GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay dau truong vo cuc taÌ£p 15

dau truong vo cuc tạp 15

cập nhật dau truong vo cuc taÌ£p 15 , đọc truyện dau truong vo cuc taÌ£p 15 , xem dau truong vo cuc taÌ£p 15 , truyện dau truong vo cuc taÌ£p 15 , đọc dau truong vo cuc taÌ£p 15 , wap dau truong vo cuc taÌ£p 15
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:11

Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.80M80.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F142%2F56%2F9550b08e098215035c5e91d392b.jpg&ql=90&si=8d242&cr=tp][Download][/url]Cái mùa đông đó cách nay đã bốn năm rồi. Khi ấy Hoàng còn được coi là một phóng viên trẻ, cần phải khẳng định mình trước sếp và đồng nghiệp. Tờ báo mười sáu trang ngốn bài ghê gớm. Mà báo chí chưa bao giờ lại ra nhiều như bây giờ. Viết mãi thì cũng phải hết. Xã hội muôn màu muôn vẻ, muôn tầng muôn vỉa nhưng cào mãi thì cũng nhạt, đào mãi thì cũng kiệt. Thế nên cánh phóng viên trẻ như Hoàng hễ có cơ hội là mò đi vùng sâu vùng xa, lặn lội tới miền núi hải đảo. Dù sao bài cũng dễ được in hơn, lại không bị coi là rặt một thứ câu chữ cớm nắng. Nhưng đó cũng chưa phải là lý do chính để Hoàng quyết định mò lên cái cổng trời Quán Bù ấy những mười lăm ngày để rồi về toà soạn cũng nộp được cái phóng sự đi ba kỳ, càng đọc càng thấy nhạt hoét. Lý do chính là sự nhờ vả của Vi! Em gái Vi đang học năm thứ ba trường Mỹ thuật công nghiệp. Nhà trường tổ chức đi thực tế. Chả hiểu có một ai đó nói rằng Quán Bù có rất nhiều tam giác mạch, thế là đám sinh viên rồ lên, cứ đòi mò lên cổng trời bằng được để vẽ hoa tam giác mạch. Vi bảo Hoàng: Lần đầu tiên nó đi xa. Mẹ em đứng ngồi không yên. Anh đi với nó ít hôm để mẹ em yên tâm. Nếu anh không đi thì em phải đi. Nhà chỉ có hai chị em gái. Anh lại là nhà báo, đến đâu cũng quan hệ được. Ở nơi núi rừng heo hút ấy, có anh đi cùng nó, em và mẹ đỡ lo hơn nhiều. Anh đi nhé?! Ừ thì... ý Vi là mệnh lệnh đối với Hoàng lúc này. Mới chớm yêu mà. Tình yêu đòi hỏi con người ta phải thể hiện. Thứ tình kỳ lạ ấy lại vừa mới nhen nhóm lên t

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Em sai đấy, được chưa?
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:11

hả gì sai cả, đơn giản anh là con trai và từ đó suy ra nhiều thứ chứng minh anh sai nhiều hơn nó. Ngày 2. Sau một đêm suy nghĩ nát óc, cuối cùng nó cũng quyết định nhắn tin cho anh: Sang mai qua cho di hoc!. Cứ ngỡ là mở cửa là thấy anh đứng chờ, nhưng hôm nay... chả có ma nào. Oái! Rõ là anh muốn làm nó điên mà. Không cần nữa, nó tự đi được. Và vì anh mà nó trễ giờ học vì vừa đi vừa tức đứt mạch máu nên cứ rề rề. Xuống căn tin trường với vẻ mặt đờ đờ. Vậy mà nhìn thấy anh từ xa là đã giả điên nói chuyện rôm rả rồi cười lăn lóc trước sự ngỡ ngàng của đám bạn. Nhưng anh không thèm nhìn lấy nó. Aish, rõ điên mà. Chiều nay trời mưa to và một cô gái đang dắt xe trên đường với bánh xe bể một cách thảm hại cả xe lẫn người. Vụt qua, anh vụt qua nó, anh không để tâm đến nó. Tự dưng nước mưa có vị mặn. Ngày 3. Giờ thì nó giận anh lắm rồi, tại anh mà giờ nó đổ bệnh. Nhưng giận nhiều hơn là không thèm hỏi han nó. Nó... ghét... anh... lắm! Nó không thể nào chịu đựng nổi cái cảm giác này nữa. Bực bội đủ thứ. Bực bội anh vô tâm, bực bội nó cố chấp, bực bội căn bệnh hoành hành, bực bội cái xe cà tang, bực bội cái điện thoại, bực bội bà bán xôi cứ rao nhức cả đầu,... và bực bội một cách vô duyên như bực bội vì xôi được gọi là xôi. Nhãm nhí. Ngày 4. Nó quyết định rồi, phải gặp anh nói thẳng. Nó chịu không nổi nữa. - Này! - nó gọi anh - ... - Anh có nghe không đấy? - Em nói đi! - Thái độ anh mấy bữa nay là sao vậy? - Bình thường mà. - Anh bớt trêu ngươi em đi. - Chứ em muốn sao? - Chả muốn gì cả. - Ừ vậy thôi. Hụt hẫng. Anh vô cảm đến thế sao. Khóc, nó nức nở. Anh vẫn thế, chẳng nhìn nó. - Ừ. - nó nói to trong tiếng nấc. Anh bỏ đi. - Đứng lại. - nó hét lên. - Anh ác lắm, em ghét anh. Em xin lỗi! Em sai đấy, được chưa? Nói xong nó chạy đi. Chạy thật nhanh rồi đứng dưới gốc cây và vỡ òa. Anh hết yêu nó rồi, anh thật nhẫn tâm. Đang trách móc anh vô vàn thì một vòng tay ôm nhẹ nó. Là anh. Anh khẽ hôn nhẹ và nói nhỏ. - Sao không nói sớm. Biết anh sắp chịu không nổi rồi không? Anh yêu em.

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:12

này có thể sẽ không thuộc về mình, nhưng tình cảm bấy lâu nay, nó sẽ không giữ cho riêng mình biết nữa... Ngoài trời đang mưa, nó nghe như trái tim mình có cái gì như vỡ vụn... [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Fe11%2F25%2F8b1d80ed5860e70ca40c1e0d74b.jpg&ql=90&si=2546d&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2Fe11%2F25%2F8b1d80ed5860e70ca40c1e0d74b.jpg&ql=90&si=2546d&cr=tp][Download][/url]Tin nhắn đã được gửi đi từ điện thoại của Sa. *** Ngày bay tới gần, nó bận rộn chuẩn bị mọi thứ. Với nó, sẽ là một cuộc sống mới ở một đất nước khác, nơi ước mơ của nó được thực hiện... Cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho nó những điều thú vị. Một cuộc sống mới, không có hình ảnh của Phong. Nó sẽ nhớ Hà Nội nhiều lắm, sẽ nhớ những quán kem, nhớ những con đường mà anh và nó đã từng qua... Nhưng tất cả đã là ngày hôm qua, đã là của quá khứ. Điện thoại báo có tin nhắn đến, một số máy lạ. - Chị có thể gặp em được không? Cô gái ngồi trước mặt Sa chậm rãi uống ly nước cam, rồi nhìn Sa, nở một nụ cười nhẹ. - Chị là Linh, người yêu cũ của anh Phong. Nước mắt chảy dài trên má, Sa không nghe thấy rõ tất cả mọi điều mà Linh nói... Nó chỉ nghe thấy loáng thoáng rằng Linh bị bệnh nặng, chỉ có thể nhờ cậy Phong... rằng gia đình Linh đều ở nước ngoài, ở Việt Nam Linh chỉ có Phong là người quen... rằng Linh xin lỗi vì để nó hiểu nhầm... rằng Linh đừng trách Phong, đừng để Phong buồn lòng nữa... *** Sân bay đông đúc, mọi người nhìn chằm chằm vào một chàng trai và cô gái đang ôm nhau rất chặt trước cửa soát vẻ. Nước mắt ngân ngấn trên gương mặt của cả hai, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của yêu thương vỡ òa... - Anh yêu em! Anh sẽ không để em rời xa anh! Phong vừa biết tin hôm nay Sa sẽ đi và vội vàng đến sân bay. Anh đã đến kịp trước lúc máy bay cất cánh, để gặp Sa một lần trước khi cô sang Phần Lan. Anh đã đến kịp, để giữ được tình yêu cho riêng mình.

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Người thứ ba
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:13

chiếc răng khểnh và khóe môi xinh xinh, chẳng lẫn vào đâu được. 
 
Trên tầng hai. Duy lặng nhìn, tay ôm chặt quả bóng rổ như muốn bóp cho nổ tung nó. Bất chợt, Mai Anh quay lại ngước lên, ánh mắt ấy hướng về phía Duy. Duy tránh né ánh nhìn ấy, lặng lẽ quay người vào lớp. Đôi mắt bối rối giấu một nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên. Hai người nắm tay nhau bước về.
 
****
Một chàng trai, headphone và những cú ném rổ điêu luyện, nhưng dường như đầy phá phách mạnh mẽ . Duy đang trút giận lên những cú bóng chợt giật mình, Mai Anh, đứng trước mặt Duy từ lúc nào nhìn Duy chăm chú, quả bóng bay đến trước mặt Mai Anh!
 
- Cú ném 3 điểm. Mai Anh vẩy cổ tay một cách điêu luyện, một cú ném 3 điểm hoàn hảo.
 
- Tuyệt vời. Duy vỗ tay.
 
- Tuyệt quá, vào rồi – Mai Anh cười, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng, nụ cười ấm áp đã từng sưởi ấm trái tim lạnh giá của Duy.
 
- Cảm ơn Duy, nhờ Duy đấy. Mai Anh lí lắc.
 
- Không đâu, là do Mai Anh tiếp thu nhanh thôi. Duy cười.
 
- Mai Anh và bạn trai có chuyện à? Duy buột miệng.
 
- Ừ… sao Duy biết. giọng Mai Anh chùng xuống.
 
- Hôm qua, Mai Anh không đến sân, Duy thấy Mai Anh và cậu bạn ấy. Duy bối rối.
 
- À, Duy đoán thế…Kể cho Duy được không?.
 
- Cảm ơn Duy vì tất cả, với Mai Anh, Duy là người bạn tốt nhất, Mai Anh chẳng biết tìm đến ai. Chỉ muốn dựa vào ai đó để được khóc và Duy hiện lên... Mai Anh là người có lỗi. Mai Anh ngượng nghịu.
 
-  Lỗi gì cơ? Duy cảm ơn Mai Anh, vì đã nghĩ đến Duy, Duy sẽ mãi là bạn tốt của Mai Anh. Cảm giác như trái tim nhức nhối theo từng vết nứt nhưng Duy chịu đựng để không bật lên thành tiếng.
 
-  Cảm ơn Duy. Mai Anh không biết nhưng… Mai Anh sẽ luôn nhớ về Duy nhé ! Mai Anh nháy mắt tinh nghịch.
-  Chúng mình vẫn luôn là bạn tốt mà. Duy gượng gạo tay vân vê quả bóng. 
 
" Mai Anh sẽ hạnh phúc, nhất định thế”. Duy nghĩ thầm. 
 
Cuộc sống của Duy vẫn trôi qua như vốn dĩ là thế những vòng quay lại bắt đầu những chu kì mới, một con người khác nhưng vẫn là cái bóng que

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Sẽ không để em xa anh
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:14

                                              ***
Ngày bay tới gần, nó bận rộn chuẩn bị mọi thứ. Với nó, sẽ là một cuộc sống mới ở một đất nước khác, nơi ước mơ của nó được thực hiện… Cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho nó những điều thú vị. Một cuộc sống mới, không có hình ảnh của Phong. Nó sẽ nhớ Hà Nội nhiều lắm, sẽ nhớ những quán kem, nhớ những con đường mà anh và nó đã từng qua… Nhưng tất cả đã là ngày hôm qua, đã là của quá khứ.
 
Điện thoại báo có tin nhắn đến, một số máy lạ.
 
- Chị có thể gặp em được không?
 
Cô gái ngồi trước mặt Sa chậm rãi uống ly nước cam, rồi nhìn Sa, nở một nụ cười nhẹ.
 
- Chị là Linh, người yêu cũ của anh Phong.
 
Nước mắt chảy dài trên má, Sa không nghe thấy rõ tất cả mọi điều mà Linh nói… Nó chỉ nghe thấy loáng thoáng rằng Linh bị bệnh nặng, chỉ có thể nhờ cậy Phong… rằng gia đình Linh đều ở nước ngoài, ở Việt Nam Linh chỉ có Phong là người quen… rằng Linh xin lỗi vì để nó hiểu nhầm… rằng Linh đừng trách Phong, đừng để Phong buồn lòng nữa…
 
                                                                                                         ***

Sân bay đông đúc, mọi người nhìn chằm chằm vào một chàng trai và cô gái đang ôm nhau rất chặt trước cửa soát vẻ. Nước mắt ngân ngấn trên gương mặt của cả hai, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của yêu thương vỡ òa…
 
- Anh yêu em! Anh sẽ không để em rời xa anh!
 
Phong vừa biết tin hôm nay Sa sẽ đi và vội vàng đến sân bay. Anh đã đến kịp trước lúc máy bay cất cánh, để gặp Sa một lần trước khi cô sang Phần Lan. Anh đã đến kịp, để giữ được tình yêu cho riêng mình.











[img][/img]













var _admZone = 1421; function admDrawIframe() { var a = document.createElement("script"); a.type = "text/javascript"; a.async = !0; a.src = "http://admicro1.vcmedia.vn/core/admlightbox.js"; var b = document.getElementsByTagName("script")[0]; b.parentNode.insertBefore(a, b) } admDrawIframe();

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Làm bạn thôi, đừng làm bạn thân nhé!
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:16

Có bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng và cô đơn…Có bao giờ bạn bị tổn thương bởi chính người bạn thân của mình…Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi chính mình, liệu bạn cũng đang làm cho người ấy bị tổn thương mà bạn lại không hề biết điều đó…Bạn luôn coi người đó là bạn thân, và bạn thật hạnh phúc khi nghĩ rằng người đó cũng vậy. Và rồi khi bị tổn thương, bạn nghĩ rằng tất cả suy nghĩ, tình cảm bấy lâu đều từ một phía là bạn thôi. Bạn đau lòng, trái tim như vỡ vụn với suy nghĩ ấy. Nhưng có bao giờ bạn dừng lại và suy nghĩ có phải mình chỉ đứng trên lập trường bản thân để suy xét vấn đề?Bạn thân à, có lẽ mình chưa suy nghĩ thấu đáo nhỉ, chỉ biết bản thân bị tổn thương và cảm thấy hụt hẫng về điều đó. Mình thực sự đã ngộ nhận. Mình cứ nghĩ mình là bạn thân của bạn, nhưng liệu mình có xứng đáng với hai từ “bạn thân” ấy hay chưa, mình chưa hề nghĩ đến. Bạn đang suy nghĩ điều gì, mình chẳng hề biết. Cảm nhận của bạn ra sao, mình cũng chẳng hề biết.Mình đã quá trẻ con, không suy nghĩ, không đoái hoài đến cảm nhận của bạn. Có thể đó là lý do tại sao bạn giận mình nhưng mình lại chẳng biết lý do tại sao.Có những lời nói dù vô tình nhưng lại trở nên hữu ý.Liệu những lời nói vô tư, trẻ con của mình có làm bạn phiền lòng. Mình chưa hề nghĩ đến.[img]http://k14.vcmedia.vn/YFMU4phyIeiN1VQB5zBGRZ768aPI9/Image/2012/Anh-GTT/120726GTTtinvaodieukidieu01_b2130.jpg[/img][url=http://k14.vcmedia.vn/YFMU4phyIeiN1VQB5zBGRZ768aPI9/Image/2012/Anh-GTT/120726GTTtinvaodieukidieu01_b2130.jpg][Download][/url]Liệu mình có làm gì sai, trong khi lại nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Mình thật ích kỷ và trẻ con bạn nhỉ. Mình cũng chưa hề nghĩ đến điều này. Khi bạn giận mình, tại sao mình không hỏi lý do. Chỉ biết là giận dỗi vô cớ và lòng tự ái đã khiến mình không nói chuyện với bạn. Đáng lý mình phải hỏi bạn tại sao, phải truy bạn đến cùng để bạn nói ra những suy nghĩ trong lòng. Nhưng mình đã không làm cái việc mà người bạn thân đáng lý phải làm.Và đó là tại sao mình nói mình ngộ nhận.Hai từ “bạn thân

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update dau truong vo cuc taÌ£p 15 vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem dau truong vo cuc tạp 15

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Cô Gái Đồ Long - Kim Dung - Chương 12-13 2047 Lượt xem
» Ma 18+ - Nửa đêm cầu cơ - Ai chơi chưa ? 1338 Lượt xem
» Bạn gái cũ không có khả năng mang thai 707 Lượt xem
» Con Ông Thủ Trưởng 7762 Lượt xem
» Anh yêu ĐĨ mất rồi 4430 Lượt xem
» Nhật ký Ngoại tình cưỡng ép 10260 Lượt xem
» Truyện teen hay full: Đồ lém lĩnh..Bắt được em rồi nhé 4407 Lượt xem
» Những Giấc Mộng Tình 10116 Lượt xem
» Sóng đời (18) - Chap 1 3223 Lượt xem
» Người vợ dâm đãng của tôi 6163 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline