GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay cho va khi khon o nhat ban

cho va khi khon o nhat ban

cập nhật cho va khi khon o nhat ban , đọc truyện cho va khi khon o nhat ban , xem cho va khi khon o nhat ban , truyện cho va khi khon o nhat ban , đọc cho va khi khon o nhat ban , wap cho va khi khon o nhat ban
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem cho va khi khon o nhat ban

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem cho va khi khon o nhat ban

Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 18:29

ã gần đầy, và vợ chồng sắp sửa quay trở vào bờ, thì  trời đổ mưa... Rồi chớp nhoáng như xé mây đen, rồi sấm sét như trời long  đất lở. Chiếc thuyền nan nhỏ, đầy nước, nặng trĩu. Hai người cố bơi, nhưng vẫn bị sức nước kéo phăng đi... Bỗng hai tiếng kêu cùng một lúc: - Giời ôi! Thuyền đã chìm. Những khúc củi vớt được đã nhập bọn cũ và lạnh lùng trôi đi, lôi theo cả chiếc thuyền nan lật sấp... Chồng hỏi vợ: - Mình liệu bơi được đến bờ không? Vợ quả quyết: - Được! - Theo dòng nước mà bơi... Gối lên sóng! - Được! Mặc em! Mưa  vẫn to, sấm chớp vẫn dữ. Hai người tưởng mình sống trong vực sâu thẳm.  Một lúc sau, Thức thấy vợ đã đuối sức, liền bơi lại gần hỏi: - Thế nào? - Được! Mặc em!Vợ  vừa nói buông lời thì cái đầu chìm lỉm. Cố hết sức bình sinh nàng lại  mới ngoi lên được mặt nước. Chồng vội vàng đến cứu. Rồi một tay xốc vợ,  một tay bơi. Vợ mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Chồng cũng mỉm cười. Một  lúc, Thức kêu: - Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi! Tôi không xốc nổi được mình nữa. Mấy phút sau chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh tay rã rời. Vợ khẽ hỏi: - Có bơi được nữa không? - Không biết. Nhưng một mình thì chắc được. - Em buông ra cho mình vào nhé? Chồng cười: - Không! Cùng chết cả. Một lát, một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày, chồng lại hỏi: - Lạc ơi! Liệu có cố bơi được nữa không? - Không!... Sao? - Không. Thôi đành chết cả đôi. Bỗng Lạc run run khẽ nói: - Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé!... Không!... Anh phải sống! Thức  bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc  nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay ra để chìm xuống đáy sông, cho chồng  đủ sức bơi vào bờ.ooOooĐèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã  im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc. Hai  đứa con gái nhỏ đứng bên cạnh. Đó là gia đình bác phó Thức ra bờ sông từ  biệt lần cuối cùng linh hồn kẻ đã hy sinh vì lòng thương con. Trong cảnh bao la, nước sông vẫn lãnh đạm chảy xuôi dòng.Rút từ tập truyện ngắn ANH PHẢI SỐNG, Nxb Đời nay, Hà Nội, 1934. Hết

Xem cho va khi khon o nhat ban

Tài đánh hơi của chó
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 18:36

Tài đánh hơi của chósưu tầmLái buôn Bápkin bị "thó" mất cái áo lông gấu trúc. Ông ta tỏ ra rất tức giận:- Cái áo lông còn mới ơi là mới. Tiếc thế cơ chứ. Thực ra không phải là tiếc tiền, nhưng tôi mà bắt được đứa ăn trộm ấy à, tôi sẽ nhổ vào cái bản mặt của nó.Bápkin đề nghị cảnh sát cho một con chó đặc nhiệm đi truy lùng dấu vết của kẻ cắp. Một người đàn ông đội mũ cát két, mặc xà cạp dẫn một con chó đến. Trông nó thật dữ tợn, lông mầu nâu xỉn, cái mặt nhọn hoắt trông không có cảm tình chút nào.Người đàn ông đưa con chó đến gần cửa xuỵt xuỵt mấy tiếng và bỏ đi chỗ khác. Con chó đánh hơi trong không khí, đảo mắt nhìn khắp lượt mọi người, lúc này đám đông đã bu kín quanh nhà Bápkin. Bỗng nó lao tới chỗ bà Phêka ở nhà số 5, đi quanh chân bà ta và hít gấu váy. Bà Phêka chạy thục mạng con chó đuổi theo và nó tóm được gấu váy của bà ta nhất định không chịu buông tha. Bà Phêka liền qùy xuống dưới đất trước mặt ông cảnh sát.- Vâng tôi xin nhận lỗi, tôi có tội - tất cả chỉ có 5 xô men chua và dụng cụ để làm bia lậu, tất cả ở trong buồng tắm ấy ạ. Hãy dẫn tôi đến đồn cảnh sát đi.Đám đông ồ lên:- Thế còn áo lông thì sao?- Áo lông nào? Tôi không biết áo lông áo liếc gì cả. Tội của tôi tôi nhận rồi. Hay xử tội tôi đi, đừng hỏi lằng nhằng nữa.Người ta đưa bà Phêka đi. Người đội mũ cát két lại xuỵt con chó đi tìm tiếp. Con chó hít hít trong không khí, mắt đảo xung quanh, rồi nó tiến gần đến chỗ ông trưởng khu phố.Ông này mặt mày tái dại, gục xuống đất.- Hãy bắt tôi đi, hãy trói tôi đi. Tôi đã thu tiền điện nước của mọi người trong khu phố nhiều gấp hai lần và đem đi đánh bạc hết rồi.Và tất nhiên là tất cả đổ xô vào cấu xé ông trưởng khu phố rồi trói nghiến ông ta lại. Trong lúc đó con chó hung hãn kia lại tiến về phía người đàn ông sống ở nhà số 7 và cắn gấu quần ông ta, Người đàn ông tái mét mặt, người rũ xuống như một miếng giẻ rách:- Tôi có lỗi. Thực tình tôi không phải là người xấu đâu, chỉ vì sợ gian khổ nên tôi đã sửa lại ngày sinh tháng đẻ để khỏi phải ra mặt trận - hu

Xem cho va khi khon o nhat ban

Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 18:38

Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: "Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!"Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư "Nhan sắc". Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:"Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!".Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc kh tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: "Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được..."Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?...

Xem cho va khi khon o nhat ban

Người đàn bà dưới cơn mưa
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 18:41

Người đàn bà dưới cơn mưaSocbay iMediaMưa vẫn rơi gay gắt suốt buổi chiều oi nồng.Người đàn bà dưới mưa lầm lũi. Chị bước đi từng bước chơi vơi. Con đường đất chông chênh, lầy lội. Hàng cây nghiêng ngả xác xơ.Những hạt mưa rộn ràng vội vã. Chúng trĩu nặng như hạt ngô thay nhau bắn vào mặt chị. Những giọt nước trong vắt té tát lên đôi môi đỏ mọng của chị. Mưa vô tình làm rạo rực đất trời. Chị thẫn thờ, ướt át... cô đơn.Chị gắng gượng lội qua vũng nước lõm bõm. Dáng chị nghiêng nghiêng đổ nhào về phía trước. Gió từng cơn đẩy chị vào làn nước tung tóe. Mưa cũng xuôi theo. Nước réo rắt chảy quanh co dưới chân chị lạnh cóng. Phía trên, nước hắt cả vào đôi mắt to đen tuyền của chị. Từng dòng lem nhem chảy qua hàng mi cong rũ rượi. Nước xóa nhòe màu nâu đen chị đã kẻ nắn nót ban sáng. Chị cứ mặc. Chị lao người trong mưa. Mắt cay xè. Tay chân run run. Gió rít xé lòng.Ngày trước, anh cũng đưa chị về sau một ngày chủ nhật tầm tã như thế này. Chị nép vào người anh, trốn những hạt mưa lạnh lẽo vô duyên. Chị cười reo với mưa. Chị say sưa cùng gió. Anh đã ghì chặt lấy chị. Anh cố tranh với mưa hôn thật lâu vào mắt, vào môi chị. Trời đất đứng yên. Chị sung sướng ngả người chờ đợi. Mưa từng cơn và những nụ hôn.Bất giác, chị ngoái cổ quay nhìn lại phía sau. Chị dỏng tai nghe ngóng. Chị hồi hộp dáo dác cố tìm. À không lẽ. Lẽ nào... Chị vẫn cứ tin đâu đây còn sót lại hơi ấm của anh thoang thoáng trong hơi mưa. Nó như quyện theo gió quẩn quanh bên chị. Bóng dáng anh mờ mờ phía đằng kia - gần lắmÔi những đám mưa của đời chị - lặng lẽ chờ mong.[img]http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif [/img][url=http://cC4.upanh.com/25.1013.33191113.NFw0/chiecoduoimua.gif ][Download][/url]Tải ảnhVà dường như chị lại cảm nhận được tiếng thở, làn hơi của anh ngay lúc này. Cái hơi ấm lạ lắm, ngọt ngào bắt chị phải say. Chị thèm khát. Chị khẽ rung lên, lắc lư... rồi buông thõng. Chị âu yếm chạm vào bờ vai anh sũng ướt. Chị thấy ngực anh phập phồng hối hả. Bên trong, tim anh đang r

Xem cho va khi khon o nhat ban

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem cho va khi khon o nhat ban

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem cho va khi khon o nhat ban

Đọc truyện Tuyên chiến với hotboy
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 07.03.2013 / 20:10

Giới thiệu nhân vật:
+ Ngọc:nhân vật chính,gương mặt cũng bình thườing thôi nhưng học cực kì giỏi đấy nhá. Nhưng nổi bật nhất vẫn là làn da trắng hồng trong nắng của cô nàng. Tính tình nghịch ngợm (đọc truyện sẽ bik rõ hơn).
+Lan: bạn thân của Ngọc,gươing mặt dễ thương với nụ cười hiền và lúm đồng tiền ở hai má. Học chẳng thua kém gì Ngọc.
+Huy: hotboy trong trường (nv nam chính) là con trai nhưng lại sở hữu nụ cưiời lúm đồng tiền khả ái đã làm chết bao nàng trong lần đầu tiếp xúc. Da trắng ,mắt xanh màu biển lai từ mẹ còn mái tóc đen vô cùng lãng tử là của bố,dáng người mẫu nhưng khổ thay tính tình khép kín và lạnh lùng.
+Nam: bạn của Huy,cũng thuộc dạng hotboy nhưng lại cởi mở hơn,luôn nằm trong top ten của trường chỉ có điều là thua Huy thui àh.Đó là các nhân vật chính trước,còn nhân vật phụ mình xin kể chi tiết sau nhá^^

CHAP 1: QUYẾT ĐỊNH-

“Cái gì cơ??? Lại một ngườii nữa sao?”-Ngọc la to. Chẳng wa là nó đang cảm thấy khá sock vì lại thêm một đứa con gái nữa tỏ tình với Huy. Sự việc là như sau: từ khi Huy chuyển wa đây thì gần như đám con gái trong trường đã đi tỏ tình với hắn ta gần hết rồi chỉ còn lại lác đác vài đứa thôi mà trườing nó thì con gái không fải là ít. Sự việc đã đi wá xa so với mức dự kiến rồi. Thấy nó nổi điên lên,nhỏ Lan lên tiếng: “Hi`,thì tại người ta wá ư là hòan hảo mà, sao tui thấy mỗi lần nhắc đến tên này là bà như bị điện giựt vậy?” Nó lườm con Lan: “ Gì chứ hả? pà thử nhắc lại xem nào??? Hòan hảo hả? Tui chết mất,pà nghĩ sao vậy.Ôi,khổi wá, đến pà còn nói vậy nữa sao? Tui thấy tên đó chả có gì mà tui coi được hết đó nên pà đừng có nhắc việc này trước mặt tui nữa nha!”Con Lan bó tay,nó bik là Ngọc không thik mấy tên hotboy,không cần biết người đó như thế nào thì Ngọc vẫn ghét. Trong trường chắc chỉ mình Ngọc là không thik Huy thoy àh. Lan thở dài…… nhìn con bạn mình chán nản,không biết phải nói gì….Nãy giờ nó vẫn nhìn con Lan,cảm thấy lâu lâu con này bị “mát dây” hay sao mà tự nhiên đứng thở dài (tg:có pà mát thì có đó)…. Nhưn

Xem cho va khi khon o nhat ban

Đọc truyện Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
Đăng bởi: Admin

Update cho va khi khon o nhat ban vào ngày 08.03.2013 / 11:01

không cam tâm , sau khi ba Jun qua đời trong cơn đột quỵ bà ta quyết tâm giành hết tài sản về tay mình…….Nhưng kẻ ác phải trả giá vì ngày hôm nay ông vua của thế giới ngầm sẽ trả thù mối thù tưởng như đã bị lãng quên……nhưng thực ra nó đang phát triển nhanh nhất có thể để quét sạch tội ác





Chaùp 15
_dì ơi con cảm thấy hơi bất an. Gaeul nói
_chắc tại con đa cảm thôi! Tối rồi dì cúp máy nhé! Con cố gắng ngủ đi ! mẹ guigui nói
_vâng. Con chào dì.gaeul nói

_e thật lo cho gaeul anh à! Con bé cảm thấy jun sẽ gặp nguy hiểm. Mẹ guigui nói
_anh biết nhưng mà dù sao em cũng đã cho ng` cứu Jun rồi sao! Chuyện quan trọng của chúng ta hiện tại là trả thù ….. Park Hae Di. Nếu năm đó ba không đột ngột qua đời...thì chúng ta đã không phải chờ đợi đến ngày hôm nay. Cơ
Hội lần này không thể bỏ qua đc.ba guigui nói
_Gần tới giờ rồi chúng ta đi thôi anh.Mẹ guigui nói

_Đã gần đến rồi sao? Gaeul anh sắp rời xa em rồi......Jun suy nghĩ
_là chiếc xe ấy hãy bảo vệ người tring xe cẩn thận.Một ng` đàn ông nói
_Két....két jun dừng lại.Anh mở cửa và ra ngoài anh đi bộ đến nơi đã ghi trong tờ giấy.
_Đùng ...chiếc xe của Jun đột ngột phát nổ vì chưa ra khỏi phạm vi nổ nên Jun cũng bị chấn động nhưng may mắn anh đã đc hai người đàn ông kéo ra khỏi đó nên anh chỉ bị thương ở ngoài.

_Á.......Jun anh đi đâu vậy? Đừng đi Jun.......Gaeul la thất thanh...cô vừa mơ thấy một cơn ác mộng thật khủng khiếp Jun đã rời xa cô.Rời xa mãi mãi....cô khóc khóc rất nhiều
Trong lúc đó ở bệnh viện của tổ chức ngầm ở Hàn quốc
_Cậu ta sao rồi? Một ng` hỏi
_Cơ thể bị chấn thương nhẹ....nhưng sẽ hôn mê lâu vì não bị chấn động do âm thanh của vụ nổ.Một Bs nói
_Chị à! Cậu ấy bị thương nhẹ nhưng có lẽ sẽ hôn mê trong một thời gian khá dài...một ng` rút điện thoại gọi cho mẹ guigui





_Sẽ hôn mê bao lâu? Mẹ guigui nói
_ít nhất là hai năm...nếu có kỳ tích thì se lại sẽ tỉnh lại sớm nhưng cũng có thể là hôn mê vĩnh viễn ...em xin lỗi chị e đã ko cứu cậu ấy kịp....ng` đó nói
_tôi hiểu cậ

Xem cho va khi khon o nhat ban

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Làm bạn thôi, đừng làm bạn thân nhé! 1062 Lượt xem
» Trả Thù Cho Mẹ 9225 Lượt xem
» Ma kinh dị - Mối tình truyền kiếp - dành cho 18+ 977 Lượt xem
» Hang Blue John 1610 Lượt xem
» Bà Tưng -Huyền Anh đã nổi tiếng thế nào? 2258 Lượt xem
» Cu Lớn 4737 Lượt xem
» Trường Học Toàn Là Ma 1677 Lượt xem
» Nếu bạn yêu một cô gái hay quên 548 Lượt xem
» Đọc truyện Nắm chặt tay em, anh nhé! 952 Lượt xem
» Những mẫu tin nhắn làm người đọc phải mỉm cười 1146 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline