GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay cao lam vien khoe cu blog

cao lam vien khoe cu blog

cập nhật cao lam vien khoe cu blog , đọc truyện cao lam vien khoe cu blog , xem cao lam vien khoe cu blog , truyện cao lam vien khoe cu blog , đọc cao lam vien khoe cu blog , wap cao lam vien khoe cu blog
Thoáng ký ức
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 09.03.2013 / 11:35

Thoáng Kí Ức
CHAP 1

Kỉ niệm…Tưởng rằng đã có thế quên đi.. nhưng bất chợt lại hiện về.. Khiến cho con tim đau thắt..

Cái ngày hôm ấy… nó đã đi lướt qua anh.. Nó ngỡ rằng mình có đủ mạnh mẽ để bước đi mà không quay đầu trở lại.. Thế nhưng có lẽ nó đã nhầm.. Trái tim nó run lên bần bật, cảm giác nghẹn thở và cả thế giới như vỡ vụn trước mắt nó. Nó đã vấn vương cái bóng hình ấy hơn 3 năm trời. Dù nó có chối bỏ bao nhiêu lần, có tự lừa dối thế nào, thì nó vẫn phải thừa nhận nó yêu anh say đắm. Thời gian đã trôi qua lâu rồi, có biết bao chuyện đã xảy ra.. Nhưng…Lẽ nào nó vẫn không thể quên được!!!
- Anh! Em hỏi anh cái này!
- Gì thế?
- Anh! Anh không thích em sao?
- Anh đã có người yêu rồi!
- Vậy hả? Là ai thế anh?
- Không phải hôm nay em cũng đã nhìn thấy rồi sao?
- Là cái chị tóc xoăn màu đen hồi chiều hả?
- Uh!
- Anh yêu chị ấy lắm hả?
- Uh!
- Em out đây!
Offline.. Con bé ngày hôm đấy đã khóc. Nó không hiểu cái cảm giác gì len lỏi trong tim. Nhưng khó chịu lắm. Từ trước đến nay chưa từng đau đến vậy. Thế là mối tình đầu của nó đã ra đi khi nó còn chưa kịp nói nó yêu anh!
Cái ngày này 6 tháng về trước…
Nó chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày nó sẽ thích anh đến nỗi ánh mắt nó chỉ có thể nhìn về phía con người ấy. Càng không hiểu tại sao nó lại thích nụ cười ấy, ánh mắt ấy, gương mặt ấy. Trước đây, nó còn không biết anh là ai
- Này! Ra đây chị chỉ mặt đệ anh Thế Anh cho mà xem!
- Đâu nào?
- Kia nhìn thấy không?
- Thấy!
- Thế nào?
- Bình thường!
Thế rồi cái ngày nó gặp anh khi cùng tham gia Đại hội liên đoàn trường! Ngồi cạnh nhau..
- Có phải em hay ra sân bóng rổ chơi phải không?
- Hả! – Nó quay sang nhìn anh. Phải một lúc sau nó mới nhận ra anh..- À! Dạ phải anh ạ! Hì. Anh là đệ tử của anh Thế Anh phải không ạ?
- Ừ! Anh thấy anh Thế Anh hay trêu em!
- Ai bảo bà chị xấu số của em lại yêu anh ý! Anh ý suốt ngày chọc em thôi. – Nó xị mặt xuống, nũng nịu.
- À! Hóa ra người yêu anh ý là chị gái em hả? Bây giờ anh mới biết!
- Ơ thế anh ý không

Xem cao lam vien khoe cu blog

Siêu phẩm - Nhíp và quần đùi hoa
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 17.10.2013 / 08:48

t

hộ tao cái

- Lâu về với bọn tao vãira. Chiều đưa

mày đi cưa tre

- Đưa nó vào núi hái simnữa

- Đưa đi bẻ măng

- Vào đập tát cá

Mấy thằng bạn mỗi thằngtranh nhau

nói một câu

- Từ từ, tao không điđược nhiều thế

đâu, Tao phải trông cụ hộ thằng Học.

- Ui zời sao phải trông,vác cụ theo luôn

Nói xong thằng Đạo giậtba lô khoác

cho mình, rồi cả lũ vừa đi vừa kể

chuyện. Những câu chuyện về

thànhphố và làng quên cứ lẫn lộn vào

nhau trong tiếng cười.

Tự nhiên thấy đường lànghôm nay gió

thổi mát quá...

***

Cửa cổng nhà bà luôn mởrộng. Mình

nhìn thấy bà chậm chậm xới đất ở góc

vườn, bên cạnh bà xếp một hàngthanh

tre đã được chẻ vuông vắn. Có lẽ bà

định làm giàn mướp. Nếu không

cómình, bà định làm những việc kia

một mình sao?

Mình định chạy ra ôm bàthì Vi ngăn

mình lại...

- Cho em ngắm bà, mộtchút thôi!

Mình lặng yên. Ở tuổitrưởng thành,

sao có nhiều cảm xúc khó gọi thành

tên đến vậy. Nhìn bà cặm cụilàm việc,

thấy cuộc sống bình yên thế. Lôi điện

thoại ra chụp một tấm làm kỉniệm.

Không đợi mình, Vi chạy ra chỗ bà,

cầm thanh tre đưa cho bà, cười tươi:

- Đây nè bà!

Bà vén nón ngẩng lên,nheo mắt mãi

mới thấy mình và Vi. Bà chống tay vào

đùi mãi mới đứng dậy được.Vi đỡ bà

vào sân, bà cứ đấm đấm vào vai Vi vừa

mắng:

- Cha tiên sư bố chúngmày. Còn nhớ

đến bà à

Vậy đấy, quẩn quanh vớinhững con

đường mòn bánh ở thành phố, cuộc

sống sẽ thật vô nghĩa nếu không trởvề

đây, để nhìn tấm lưng còng một mình

xới đất dựng giàn rau, để nghe ba

đôicâu chửi, để lặng lẽ lau đi những

giọt nước mắt của yêu thương nhung

nhớ.

Hai nơi, chỉ cách nhau 3tiếng đi ô tô.

Sao mà quá khác, vừa quá gần, vừa

quá xa...

Một mùa hè đầy tiếngcười đang đợi

mình

...

[Lúc này trong buồng nhàthằng Học,

nó đang chửi rủa mình vì mãi không

thấy mình giải cứu cho nó. Thật sựlúc

ấy do quá cảm động vì gặp lại bà mà

mình quên mẹ mất. Hic hic :

Xem cao lam vien khoe cu blog

(Tuyệt phẩm truyện sex online ) hồi ký bão lòng
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 20.10.2013 / 21:35

ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?

Tôi rít một hơi thuốc thật dài, đôi mắt lim dim, một làn khói đặc quánh vây quanh. Hôm nay đã là ngày 29 Tết...

Tôi quay lại hất tay ra hiệu, thằng Thăng rón rén bước đến

- Dạ, anh gọi em?...

- Ừ bóp chân cho anh

- Dạ, vâng

- Tình hình thế nào rồi?

- Dạ vẫn căng lắm anh ạ Tàu vẫn chưa thể cập Bến

- Mẹ kiếp - tôi văng tục - Tết đến đít rồi mà thế này thì chết à?...

Tôi ngao ngán nhìn ra ngoài, gió rét căm căm, mấy thằng lính gác đứng yên bất động

- Thăng này, mày thấy có buồn cười không? Ai đời VIP như thế này, xe đưa xe đón, cơm bưng nước rót đến tận mồm, được bảo vệ 24/24... thế mà vẫn cứ phải kiếp ve... sầu... chứ...

Thằng Thăng cười gãi đầu không trả lời

- Thăng này, bảo chúng nó soạn đĩa cho anh

- Dạ anh muốn nghe nhạc gì ạ?

- Ờ, buồn thế này, mở “Tuyệt tình ca” đi em...

- Dạ, có ngay

Không gian xung quanh lắng xuống, nhường lại là tiếng hát bi ai: “Từng đêm xuống ru em mỏi mòn, từng đêm xuống yêu em vẫn còn, vì yêu em nên anh xót xa, tim anh xót xa đêm từng đêm...”

Tiếng hát réo rắt, não lòng, não ruột... những khuôn mặt đờ đẫn, bâng quơ, ngoài trời thỉnh thoảng gió vẫn rít lên từng chặp... Từ tận đáy lòng tôi, bão bùng đang giằng xé. Tôi nén tiếng thở dài “biết bao giờ bão tan?”...

>>>

Sáng thứ hai đầu tuần tôi ngủ dậy rất sớm, tôi cố tạo vẻ tự tin tìm cho mình một chút thăng bằng về mặt tinh thần, tôi xác đinh tư tưởng khi đã biết chắc sáng nay có một chuyến chuyển can phạm từ Công an Quận đi trại tạm giam.

Không lẽ số phận đang đùa giỡn với tôi? Không lẽ thông tin người ta cố tình muốn hại tôi là có thật?…

Đêm qua hầu như tôi không ngủ, cứ chập chờn với những suy nghĩ miên man và lo lắng, đôi lúc tôi bị giật mình bởi những tiếng động vô hình, cảm giác như có một thế giới khác lạ, kỳ bí ngay xung quanh,… ngay cả cái ánh đèn vàng đục ở ngoài sân kia cũng như là một sự đeo bám, móc mói… Những cơn gió nhẹ nhàng ngày thường thơ mộng và dịu êm, đêm nay nó văng vẳn

Xem cao lam vien khoe cu blog

Tình yêu online : Chờ
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 30.10.2013 / 00:24

[b]Chờ..Có thể trên thế giới này ko tồn tại một tình yêu vĩnh cửu… Nhưng ko ai có thể phủ nhận rằng… có những phút giây của tình yêu sẽ mãi là vĩnh cửu với thời gian"[/b]

Gió lay lay những hàng cây! Gió dịu dàng thổi vào tâm hồn nó 1 cái gì đó man mác buồn...1 nỗi buồn mang hình bóng của ..." Ken".

_Sao buồn thế Kenny? Lại nhớ Ken à?

-Sis Yunny đã đứng đằng sau nó từ bao giờ....Nó quay lại,cười 1 nụ cười buồn.

_Hôm nay là 100 ngày ...của anh ấy! Em ko thể nào quên được sis à!

...

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nó, lại khóc nữa rùi! 2 chị em nó ngồi cạnh nhau im lặng đến lạ lùng.

_Này!-1 chiếc khăn tay được đưa cho nó,nó ngẩng đầu lên,sis Janny nhìn nó,giơ 1 ngón tay lên nền trời xanh biếc

- Ken bảo chị đưa khăn cho em này

!Ơ ...cầm lấy, cầm lấy nhanh ko Ken giận kìa!

Nó cười, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Ngày trước, lúc Ken còn sống ,chẳng bao giờ Ken đưa khăn cho nó đâu! Lúc nào nó khóc, Ken thường ôm lấy nó và bảo rằng:" Cứ khóc đi nếu Kenny thấy thoải mái! Không sao đâu vì có Ken ở đây mà!" Hoặc Ken giơ cánh tay áo ra bảo nó:" Này ko có khăn phục vụ Kenny đâu! Khóc nữa thì lau nước mắt vào đây! Lau xong ráng mang về mà giặt".

Những lúc như thế,bao giờ nó cũng.... nín ngay.Hôm nay thấy sis Janny bảo với nó là "Ken nhờ chị đưa khăn cho em!" nó cười...!

_Nào nào! Hôm nay út Kenny thích đi đâu? 2 chị thay mặt Ken đưa út đi! Chịu hông nào?

_Đi....i ăn kem được ko ạ?

_Rồi ! Kem! Đơn giản ý mà ^^!

Nó năm nay 20 tuổi.....sinh viên năm 2 của 1 trường đại học." Hơi đanh đá 1 tẹo,thỉnh thoảng lại giở cái tính trẻ con,nhưng là 1 đứa biết quan tâm đến người khác"-đó là nhận xét chung về nó mà lũ ban của nó sẽ trả lời nếu ai đó có hỏi"Có ai bít Kenny là đứa như thế nào ko?" Nó cũng có 1 cái tên rất ..Việt Nam như bao người khác. Nhưng mọi người quen gọi nó là Kenny. Lý do hả?....Tại vì nó là "nờ y" của Ken - 1 boy có tiếng học khoá trên.Đơn giản vậy thui! Nói về truyện của nó và Ken,thì phải nhắc đến 2 năm trước

Xem cao lam vien khoe cu blog

[TRUYỆNNGẮN] "KHI NÀO CÂY CÓ BÔNG THÌ TỚ SẼ THÍCH CẬU"
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 19.11.2013 / 00:31

có giỡn, Tớ quánh cho 1 cái bây giờ."
Nhỏ đưa lun cho Hắn cái lá mà Nhỏ đang cầm:
- Bao giờ cái lá này mọc thành cây, cây ra hoa, Tớ sẽ thích Cậu…
- Ơ, con Nhỏ Này nói giỡn hay nói chơi đấy…!!!!
- Thiệt chứ chơi gì…không cậu lên mạng seach xem cái lá này ra hoa đc k?
Hắn lật đật mở google và seach… Những gì Nhỏ nói là sự thật…
- Thế nhé, giờ về thôi, Tớ uống xong rôi.
Hắn vẫn còn đang ngơn ngác với cái lá trên tay. Về nhà, hắn quyết định mua 1 cái chậu nhỏ nhỏ và bỏ nó vào…Tối đó Nhỏ Nhận được tin nhắn của Hắn…
- Hắn: Tớ nhất định sẽ mang chậu hoa đến tặng cho Cậu… Chờ Tớ nhé!!!!
- Nhỏ: Uh.. nhất định Tớ sẽ chờ..hehe
- Hắn: đến già cũng phải chờ đấy nhé!!!!
- Nhỏ: hả???? chơi xấu…
- Hắn: Hứa rồi mà..hehe
Thật ra Nhỏ cũng chẳng có ý định chơi xấu gì hắn, chẳng qua là Nhỏ chỉ muốn có thêm thời gian để suy nghĩ về tình cảm của Nhỏ dành cho hắn, Nhỏ sợ Nhỏ chỉ coi Hắn là 1 người thay thế cho 1 lỗ hổng quá sâu trong tim nhỏ, Nhỏ sợ làm hắn thất vọng… Nhỏ sợ mọi thứ…Cũng từ đó những cuộc nói chuyện của 2 đứa lại có thên chủ đề mới,khôngbiết là ông trời thương tình hay ho duyên số là cáo lá cũng ra cái rễ rồi vài bữa lại mọc mấy cái lá non… Và Hắn lun là người tường thuật trực tiếp cho Nhỏ nghe về sự phát triển của cái cây, Có bữa tự nhiên cái lá héo que, mặt hắn buồn thui… Nhỏ phải chọc hắn vài câu hắn mới chịu cười.
Cái cây cũng lớn dần cùng với sự chăm chút của hắn, Nhỏ cũng dần coi hắn là 1 người quan trọng, Hắn đâu biết rằng blog của Nhỏ đã có thêm những bài viết hắn…và giờ đây dường như nhỏ cũng đang rất háo hức chờ tới ngay cây ra bông, và hắn sẽ đứng trước mặt Nhỏ… Nhỏ cũng nghĩ tới 1 tình huống xấu nhất là cái cậy không thể ra hoa được, Nhưng lúc đó sẽ chẳng cần, Nhỏ sẽ tới bên cạnh Hắn và nói: " Chẳng cần cây có bông, Tớ vẫn sẽ thích cậu". Hắn đâu biết rằng từ mấy tuần trước rồi nhỏ đã đăng lên 1 bài viết:
" Ngày… tháng … năm… tạm biệt người của Hôm qua nhé!!! Tớ sẽ không chờ Cậu nữa đâu, Tớ phải đi tìm người của hôm nay và người của tương lai Tớ

Xem cao lam vien khoe cu blog

TỘI LỖI - Truyện hay có tí sex - bựa
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 29.11.2013 / 02:55

Lời tựa: Tôi không biết những dòng tôi viết dưới đây gọi là gì? Chẳng phải tác phẩm văn học, chẳng phải truyện ngắn, hồi kí cũng không vì tôi chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ là một nhà văn để có thể viết được như thế. Tôi chỉ coi đây là những dòng viết về trải nghiệm bản thân, về những gì đã xảy ra với tôi. Tôi cũng chỉ biết mô tả một cách chân thực nhất. Tùy vào cảm nhận của từng người để có thể đánh gía tôi và những dòng chữ này.

Có thể các bạn sẽ hận tôi, căm ghét tôi, muốn đánh tôi như bao nhiêu người khác muốn khi đọc những dòng này. Tôi cũng không buồn lòng vì điều đấy, tôi là cái xấu là điểm đen trong cái xã hội có nhiều mảng sáng và tối khác nhau. Các bạn lên án tôi có nghĩa là lên ái cái xấu, cái độc ác, lên án cái dục vọng điên cuồng.

Tôi không có bài học nào dạy các bạn cả vì tôi không có tư cách dạy dỗ ai từ lâu lắm rồi chỉ có một điều nhắn nhủ là luật Nhân và Quả ở cuộc sống này không bao giờ sai. Các bạn hãy đọc các bạn sẽ hiểu. Khi các bạn đọc những dòng chữ này các bạn hãy nhiệt tình thể hiện cảm xúc của mình bằng những câu comment vào blog của tôi, dù nó là xỉ vả tôi cũng rất trân trọng và tôi muốn có lời: Xin cám ơn! Xin lỗi! Xin tha thứ! Của kẻ lãng tử này.

Chap chỉ là các phần được chia nhỏ ra (do ola quy định chỉ được k quá 10.000 từ nên phải chia nhỏ ra đừng ngán mà bỏ qua tác phẩm rất thật và cảm động này !)

Càng đọc về sau các bạn sẽ thấy giá trị của bài viết ! phần đầu là tội lỗi nên có phần ngao ngán chán ăn

Chương 1
Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê mà đa phần là những cánh đồng thẳng cánh cò bay, nơi mà người ta chỉ thấy trâu bò nhiều hơn xe đạp xe máy. Ngày tôi sinh ra nghe bảo ông nội tổ chức ăn mừng to lắm mặc dù vẫn còn là thời bao cấp tem phiếu. Ngày sinh được tôi mẹ đã khóc hết nước mắt vì mừng, vì cuối cùng sau bao tháng năm chùa chiền cầu tự cũng đẻ được thằng con trai tránh được cái nhìn đầy ác cảm của bà nội vì "không biết đẻ". Tôi đã trở thành cháu đích tôn của cái dòng họ lớn nhất nhì cái làng này trong niềm

Xem cao lam vien khoe cu blog

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem cao lam vien khoe cu blog

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem cao lam vien khoe cu blog

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem cao lam vien khoe cu blog

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update cao lam vien khoe cu blog vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem cao lam vien khoe cu blog

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Học Sinh Làm Tình 12468 Lượt xem
» (18 +) Nắng và gió - phần 1 1965 Lượt xem
» Vi Tiểu Bảo Tái Ngộ Giai Nhân - Phần 1 3516 Lượt xem
» Ông Năm 9508 Lượt xem
» Và em hứa sẽ quên anh, anh đừng buồn… 1313 Lượt xem
» Phải thương vợ! Vì sao? - Truyện ngắn hay 560 Lượt xem
» Truyện hài : Cuộc đàm thoại 'bá đạo' với bồ nhí của tôi 373 Lượt xem
» Yêu Người Biến Phái Tính 1569 Lượt xem
» Nhận ra anh trong mơ 864 Lượt xem
» Sự tích hoa hồng bạch 610 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline