GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

cập nhật do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca , đọc truyện do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca , xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca , truyện do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca , đọc do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca , wap do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 18:27

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !

Nguồn: TruongTon


Một cuộc hôn nhân do người lớn đính ước.
- Lê Thanh Sang: là anh chàng đẹp trai phong độ, sau khi chia tay mối tình đầu thì anh trở nên lạnh lùng, chỉ biết có công việc, vui chơi, và xem tình yêu như trò đùa vui...
- Lâm Khả Như: Cô gái dễ thương, nhí nhảnh, nghịch ngợm.Từ nhỏ đã sống với Dì ở nước ngoài, ra trường đi làm chưa được lâu thì Dì cô bắt đi xem mắt, vì chưa muốn lập gia đình sớm nên cô trốn về nhà ở Việt Nam. Nhưng số phận trớ trêu, tránh vỏ dừa thì cô gặp phải vỏ dừa...
- Hai con người với hai tính cách trái ngược, khi gặp nhau và hợp thành một đôi thì sẽ như thế nào ....?
....
( Tình trạng truyện đã được tác giả hoàn thành xong, rất mong được ủng hộ góp ý)






Chap 1:
-*-
…Rầm…
Thanh Sang mặt hầm hầm bước vào phòng, Đức Trí đang ngồi xem hồ sơ, ngước nhìn thấy bạn khác thường anh nhướng mắt:
- Ê ! Thằng kia hôm nay mày bị gì vậy?
Sang không nhìn bạn nhưng giọng nói phát ra nặng nề:
- Không có…
Đức Trí nhìn anh cố nhịn cười. Thằng quỷ này nhìn mặt nó là biết bị mẹ áp đảo đây mà. Anh trêu:
- Mày đâu cần chưa đánh mà đã tự khai thế thằng kia?
Thanh Sang trừng mắt:
- Mày nói gì?
Đức Trí nhúng vai giọng tỉnh tỉnh:
- Ờ…Đâu cần nói, nhìn mặt mày chỉ có hai việc làm mày bị chi phối thôi. Thứ nhất là trong kinh doanh gặp trục trặc bị ông già la. Nhưng, công ty hiện đang phát triển tốt nên điều này không xảy ra, chỉ có điều thứ hai là…là… ở nhà buồn quá phải chi con cưới vợ… có cháu cho vui…
Bị bạn nói trúng nguyệt Thanh Sang vừa lắc đầu cừa chấp tay xá.
- Thôi đi ông , con sợ cái miệng ông rồi. Đi là việc dùm con đi cha.
Đức Trí phá cười:
- Ha ha ha. Mày bao nhiêu tuổi rồi Sang ? Chả lẽ…
Thanh Sang cum tay dứ nắm đấm trước mặt bạn dọa:
- Mày nói nửa tao giết mày bây giờ.
Đức Trí biết mình nên dừng đúng lúc, chứ trêu tiếp thì thằng bạn con ông trời này làm thật chứ chẳng chơi. Anh nghiêm giọng:
- Thôi… Không giỡn nửa, Tao có chuyện nói đó.
Thanh Sang trầm giọng nhưng vẫn không giảm

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Đọc truyện Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 08.03.2013 / 11:01

nhau, trở thành bạn, họ kể chuyện cho nhau nghe. Chàng trai kể về chuyện anh trở về là để tìm lại ký ức. Anh đưa cho cô xem chiếc lọ nhỏ bên trong có bông hoa oải hương mà anh đã giữ bấy lâu nay, cô gái liền nhận ra đó chình là cậu bé ngày xưa, ng mà cô đã chờ đợi 15 năm nay.





Hàng ngày cô đưa anh đi đến những nơi mà trước kia 2 ng từng đến, kể cho anh nghe những kỷ niệm ngày xưa của 2 ng. Sau 1 thời gian anh cũng nhớ lại đc những chuyện từ quá khứ. Họ yêu nhau, và có khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc bên nhau.
Tưởng rằng từ đây họ sẽ đc sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, nhưng ai ngờ đâu, số phận lại 1 lần nữa chia cách 2 ng. Cô gái bị mắc 1 căn bệnh hiểm nghèo. Trước lúc ra đi cô gái đưa cho chàng trai cái lọ thuỷ tinh nhỏ và nói với chàng trai: "Anh hãy giữ lấy chiếc lọ này, nhìn thấy nó như là thấy em, như vậy chúng mình sẽ đc ở bên nhau mãi mãi".
Sau khi cô gái ra đi, chàng trai vô cùng đau khổ. Anh quyết định sẽ vẫn ở lại, tiếp tục trồng hoa trên mảnh đất mà ng yêu anh đã trồng. Mỗi buổi chiều anh lại ra đứng trước cánh đồng hoa oải hương, nhìn những bông hoa tím đung đưa theo chiều gió, chờ đợi, đợi 1 ngày nào đó cô sẽ theo những làn gió trở về bên anh.
Gaeul khẽ rơi nước mắt , hôm nay cô sẽ rời xa quê hương yêu dấu này, rời xa cánh đồng oải hương mà cô yêu mến
Lên chuyến xe tối đến seouln lòng gaeul vô cùng luyến tiếc nhưng biết làm sao giờ cô đã không còn người thân ....nước mắt lại rơi.. cô muốn mình mạnh mẽ cơ mà nhưng sao nước mắt lại rơi.Gaeul khóc và khẽ thở dài
Lúc này ở seouln ....





Tại một ngôi mộ xinh đẹp nhưng lạnh lẽo, một chàng trai đang rơi nước mắt phải chăng những vết sẹo nơi trái tim chai cứng của anh đang lỡ loét.. anh vẫn im lặng đã 2 tiếng rồi ..giữa cái tiết trời đông lạnh lẽo vậy mà anh vẫn cứ thản nhiên ngồi trước ngôi mộ hàng giờ mà như không hề lạnh lẽo..
Trời bỗng đổ mưa .. một cơn mưa dai`..Gaeul nhìn cơn mưa nặng hạt khẽ mỉm cười nhẹ: Mày khóc thay tao đấy sao? cô khẽ nói
Ở nơi khác , chàng trai khẽ run l

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 09.03.2013 / 14:46

Hồi 1
Khí thiêng kết tụ sanh khỉ đá
Tâm thành tu niệm đạo nhân gian
Cứ theo truyền thuyết Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó là vua Thiên Hoàng , Địa Hoàng và Nhơn Hoàng, gọi là Tam Hoàng. Rồi đến vua Phục Hi, Thần Nông , Huỳnh , Nghiêu và Thuấn gọi là Ngũ Đế.

Thuở ấy, Trung quốc chia làm bốn châu : Đông Thắng Thần châu , Tây Ngưu Hạ châu, Nam Thiện Bộ châu , Bắc Cư Lư châu.

Đặc biệt là nơi ven biển lại có một nước tên Ngao Lai. Trong nước ấy có một hòn núi gọi là Hoa Quả Sơn (Núi có nhiều thứ hoa quả lạ) đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất. Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn , bề cao ba mươi sáu thước năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có tám hang thông ra rừng rậm!

Thật là một tảng đá dị thường, "Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa" mà loài người không ai có thể tưởng tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che khuất , hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một viên trứng đá.

Trong lâu năm, trứng ấy tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá , giống tạc hình người, đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.

Khỉ đá đi đứng khắp vùng, cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Đẩu.

Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ , sai thiên thần đến hỏi :

- Vì cớ gì lúc nầy nơi trần gian lại có hào quang chói sáng ?

Thiên thần không ai biết.

Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.

Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo :

- Tâu Thiên Hoàng ! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá !

Ngọc hoàng ngạc nhiên nói :

- Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường ?

Hai thần tâu :

- Nơi Đông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ , đ

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Xác chết trả thù
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 09.03.2013 / 14:49

ị rạch đôi bởi một vết sẹo.- Lâu chưa? - Ông già hỏi sau khi nghe tường thuật đầu đuôi câu chuyện.- Năm tiếng rồi - Hưng Râu đáp.- Mấy anh định trả bao nhiêu?- Năm can dầu?- Ðược rồi, bỏ lên thuyền đi!Sau khi nhận hàng xong ông già đi vào trong thuyền lấy ra một cái xương nham nhở, xỏ vào một sợi dây vừa tháo, đeo lên ngực. Sau đó ông cởi quần áo và nhảy xuống. Sau một lát ông ngoi đầu lên và lẩm bẩm một câu gì đó không ai nghe rõ. Ðột ngột ông ngẩng lên hỏi:- Mấy anh có ai phạm trọng tội không?Không ai nhúc nhích.- Mấy anh có ai giết người không?Ông già hỏi lại và đưa mắt nhìn những người đứng trên boong. Nhận thấy ai nấy đều im lặng cảnh giác nên ông chậm rãi giải thích:- Vụng Giải là chỗ nước dữ, từ lâu nổi tiếng linh thiêng. Các anh tìm xác người chết trôi mà không biết đường khấn vái thì đến Tết cũng chưa tìm gặp. Người chết trôi bao giờ cũng nằm sấp nhưng nếu được khấn thì xác chết tức khắc sẽ lật ngửa. Lúc đó những ai phạm tội giết người thì khôn hồn liệu mà tránh đi nếu không sẽ hộc máu tươi mà chết!Giọng ông già bình thản nhưng xa xăm lặnh lẽo. Mọi người thuỷ thủ nghe đến đó đều rùng mình nhưng không ai mở miệng.Rồi! - Ông già nói và leo lên boong mặc quần áo vào. Tất cả những gì ông già làm sau đó đều bí hiểm, những câu thần chú, cả giọng nói trầm trầm khi to khi nhỏ, cả động tác chậm chậm như trong mộng....- Lên ngay bây giờ đây!Quả thật phía xa xa một khối đen đang từ từ nổi lên cùng với những đám bọt nước màu gạch cua sôi sùng sục. Cái xác chết nằm sấp, bập bềnh trôi lại gần tàu Một vệt máu loạng lỗ chảy trôi theo dòng nước. Trên boong mọi người lặng như tờ. Họ nín thở theo dõi cái xác chết trôi một ngày đến một gần mà không ai để ý thấy rằng bầu trời đang tối sầm lại và gió đông nam mỗi lúc một mạnh thêm. Ðột nhiên xác chết dừng lại, khe khẽ xoay rồi lật ngửa. Một tiếng rú khủng khiếp, không rõ của ai rồi sau đó mấychục mạng người ngã vật ra boong tàu.Một trận gió bất ngờ ném chiếc tàu "TC-9097" vào vách đá và nó vĩnh viễn nằm lại trong lòng biển.

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca vào ngày 10.03.2013 / 10:38

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem do re mon no ti ta va cuoc thuy chien o xu so nguoi ca

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Chồng của vợ ơi,em sắp ngoại tình 801 Lượt xem
» Chuyện Của Bun 3003 Lượt xem
» Hùng Lai 2 7916 Lượt xem
» Màu của nỗi nhớ 1074 Lượt xem
» Bóng trắng trên cây vú sữa 262 Lượt xem
» Truyện ngắn : xin lỗi anh chỉ là thằng nhà nghèo 923 Lượt xem
» Đọc truyện Thiếu ghế 641 Lượt xem
» Những Giấc Mộng Tình 10126 Lượt xem
» Cô Gái Đồ Long - Kim Dung - Chương 5 1530 Lượt xem
» Trên Biển Cả 4756 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline