỉm. Cố hết sức bình sinh nàng lại  mới ngoi lên được mặt nước. Chồng vội vàng đến cứu. Rồi một tay xốc vợ,  một tay bơi. Vợ mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Chồng cũng mỉm cười. Một  lúc, Thức kêu: - Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi! Tôi không xốc nổi được mình nữa. Mấy phút sau chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh tay rã rời. Vợ khẽ hỏi: - Có bơi được nữa không? - Không biết. Nhưng một mình thì chắc được. - Em buông ra cho mình vào nhé? Chồng cười: - Không! Cùng chết cả. Một lát, một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày, chồng lại hỏi: - Lạc ơi! Liệu có cố bơi được nữa không? - Không!... Sao? - Không. Thôi đành chết cả đôi. Bỗng Lạc run run khẽ nói: - Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé!... Không!... Anh phải sống! Thức  bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc  nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay ra để chìm xuống đáy sông, cho chồng  đủ sức bơi vào bờ.ooOooĐèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã  im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc. Hai  đứa con gái nhỏ đứng bên cạnh. Đó là gia đình bác phó Thức ra bờ sông từ  biệt lần cuối cùng linh hồn kẻ đã hy sinh vì lòng thương con. Trong cảnh bao la, nước sông vẫn lãnh đạm chảy xuôi dòng.Rút từ tập truyện ngắn ANH PHẢI SỐNG, Nxb Đời nay, Hà Nội, 1934. Hết

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Cặp vợ chồng thích yên tĩnh
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:32

nơi lý tưởng trên một trong những hòn đảo gần bờ! Công ty đã thuê helitaxi chở họ đến đó với toàn bộ hành lý. Bảo đảm hoàn toàn yên tĩnh bởi lẽ đó là hòn đảo hoang. Tuy nhiên họ sẽ phải ngủ trong lều, tự mình nấu ăn nhưng đó lại chính là điều mà vợ chồng họ mơ ước!Họ chấp nhận lời đề nghị mà không hề mặc cả và ngay ngày hôm sau họ đã có mặt ở đó, chỉ mình họ, giống như Robinson Crusoe, trước một người làm chứng duy nhất là biển cả đang đập bầu ngực lam ngọc vào những mép đá nhọn. Và còn có cả hải âu và một vài cái cây với rễ ăn sâu vào đất đá và ngọn vươn vút lên trời.Điều đầu tiên mà Felix làm khi tới đảo là điều mà anh chưa bao giờ nghĩ mình có khả năng thực hiện: anh nhảy chồm chồm như điên, cố gắng để năng lượng cơ bắp bị công việc bàn giấy và lối sống ngồi đè nén được thoát ra. Và sau đó họ diễn lại cảnh mà họ chưa bao giờ có thể kết thúc tại mỏm đá yêu thích của họ nơi có tấm biển quảng cáo các sản phẩm mắt kính. Họ cười phá lên như trẻ nhỏ, và vì lúc đó đã giữa trưa họ giật quần áo khỏi người và nhảy xuống một cái vịnh nhỏ. Vịnh thản nhiên đón nhận cặp tình nhân trẻ người không mảnh vải. Họ đùa giỡn ở đó hơn hai tiếng đồng hồ. Đó chỉ là những điên rồ đầu tiên trong vô số những điên rồ mà họ đã làm suốt ngày thứ bảy và chủ nhật. Ôi, giá mà được như vậy suốt đời! Nhưng ngày làm việc đã đến và vào thời gian đã định, chiếc helitaxi đã đưa họ tới đảo bốn tám tiếng trước đó lại xuất hiện. Họ buồn bã dõi theo cái chấm nâu nhỏ xíu trong những vòng bọt sóng đang khuất dần phía chân trời.Tối đó họ bật vô tuyến. Đành phải chịu đựng những cảnh quảng cáo, bộ phim cao bồi miền Viễn Tây và cuộc thi truyền hình không thể thiếu, rồi họ nhìn thấy trên màn hình một hòn đảo nhỏ quen thuộc đến lạ lùng, nơi họ đã sống bốn mươi tám giờ hạnh phúc. Phía trên là tên chương trình viết bằng khổ chữ to: “Bạn sẽ làm gì nếu được ở một mình?”. Và họ thấy choáng váng khi nhận ra hai Robinson đang nhảy nhót, lăn lộn như điên chính là mình. Cảnh được một nhóm quay phim-thợ lặn thực hiện."

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Đôi bàn tay bị hun khói đen
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:39

Đôi bàn tay bị hun khói đensocbay.comVào một ngày nọ của hai năm về trước, tôi lái chiếc xe máy mới mua từ ngoại ô vào, cơ quan tôi nằm trong thành phố.[img]http://c.uploadanh.com/upload/2/434/0.5059189_4352_1.jpg [/img][url=http://c.uploadanh.com/upload/2/434/0.5059189_4352_1.jpg ][Download][/url]Tải ảnhĐúng lúc đi đến đường Đức Thuận ở quận Tân Hoa, tôi gặp một trận hỏa hoạn xảy ra tại một khu nhà tập thể. Hình như ngọn lửa bốc lên từ tầng 9, khói đen mù mịt tỏa ra từ ô cửa sổ, lúc tôi đến đó ngọn lửa đã lan rộng ra các căn hộ khác.Từ xa tôi nhìn thấy thấp thoáng mấy viên cảnh sát cứu hỏa, họ đứng từ trên đỉnh tòa nhà và thả dây thừng xuống tầng 9, giải cứu cho từng người qua ô cửa sổ. Đúng là một tin rất nóng bỏng, tôi vội lôi ngay chiếc máy ảnh thường xuyên đem theo bên người và chụp ngay mấy tấm ảnh cảnh sát cứu hỏa cứu dân.Về nhà tôi đã đi rửa mấy tấm ảnh đó, trong đó có một tấm ảnh chụp cảnh viên cảnh sát người thắt dây an toàn lơ lửng trong không trung đang lôi một em bé gái khoảng ba bốn tuổi trong đám khói đen dày đặc ra khỏi hiện trường.Toàn cảnh bức ảnh đều rất đẹp, duy nhất chỉ có một điểm không được như ý là ở góc ảnh xuất hiện một đôi bàn tay đen vì bị khói hun, làm xấu cả bức ảnh. Thấy vậy tôi đã dùng photoshop xử lí một chút, xóa đôi bàn tay đen đó đi và gửi tấm ảnh cho tòa soạn báo của thành phố.Mấy hôm sau, trang đầu tờ báo thành phố đã cho đăng tấm ảnh tôi chụp đó, còn có thêm hàng chữ thuyết minh “giữa lúc lâm nguy thấy anh hùng”, kèm theo còn có một bài viết tuyên dương, ca ngợi tinh thần quả cảm, anh dũng của cảnh sát cứu hỏa thành phố.Không ngờ tấm ảnh tôi chụp trong lúc vô tình đó đã gây được ảnh hưởng lớn trong thành phố. Sau đó không lâu lại được phóng to và dán ở bản tin tuyên truyền của ủy ban nhân dân thành phố, trở thành một tác phẩm điển hình nêu gương người tốt việc tốt.Ngay sau đó, biên tập viên của tờ báo đã gọi điện thoại cho tôi và bảo: “Bức ảnh anh chụp đã gây được ảnh hưởng lớn trong dân chúng, tòa soạn đang chuẩn bị gửi đi

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:45

ạo. Thế đó, cô sống với tiếng hát và điệu cười của chính mình. Dù rằng nó méo mó, nhưng nó làm cô có thể say được nhiều hơn là tỉnh. Tình yêu là gì hả Thu? Làm gì có thứ tình yêu như trong những câu chuyện cổ? Làm gì có những hoàng tử hả con? Cuộc đời nó khô khan lắm, con ạ”...Sau đêm đó, tôi không đến nhà cô nữa. Cô có nhắn mấy lần, nhưng tôi không đến. Cô đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Thà cứ trần trụi như Hằng, thà cứ đay nghiến như Hằng, tôi còn chịu được vì trong lòng tôi có cô, có một quãng tuổi thơ cho tôi nhân cách. Tại sao cô lại kể hết ra vậy, tôi đâu có cần, thà là cô nói dối có hơn không? Tại sao vậy?... Tôi buồn lắm! Rồi tôi thù ghét cô!Cho đến một hôm, cô nhắn tôi là cô ốm nặng, muốn tôi đến thăm. Khi tôi đến, thấy cô khoẻ bình thường. Cô vồ vập, chăm sóc tôi. Dường như cô cũng muốn kéo níu một cái gì đó rất mơ hồ, trong cô. Nhưng tôi chỉ có tức giận mà thôi. Cô càng chi chút cho tôi, tôi càng vùng vằng, cãi lẫy, tôi nói cô không ra gì cả. Mà thực ra tôi đâu có cái quyền đó. Chẳng qua là tính thù vặt của trẻ con và nỗi đau của lòng tôi bốc cháy đó thôi! Cô im lặng! Khi bỏ về, tôi vấp phải một người đàn ông ở cầu thang, ngửng lên tôi nhận ra lão Trung, bồ của Hằng. Xót xa quay lại, cô đang đứng đó, trước ngưỡng cửa mở rộng, nước mắt nhạt nhoà, nhưng dường như gương mặt cô đang đổi khác, tôi lao vút đi!Tôi đã quên cô, hoặc cố quên hẳn cô. Tôi viết thư cho bố mẹ, kể về cô, giọng cay nghiệt và tàn nhẫn. Nhưng tôi vẫn yêu Huế, say mê tìm hiểu văn hoá Huế, và những nền văn hoá cổ khác nữa. Tôi yêu ngành sử của mình. Và tận trong đáy sâu của lòng mình, tôi vẫn mong ước được gặp hoàng tử của tôi, bên những lăng tẩm vàng son, lộng lẫy thách thức với thời gian, hay từ lòng biển xanh bước lên, những giọt nắng còn vương dài, lóng lánh trên giáp mũ. Tôi vẫn ước mơ!Chú thích:1 : Lời ca Huế “Tạm biệt Huế” - được phổ nhạc theo bài thơ “ Tạm biệt” của nhà thơ Thu Bồn.2 : CCCP - Liên Xô cũ (phiên âm theo tiếng Nga).3 : Xem (1).4 : Thuốc bổ tổng hợp pô-li-vi-ta-min.

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Hai Thằng Bạn…
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:46

Hai Thằng Bạn…Tác giả: Nguyễn Quang Nhan1. Học cùng lớp nhưng ở hai trường khác nhau, gặp nhau trong một tổ chức đoàn thể, người ta nhìn vào thấy hai thằng có những dáng vẻ, tính cách trái ngược. Một thằng to cao, một thằng ốm, bé. Một thằng miệng ”tía lia”, hay nói, “phun cả bọt mép”, một thằng ít nói, thích viết lách; một thằng thích đàn, một thằng cầm đàn thì chỉ ”tửng, từng, tưng” nhưng hay góp ý, phê bình (mà cũng chí lý…) lại hay chơi, đi chung với nhau….Có những lúc hắn làm “chim xanh”  gửi “giai điệu tình yêu” non tơ bạn hắn viết mà không dám gửi. Bề ngoài, nghĩ hắn chắc chưa có cô gái nào lọt vào mắt, hoặc hắn chưa biết gì về tình cảm gái trai nhưng lứa tuổi ươm hoa…sao lại không có! Rồi khi học thi Tú Tài, bước ngoặc cuộc đời của mỗi học sinh nam cuối bậc trung học, sẽ ngồi trên giảng đường Đại học, đi Sỹ quan Võ Bị quốc gia, Sỹ quan Thủ Đức hay Đồng Đế, QuangTrung! Bạn hắn thường xuyên ở nhà hắn để học, thậm chí cả ăn uống. Hai đứa học luyện thi ở 2 trường khác nhau…vậy mà, khi đi thi - một thằng đậu, một thằng rớt. Hắn học không phải loại kém, bạn hắn chẳng giỏi giang hơn. Có phải chăng ”học tài, thi phận”?!.Hắn ”rớt tú tài” phải” đi trung sỹ..” Hắn phải vào Lính. Bạn hắn vì hoàn cảnh gia đình, lứa tuổi nên đi làm anh giáo làng; theo Cách Mạng “làm khổ thể giới.”Trong một đất nước chia đôi, sống, lớn lên ở Miền Nam, hai đứa đi vào đời theo 2 con đường khác nhau, đối nghịch nhau nhưng có lẽ có cùng một tâm dân tộc nên lại luôn về một con đường! Hắn học ra trường đi làm lính sư đoàn. Ngành Tổng quản trị. Đóng xa lắc xa lơ.  Những chiến trường ác liệt - Bình Định, Quãng Ngãi, Pleiku đã có dấu chân hắn. Một thằng đi dạy học ở một xã trong tỉnh. Xa nhà mà gần nhà. Hai đứa vẫn thư từ liên lạc. Hắn nói về cuộc sống đời lính, đôi chút về chiến trường, về chiến tranh. An bài theo số phận. Luôn tranh thủ những ngày phép để chạy về thăm nhà, thăm thằng bạn làm giáo làng ở miền quê. Hai con đường đi đối đầu nhau dù sống trong một chế độ nhưng luôn là bạn thân, k

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update doc truyen cau be rong tap 99 vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Đi dạo 1 vòng rồi về nhé a.
- Uhm. Tùy e thôi. Nãy h ăn no quá h lại thèm đi dạo ah ? hjhj
Hông nó có một cảm giác. Một vòng tay đang dần ôm lấy nó.Đồng thời, sau lưng cũng có một thân người ngả vào. Lâu rồi chưa ai ôm nó như vậy. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của e. Hôn lên mu bàn tay rồi áp vào má mình. Bàn tay suôn đều ấm nóng của nó ôm lấy bàn tay nhỏ bé vào trong. Những ngón tay nhỏ bé luồn qua từng kẽ ngón tay của bántay lớn. Nắm chặt lấy. Cứ nhưvậy.
Chẳng mấy chốc, hàng cổ thụđã hiện ra. Gió rì rào đưa nhưmuốn kéo hết những chiếc lá còn trụ lại rơi xuống mặt đường. Lá cứ rơi nhẹ chạm vào đất.
Trong gió làn hương phong lan thoang thoảng nhẹ. Trời lạnh nhưng nó ko cảm thấy điều đó. Nó ấm lắm. Ấm vì dc e ôm, ấm vì cái nắm tay. Hương Phong lan - mủi hươngnhẹ nhàng mà sâu lăng cứ quyện lấy khứu giác. Lần đầutiên nó thấy say vì hương hoa. Nó say thật, cảm giác ngây ngất không thể tả dc thành lời.
Căn nhà e đã hiện ra trước mặt. Dừng xe, e bước xuống trong nỗi luyến tiếc của nó. Cười gượng, nó nói :
- Anh về nhé. Sáng mai quyếtđịnh đi thì nhắn cho a cái tin nghe ko ? hj
Không có tiếng trả lời. Trao lại cho nó chiếc áo khoác. E bước vào nhà. Được vài bước lại quay lại ôm chầm lấynó khi nó đang mặc áo. Khẽ nhón chân, e đặt một nụ hôn vào má nó rồi lại chạy biến vào nhà.
Nụ hôn đến và đi nhanh như một chiếc lá rơi vì gió vậy. Nhưng không, nó biết đó là thực. E đã hôn nó, chừng vài giây thôi nhưng nó biết e có cảm tình với nó. Ngước nhìn lên căn phòng vừa sáng đèn. Nó thấy rèm cửa nhẹ rung. Nó biết e vẫn còn dõi theo nó. Mỉm cười nói lớn :
- Anh về đấy nhá cô pé xấu trai...
Tiếng xe lại bình bịch vang lên chứng tỏ a đã đi rồi. E lặng lẽ nhìn theo cho đến khi màn đêm nuốt chửng bóng a. A biết ko ? Ngay từ khi a nhìne, e đã cảm thấy có một cái gìđó khác lạ. Những ánh mắt nhìn e thì rất nhiều nhưng sao e chỉ thấy a là đặc biệt...
E tự hỏi mình liệu có phải đã yêu a hay ko ? E ko thể tin dc vào cái tình yêu ở một người mới gặp. E đến đây để trốn tránh cái q

Xem doc truyen cau be rong tap 99

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Dòng Đời 4939 Lượt xem
» Chị Dâu Đáng Kính 42096 Lượt xem
» Ái Tình Thái Giám - Chap 2 3630 Lượt xem
» (Sợ ma đừng đọc nhé) Mồ Hoang Huyệt Lạnh - kinh dị 1147 Lượt xem
» Nhận ra anh trong mơ 862 Lượt xem
» 5 mùa ( chuyện tình 18+) - chap 2 1909 Lượt xem
» CHẤP NHẬN BUÔNG TAY 730 Lượt xem
» Đọc truyện Và em hứa sẽ quên anh, anh đừng buồn… 1129 Lượt xem
» Thoáng ký ức 3798 Lượt xem
» Đau đớn vì bị chồng và người thứ 3 "dắt mũi" 1155 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline