GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay coi hinh ban gai cua lam chan khang

coi hinh ban gai cua lam chan khang

cập nhật coi hinh ban gai cua lam chan khang , đọc truyện coi hinh ban gai cua lam chan khang , xem coi hinh ban gai cua lam chan khang , truyện coi hinh ban gai cua lam chan khang , đọc coi hinh ban gai cua lam chan khang , wap coi hinh ban gai cua lam chan khang
Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Kiếp sau anh sẽ cưới em (Bạn nên đọc câu chuyện này)
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 18:19

ì với cậu nhưng tôi không độc ác như cậu nên mới mở lại số điện thoại này để nói cậu biết đừng phiền Tiểu Khả. Chào cậu - Đinh Vĩ! Tôi...... Tiếng gác máy khô khốc. Đinh Vĩ nói đúng. Tôi là thằng đàn ông vừa xấu vừa ác độc. Nếu Tiểu Khả không gặp tôi hoặc dã tôi không lôi em trở lại sau ba năm cách biệt có phải tốt hơn không. Cũng may là Đinh Vĩ không đấm vỡ sọ tôi, không moi tim gan tôi ra xem, không giải quyết rắc rối này theo cách của một thằng đàn ông; chứ nếu không tôi đã chết tươi rồi. Mà nếu như Đinh Vĩ có dùng nắm đấm để gải quyết thì có lẽ tôi cũng chấp nhận bởi lẽ đàn ông xấu cuối cùng cũng phải lộ diện. Nhiều năm sau đó, dù con gái tôi cũng đã mười tuổi tròn, dù tôi cũng đã có lại một gia đình như cũ (dù có sứt mẻ) thì tôi vẫn không sao hiểu được tại sao Đinh Vĩ lại tìm được đến chỗ tôi và Tiểu Khả, Đinh Vĩ vội vàng đưa em đi đâu? Thật mơ hồ. Có khi nào vợ tôi cũng biết chuyện này hay chính cô ấy là người đạo diễn đọan hạ màn này? Khó hiểu..... Tôi nghe được một vài lời đồn: có người nói Tiểu khả giờ đang sống rất tốt, được chăm sóc rất chu đáo. Cuộc sống của em dần trờ lại bình thường – có lẽ là hạnh phúc (đương nhiên đối với một bệnh nhân như em), cũng có người nói Tiểu Khả đã chết. Em bệnh bẩm sinh thế nên việc ra đi của em là điều tất yếu. Mưa..... Hôm nay gió quá lớn, tôi ngồi trong nhà, ấm cúng bên cô vợ hiền và đứa con gái nhỏ nhưng vẫn còn thấy lạnh. Trời rét câm. Mưa xối xả trút xuống mái nhà vang tiếng rất lớn tựa hồ như tiếng kêu bi thống của ai đó ai óan giữa đêm tịch liêu. Mưa hôm nay nặng hạt và lớn như trận mưa năm đó. Chỉ có điều khác là trận mưa này không có cô gái mình ướt sũng đứng trước nhà tôi, miệng run cầm cập em đến tìm anh Hạo như năm nào. Tiểu Khả không phải là người của thế giới này. Em là tiên nữ, là ma nữ, là thiên thần, là ác quỷ.....nói chung là cái gì đó ở thế giới khác. Thế giới này không thuộc về em. Em phải đến nơi thuộc về em. Tiểu Khả, nếu em là mưa đi tìm mẹ thì ai sẽ là gió thổi mãi để mang em đi? Có phải tôi không?

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Người đàn bà dưới cơn mưa
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 18:41

mưa náo nức. Chị vẫy chào những ước mong trôi dần theo trời xanh mênh mông.Cuộc sống lướt qua. Mọi thứ vắng lặng. Chị cũng quen với những người đàn ông khác. Bạn đồng nghiệp, tình nhân xoay quanh chị. Họ ve vởn như những ngọn gió hè tẻ nhạt. Chị chán ghét cái ẩm mốc, oi oi khó chịu. Họ đã không cho chị một chút nồng say và lành lạnh trong mưa. Chỉ có anh, dù khốn nạn đến mấy chị vẫn mong anh trở lại. Mưa bay bay và sấm sét cuối trời đã riêng dành cho chị và anh.Chị bước vào nhà.Chị cởi chiếc áo mưa dơ bẩn, giũ sạch nước. Chị bỗng bắt gặp sợi tóc bạc vương trên vạt áo. Sợi tóc cong queo nằm trơ trọi. Tuổi bốn mươi đã cận kề với chị. Chị nấc lên: "Anh ơi!". Chị lảo đảo lê người vào bên trong. Chị lại về với hoang vắng, cô độc thường ngày của mình."Oa... oa oa oa...". Tiếng trẻ con khóc thét vọng ra từ nhà bên cạnh. Thằng bé Duy lại quấy mẹ nó. Chị như thấy nó trong vòng tay mình. Mắt nó đẫm nước. Mồm há hốc vì khát sữa. Nó khóc thật to. Chị thảng thốt và quýnh quáng. Tim chị siết mạnh trong lòng ngực. Chị cảm thấy nhói đau. Cố hết sức, chị lao đến bên kệ tủ. Chị giơ tay quờ quạng. Chị bới tung ra. "Đâu rồi?"- Chị muốn tìm đôi giầy bé tí xinh xắn mà mấy năm trước đây chị đã ky cóp mua cho đứa con của mình.Chị vung tay gạt đổ mọi thứ, cả chiếc áo len màu hồng chị âm thầm ấp ủ đan với tất cả yêu thương. Đây rồi. Chị bắt gặp và nhặt nó lên. Chị khẽ khàng hôn thật sâu vào những kỷ vật này. Ôi những kỷ vật một thời chị đã nơm nớp lo toan trong hy vọng mãnh liệt. Một đứa con. Khốn nạn thật. Rốt cuộc anh chẳng để lại gì cho chị cả. Ôi chị có đòi hỏi gì đâu. Chị chỉ thèm được ôm ấp một đứa con mang một tí thôi vài nét giống anh."Oa... oa". Thằng bé khóc to hơn. Chị run run gắng gượng chồm dậy đưa tay ôm lấy bức tường. Sức chị đã kiệt rồi. Chị cảm thấy ngột ngạt khó thở. Chị lại ngã qụy giữa tiếng ru con và tiếng khóc xé tan không gian này.Mưa bên ngoài dứt hẳn. Những giọt nước cuối cùng rơi nặng nề chậm chạp."Llộp độp... lóc cóc, lóc ..cóc.[Tác giả:Nam][Sưu tầm: Hạc Xanh]

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời Full phần 1.
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 18:56

Nụ Cười Của Nắng - Con Gái Thần Mặt Trời
Truyện: Nụ cười của nắng – Con gái thần Mặt Trời.
- Tác giả: cityhunter75 – voz.
- Tình trạng: Full phần 1.

Chap 1: Khởi đầu...
Nó. 25 tuổi, cái tuổi nói nhỏ thì không hẳn nhỏ mà lớn thì chưa chắc đã lớn. Nhưng những gì no trải qua có lẽ cũng đủ cho nó có kinh nghiệm đối phó với cái xã hộiđầy dối trá này. Cuộc đời nó thay đổi có lẽ cũng từ cái thờicấp III. Sau khi nhận ra rằng tính cách của thằng con trai duy nhất của nhà không thể ở lại cái đất này. Nhà nó quyết định chuyển nó vào Sg, một vùng đất đầy cơ hội nhưng cũng kèm theo đó là sự cám dỗ của một đô thị phồn vinh nhất nước.
Nói thêm về gia đình nó một chút thì ko hẳn là giàu có nhưng cũng tạm gọi là đầy đủcó của. Bố làm cán bộ nhà nước với một chức vụ cũng không cao lắm nhưng quan hệrộng và đã trải qua nhiều sự lọc lừa của xã hội. Bản tính nghiêm nghị và hoàn toàn lo lắng cho con cái thì có thể nóiđây là một ông bố đáng mơ ước.Thật ra thì cũng chẳng cógì với một thằng nhóc ham chơi nhưng với con mắt của một người cha, ông đã nhìn thấy bản tính gan lì của nó ngay từ khi tính cách nó thay đổi. Vậy nên mặc cho nó năn nỉ quyết định cuối cùng của ông vẫn là gửi nó vào Sg. Coinhư ông đã dốc hết tất cả vào cuộc chơi này : “ Sóng gió cuộc đời thì ai cũng phải trải qua. Ko ai trốn tránh được và nếu con trai mình xứng đáng nó sẽ tự sống được để có thể vượt qua. ”
Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng lên đường. Cuộc đời nó đã bước sang trang mới mà không ai có thể đoán trước được.
*****
Cuộc sống ba năm cấp III của nó trong thành phố mà người ta đặt cái tên mỹ miều là Hòn Ngọc Viễn Đông cũng trải quabình thường mặc dù có hơi chút khó khăn nhưng nó cũngđã sống được. Lần đầu tiên thi Đh, nó rớt. Ông không nói gì cả vì biết rằng đây chỉ là thử thách thứ 2 trong cuộc sống của nó thôi. Nó nghỉ 1 năm ôn thi lại và cuối cùng cũng vào học một trường gọi là tàm tạm. Thực ra với khả năng của mình ông vẫn có thể tìm cho nó 1 trường khá tiếng tăm với một vị trí sau này đi làm đã đượ

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Đọc truyện Cánh Đồng Bồ Công Anh
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 19:55

CÁNH ĐỒNG BỒ CÔNG ANH
Cánh đồng Bồ công Anh là 1 câu chuyện cảm động về tình yêu lứa tuổi teen. Người đọc truyện này sẽ có những cảm xúc ,cảm giác về 1 tình yêu đẹp,lãng mạn đầy thú vị...nhưng đọc xong hoàn toàn xót thương và tiếc nuối ...
Chương 1 : cô bạn mới
Tanpopo ơi , dậy đi ... trễ giờ khai giảng rồi-tiếng cô giúp việc lanh lảnh gọi nó khi đồng hồ đã điểm 7h
Nó choàng tỉnh dậy , rồi chậm rãi làm vệ sinh cá nhân , thay đồng phục đi học , rồi xuống nhà ăn sáng cùng ba nó . Tính nó vậy , bất cứ việc gì dù gấp gáp đến mấy nó vẫn cứ chậm rãi mà làm , giống hệt mẹ nó ...
Ba nó ngồi đối diện với nó , tay cầm tờ báo , mắt không rời khỏi tờ báo , chỉ nhắc nó nhỏ nhẹ nhưng nghe sao lạnh lùng và nghiêm khắc vì giọng nói trầm của ông . " Trễ giờ rồi đó , ăn nhanh đi "
Đồng hồ bây giờ đã điểm 8h , nhưng nó vẫn ngoan cố cãi lại " còn sớm mà ba , cứ từ từ "
Lần này ông bỏ tờ báo xuống , mắt nhìn nó trân trân , nhìn 1 mà như thấy 2 , vì nó quá giống với mẹ nó . Từ đôi mắt , cái mũi , cái miệng và cả cái tính bình chân như vại của mẹ nó , cái tính đó đã làm ông khổ sở biết bao trong khoảng thời gian hẹn hò với mẹ nó , và còn cả sở thích là thích cây cỏ mà nhất là loài hoa bồ công anh . Chợt ông nghiêm mặt lại và nói " giờ con muốn gì ? "
Nó toát mồ hôi , quơ đại vài cái bánh và chạy biến đi
Binh thường ông là 1 người cha vui tính , đôi lúc ông rất giống trẻ con . Nhưng khi nổi giận rồi thì chết , khó ai ngăn cản được ông
Nói về Lâm , 8h38' vẫn bắt gặp cô đang trên đường đến trường , trong khi quãng đường từ nhà cô đến trường chỉ mất 15' đi bộ bình thường . Đang đi , bỗng nhiên 1 chiếc xe ở đâu lao tới cực nhanh , và: Xịt... " nước bùn dơ bắn tứ tung lên người cô , chiếc xe vẫn cứ lao đi , cô chỉ kịp nhìn thấy bộ đồng phục giống với đồng phục trường cô và đằng sau chiếc xe có dán chữ windy nho nhỏ . Mặt cô đỏ lên kinh khủng , và cô nói lầm bầm trong miệng " windy hả , được rồi ..... phen này chết với ta nha windy "
Nhìn lại đồng hồ , cô trợn đôi mắt to tròn lên sau

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Đọc truyện Tuyên chiến với hotboy
Đăng bởi: Admin

Update coi hinh ban gai cua lam chan khang vào ngày 07.03.2013 / 20:10

ữa rồi. – Dì Hồng tũm tỉm cười trước hành động ngây ngô của 2 đứa nhỏ trong khi mama nó đang nhìn Huy chằm chằm.
- Thì ra 2 đứa học chung, thế này thì tiện nhỉ??? Bạn bè nói chuyện vẫn tốt hơn người lạ.
- Ko có đâu mẹ ơi, tên này, àh nhầm “cậu ấy” học khác lớp ạh. Nhưng mà giữa tụi con có 1 mối wan hệ “khá thân thiết”. – Ngọc nói nhưng cũng hàm ý khiêu khích cộng thêm con mắt nhìn Huy đầy “sát khí”.
Nó ko hiểu sao trong lòng nó lại thấy vui vui khi biết dc Huy là con dì Hồng nhỉ??? mà nó vui thì vui nhưng ko hiểu sao con mắt nhìn Huy vẫn đầy sát khí??? Chẳng lẽ đằng sau cái màn sát khí đó là một ánh mắt nào khác nữa sao, thật là khó hiểu??? Ngay cả bản thân nó cũng ko giải đáp dc điều này, ngay chính nó còn ko hiểu nổi nó đang nghĩ cái gì nữa.
Trong một vài giây im lặng, nó chờ Huy lên tiếng, bỗng nhiên lúc này nó mong Huy cãi lộn với nó đi. Sao lại vẫn là cái màn băng đó chứ, sao lại ko để cho sự ấm áp làn tan chảy băng đá ra đi??? Sao lại ko là con người mà hôm wa đã làm nó cảm thấy ngượng ngùng khi vuốt tóc nó, con người mà làm cho con tim nó rung lên nhè nhẹ khi cười, con người với đôi mắt màu xanh biếc yên bình, con người đó giờ đâu rồi hay hôm wa chỉ là trò đùa vui của Huy mà thôi. Nó cảm thấy buồn khi ngay lúc này đây đôi mắt của Huy lại trở về với màu đen của đêm tối lạnh lẽo lẫn sự vô cảm.
- Xin chào bác gái và cô pé. – Huy đáp trả một câu ngắn cụt, vẫn với thái độ ban đầu. Cứ như người ko wen biết nó. Giờ đây, hai người như ở hai đầu một cây cầu, đi vụt wa nhau để sang bên kia sông, thậm chí ko thèm nhìn mặt người kia.
Nó hơi thất vọng nhưng cũng mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Huy.
- Nếu vậy thì trưa nay 4 người chúng ta cùng ở lại ăn cơm nhá.- Dì Hồng mời với sự fấn khích, hồ hởi hiện rõ trên khuôn mặt.
Khỏi nói cũng biết, tất nhiên là mama nó nhận lời ngay, hai người lớn cười nói rôm rả, dắt nhau ra sau bếp và bắt đầu trổ tài nấu nướng cho nhau xem. Giờ đây không gian chỉ còn lại nó và Huy thôi. Cậu vẫn im lặng từ khi chào nó đến giờ, im lặng và im lặn

Xem coi hinh ban gai cua lam chan khang

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Chuyện tình đa thế hệ - dành cho 18 8518 Lượt xem
» Bạn thân là gì? 1590 Lượt xem
» Tình đời đen bạc 2183 Lượt xem
» Quen nhau chưa được bao lâu bạn trai đã sàm sỡ 1464 Lượt xem
» Truyện cuộc sống : MẸ ƠI...!!! (truyện thật cảm động) 737 Lượt xem
» Tuấn và Ngọc 9554 Lượt xem
» Chuyện kể lúc nửa đêm 6670 Lượt xem
» Những người mẹ - phần 2 14612 Lượt xem
» Cô Gái Đồ Long - Kim Dung - Chương 4 3486 Lượt xem
» Em người làm rất ngon !!! 7578 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline