GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay cong chua mac vay hong hoat hinh

cong chua mac vay hong hoat hinh

cập nhật cong chua mac vay hong hoat hinh , đọc truyện cong chua mac vay hong hoat hinh , xem cong chua mac vay hong hoat hinh , truyện cong chua mac vay hong hoat hinh , đọc cong chua mac vay hong hoat hinh , wap cong chua mac vay hong hoat hinh
Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 18:17

Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em... Tôi sững người, bần thần nhìn em. Em đang đứng ở đây, trước mặt tôi, ngay lúc này, giữa phi trường rộng thênh thang và náo nhiệt. Đã hai năm trôi qua, tôi không gặp em... Đã hai năm trôi qua, tôi không nhận được bất cứ tin tức nàovề em... Tôi và em như hai người xa lạ, vô tình lướt qua nhau. Xấp tài liệu trên tay em bất ngờ rơi xuống đất, gió mạnh thổi làm vương vãi khắp nơi. Tôi khom người xuống, thu lượm những mảnh giấy còn sót lại, bất giác chạm vào bàn tay nhỏ nhắn mảnh dẻ ấy. Tôi ngước mắt lên nhìn em, khóe miệng khẽ mỉm cười... *** Người yêu tôi - là em. Em có cái tên khá đẹp: Trương Vũ Phong Linh. Chính vì thế. mỗi lần nhắc đến em, người ta đều nhớ ngay đến những chiếc chuông gió đẹp lạ được em dắt theo đến giảng đường mỗi ngày- như một thương hiệu riêng biệt của em. Tôi yêu chuông gió, và tôi cũng yêu em, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp. Cách đây năm năm, em từng là một cô nàng học chuyên Anh: Xinh đẹp, năng động và tràn đầy sức sống. Em đúng là con người của nghệ thuật. Em chơi piano rất hay, những ngón tay em lả lướt trên phím đàn hệt như một tay dương cầm điêu luyện thứ thiệt. Những bức tranh em sở hữu cũng đẹp đẽ chẳng kém gì, bởi bàn tay phù thủy ấy luôn biết cách pha chế món màu sắc theo một phong cách rất kì lạ. Chỉ có điều, mỗi lần nghe thấy tiếng đàn ấy, ngắm nhìn những nét vẽ ấy, tôi lại thấy lòng mình buồn man mác. Bởi lúc ấy, khuôn mặt em, gần như chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ thấp thoáng một nụ cười ẩn hiện hai chữ: Nỗi Đau. Tôi không rõ vì sao mình lại yêu em, và em cũng vậy. Mọi thứ đến thật nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Những lần hẹn hò đầu-tiên-và-kế-đầu-tiên sến đặc, những cái nắm tay ngượng ngùng, những cái lướt môi thoáng qua, tình yêu giữa em và tôi cũng vì thế mà nhanh chóng thăng hoa. Không giận hờn, không hiểu lầm, chỉ có yêu thương và chia sẻ. Cho đến một ngày, em lặng lẽ rời bỏ tôi ra đi..

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Yêu !!!
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 19:02

Yêu



Hôm đó, như mọi ngày, Hân đạp xe lang thang qua các con hẻm sau giờ ra về.Trời đẹp đến lạ lùng, ko hề mưa một giọt, và nắng ko gắt chút nào, và cứ thong thả đạp xe đinhư vậy cho đến khi nhìnthấy một cảnh ko nên thấy: Bạn trai cũ của nó-Tuấn- đang đi một chiếc SH phóng qua, ngồi sau lưng là một con nhỏ tóc nhuộm vàng choé đang hí hửng ôm Tuấn.
Thiệt là chướng mắt !!
Thật ra, nó đã ko còn nhớ nhung Tuấn nữa, nhưng mỗi lần nhắc lại timnó lại nhói đau lên.Nó bùn,bùn hoài cho tới khi...Rầm!!!.Có tiếng va chạm khá lớn, và may saongười nó ko bị thương gì cả, tập vở bị rớt ra khỏi cặp. Cũng may là cái xe ko sao, nhưng nó lồm cồm ngồi dậy và mắng cáitên đã tông nó:
- Mắt mũi để đâu vậy hả????. Đi xe mà đầu cứ lắc quầy quậy là sao???.
Tên đó cũng mắng nó. Nó ngước cái đầu lên nhìn mặt tên đó(chiều cao khiêm tốn).
Trước mặt nó là một Kool boy chính hiệu đang chống nạnh nhìn chằm chằm nó. Trong vài giây,cái máu mê zai đẹp của nó nổi lên 1 tí (các bác thông cảm, con gái thời nay vậy đấy). Nhưng,nó kịp trấn tĩnh lại và nhìn thấy cái phù hiệu trường Nguyễn Thái Bình, lớp 11B1,cùng với cái tên: Chí Tâm. Tên đó cũng nhìn cái phù hiệu của nó và cười khẩy:
- Cũng là Nguyễn Thái Bình à?.
- Thì sao chứ?. Đàn em mà dám mắng đàn anh à?.
- Này!Ai đàn em gì với ông?.
- Thì đây! Hắn chỉ vào cáiphù hiệu mã số của nó vànói: Ngọc Hân,lớp 10A5 trường Nguyễn Thái Bình à?.
Hân tính cãi lại thì chợt nhớ mama đang mong nó về trông nhà để mama đi ăn đám cưới. Nó xụ mặt xuống méo xẹo. Tên Tâmđó thấy lạ nên hỏi: Sao vậy? Nãy to mồm lắm mà?.
Nó im lặng cúi xuống nhặttập vở.Tên đó cũng cúi theo phụ, nhưng nó đã giật cuốn tập lại và la: -Không cần đàn anh giúp!Mắc công mỏi lưng! Để tui tự làm!. Tâm khẽ cười,anhngồi chống cằm nhìn Hân. Chợt, Hiếu-bạn của Tâm réo anh: - Tâm!Lẹ đi! Ko tụi nó về hết giờ!.
Tâm chạy lại thằng bạn và nói: - Mày đi trước đi! Tao chạy theo liền!. Hiếu rú ga chạy đi ,rồi Tâm quay lại thì Hân đã leo lênxe và đạp đi mất. Anh liền chạy tới chiếc nou

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Đọc truyện Cánh Đồng Bồ Công Anh
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 07.03.2013 / 19:55

eo cô
- Ê ! sao vậy , ở chơi chút nữa
- Không được , tao hẹn với anh phong rồi , mà giờ này trễ giờ hẹn nhiều quá
-Ừ ! vậy để tao kêu bác tài xế đưa mày đi cho nhanh
- Ừ ! mày kêu giúp tao đi
15' sau
- Ổng đi đâu rồi mày ơi , tìm hổng thấy , bực mình gê , giờ này đi đâu hổng biết . Nhi chạy tới chỗ lâm nói gấp gáp
- Trời đất , giờ sao đây
- mày đứng đây , để tao chạy đi tìm ổng vòng nữa . Nhi vừa chạy vừa nói
- Thôi khỏi đi , để tao tự đi cũng được . nói xong Lâm fóng chạy ra cửa , cô không tìm được chiếc taxi nào đành chạy bộ về nhà . Về tới nhà thì đã 10h15' , cô lấy vội bức tranh rồi lại chạy bộ lên trên đồi .
Nói về Phong , mặc dù trời rất lạnh nhưng phong vẫn đứng đợi Lâm 2 tiếng đồng hồ trên đồi , môi anh đã bắt đầu tím lại và bàn tay đang tê dần đi , chợt có 1 đám người đi qua
- Ê ! vụ tai nạn nãy gê quá ha
- Ờ , con bé chắc là chết thôi , bị xe tải tông văng xa vậy mà
- Coi bộ nó đang hấp tấp việc gì lắm mới chạy nhanh dữ vậy
- Ừ , mặt xinh vậy mà chết uổng ha
Phong nghe vậy, anh liền chạy đến chỗ đám người đó hỏi 1 cách hung dữ
- Cho hỏi , cô bé đó như thế nào ?
- ừ , thì hình như mặc chiếc váy màu trắng , trông xinh lắm
- cô bé đó khoảng mấy tuổi vậy các anh ?
- nhắm chừng 14-15
- phong sửng sốt , vụ tai nạn đó xảy ra ở đâu ?
- Ngay khúc kia kìa , phong nhìn theo hướng 1 người chỉ và fóng xe như điên .
trên đường đi anh cứ nghĩ " cô bé mang váy màu trắng , đúng là màu lâm thích , cô bé trạc 14-15 tuổi , lâm ơi , em nhiều lắm " rồi anh cất tiếng hát bài " cánh đồng bồ công anh " , lâm cũng hát theo anh , mọi người xung quanh ai nấy đều khóc , cả những người không quen biết phong và lâm .
" Cánh hoa như anh đang chờ em ", là câu cuối cùng mà phong nói trên cõi đời này , phong đã ra đi vĩnh viễn . Phong đi khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng , giờ fút cuối cùng của ngày valentine . Lâm khóc thét , gào lên dữ dội .
Một anh cảnh sát nói :
- Cậu phong này chết vì tai nạn , nhưng lỗi không hẳn ở fía xe tải , vì hình như lúc đó cậu ta chạy r

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 09.03.2013 / 14:46

Hồi 1
Khí thiêng kết tụ sanh khỉ đá
Tâm thành tu niệm đạo nhân gian
Cứ theo truyền thuyết Trung Hoa thì kẻ sanh trước loài người là ông Bàn Cổ làm chúa thiên hạ. Kế đó là vua Thiên Hoàng , Địa Hoàng và Nhơn Hoàng, gọi là Tam Hoàng. Rồi đến vua Phục Hi, Thần Nông , Huỳnh , Nghiêu và Thuấn gọi là Ngũ Đế.

Thuở ấy, Trung quốc chia làm bốn châu : Đông Thắng Thần châu , Tây Ngưu Hạ châu, Nam Thiện Bộ châu , Bắc Cư Lư châu.

Đặc biệt là nơi ven biển lại có một nước tên Ngao Lai. Trong nước ấy có một hòn núi gọi là Hoa Quả Sơn (Núi có nhiều thứ hoa quả lạ) đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất. Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn , bề cao ba mươi sáu thước năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có tám hang thông ra rừng rậm!

Thật là một tảng đá dị thường, "Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa" mà loài người không ai có thể tưởng tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che khuất , hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một viên trứng đá.

Trong lâu năm, trứng ấy tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá , giống tạc hình người, đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.

Khỉ đá đi đứng khắp vùng, cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Đẩu.

Gặp lúc Ngọc Hoàng đang ngự nơi Linh Tiêu điện, thấy hào quang từ địa giới chói lên lấy làm lạ , sai thiên thần đến hỏi :

- Vì cớ gì lúc nầy nơi trần gian lại có hào quang chói sáng ?

Thiên thần không ai biết.

Ngọc Hoàng liền sai Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử.

Hai thần tuân lệnh đi do xét một lúc, trở về báo :

- Tâu Thiên Hoàng ! Hào quang đó là đôi mắt của một con Khỉ đá !

Ngọc hoàng ngạc nhiên nói :

- Cõi trần gian, sao có loài khỉ phi thường ?

Hai thần tâu :

- Nơi Đông Thắng Thần Châu có một hòn đá trên núi Hoa Quả, cảm khí âm dương, chứa hơi nhật nguyệt, nứt ra một trứng đá. Trứng ấy nở ra một con Khỉ , đ

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 10.03.2013 / 05:38

hơi trò phản chủ, nó cao hứng \"chào anh Khánh\" thì hỏng bét. Nhất là lúc nãy tôi đã trót hí hửng khoe tài của nó.
Nhưng con sáo của tôi vẫn chẳng chịu chào hỏi gì cả. Nó chỉ lo nhảy tới nhảy lui trong lồng. Đợi một hồi, thấy nó vẫn một mực giả điếc trong khi con nhỏ cứ nhìn tôi lom lom ra ý hỏi, tôi nổi sùng, giục:
- Sáo ơi, mày chào tao đi chứ!
Rồi sợ nó lộn Kha với Khánh, tôi nhắc tuồng:
- Tên tao không dấu sắc à nghen!
Tôi nói vừa dứt câu, con sáo đã vọt miệng:
- Chào anh Kha, chào anh Kha!
Sự đối đáp suông sẻ của con sáo khiến tôi mừng quýnh. Tôi liền quay sang con nhỏ, mặt mày rạng rỡ:
- Mày thấy chưa! Tao đã bảo con sáo của tao khôn lắm mà!
Con nhỏ thán phục ra mặt:
- Đúng là khôn thật! Nó còn biết cả dấu sắc nữa!
Trước lời khen của con nhỏ, tôi ậm à ậm ừ như đang ngậm nếp dẻo trong mồm, không thừa nhận cũng không ra phủ nhận. Tôi biết con sáo của tôi cóc có biết dấu sắc, dấu huyền gì sất. Nó chỉ có mỗi cái tài nói đại, trúng trật đã có... trời lo. Nhưng tôi đã lỡ bốc nó lên tận mây xanh rồi, nếu bây giờ để lộ cái tội \"mù chữ\" của nó ra, tôi sợ rằng uy tín của nó lẫn của tôi sẽ bị giảm sút đáng kể. Còn nếu như thừa nhận sự thông thái của nó thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa con nhỏ sẽ phát hiện ra nó là một nhà thông thái dỏm. Lúc đó lại càng bẽ mặt. Tốt nhất chỉ có cách đánh bài lờ.
Con nhỏ không hiểu được tâm trạng rối rắm của tôi, nó cứ xuýt xoa luôn mồm:
- Con sáo thông minh ghê!
Rồi nó cầm tay tôi lắc lắc:
- Anh bảo nó chào em đi!
Bây giờ tôi mới sực nhớ là tôi chưa hỏi tên con nhỏ. Tôi bèn nheo mắt nhìn nó:
- Tao đã biết tên mày đâu mà bảo con sáo chào!
Nghe tôi nói, con nhỏ ngẩn người ra:
- Ừ hén! - Rồi nó dẩu môi, trách - Ai bảo từ nãy giờ anh không thèm hỏi tên em chi!
Tôi bối rối:
- Không phải là không thèm hỏi. Mãi nói chuyện, tao quên khuấy đi mất.
Nó quay mặt đi chỗ khác, \"hứ\" một tiếng:
- Hỏi tên mà quên!
Tôi gãi đầu, chữa thẹn:
- Thì bây giờ tao hỏi:
Rồi thấy nó vẫn không quay mặt lại, tôi ngập ngừng nói:
- Tao hỏ

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Em Đã Là Thiên Thần
Đăng bởi: Admin

Update cong chua mac vay hong hoat hinh vào ngày 10.03.2013 / 11:13

đoàn kết, tấp lại bọn đó chạy té khói. Sau lần đó thì ban quản lý nhộn nhịp hẳn lên, cả hai mấy thằng vào làm biên bản.

Lần này mọi chuyện ầm lên và Th biết được, tất nhiên Th biết thì H sẽ biết. Và điều gì đến cũng đến.

Vào 1 ngày đẹp trời, gió biển thổi bay hàng cây, nắng tràn mặt đường, đang sải bước đi tới trường thì đâu đó có tiếng chạy gấp gáp. Con điên nao chạy dữ vậy.aha.

"T, H gặp này" T xuất hiện trước mắt nó. A thì ra con điên là Th hả . Nghe thấy H gặp, nó mừng, nhưng mà nghi ngờ quá, Sáng sớm gặp, lại sau 1 thwoif gian giận dỗi, nghe nguy hiểm .và rồi đúng như nó nghĩ.





Nó bầm máy gọi cho H.

"Alo"

"Ừ, T này"

"T nào, không quen T này, T khác kìa"

Nó cười

"Cười gì mà cười. T tỉnh lại, tỉnh lại ngay đi, không nghĩ T có ngày hư hỏng thế này.."

Tiếp theo thì H chửi tới tấp, la mắng tới tấp, nó chỉ ú ớ mà không nói được gì.

"Thế thôi, nếu cứ như thế này thì đừng gặp H nữa" H chốt 1 câu xong cúp máy không cho nó xin lỗi, hứa hẹn gì cả. Nó đang tận hưởng cái không khí ngày mới tuyệt vời thì chùng xuống hẳn. Nó im lặng bước thẳng lên lớp trong sự ngỡ ngàng của Th và mấy đứa bạn.

Ngày hôm đó, khi lên lớp và cả về phòng nó suy nghĩ rất nhiều về những lời H nói, những gì cô ấy nói dường như đã thức tỉnh nó. H nói đúng, nó đã thay đổi quá nhiều, nó quên đi nó như thế nào, bố mẹ nó ra sao, gia đình nó giờ ở đâu, và cần nó là nó khác đi không phải như thế này nữa. Dường như nó thay đổi.

Dường như những lời của H đã thức tỉnh nó, ít nhất là lúc này. Mấy ngày đó, nó ăn rồi ngủ, những khoảng thời gian không học, không làm nó ngủ, ngủ là cách tốt nhất để tách ra những thứ đang cám dỗ nó kia, để tránh đi những lời rủ rê, để tránh gây ra những sự việc không đáng có.

Sau 1 tuần suy nghĩ, mọi chuyện cũng lắng xuống. Vừa tan giờ học, nó vào quán net, online để mong gặp H xin lỗi, nhưng chẳng thấy tăm hơi H đâu. Lần này dường như nó hối cải, trước khi ra về nó cũng nhắn tin xin lỗi H, có vẻ rất chân thành.

"H à

Xem cong chua mac vay hong hoat hinh

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Cặp vợ chồng thích yên tĩnh 7863 Lượt xem
» Đoàn và Liên 3415 Lượt xem
» Mùa thu nào cho em! 990 Lượt xem
» Lý thuyết quên 538 Lượt xem
» Hay là, mình chia tay! 613 Lượt xem
» Búp Hoa Non - CHAP 2 7695 Lượt xem
» Doc truyen sex đoạn kết tình dục 5400 Lượt xem
» (Sex thuốc mê) Viên thuốc gợi tình cực hot 17834 Lượt xem
» Tôi bây giờ... 449 Lượt xem
» Cô vợ trẻ bị hấp diêm đại pháp 14750 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline