GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay chup len quan xi

chup len quan xi

cập nhật chup len quan xi , đọc truyện chup len quan xi , xem chup len quan xi , truyện chup len quan xi , đọc chup len quan xi , wap chup len quan xi
Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem chup len quan xi

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:08

Nó ăn mỗi khi thấy buồn và ăn mỗi khi thấy vui. Ăn uống là thói quen không thể bỏ của nó. Tuy nhiên nó hoạt động khá nhiều trong ngày làm thân hình nó không béo. Nhưng cái đáng sợ hơn cả béo đối với con gái chính là cơ bắp. Chẳng ai có thể chấp nhận hay không thấy xấu xí và hơi rợn xương sống khi thấy một con bé với những đường gân và cơ bắp chạy dọc theo tay, chân, đùi. Nói cho cùng, nhìn như một dị nhân vậy! Cũng giống như chuyện chẳng ai bảo nữ vận động viên cử tạ có dáng chuẩn cả cho dù họ có đạt huy chương vàng Olympic đi chăng nữa! Đau đớn là ở chỗ đó! Con gái khác con trai là ở chỗ đó! (Thực ra nó cũng không có ý định trở thành vận động viên nhất là môn cử tạ!) [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fmedia.tinmoi.vn%2F%2F2011%2F12%2F17%2F67_7_1324089444_1_nguoiduatin-Anhminhhoa.jpg&ql=90&si=803a4&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fmedia.tinmoi.vn%2F%2F2011%2F12%2F17%2F67_7_1324089444_1_nguoiduatin-Anhminhhoa.jpg&ql=90&si=803a4&cr=tp][Download][/url]Những cô nàng hấp dẫn thường chia thành hai dạng thường thấy: - Dạng 1: Những cô nàng đáng yêu, lúc nào cũng cười và dễ thương với đồ phụ kiện màu hồng. - Dạng 2: Những cô nàng quyến rũ, bí ẩn với bộ đồ lót đen. Hai loại trên tuy có phần trái ngược, thậm chí xung khắc nhưng vẫn hết sức được ưa chuộng. Và cũng có hai dạng con gái mà con trai thường lảng tránh mỗi khi những cô nàng này tỉnh tò: - Dạng 1: Xấu ngang cơ với Thị Nở. - Dạng 2: Cơ bắp như diễn viên đóng Kẻ Huỷ Diệt. Đau đớn thay nó thuộc dạng 2 phần 2. Nó chưa bao giờ đứng trước mặt một ai, giơ ra một lá thư có gắn hình trái tim như trong manga shoujo, chưa chạy tới nói câu sarang heyo với cái mặt đỏ lừ như phim Hàn, cũng chưa lao vào hôn tới tấp để bộc lộ tình yêu như thể loại Hollywood,... Nói túm lại, nó chưa từng tỏ tình cũng như chưa từng được tỉnh tò! Đáng tiếc thay cho một đứa con gái tuổi 17! Thực ra nó cũng không lấy đó làm đau lòng cho lắm. Nguyên căn của vấn đề nó biết và cũng xác

Xem chup len quan xi

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem chup len quan xi

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem chup len quan xi

Lạc mất em!
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:17

ata%2F66b%2Fd8%2Fc56b680b6e18aeec57a775eb63c.jpg&ql=90&si=5f305&cr=tp][Download][/url]Và hôm nay, cũng may là thứ bảy, cuối tuần đã đến. Tôi vội vàng lái xe, chạy thẳng đến nhà Hạ Anh. Cửa khóa, tôi gọi mãi nhưng chẳng thấy một tiếng nào trả lời. Bỗng cửa khẽ mở, tôi mừng thầm, định gọi tên cô ấy thì một người phụ nữ lạ mặt trong nhà bước ra chào tôi: -Cậu là ai? -Dạ cháu là Thanh Phương, bạn của Hạ Anh. Cho cháu hỏi có Hạ Anh ở nhà không ạ? -Cô ấy đã chuyển nhà đi hơn một tuần nay rồi, cậu không biết sao? -Dạ...Tôi sững người, dòng máu nóng di chuyển lên khiến mặt tôi đỏ ửng hơn bao giờ hết. Yên lặng. Như chợt nhớ ra điều gì, người phụ nữ ấy bảo tôi đứng đợi ở ngoài. Sau một lúc lâu, người phụ nữ đưa cho tôi bức thư bao màu xanh bạc dán kĩ cùng chiếc chuông gió cùng màu. Tôi run run, từng dòng chữ đẹp đẽ mà Hạ Anh để lại cho tôi lại hiện rõ mồn một trước mắt: Anh à. Em biết mình có lỗi, vì đã tự tiện bỏ đi một cách đường đột như thế!. Thế nhưng, nếu như em mãi ở lại đây, với anh, như thế này, chỉ khiến em đau khổ them mà thôi. Anh có biết vì sao em lại thích ăn kem sô-cô-la, vì sao lại thích xem phim kinh dị, vì sao lại thích chụp ảnh...Bởi vì...tất cả...đều là những thói quen chung của em và chị em...chị Phong Linh. Trước khi căn bệnh ung thư quái ác đó làm chị ấy ra đi mãi mãi chỉ sau một tuần du học sang Anh, chị ấy đã nhờ em...đưa chiếc chuông gió này cho anh, như một lời cảm ơn và xin lỗi...vì chị ấy đã định giấu anh vĩnh viễn. Em luôn tự nhủ long mình rằng không được yêu anh, vậy mà trái tim em đã thuộc về anh từ lúc nào...Em biết, mình chỉ là người thay thế. Em biết, anh vẫn còn yêu chị ấy, vì mỗi khi nhìn em, mắt anh đều hướng về chị ấy...Những thói quen hẹn hò, những lời nói ngọt ngào ấy...Anh đều chỉ dành riêng cho chị ấy...Anh à, em không thể tiếp tục yêu anh them được nữa, vì anh thực sự chưa bao giờ yêu em... Mắt tôi nhòe nước, lòng tôi lạnh ngắt từ lúc nào. Tôi thở dài, khóe môi bất giác mỉm cười. Đau đớn và chua xót. Lại một lần nữa, tôi lạc mất em.

Xem chup len quan xi

Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:22

rời có mây che hồng nhạt xa xa, nghe được cả tiếng gió rít qua những thanh sắt, thậm chí cảm nhận cả tiếng trở mình của cây cầu già cỗi. Em nhìn cuộc đời dưới lăng kính đầy màu sắc, đầy tươi mới và khác lạ. Tự em diễn tả được cái tinh tế mà những cô mẫu khác phải dùng lớp vỏ hào nhoáng và đắt tiền khoác lên người mới phô diễn ra đôi chút. Như cánh bướm kỳ dị chập chờn trên cổ tay mảnh khảnh, như một thiên thần chỉ khẽ vẫy cánh là có thể bay lên khỏi mặt đất, thoát khỏi đường ray cũ kỹ mòn mỏi của cuộc sống. Và khi sức sống của em chạm tới cậu, cậu chợt nhận ra rằng cảm giác tuyệt vời ấy chỉ đơn giản là ý thức được rằng mình vẫn đang hít thở không khí trong lành của thiên nhiên tinh sạch, vẫn được nhìn thấy ánh mặt trời phản chiếu trên ống kính quang học tím ngắt lơ đễnh trên tay, vẫn còn những con đường quá dài và quá đỗi chông gai phía trước. *** Mất thêm gần một tuần để Tuấn nghỉ công việc làm thêm ở quán café. Năm nay là năm cuối. Cậu nộp đơn xin học bổng của một trường nước ngoài. Cậu quyết định học cao hơn và dành phần thời gian còn lại để chuẩn bị cho một chuyến đi thật xa. Cậu chia tay Hương. Lúc ấy, nhìn vào mắt Hương, thấy có gì đó xa xôi dội lên trong đáy mắt đen thẫm, trộn lẫn sự ngỡ ngàng của một người tưởng rằng mình nhắm mắt cũng có thể đi hết con đường lại vừa bước hụt chân xuống vách đá. Nhưng những đám mây tụ lại rồi tan vỡ rất nhanh trong mắt Hương. Giống như em đã từng mơ hồ cảm nhận được điều này. Em trở lại làm cô tiểu thư giàu có và bình thản. Em nói không muốn ngăn cản anh. Mình vẫn có thể giúp đỡ nhau nếu anh cần. Tuấn đồng ý. Nhưng Tuấn biết Hương sẽ không hiểu được điều gì đang xảy ra với cậu. Điều mà cô bé tóc ngắn có hình vẽ con bướm tinh quái trên cổ tay trái ấy vừa chỉ ra. Rằng cuộc sống sẽ thật mòn mỏi và cũ kỹ nếu ta hài lòng với nó. Rằng tuổi trẻ chỉ đi qua đúng một lần cho những điều lớn lao. Cậu muốn từ giờ sẽ sống cho mình, cho hiện tại, chứ không phải cho một điều mơ hồ nào đó phía xa xa chưa định hình nổi ngoài hai chữ bình an.

Xem chup len quan xi

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:30

một ngụm. Đôi mắt nheo nheo, ươn ướt. Người  ta sống ở trong đời có cả một thời gian để yêu thương, có cả một thời  gian để buồn rầu, đau đớn, cô đơn. VIXe ô tô dừng lại. Đèn pha trên nóc xe sáng rực. Phía sau đèn là tấm bạc lớn phản chiếu cộng hưởng ánh sáng. Đạo diễn gọi loa:- Tốp! Tốp! Dừng lại! Mời anh chị em lại đây ta thảo luận. Hôm nay như thế tạm xong.Áo  hoa tím rung rinh, áo dài thon thả, cái đầu phi dê mở bia bôm bốp chia  nhau. Bọn trẻ tháo phù hiệu “Xa mẹ”, quẳng hộp cát-tông đựng sách báo  vào xe. Có người gỡ khăn tang. “Cô dâu” lườm “chú rể”. “Chú rể” cười:  “Xin lỗi Đông Thi”. Mấy chú “Cảnh sát” bỏ lon mũ. Cái đầu cắt tóc gọn  ghẽ, bảnh bao ngửa cổ tu bia cười ừng ực. “May cái đạo cụ xe máy ấy  không hỏng”. Ánh đèn trên xe lờ mờ. Tiếng ồn ào, nhộn nhạo. Cái áo dài  gắt khẽ: “Khỉ!”. Rồi đứng lên.- Thôi!  Trật tự! Đã lên hết xe chửa? Cãi nhau mãi. Tối mai là cảnh các lớp học  tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nhật… Rồi các nhà hàng Hôtel mini truy quét  tội phạm. Mượn thêm được cái gì thì mượn cho xôm trò. Chị em có thể mặc  hiện đại hơn cũng được. Phim này dài chín mươi phút. Cứ quay đã, dựng  và lời thoại để sau. Lấy tên là: “Văn minh ánh sáng đô thị” nhé. Anh chị  em nhớ đọc lại kịch bản, quán triệt tinh thần của phim cho tốt. Còn cả  các cảnh sinh hoạt văn hoá lành mạnh của thanh niên đấy. Thanh niên là  lực lượng nòng cốt của tương lai đất nước. Này, anh gì đi bộ về à? Nhớ  sửa lại kịch bản cho gọn, đẹp nhé! VIINhân  vật xòe diêm hút thuốc. Tiện tay quẳng tờ báo xuống hồ. Có một ngôi sao  sáng trên trời như xăm soi. Đằng xa, một mảnh trăng. Mây bay qua vùn  vụt, lúc tỏ lúc mờ. Nhân vật lững thững đi. “Mồng một lưỡi trai, mồng  hai lá lúa. Mồng ba câu liêm. Mồng bốn lưỡi liềm. Mồng năm liềm giật.  Mồng sáu thật trăng… Hai mươi giấc tốt. Hai mốt nửa đêm”. Có mấy hạt  mưa.Đêm nay là đêm mồng mấy?“Đi qua khu nhà em. Thấy mùa xuân còn đó. Đường rộng nào em đi?…”. Những lời ca văng vẳng. Có cần phải nói gì nữa không?Đêm nay là đêm mồng mấy? Hà Nội, 1996

Xem chup len quan xi

Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:38

Em đã ngủ với chồng chị chưa?Xaluan.comĐàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:[img]http://c.upanh.com/upload/6/516/T30.10699566_4352_1.jpg [/img][url=http://c.upanh.com/upload/6/516/T30.10699566_4352_1.jpg ][Download][/url]Tải ảnh- Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: "Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?".Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:- Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại "Nhan sắc" mà ra... Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều "Nhan sắc" là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ...!Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: "Chị ta từng được gọi là nhan sắc...". Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: "Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm...".Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản c

Xem chup len quan xi

Đôi bàn tay bị hun khói đen
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:39

rất bình thường, nếu gặp trên đường sẽ thấy chị thật sự không có gì nổi bật. Nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, chị đã mang hi vọng sống đến cho người có quan hệ ruột thịt và cả người không có quan hệ ruột thịt với mình.Người đàn ông ngừng một lát rồi nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, anh đến đây chắc chắn là phải có việc gì. Cậu bé tên Cường nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, chờ đợi, hình như cậu định nói gì đó, nhưng mở miệng ra lại thôi. Tôi biết, cậu ta là chỗ dựa duy nhất cho cả gia đình, tôi không thể kể việc cậu đã làm cho bố cậu biết. Em gái cậu còn quá nhỏ, chưa hiểu gì, còn bố cậu cũng đã quá mệt mỏi rồi.Tôi do dự một lát và nghĩ ra một kế rồi bảo, “Cường trong lúc nhặt phế liệu đã nhặt được của rơi và trả lại người mất. Tôi đến đây để cảm ơn em và bác”. Người đàn ông gật đầu với vẻ hài lòng, “nhà này bây giờ chỉ dựa vào đồng tiền nhặt phế liệu của nó để sống cho qua ngày mà thôi”.Tôi rời khỏi ngôi nhà đó mà lòng nặng trĩu. Mưa vẫn rơi tí tách như nước mắt của cô bé em gái Cường.Đột nhiên, có tiếng người gọi với theo tôi: “Chú ơi, chú đợi cháu”.Quay đầu lại, hóa ra là Cường đang chạy theo tôi. Cậu ta dúi nắm tiền vào tay tôi và bảo: “Tiền của chú, cháu không thể lấy. Cháu có tiền, tiền cháu kiếm cũng đủ tiêu cho cả nhà rồi. Tháng này cháu còn tiết kiệm được 121 tệ 4 hào 5 xu nữa. Lúc đầu cháu rất hận chú, bây giờ thì cháu đã hiểu, chú là người tốt!”.Tôi xoa đầu Cường và bảo: “Cường, cháu không sai, nếu chú là cháu, không những chú sẽ chọc thủng mà còn chọc nát cả săm xe ấy chứ”. Cường cười ngượng nghịu và tiếp tục giải thích, “Tấm ảnh và bài viết tuyên truyền trong thành phố đó, không hề nhắc đến tên mẹ cháu, mẹ cháu mới là anh hùng thực sự! Bọn cháu gọi điện cho cảnh sát cứu hỏa, một tiếng sau họ mới đến. Nếu họ đến sớm hơn thì mẹ cháu đã không chết”. Trong làn mưa, tôi không thể nói gì hơn, đây là nguyên nhân khiến Cường tìm cách trả thù tôi.Ngừng một lát, Cường nói với tôi bằng giọng cầu khẩn: “Cho cả mẹ cháu vào nữa, được không chú?”. Tôi gậ

Xem chup len quan xi

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update chup len quan xi vào ngày 07.03.2013 / 18:42

ra phía trước. Hắn nả thêm một viên nữa vào đầu anh sau khi anh đã gục. Máu anh tuôn đọng một vũng, anh co giật vài lần rồi im xuống...” Trúc ôm mặt nức nở.Sự căm phẩn tên Thượng Tá khiến Trúc trở thành một kẻ giết người bằng chính đôi tay mềm yếu của một phụ nữ. Chị không còn đủ lý trí của một con người bình thường nữa, chỉ hành động theo bản năng hoang dã, tàn bạo. Trúc nhìn vào xác tên Thượng Tá miệng há hốc mắt trân trân nhìn lên, Trúc không tin được rằng chính mình đã giết hắn và cô bây giờ là một kẻ sát nhân. Nhưng không! Cô lấy lại bình tĩnh mặt quần áo vào, bộ đồ bà ba đen dính đầy máu. Trúc cầm cây súng ngắn bỏ vào túi áo di ra ngoài. Trời khá tối chi lủi thủi đi ra hướng sau. “Chi Trúc đi đâu khuya thế?” một tên Bắc Kỳ nào đâu đó hỏi, chị chẳng biết nó ở hướng nào vì quá tối. “Dạ em đi ra ngoài lấy đồ ăn cho anh Xuân Bắc ạ!” Lủi thủi đi tiếp, chị nhắm hướng nghĩa địa phía sau.Nằm lên mảnh đất trên mộ chàng, Thanh Trúc ôm đất vào ngực mỏng như ôm chàng vào lòng. Nàng nằm đó bất động như những đêm nào say sưa bên chàng trong hạnh phúc cùng anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sống để làm anh hùng phương Nam, chết xuống xác lạc xứ Bắc, một nắm mồ tàn không một cây nhang, không một câu kinh. Thanh Trúc nằm đó thổn thức, “Anh ơi! Em đa ra đây với anh rồi. Em lại có bên anh rồi. Em nghe như hơi thở của anh vẫn truyền cho em sức nóng.” Trúc thầm thì trò chuyện với chồng. “Anh chỉ cách em co mấy gang tất, mà em nghe anh đang ôm em vào lòng. Kẻ giết anh đã chết rồi. Em. Chính em giết nó!”“Ðùng!” viên đạn xuyên qua đầu Thanh Trúc giật mạnh đầu cô xoay lên. Ðôi mắt cô vẫn mở to nhìn lên trời như oán hận văn vật đất Bắc xa lạ này. Máu cô đổ dài thấm vào đất như hòa trộn vào trong xác chồng. Hai xác người nay đã nằm cạnh nhau. Cả hai đều chết bằng một khẩu súng. Họ đã nằm bên nhau vĩnh viễn. Trên trái đất này. Ở miền Bắc Việt Nam xa xôi diệu vợi.Nàng đã kết thúc đời mình ở tuổi hai mươi bốn bên người mình yêu sau câu nói cuối cùng:“Em xin được chết cùng Anh!”

Xem chup len quan xi

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» 18+ học sinh đã biết ấy ấy :)) 7408 Lượt xem
» Nếu bạn yêu một cô gái hay quên 546 Lượt xem
» Nhường chỗ cho người thứ ba 1034 Lượt xem
» CHỈ ĐÊM NAY THÔI. CHỊ LÀ CỦA EM NHÉ.. (TRUYỆN LES) 2636 Lượt xem
» Truyện tình : Yêu anh thì ngủ với anh đi 3693 Lượt xem
» TÌNH RIÊNG CỦA TÔI (Sưu Tầm 18 - truyện cực độc) 6948 Lượt xem
» Cuộc đời con là của Mẹ! 2086 Lượt xem
» Yêu lầm 1789 Lượt xem
» Xác chết trả thù 972 Lượt xem
» Người Anh Yêu Là Em 2771 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline