GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay cung phang.com

cung phang.com

cập nhật cung phang.com , đọc truyện cung phang.com , xem cung phang.com , truyện cung phang.com , đọc cung phang.com , wap cung phang.com
Anh yêu ĐĨ mất rồi
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:09

- Sẽ có lúc, Anh sẽ phải ngoái đầu lại nhìn tôi, rồi cần tôi. Đ.m, con đĩ đấy nó dám nói với hắn như thế. - Này cô tưởng mình là ai chứ? - Là đĩ. Không thấy sao? - Ối xời. Đĩ mà tao phải ngoái đầu à. Con đĩ này lại còn điên, mà điên thì khó sống trong cái xã hội này lắm đấy. Ngu như lợn. Hắn đứng chỏng chơ nhìn cái vòng ba nảy lửa của nó đánh mông tanh tách rảo bước nhanh qua phố với hai đường sọc sơn trắng song song nhau. Hai vai ngúng nguẩy, nhìn đĩ tưng tửng thật. Hắn chép miệng: Mình phải đi để ý con đĩ đấy à?. Bỗng nó lại quay người lại nhìn về phía hắn, gào lên: Sẽ có lúc, anh phải ngoái đầu lại nhìn tôi, rồi cần tôi . Hắn cũng rống lên như một con bò tót: Nhìn đĩ thì hơi hoa mắt đấy, nhưng nhìn đĩ điên như cô thì chắc chỉ có loại mắt đui thôi à . Ức thật, hắn nhảy lên con SH, rú ga chạy đảo điên, cái cười sằng sặc của đĩ điên cứ như quyện hòa với gió, dù hắn đã đi cả chục km rồi, tiếng cười ấy vẫn lanh lãnh ghì vào tai. Hắn toàn văng tục, văng tục mỗi khi hình ảnh đĩ điên nhảy loạn xạ trong đầu... Hai năm sau, Hắn mới chia tay với con người yêu mất dậy. Hắn kể con người yêu cũ hắn lẳng lơ lắm, hắn bao cho ăn, cho ở, giờ nhảy tót với một thằng đại gia khác, lại còn trẻ tuổi hơn. Có những đêm, hắn quằn quại mình khó thở, nghĩ về con người yêu cũ nuôi ong tay áo, hắn cười: Đúng là đàn bà, mười con thì chín phần là đĩ . Bỗng, hắn nhớ về con đĩ điên ngày xưa, hắn lại cười như một thằng Chí Phèo say rượu: Không khéo, giờ nó đang cong người lên vì bị thằng nào đấy - nó lấy hết sức thúc mạnh cho điếng người cũng lên . Cứ nghĩ thế, mà đầu hắn lại ngứa ngáy, chân tay lại đập thùm thụp xuống tậm đệm. Chẳng hiểu suy nghĩ gì, hắn đóng sập cửa kính xe, lao như điên ra đường trong ngày 8/3: Mà lẽ ra 8/3 hắn lên ở nhà chứ nhỉ?... Năm nay, hắn vừa tròn tuổi ba mươi. Hắn cũng không nhớ, mình đã làm tình với bao nhiêu con đàn bà ngoài con ả người yêu kia. Nhưng, hắn nhớ nhất là lần làm tình với đĩ điên. Đĩ điên có khuôn mặt không đẹp, nhưng đôi mắt như bùa mê và nụ cười

Xem cung phang.com

Hạnh Phúc Ngọt Ngào !
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:27

khi thấy Thanh Sang nhìn Ngọc Như bằng nét mặt nghiêm nghị, sau khi trò chuyện xã giao xong Ngọc Như bắt đầu kế hoạch:
- Em có thể mời Anh Sang nhảy một bản nhạc chứ.
Đức Trí lanh miệng:
- Phải đó. Người quen không hà. Hai người mở màng đi.
Nuốt vội ngụm rượu trong miệng Thanh Sang gật đầu:
- Mời em !
Trọng Ân ngơ ngác khi thằng bạn trời đánh thay đổi khó hiểu, từ nảy giờ anh nói khô cổ mà nó không đi, Ngọc Như chỉ nói một câu nó đã dại gái rồi. Ngọc Như tự tin nắm tay Sang bước ra sàn nhảy, không quên quay lại nheo mắt với Trọng Ân.
Hai tay vịn hờ eo Ngọc Như, Thanh Sang không tài nào tập trung được. Cô nhóc này muốn bài trò gì? Làm mặt lạ với mình từ nảy đến giờ mà hai tay đan lại quàng qua cổ mình thật tình tứ. Nhìn vào mọi người sẽ nói là một đôi cho xem, chịu hết nổi anh rít khẽ:
- Nhóc ! tính bài trò gì đây?
Mím môi Ngọc Như siết mạnh vòng tay. Thanh Sang nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đầy quyến rủ nhưng cũng rất lạnh lẽo buột miệng:
- Em muốn gì?
- Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn nhảy với anh bản nhạc này thôi?
Tưởng anh dễ bỏ qua cái nheo mắt của em khi nảy hả? Chợt anh mỉm cười tinh quái. Hai bàn tay vịn hờ trên eo Ngọc Như bắt đầu động đậy. Vuốt nhẹ bờ lưng thon thả Thanh Sang cười thật quyến rũ:
- Chúng ta đẹp đôi chứ !
- Đẹp cái đầu anh. Anh dám lợi dụng hả?
Thanh Sang không để ý, anh siết lấy cô như đôi tình nhân hạnh phúc. Ngọc Như bị anh ôm siết toàn thân cô nóng bừng lên trước sự va chạm bất ngờ, mùi nước hoa đàn ông từ người Thanh Sang thoảng qua làm cô bối rối. Ngọc Như nạt khẽ khi bị anh ôm cứng:
- Anh ôm đủ chưa?
Biết cô đang bị động, Thanh Sang thích thú nhìn gương mặt đỏ hồng. Tự dưng thấy mình hơi quá đáng nhưng không thể để thua con nhóc này được. Chân vẫn điều bước theo nhạc, một tay ôm lấy cô, tay còn lại anh vuốt nhẹ lên mái tóc dài mượt, Thanh Sang khẽ nhắm mắt úp mặt vào:
- Em không nói anh ôm hoài đó nha ?
- Thanh Sang, Tôi không giỡn đâu?
Không dám xô anh ra vì đang ở chốn đông người, Ngọc Như chỉ biết nạt khẽ và kêu t

Xem cung phang.com

Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:29

 Anh Phải Sống Tác giả: Khái HưngTrên đê Yên Phụ, một buổi chiều mùa hạ. Nước sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao ở giữa sông đi. Theo  dòng nước đỏ lờ lờ, những thân cây, những cành khô trôi từ rừng về, nổi  lềnh bềnh, như một dẫy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thực nhanh tới một nơi  không bờ không bến. Đứng trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông  theo những khúc gỗ ấy tỏ ra ý thèm muốn, rồi quay lại, đăm đăm nhìn vợ,  hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời, lắc đầu thở dài, nói: - Gió to quá, mà đám mây đen kia ở chân giời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất, mình ạ! Người chồng cũng thở dài, đi lững thững. Rồi bỗng đứng dừng lại, hỏi vợ: - Mình đã thổi cơm chưa? Vợ buồn rầu đáp: - Đã. Nhưng chỉ đủ cơm cho hai con ăn bữa chiều hôm nay.Hai  vợ chồng lại im lặng nhìn nhau... Rồi hình như cùng bị một vật, một  định kiến nó thôi miên, nó kiềm áp, hai người đều quay lại phía sông:  Những thân cây vẫn phăng phăng trôi giữa dòng nước đỏ. Chồng mỉm cười, cái cười vơ vẩn, bảo vợ: - Liều! Vợ lắc đầu, không nói. Chồng hỏi: - Mình đã đến nhà bà Ký chưa? - Đã. - Thế nào? - Không ăn thuạ Bà ấy bảo có đem củi vớt đến, bà ấy mới giao tiền. Bà ấy không cho vay trước. - Thế à?Hai  chữ "thế à" rắn rỏi như hai nhát bay cuối cùng gõ xuống viên gạch đặt  trên bức tường đương xây. Thức quả quyết sắp thi hành một việc phi  thường, quay lại bảo vợ: - Này! Mình về nhà, trông coi thằng Bò. - Đã có cái Nhớn, cái Bé chơi với nó rồi. - Nhưng mình về thì vẫn hơn. Cái Nhớn nó mới lên năm, nó trông nom sao nổi hai em nó. - Vậy thì tôi về... Nhưng mình cũng về, chứ đứng đây làm gì? - Được, cứ về trước đi, tôi về sau. Vợ Thức ngoan ngoãn, về làng Yên Phụ.ooOooTới nhà, gian nhà lụp xụp, ẩm thấp, tối tăm, chị phó Thức đứng dừng lại ở ngưỡng cửa, ngắm cái cảnh nghèo khó mà đau lòng. Lúc  nhúc trên phản gỗ không chiếu, ba đứa con đương cùng khóc lóc gọi bụ  Thằng Bò kêu gào đòi bú. Từ trưa đến giờ, nó chưa được tí gì vào bụng. Cái Nhớn dỗ em không nín

Xem cung phang.com

Người đàn bà dưới cơn mưa
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:41

Người đàn bà dưới cơn mưaSocbay iMediaMưa vẫn rơi gay gắt suốt buổi chiều oi nồng.Người đàn bà dưới mưa lầm lũi. Chị bước đi từng bước chơi vơi. Con đường đất chông chênh, lầy lội. Hàng cây nghiêng ngả xác xơ.Những hạt mưa rộn ràng vội vã. Chúng trĩu nặng như hạt ngô thay nhau bắn vào mặt chị. Những giọt nước trong vắt té tát lên đôi môi đỏ mọng của chị. Mưa vô tình làm rạo rực đất trời. Chị thẫn thờ, ướt át... cô đơn.Chị gắng gượng lội qua vũng nước lõm bõm. Dáng chị nghiêng nghiêng đổ nhào về phía trước. Gió từng cơn đẩy chị vào làn nước tung tóe. Mưa cũng xuôi theo. Nước réo rắt chảy quanh co dưới chân chị lạnh cóng. Phía trên, nước hắt cả vào đôi mắt to đen tuyền của chị. Từng dòng lem nhem chảy qua hàng mi cong rũ rượi. Nước xóa nhòe màu nâu đen chị đã kẻ nắn nót ban sáng. Chị cứ mặc. Chị lao người trong mưa. Mắt cay xè. Tay chân run run. Gió rít xé lòng.Ngày trước, anh cũng đưa chị về sau một ngày chủ nhật tầm tã như thế này. Chị nép vào người anh, trốn những hạt mưa lạnh lẽo vô duyên. Chị cười reo với mưa. Chị say sưa cùng gió. Anh đã ghì chặt lấy chị. Anh cố tranh với mưa hôn thật lâu vào mắt, vào môi chị. Trời đất đứng yên. Chị sung sướng ngả người chờ đợi. Mưa từng cơn và những nụ hôn.Bất giác, chị ngoái cổ quay nhìn lại phía sau. Chị dỏng tai nghe ngóng. Chị hồi hộp dáo dác cố tìm. À không lẽ. Lẽ nào... Chị vẫn cứ tin đâu đây còn sót lại hơi ấm của anh thoang thoáng trong hơi mưa. Nó như quyện theo gió quẩn quanh bên chị. Bóng dáng anh mờ mờ phía đằng kia - gần lắmÔi những đám mưa của đời chị - lặng lẽ chờ mong.[img]http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif [/img][url=http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif ][Download][/url]Tải ảnhVà dường như chị lại cảm nhận được tiếng thở, làn hơi của anh ngay lúc này. Cái hơi ấm lạ lắm, ngọt ngào bắt chị phải say. Chị thèm khát. Chị khẽ rung lên, lắc lư... rồi buông thõng. Chị âu yếm chạm vào bờ vai anh sũng ướt. Chị thấy ngực anh phập phồng hối hả. Bên trong, tim anh đang r

Xem cung phang.com

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem cung phang.com

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:45

ạo. Thế đó, cô sống với tiếng hát và điệu cười của chính mình. Dù rằng nó méo mó, nhưng nó làm cô có thể say được nhiều hơn là tỉnh. Tình yêu là gì hả Thu? Làm gì có thứ tình yêu như trong những câu chuyện cổ? Làm gì có những hoàng tử hả con? Cuộc đời nó khô khan lắm, con ạ”...Sau đêm đó, tôi không đến nhà cô nữa. Cô có nhắn mấy lần, nhưng tôi không đến. Cô đã làm tan vỡ giấc mơ của tôi. Thà cứ trần trụi như Hằng, thà cứ đay nghiến như Hằng, tôi còn chịu được vì trong lòng tôi có cô, có một quãng tuổi thơ cho tôi nhân cách. Tại sao cô lại kể hết ra vậy, tôi đâu có cần, thà là cô nói dối có hơn không? Tại sao vậy?... Tôi buồn lắm! Rồi tôi thù ghét cô!Cho đến một hôm, cô nhắn tôi là cô ốm nặng, muốn tôi đến thăm. Khi tôi đến, thấy cô khoẻ bình thường. Cô vồ vập, chăm sóc tôi. Dường như cô cũng muốn kéo níu một cái gì đó rất mơ hồ, trong cô. Nhưng tôi chỉ có tức giận mà thôi. Cô càng chi chút cho tôi, tôi càng vùng vằng, cãi lẫy, tôi nói cô không ra gì cả. Mà thực ra tôi đâu có cái quyền đó. Chẳng qua là tính thù vặt của trẻ con và nỗi đau của lòng tôi bốc cháy đó thôi! Cô im lặng! Khi bỏ về, tôi vấp phải một người đàn ông ở cầu thang, ngửng lên tôi nhận ra lão Trung, bồ của Hằng. Xót xa quay lại, cô đang đứng đó, trước ngưỡng cửa mở rộng, nước mắt nhạt nhoà, nhưng dường như gương mặt cô đang đổi khác, tôi lao vút đi!Tôi đã quên cô, hoặc cố quên hẳn cô. Tôi viết thư cho bố mẹ, kể về cô, giọng cay nghiệt và tàn nhẫn. Nhưng tôi vẫn yêu Huế, say mê tìm hiểu văn hoá Huế, và những nền văn hoá cổ khác nữa. Tôi yêu ngành sử của mình. Và tận trong đáy sâu của lòng mình, tôi vẫn mong ước được gặp hoàng tử của tôi, bên những lăng tẩm vàng son, lộng lẫy thách thức với thời gian, hay từ lòng biển xanh bước lên, những giọt nắng còn vương dài, lóng lánh trên giáp mũ. Tôi vẫn ước mơ!Chú thích:1 : Lời ca Huế “Tạm biệt Huế” - được phổ nhạc theo bài thơ “ Tạm biệt” của nhà thơ Thu Bồn.2 : CCCP - Liên Xô cũ (phiên âm theo tiếng Nga).3 : Xem (1).4 : Thuốc bổ tổng hợp pô-li-vi-ta-min.

Xem cung phang.com

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem cung phang.com

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời
Truyện: Nụ cười của nắng – Con gái thần Mặt Trời.
- Tác giả: cityhunter75 – voz.
- Tình trạng: Full phần 1.

Chap 1: Khởi đầu...
Nó. 25 tuổi, cái tuổi nói nhỏ thì không hẳn nhỏ mà lớn thì chưa chắc đã lớn. Nhưng những gì no trải qua có lẽ cũng đủ cho nó có kinh nghiệm đối phó với cái xã hộiđầy dối trá này. Cuộc đời nó thay đổi có lẽ cũng từ cái thờicấp III. Sau khi nhận ra rằng tính cách của thằng con trai duy nhất của nhà không thể ở lại cái đất này. Nhà nó quyết định chuyển nó vào Sg, một vùng đất đầy cơ hội nhưng cũng kèm theo đó là sự cám dỗ của một đô thị phồn vinh nhất nước.
Nói thêm về gia đình nó một chút thì ko hẳn là giàu có nhưng cũng tạm gọi là đầy đủcó của. Bố làm cán bộ nhà nước với một chức vụ cũng không cao lắm nhưng quan hệrộng và đã trải qua nhiều sự lọc lừa của xã hội. Bản tính nghiêm nghị và hoàn toàn lo lắng cho con cái thì có thể nóiđây là một ông bố đáng mơ ước.Thật ra thì cũng chẳng cógì với một thằng nhóc ham chơi nhưng với con mắt của một người cha, ông đã nhìn thấy bản tính gan lì của nó ngay từ khi tính cách nó thay đổi. Vậy nên mặc cho nó năn nỉ quyết định cuối cùng của ông vẫn là gửi nó vào Sg. Coinhư ông đã dốc hết tất cả vào cuộc chơi này : “ Sóng gió cuộc đời thì ai cũng phải trải qua. Ko ai trốn tránh được và nếu con trai mình xứng đáng nó sẽ tự sống được để có thể vượt qua. ”
Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng lên đường. Cuộc đời nó đã bước sang trang mới mà không ai có thể đoán trước được.
*****
Cuộc sống ba năm cấp III của nó trong thành phố mà người ta đặt cái tên mỹ miều là Hòn Ngọc Viễn Đông cũng trải quabình thường mặc dù có hơi chút khó khăn nhưng nó cũngđã sống được. Lần đầu tiên thi Đh, nó rớt. Ông không nói gì cả vì biết rằng đây chỉ là thử thách thứ 2 trong cuộc sống của nó thôi. Nó nghỉ 1 năm ôn thi lại và cuối cùng cũng vào học một trường gọi là tàm tạm. Thực ra với khả năng của mình ông vẫn có thể tìm cho nó 1 trường khá tiếng tăm với một vị trí sau này đi làm đã đượ

Xem cung phang.com

Đọc truyện Cái đầu con rối
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 08.03.2013 / 17:35

đến khuya mới lộ diện, cô ấy thấy cái đầu tôi liền ngất xỉu! Tôi, với sự ganh tị đầy đầu, đã cắn đứt mạch máu tay để cô mất máu mà chết! Chưa hả lòng tôi còn cắn, và đập nhiều chổ trên thân thể cô cho hả lòng thù hận! Tôi nhận hết mọi tội lỗi! Anh tôi hoàn toàn vô tội trong vụ này! Hãy thả người vô tội! Cái đầu quá kiệt sức vì vết thương ở đầu, máu chảy ra nhiều quá! nó nhắm mắt lại! Tuấn Đăng gào lên Đừng bỏ anh nghe em! Mở mắt ra đi! Đừng bỏ anh mà! Chàng cuống quít gắn các vòi của người em vào bàn tay phải mình! Gắn cái vòi có kim vào mạch máu mình với hy vọng cứu được người em khốn khổ của mình! Cái đầu mở mắt ra nói lời cuối Trể quá rồi! Em không sống nổi nữa đâu anh! Em thương anh lắm! Vẫn thương như ngày chúng ta còn vui vẻ bên nhau! Nay hết rồi! Em vĩnh biệt anh! Nó nhắm đôi mắt đã mất thần lại! Tuấn Đăng rống to lên và ngất đi! Ngày hôm đó, cảnh sát duyệt lại hồ sơ! Kêu các cảnh sát viên lên lấy lời chứng rồi làm biên bản kết thúc cuộc điều tra! Chiều tối họ đến thả Tuấn Đăng ra với vài lời xin lỗi và an ủi! Tuấn Đăng trở về đoàn xiệc, thu xếp hành trang! Hôm sau chàng xin xác cái đầu em mình, bỏ vào một cái hộp gỗ! Sau đó chàng xin phép giả từ đồng nghiệp rồi ra đi! Với số tiền chàng dành dụm được trong 8 năm qua cũng đủ cho chàng lập nghiệp ở một nơi nào đó! Từ đó không ai biết chàng đi đâu, làm việc gì! Có lẽ Tuấn Đăng đã kiếm một nơi hoang vắng nào đó để sống cho qua quảng đời đau khổ này, để tưởng nhớ đến cuộc tình ngắn ngủi của mình, và cũng có khi để thương xót đến người em xấu số và bạc mệnh! Cũng có thể chàng đã lập gia đình với một người phụ nữ nào đó và sống một cuộc đời bình thường như những người bình thường trên thế gian này! Nếu tình cờ bạn thấy một người đàn ông nào có chín cái thẹo dài trên lòng bàn tay phải! Người đó chính là nghệ sĩ Tuấn Đăng, người đã từng nức tiếng một thời! Hy vọng bạn là người đầu tiên may mắn gặp chàng, và bạn có thể hỏi chàng chi tiết hơn về cuộc đơi mà con người nghệ sĩ đáng thương đó đã trải qua! Chúc bạn may mắn

Xem cung phang.com

Thoáng ký ức
Đăng bởi: Admin

Update cung phang.com vào ngày 09.03.2013 / 11:35

Thoáng Kí Ức
CHAP 1

Kỉ niệm…Tưởng rằng đã có thế quên đi.. nhưng bất chợt lại hiện về.. Khiến cho con tim đau thắt..

Cái ngày hôm ấy… nó đã đi lướt qua anh.. Nó ngỡ rằng mình có đủ mạnh mẽ để bước đi mà không quay đầu trở lại.. Thế nhưng có lẽ nó đã nhầm.. Trái tim nó run lên bần bật, cảm giác nghẹn thở và cả thế giới như vỡ vụn trước mắt nó. Nó đã vấn vương cái bóng hình ấy hơn 3 năm trời. Dù nó có chối bỏ bao nhiêu lần, có tự lừa dối thế nào, thì nó vẫn phải thừa nhận nó yêu anh say đắm. Thời gian đã trôi qua lâu rồi, có biết bao chuyện đã xảy ra.. Nhưng…Lẽ nào nó vẫn không thể quên được!!!
- Anh! Em hỏi anh cái này!
- Gì thế?
- Anh! Anh không thích em sao?
- Anh đã có người yêu rồi!
- Vậy hả? Là ai thế anh?
- Không phải hôm nay em cũng đã nhìn thấy rồi sao?
- Là cái chị tóc xoăn màu đen hồi chiều hả?
- Uh!
- Anh yêu chị ấy lắm hả?
- Uh!
- Em out đây!
Offline.. Con bé ngày hôm đấy đã khóc. Nó không hiểu cái cảm giác gì len lỏi trong tim. Nhưng khó chịu lắm. Từ trước đến nay chưa từng đau đến vậy. Thế là mối tình đầu của nó đã ra đi khi nó còn chưa kịp nói nó yêu anh!
Cái ngày này 6 tháng về trước…
Nó chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày nó sẽ thích anh đến nỗi ánh mắt nó chỉ có thể nhìn về phía con người ấy. Càng không hiểu tại sao nó lại thích nụ cười ấy, ánh mắt ấy, gương mặt ấy. Trước đây, nó còn không biết anh là ai
- Này! Ra đây chị chỉ mặt đệ anh Thế Anh cho mà xem!
- Đâu nào?
- Kia nhìn thấy không?
- Thấy!
- Thế nào?
- Bình thường!
Thế rồi cái ngày nó gặp anh khi cùng tham gia Đại hội liên đoàn trường! Ngồi cạnh nhau..
- Có phải em hay ra sân bóng rổ chơi phải không?
- Hả! – Nó quay sang nhìn anh. Phải một lúc sau nó mới nhận ra anh..- À! Dạ phải anh ạ! Hì. Anh là đệ tử của anh Thế Anh phải không ạ?
- Ừ! Anh thấy anh Thế Anh hay trêu em!
- Ai bảo bà chị xấu số của em lại yêu anh ý! Anh ý suốt ngày chọc em thôi. – Nó xị mặt xuống, nũng nịu.
- À! Hóa ra người yêu anh ý là chị gái em hả? Bây giờ anh mới biết!
- Ơ thế anh ý không

Xem cung phang.com

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Hóa thân 1337 Lượt xem
» Truyện sex hay 2013 : kỳ nghĩ hè của tôi 31649 Lượt xem
» Truyện Ngắn : SỐNG LÀ ĐỂ ĐƯỢC GHÉT 435 Lượt xem
» Học ngoại ngữ bằng... thơ 1135 Lượt xem
» Muốn xa vợ để tìm tình cũ 960 Lượt xem
» Em đã ngủ với chồng chị chưa? 3684 Lượt xem
» Những con búp bê biết khóc 1048 Lượt xem
» (Truyen loan luan) Thân Thể Người Mẹ 21333 Lượt xem
» Hai Đêm Tân Hôn 9058 Lượt xem
» Hài hước: Ca dao tục ngữ thời @ 324 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline