GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay cach dut chim vao lon can canh

cach dut chim vao lon can canh

cập nhật cach dut chim vao lon can canh , đọc truyện cach dut chim vao lon can canh , xem cach dut chim vao lon can canh , truyện cach dut chim vao lon can canh , đọc cach dut chim vao lon can canh , wap cach dut chim vao lon can canh
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem cach dut chim vao lon can canh

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem cach dut chim vao lon can canh

Công chúa hộ pháp
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:08

o tháng rồi nó không được ăn như thế này!!! Đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong cuộc đời nó!! Đêm thu mang nét chớm lạnh giao mùa. Hai người đi dạo dọc bờ sông, người nó hơi co lại khi cơn gió se se thoảng qua. Duy nói: - Đưa tay cậu đây, tớ sẽ sưởi ấm cho. Chẳng hiểu sao nó bất giác nghe lời, để cho bàn tay của Duy bao bọc lấy những ngón tay của mình. Nó cười thầm, có lẽ cậu đã cao lớn hơn nhưng những ngón tay của Duy vẫn đẹp như thế, không đổi khác. Làn da mềm mại của cậu truyền hơi ấm cho nó, truyền vào những đợt sóng cảm xúc nho nhỏ. - Rồi tớ sẽ cao hơn Nguyên.- Duy bất chợt nói, lời khó hiểu nhưng chẳng hiểu sao khiến hai má nó đỏ bừng. Những ngón tay đẹp của Duy lồng khít vào tay nó, siết chặt. Nguyên run rẩy khi thấy chính mình đang chìm sâu vào ánh mắt cậu. Nó ước chi trái tim mình đừng đập mạnh đến thế, Duy sẽ nghe thấy và biết nó đang bối rối tới nhường nào. Qua hai bàn tay đang siết lấy nhau, nó biết rằng Duy cũng đang run, thân nhiệt cậu ngày càng tăng. - Ngày trước, tớ không đủ sức mạnh để bảo vệ Nguyên, nhưng giờ thì khác rồi... Vậy...Nguyên đồng ý làm bạn gái tớ chứ?- Duy nói nhanh, lời tuột ra khỏi miệng rồi cậu thở mạnh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó lạ lẫm làm sao, chẳng biết nói gì. - Tớ thấy tụi mình như chuyện tình ngốc xít.- cuối cùng câu chữ của nó cũng phát ra. Duy cười. - ừ.- cái cười của mới thật dịu dàng ấm áp, cậu thở phào nhẹ nhõm khi lời nói của nó cũng bằng câu trả lời đồng ý mà cậu mong chờ. Không báo trước, nó tiến tới, gửi một nụ hôn thoảng lên làn môi ngọt của Duy: - Đừng lo lắng. Chắc chắn cậu sẽ cao hơn tớ! Duy cười khẽ, nhìn nó đầy hạnh phúc. Nguyên ngả đầu lên vai cậu, bình yên nghe tiếng gió thổi khiến tán lá trong đêm trăng khẽ rì rào. Vụt sáng qua bầu trời một ngôi sao chổi, mọi người vội vã nhắm mắt và bắt đầu ước. Nhưng bên bờ sông, có hai con người đều không nguyện ước. Đối với họ, giờ đã là thời gian viên mãn nhất rồi, chẳng cầu mong điều gì hơn nữa... - Bởi vì tớ có thể nắm tay cậu đi suốt chặng đường này... The end.

Xem cach dut chim vao lon can canh

Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:10

1. Gặp được Thẩm Hàn, là điều tất nhiên. Giống như hai con sói kiếm ăn trong đêm, đói khát đến cùng cực, phát hiện thì ra máu thịt của đồng loại cũng có thể lót dạ, cho nên cấu xé lẫn nhau. Hai người yêu nhau, ở bên nhau, nếu không vì sống với nhau cả đời thì nhất định đó là một trận chém giết. Từ thanh tao nho nhã, lấy tình yêu làm cớ rồi điên cuồng, cho đến khi cả hai đều bị thương, hơi tàn thoi thóp. Ví dụ như Thẩm Hàn và Tử Quỳ. Tử Quỳ ôm lấy Thẩm Hàn từ phía sau, cánh tay dài mảnh mai như bụi dây leo bám vào người hắn. Móng tay đỏ chói mắt cắm vào ngực Thẩm Hàn, giống như nỗi đau vĩnh viễn của cô, cực kỳ đau đớn. [img]http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp[/img][url=http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Frubytran216.files.wordpress.com%2F2011%2F04%2Fddf506090003a809e8248834.jpg&ql=90&si=707e3&cr=tp][Download][/url]Đêm nay ở lại đi! Giọng của cô tha thiết, chiếc cằm mảnh khảnh cọ cọ vào lưng hắn như một con mèo. Thẩm Hàn sửa lại cà vạt, nói: Đừng quấy nữa! Ở lại đi! Giọng của cô bắt đầu ai oán, mong chờ. Thẩm Hàn cười: Đừng quấy nữa... Hắn không chú ý đến ánh lửa bập bùng trong mắt Tử Quỳ lập tức trở nên lạnh như băng, bàn tay ấm áp cũng lập tức rút ra. Cô vùi mình vào sô pha, giống như một tiểu yêu tinh bị lạc đường, đẹp ma mị nhưng bất lực. Cô cắn răng, nói: Thẩm Hàn, anh cút đi! Chạm rãi nhưng vang dội. Thẩm Hàn nhìn cô một cái, như không có chuyện gì, bước đi. Hai con người, tình chàng ý thiếp, trai chưa vợ, gái chưa chồng, tại sao lại không thể yêu nhau một cách bình thường được. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, anh yêu em. Tử Quỳ cười lạnh. Hắn yêu cô, yêu đến nỗi không muốn cho cô một hồi kết? Hắn là một người đàn ông đáng yêu bết bao, nhưng cô lại không nhịn được mà ướt nhòe cả mắt. Ở bên nhau hai năm, sao cô lại không biết tính tình của hắn. Hắn chưa từng nói dối, nói yêu là yêu, nhưng cũng chỉ là yêu, mà không muốn cho cô một đ

Xem cach dut chim vao lon can canh

Cave xóm núi
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:11

ước. Những chuyện mà Tiên nói với Hoàng bốn năm về trước như vẫn còn bên tai anh, như văng vẳng đâu đây giữa nghĩa địa hoang vu, bên những nóc mộ cổ in dấu thời gian này. Tiên rất sợ cái câu thơ định mệnh Đến khi thác xuống làm ma không chồng nên cô đã phải chọn sẵn cho mình một ngôi mộ đá để khi nằm trong đó mới thực sự cảm thấy vững chãi, thực sự cảm thấy bình yên. Bây giờ thì em đã bình yên chưa Tiên ơi? Trước ánh mắt đờ đẫn vì xúc cảm của Hoàng, Quân bảo: Muốn hiểu về chị ấy, anh cứ về sở gặp anh Tuấn là rõ. Anh Tuấn là con trai của bác phó giám đốc sở đấy, cũng dễ tìm thôi mà Hoàng mỉm cười chua chát. Quân quên mất Hoàng là nhà báo ư? Việc tìm Tuấn đối với Hoàng có gì là khó đâu. Ngay cả việc xác minh lý lịch của Tiên với cái nhà hàng Mây Chiều đã bị đóng cửa ở gần Ô Chợ Dừa ấy đối với Hoàng cũng chẳng khó gì. Nhưng tìm Tuấn để làm gì? Biết rõ hơn về Tiên cũng để làm gì? Làm sao tìm hiểu cho hết uẩn khúc của mỗi con người trong cái thế gian đầy phức tạp này?! Tiên đã muốn bình yên trong nấm mộ đá kia, những muốn người đời quên mình đi thì cũng chẳng nên xới lật cuộc đời cô thêm một lần nữa. Có chăng là cắm cho cô nén nhang để linh hồn cô khỏi lạnh lẽo nơi lòng đá mà thôi. Hoàng nhìn sang Núm Vú Cô Tiên, thấy câu chuyện tự biên tự diễn của mình sao kinh khủng thế? Nếu ba vạn chín nghìn năm trước đây có một nàng tiên như thế thì bây giờ nàng nằm kia mưa nắng dãi dầu, đắng cay, oan nghiệt quá. Cho nên Tiên mới muốn trốn vào mộ đá để khỏi bị miệng lưỡi người đời nhắc đến chăng?  Ngay sáng hôm sau Hoàng rời Quán Bù lên Lũng Pàn và ở lại đó cho đến khi đoàn làm phim quay xong. Trở lại Hà Nội được một tuần thì Vi điện đến cho Hoàng. Vi bảo: Nghe nói anh dạo này hay la cà ở các quán gội đầu thẩm mĩ lắm phải không? Cẩn thận không các cô ca ve ấy cho anh tiêu đời luôn đấy. Tốt hơn hết là anh lấy vợ đi. Rồi cố đẻ một cô công chúa để làm thông gia với em Hoàng bảo: Cảm ơn lời nhắc nhở của em. Đừng lo cho anh nữa. Con tim anh trưởng thành lên nhiều rồi mà Và Hoàng cúp máy.

Xem cach dut chim vao lon can canh

Nếu anh làm tổn thương em
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:18

, chỉ còn có cô là vật cản trở duy nhất cho cái nhà này. Cô mà chịu buông tay, thì đã êm chuyện. Chẳng qua thằng con tôi, nó có nghĩa quá, nên mới cưu mang vớt vát, thương hại cô. Tôi nhắm mắt đếm từng chữ cho đến khi mẹ anh dứt lời, tôi mới mở mắt nhìn theo ánh mắt của bà. Ánh nhìn sắc lẹm ấy dắt tôi qua cửa sổ, nhìn sang bãi đỗ ô tô bên đường. Anh bước xuống xe cùng một cô gái. Cô ấy nhảy lên và khoác tay anh. Anh cười, cô ấy hôn nhẹ vào má anh và hai người ra phía sau cốp xe lấy đồ... dường như chuẩn bị sang quán cafe này. Tim tôi đau quặn lại. Nhưng tôi biết rằng mình phải tin anh. Chân tôi bước nhanh ra khỏi cửa, tôi bước sang đường từng bước chân hướng về phía anh ở đó. Ánh nhìn anh va đập vào tôi nảy lửa. Bỗng nhiên, anh đứng sững lại và tôi cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau như vậy trong một bầu không khí ảm đạm. Cô gái buông tay anh ra và quan sát cả hai chúng tôi. Cảnh tượng ấy đọng lại trong tâm trí tôi trong vài giây rồi biến mất mãi mãi. Có lẽ... một chiếc xe... đã va phải tôi... Hình như thế... Điều cuối cùng tôi cảm nhận thấy... Là rất đông người xung quanh mình, là vòng tay của anh đang ôm tôi trong nước mắt, là câu nói như hét lên đến xé lòng của anh: Mẹ, mẹ có cần tàn nhẫn đến thế này không???????? Tôi cố gắng mấp máy môi những lời cuối cùng: - Hình như... em... chưa.. nói... hết... với anh... phải không... Nếu anh làm tổn thương em... em sẽ... biến mất... thật đấy... Và đó là... câu nói cuối cùng của tôi. .................. Những ngày sau đó. Anh chìm trong. Rượu. Những cơn say. Ảo giác. Và chúng tôi mãi chỉ có thể.... Chuyện trò với nhau... Trong những giấc mơ... Căn hộ chung cư phía Nam thành phố, không phải hướng Mặt trời, giờ chỉ còn mình anh nơi đó... À mà, đúng là... khi ra đi... tôi có mang trong mình một cái gì đó... nó thuộc về anh... thuộc về tôi... Nhưng cuối cùng... nó cũng rời anh... để đi theo tôi... đi cùng với tôi... ......................... - Em đã bảo mà... Ma kết với Cự Giải... chẳng hợp nhau được đâu, không ở bên nhau được lâu...

Xem cach dut chim vao lon can canh

Kiếp sau anh sẽ cưới em (Bạn nên đọc câu chuyện này)
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:19

ì với cậu nhưng tôi không độc ác như cậu nên mới mở lại số điện thoại này để nói cậu biết đừng phiền Tiểu Khả. Chào cậu - Đinh Vĩ! Tôi...... Tiếng gác máy khô khốc. Đinh Vĩ nói đúng. Tôi là thằng đàn ông vừa xấu vừa ác độc. Nếu Tiểu Khả không gặp tôi hoặc dã tôi không lôi em trở lại sau ba năm cách biệt có phải tốt hơn không. Cũng may là Đinh Vĩ không đấm vỡ sọ tôi, không moi tim gan tôi ra xem, không giải quyết rắc rối này theo cách của một thằng đàn ông; chứ nếu không tôi đã chết tươi rồi. Mà nếu như Đinh Vĩ có dùng nắm đấm để gải quyết thì có lẽ tôi cũng chấp nhận bởi lẽ đàn ông xấu cuối cùng cũng phải lộ diện. Nhiều năm sau đó, dù con gái tôi cũng đã mười tuổi tròn, dù tôi cũng đã có lại một gia đình như cũ (dù có sứt mẻ) thì tôi vẫn không sao hiểu được tại sao Đinh Vĩ lại tìm được đến chỗ tôi và Tiểu Khả, Đinh Vĩ vội vàng đưa em đi đâu? Thật mơ hồ. Có khi nào vợ tôi cũng biết chuyện này hay chính cô ấy là người đạo diễn đọan hạ màn này? Khó hiểu..... Tôi nghe được một vài lời đồn: có người nói Tiểu khả giờ đang sống rất tốt, được chăm sóc rất chu đáo. Cuộc sống của em dần trờ lại bình thường – có lẽ là hạnh phúc (đương nhiên đối với một bệnh nhân như em), cũng có người nói Tiểu Khả đã chết. Em bệnh bẩm sinh thế nên việc ra đi của em là điều tất yếu. Mưa..... Hôm nay gió quá lớn, tôi ngồi trong nhà, ấm cúng bên cô vợ hiền và đứa con gái nhỏ nhưng vẫn còn thấy lạnh. Trời rét câm. Mưa xối xả trút xuống mái nhà vang tiếng rất lớn tựa hồ như tiếng kêu bi thống của ai đó ai óan giữa đêm tịch liêu. Mưa hôm nay nặng hạt và lớn như trận mưa năm đó. Chỉ có điều khác là trận mưa này không có cô gái mình ướt sũng đứng trước nhà tôi, miệng run cầm cập em đến tìm anh Hạo như năm nào. Tiểu Khả không phải là người của thế giới này. Em là tiên nữ, là ma nữ, là thiên thần, là ác quỷ.....nói chung là cái gì đó ở thế giới khác. Thế giới này không thuộc về em. Em phải đến nơi thuộc về em. Tiểu Khả, nếu em là mưa đi tìm mẹ thì ai sẽ là gió thổi mãi để mang em đi? Có phải tôi không?

Xem cach dut chim vao lon can canh

Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:22

Thấy có cái gì đó nhột nhạt, cô quay người sang trái, một tên con trai cầm máy ảnh chĩa về phía cô và bấm máy. Ly giữ nguyên nụ cười, tiến đến. Một ngày đẹp trời, không nắng không mưa, chỉ có gió nhẹ và mây che đầu làm cuộc sống chợt dịu đi biết bao. Ly giở tờ bản đồ to tướng trải ra sàn gỗ. Xem nào, lên thư viện ngồi cho qua những ngày nghèo đói hay cứ vứt tiền ra ngồi cà phê cho bõ ngắm phố phường. Dù gì thì cũng cứ xách xe ra đường đã. Bụi bặm làm tàn phai nhan sắc à, hay xăng lên giá khiến túi tiền cứ èo uột mãi, cũng cứ phải xách xe ra đường cái đã. Nhìn ngắm những cửa hàng lấp lánh mời gọi, hay đơn giản nhìn mấy hàng cây ven đường xanh mướt lá, Ly dừng lại ở rạp phim. Hôm nay có phim hay lắm, dù sao sống là hưởng thụ mà. Ly gửi xe rồi bước lững thững lên sảnh xếp hàng mua vé. Thời tiết tưng tửng làm cô nàng thường ngày vốn tưng tửng càng phớt đời hơn. Việc gì phải vội vã, việc gì phải đúng mực. Mọi chuẩn mực hay quy phạm đều là rào cản, ta nên hưởng thụ cuộc sống theo cách của riêng ta thôi. Vẫn chưa tới giờ chiếu, Ly cắn răng gọi một ly sinh tố ngồi chờ. Từ bao giờ mình lại hợp và có hứng thú với những thứ bóng bẩy như thế này. Tầng 2 rạp phim có những ô kính sạch bong và sàn nhà lấp loáng. Từng tốp người, ăn mặc chải chuốt gọn gàng đợi chờ nhau đang hí húi xếp hàng, hoặc cười đùa gì đó ầm ĩ. Nhìn ra ngoài đường. Chợt Ly hình dung cái hộp kính vô hình nhưng bóng bẩy vẫn đang hút người ta vào trong đó. Một lộ trình nhất định, dù là vào lúc này hay lúc khác, dù vô tình hay biết mình cố ý, như Ly, mọi người vẫn đang bị những tấm poster nhiều màu sặc sỡ mời gọi, bước vào trong này. Tất cả đều theo một trật tự không cần ai đoán biết. Tự dưng ý nghĩ đó chợt đến, bộ phim hay nhưng giảm đi bao phần thú vị, khi mà nghĩ mình chỉ là một phần trong toan tính kiếm lời của cả một guồng máy nào đó. Ly rà rà xe trên đường, rồi quặt luôn ra sông. Nhìn thảm ngũ cốc dày đặc, Ly chợt tự hỏi không biết bao giờ thì người ta sẽ trồng cả một cánh đồng hoa ở bãi bồi giữa sông phi l

Xem cach dut chim vao lon can canh

Anh Phải Sống
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:29

ã gần đầy, và vợ chồng sắp sửa quay trở vào bờ, thì  trời đổ mưa... Rồi chớp nhoáng như xé mây đen, rồi sấm sét như trời long  đất lở. Chiếc thuyền nan nhỏ, đầy nước, nặng trĩu. Hai người cố bơi, nhưng vẫn bị sức nước kéo phăng đi... Bỗng hai tiếng kêu cùng một lúc: - Giời ôi! Thuyền đã chìm. Những khúc củi vớt được đã nhập bọn cũ và lạnh lùng trôi đi, lôi theo cả chiếc thuyền nan lật sấp... Chồng hỏi vợ: - Mình liệu bơi được đến bờ không? Vợ quả quyết: - Được! - Theo dòng nước mà bơi... Gối lên sóng! - Được! Mặc em! Mưa  vẫn to, sấm chớp vẫn dữ. Hai người tưởng mình sống trong vực sâu thẳm.  Một lúc sau, Thức thấy vợ đã đuối sức, liền bơi lại gần hỏi: - Thế nào? - Được! Mặc em!Vợ  vừa nói buông lời thì cái đầu chìm lỉm. Cố hết sức bình sinh nàng lại  mới ngoi lên được mặt nước. Chồng vội vàng đến cứu. Rồi một tay xốc vợ,  một tay bơi. Vợ mỉm cười, âu yếm nhìn chồng. Chồng cũng mỉm cười. Một  lúc, Thức kêu: - Mỏi lắm rồi, mình vịn vào tôi, để tôi bơi! Tôi không xốc nổi được mình nữa. Mấy phút sau chồng nghe chừng càng mỏi, hai cánh tay rã rời. Vợ khẽ hỏi: - Có bơi được nữa không? - Không biết. Nhưng một mình thì chắc được. - Em buông ra cho mình vào nhé? Chồng cười: - Không! Cùng chết cả. Một lát, một lát nhưng Lạc coi lâu bằng một ngày, chồng lại hỏi: - Lạc ơi! Liệu có cố bơi được nữa không? - Không!... Sao? - Không. Thôi đành chết cả đôi. Bỗng Lạc run run khẽ nói: - Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé!... Không!... Anh phải sống! Thức  bỗng nhẹ hẳn đi. Cái vật nặng không thấy bám vào mình nữa. Thì ra Lạc  nghĩ đến con đã lẳng lặng buông tay ra để chìm xuống đáy sông, cho chồng  đủ sức bơi vào bờ.ooOooĐèn điện sáng rực suốt bờ sông. Gió đã  im, sóng đã lặng. Một người đàn ông bế một đứa con trai ngồi khóc. Hai  đứa con gái nhỏ đứng bên cạnh. Đó là gia đình bác phó Thức ra bờ sông từ  biệt lần cuối cùng linh hồn kẻ đã hy sinh vì lòng thương con. Trong cảnh bao la, nước sông vẫn lãnh đạm chảy xuôi dòng.Rút từ tập truyện ngắn ANH PHẢI SỐNG, Nxb Đời nay, Hà Nội, 1934. Hết

Xem cach dut chim vao lon can canh

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update cach dut chim vao lon can canh vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem cach dut chim vao lon can canh

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Đọc truyện Trả mối thù thuở học trò  1236 Lượt xem
» Thím chín mông to 20953 Lượt xem
» Buổi Chiều Ở Thị Trấn Sông Pha 1694 Lượt xem
» Tiềm thức không tên 3520 Lượt xem
» Trả Thù Cho Mẹ 9162 Lượt xem
» Gác trường học Ma 476 Lượt xem
» Tâm sự người phụ nữ 3639 Lượt xem
» Em sai đấy, được chưa? 2230 Lượt xem
» truyện ngắn: Vợ và má vợ 11036 Lượt xem
» Cha và con 16484 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline