GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay buom dep.com

buom dep.com

cập nhật buom dep.com , đọc truyện buom dep.com , xem buom dep.com , truyện buom dep.com , đọc buom dep.com , wap buom dep.com
Cuộc gặp gỡ trên cầu
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 07.03.2013 / 18:22

Thấy có cái gì đó nhột nhạt, cô quay người sang trái, một tên con trai cầm máy ảnh chĩa về phía cô và bấm máy. Ly giữ nguyên nụ cười, tiến đến. Một ngày đẹp trời, không nắng không mưa, chỉ có gió nhẹ và mây che đầu làm cuộc sống chợt dịu đi biết bao. Ly giở tờ bản đồ to tướng trải ra sàn gỗ. Xem nào, lên thư viện ngồi cho qua những ngày nghèo đói hay cứ vứt tiền ra ngồi cà phê cho bõ ngắm phố phường. Dù gì thì cũng cứ xách xe ra đường đã. Bụi bặm làm tàn phai nhan sắc à, hay xăng lên giá khiến túi tiền cứ èo uột mãi, cũng cứ phải xách xe ra đường cái đã. Nhìn ngắm những cửa hàng lấp lánh mời gọi, hay đơn giản nhìn mấy hàng cây ven đường xanh mướt lá, Ly dừng lại ở rạp phim. Hôm nay có phim hay lắm, dù sao sống là hưởng thụ mà. Ly gửi xe rồi bước lững thững lên sảnh xếp hàng mua vé. Thời tiết tưng tửng làm cô nàng thường ngày vốn tưng tửng càng phớt đời hơn. Việc gì phải vội vã, việc gì phải đúng mực. Mọi chuẩn mực hay quy phạm đều là rào cản, ta nên hưởng thụ cuộc sống theo cách của riêng ta thôi. Vẫn chưa tới giờ chiếu, Ly cắn răng gọi một ly sinh tố ngồi chờ. Từ bao giờ mình lại hợp và có hứng thú với những thứ bóng bẩy như thế này. Tầng 2 rạp phim có những ô kính sạch bong và sàn nhà lấp loáng. Từng tốp người, ăn mặc chải chuốt gọn gàng đợi chờ nhau đang hí húi xếp hàng, hoặc cười đùa gì đó ầm ĩ. Nhìn ra ngoài đường. Chợt Ly hình dung cái hộp kính vô hình nhưng bóng bẩy vẫn đang hút người ta vào trong đó. Một lộ trình nhất định, dù là vào lúc này hay lúc khác, dù vô tình hay biết mình cố ý, như Ly, mọi người vẫn đang bị những tấm poster nhiều màu sặc sỡ mời gọi, bước vào trong này. Tất cả đều theo một trật tự không cần ai đoán biết. Tự dưng ý nghĩ đó chợt đến, bộ phim hay nhưng giảm đi bao phần thú vị, khi mà nghĩ mình chỉ là một phần trong toan tính kiếm lời của cả một guồng máy nào đó. Ly rà rà xe trên đường, rồi quặt luôn ra sông. Nhìn thảm ngũ cốc dày đặc, Ly chợt tự hỏi không biết bao giờ thì người ta sẽ trồng cả một cánh đồng hoa ở bãi bồi giữa sông phi l

Xem buom dep.com

Đàn ông như thế mới là…...
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 07.03.2013 / 18:33

p được nó. - …...... - Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo. - …...... - Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi. - …...... - Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không? - …......... - Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày. Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá. - …........ - Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho. - …........ - Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to. - …....... - Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy. - …......... - Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không? Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô. Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”.

Xem buom dep.com

Đọc truyện Cảm Ơn Anh
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 07.03.2013 / 20:18

Cảm ơn Anh

Tác giả : picluv420

Nguồn : Zing Forum

Sẽ mãi luôn yêu em, luôn bên em, quan tâm em mỗi ngày... [chuông điện thoại]



Nguyễn Ngọc Vũ Hương, em gái nó, 17t, có vẻ ngoài xin đẹp, học giỏi, IQ 300, tính tình vui vẻ, hòa đồng, rất thương chị gái mình.

Dương Nam Phong [bạn trai cũ của nó], đẹp trai, bay bướm, cũng là con trai của 1 nhà giàu có, ko iu ai thật lòng.

[hắn] Đặng Hoàng Quân, con trai 1 tập đoàn kinh doanh đá quý, kim cương lớn nhất Châu Á. Quân là hotboy của trường

Trần Vũ Thanh Nam bạn rất thân của hắn, 2 người cùng sống chung như 2 anh em, Nam cũng là 1 công tử, đẹp trai, học giỏi, lăng nhăng nhiều em theo nhưng vẫn ko để ý đến ai...





Hum nay trời nắng đẹp, trong xanh, nó 1 tay cầm áo khoác, 1 tay kéo vali....
Thưa ba mẹ con đi ! [nó ôm ba mẹ nó nói]
Con qua đó sống mạnh khỏe và hạnh phúc con nhé ! [mẹ nó ôm nó vào lòng nhỏ nhẹ nói]
Con lớn rồi, mẹ đừng lo lắng cho con.
Thôi con đi, coi chừng trễ đấy [ba nó lên tiếng]
Thưa ba mẹ con đi. Nó mặc áo khoác vào rồi kéo vali ra xe. Em nó và nó lên xe nhưng chẵng ai nói chuyện với ai cả, không khí trở nêm im lặng, im lặng đến nghẹt thở. Hương lên tiếng phá vở bầu không khí nặng nề.
Chị....chị sang đó.. nhớ...gi..ữ..gìn sức khỏe [Hương ấp úng nói]
Ừ ! Ở nhà ngoan đừng làm ba mẹ buồn [nó lạnh lùng nói mà mắt vẫn nhìn ra cửa sổ]
Em biết rồi ! [Hương nhìn nó với đôi mắt buồn]
Tại sân bay....
Về đi, không cần tiễn nữa. [nó kéo vali vào trong mà mắt ko nhìn Hương]
Chị ơi ! Đợi em chút [ Hương chạy lại chổ nó]
Có chuyện gì [nó nhìn Hương với đôi mắt ẩn chứa nổi buồn, nổi căm ghét]
Chị có thể để em ôm chị được không? [nước mắt Hương chảy dài trên má]
Nó choàng tay qua cổ Hương, ôm Hương nó thấy lòng mình rất vui, rất ấm áp, nó mún được nói chuyện vui vẻ với H như ngày nào nhưng nó vẫn không thể vui vẻ với H. Khi nó nhìn Hương thì nó lại nhớ đến cảnh H với người đó ôm nhau trên giường, nó thấy lòng mình rất đau.... [/color] Xuồng CQ
Nó bỏ tay ra, nó cố gắng nhìn th

Xem buom dep.com

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 09.03.2013 / 14:46

nh tề truyền phong quan chức như sau :

Bốn khỉ già làm tứ kiện tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.

Từ đó, Ngộ Không xưng là Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự : l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3) Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.

Một đêm trăng thanh gió mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.

Trong giấc nồng , Ngộ Không chiêm bao thấy hai người : một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề ba chữ "Tôn Ngộ Không" , và hối hả tròng vòng vào cổ , dắt Tôn Ngộ Không đi. Đến một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ : "U Minh Giái", thất kinh lẩm bẩm :

- Nơi đây là âm-phủ sao dắt ta đến đây làm gì ?

Hai Kẻ kia nói :

- Nhà ngươi tới số phải trở về Diêm chúa, nên hai ta là qui? vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.

Tôn Ngộ Không nói :

- Ta không thuộc ngũ hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung này tan vỡ.

Hai qui? vô thường không đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn thành thiết bảng, đập chết hai qui? vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.

Ngưu Đầu khiếp vía, Mã Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.

Bọn qui? sứ vội chạy tới thập điện phi báo :

- Có thiên lôi giáng hạ phá đền đài, đập chết qui? vô thường rồi !

Thập Điện đang ngồi thương nghị , nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ tợn, bèn kêu lớn :

- Xin thượng tiên cho biết tên họ trước khi phá điện này.

Tôn Ngộ Không hói :

- Chúng bây biết là thượng tiên sao còn vô lễ , cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, t

Xem buom dep.com

Cánh bướm ở Arizona
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 10.03.2013 / 11:12

ết ấy thích nằm ở đâu rồi...Fai ơi, tớ đi xuống nhà nấu ăn đây. Ấy xuống cùng với tớ nhé.Hải Anh đeo chiếc mũ ở thắt lưng, đi xuống nhà đặt cơm. Nó thấy hào hứng vô cùng. Hải Anh vừa nấu cơm vừa hát. Fai ơi, tớ hát bài này tặng cậu nhé.Bữa cơm gia đình Hải Anh buổi tối đó, cơm vẫn là cơm, rau vẫn là rau, đậu vẫn là đậu, nhưng có cái gì đó khác. Mọi người cười nhiều hơn bình thường. Hải Anh cũng vậy.***Sáng hôm sau, Hải Anh đội mũ đến lớp. Cả lớp, đầu giờ đang náo loạn bỗng im lại nhìn nó rồi phá lên cười. Hải Anh cũng cười và chào với volume cực hoành tráng: Chào mọi người!. Fai ơi, đây là những người bạn của tớ!- Mày có… ờ… Cái mũ... ờ... hay nhỉ. Phượng ờ, lớp trưởng nháy mắt nói với nó, cố nhịn cười.Hải Anh gật đầu, mắt sáng ngời.- ừ, tao thích nó cực kì!- Mày…ờ… không thấy…ờ… nó đặc biệt à? Phượng ờ nói, miệng mím lại, cố nén cười.- Có, có chứ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tao đã bị ấn tượng vô cùng rồi. Hải Anh gật đầu, đập bụp tay vào tim mình, mặt nó tỏ ra sự choáng ngợp.- Mày thích màu của nó à? Lam hói ghé vào, giọng đột nhiên hạ tông như hỏi một điều không... tế nhị (!)- Tao thích nó thì đúng hơn. Hải Anh nhìn Lam với vẻ láu lỉnh.- Mày không thấy màu nó ái ái à? Hà cũng bị kéo vào cuộc hỏi đáp.- Không! Hải Anh cười phá lên, lắc đầu ngạc nhiên, nhìn vào mắt cái Hà, Hải Anh cũng thấy sự ngạc nhiên trong mắt cái Hà- giống như cái nhìn của những người đi đường ngược chiều trên đường nó đi học sáng nay - Tại sao mày lại hỏi thế?- ờ... Phượng lanh chanh. Tao cũng không biết nữa, tao thấy màu nó thế nào ý, lại có hình con bướm...- Thế nào là thế nào hả mày? Hải Anh nhăn trán.- ờ thì… Phượng nhún vai, mắt nó lảng tránh...Chuông reo vào lớp.Hải Anh vẫn chẳng hiểu tại sao mọi người có vẻ quan tâm thái quá đến mình như thế. Fai ơi, ấy có hiểu tại sao không? Mọi người kì lạ nhỉ. Nhỉ?Giờ ra chơi, Hải Anh xuống dưới sân trường chơi bóng rổ. Nó đội mũ theo. Mọi người nhìn nó, mắt ai cũng mở to và phải ngoái lại nhìn một thằng con trai, cao lênh khênh, cầm quả bóng rổ,

Xem buom dep.com

Nàng Bia Nát
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 10.03.2013 / 11:31

Sưu tầmNgày xưa, có gia đình ông bà Hơ Rô sinh được tám con gái. Tám cô đều xinh cả, nhưng đẹp nhất và tốt nhất là Bia Nát, cô gái út. Một hôm ngồi khâu với tám cô gái bên bờ suối, bà Hơ Rô hỏi: - Sau này, các con muốn làm dâu ai? Các cô tranh nhau trả lời. Cô cả thích làm dâu nhà ông Hoan giàu có. Cô hai muốn làm dâu nhà ông Bua nhiều trâu, nhiều ngựa... Cho đến cô thứ bảy, cô nào cũng muốn làm dâu nhà chủ làng. Bà Hơ Rô thích lắm. Bà nghĩ như thế, không những các con bà sau này sẽ giàu có mà nhà bà cũng được nhiều trâu, nhiều voi, nhiều ngựa... Nhưng khi hỏi đến nàng út thì cô bảo là cô thích lấy một anh đốt than. Nghe vậy, bà Hơ Rô tức lắm. Bà liền mắng con: - Mày khôn hơn con thỏ, con nai, sao mày lại muốn theo một thằng đốt than? Bia Nát không nói gì, nàng cứ ngồi yên khâu vá. Thấy thế, bà Hơ Rô càng tức: - Con thỏ sắp bị con cọp ăn thịt rồi đó. Con nai cũng sắp bỏ núi rừng rồi, còn mày thì đợi gì nữa mà không đi theo thằng đốt than! [img]http://nj5.upanh.com/b4.s3.d1/e2d7ec04fdf73eeede3ef5c9affdc86f_42343785.vr.jpg [/img][url=http://nj5.upanh.com/b4.s3.d1/e2d7ec04fdf73eeede3ef5c9affdc86f_42343785.vr.jpg ][Download][/url]Nói xong, và ném cho con gái một cục vàng, rồi đuổi nàng đi. Bia Nát thấy mẹ không thương mình, các chị cũng lánh mặt, nàng liền nhặt cục vàng xách thúng khâu ra đi. Nàng quyết tìm được một chàng đốt than để lấy làm chồng. Nàng đi mãi vào rừng sâu, đi đến đâu cũng chỉ thấy núi non, cây rừng, hoa lá, còn chàng đốt than thì chẳng thấy đâu. Nàng cất lời hỏi rừng xanh, hỏi suối sâu. Con nai, con chồn không biết trả lời, con bướm, con sâu cũng im lặng. Ngày nàng đi lang thang. Tối nàng trèo lên cây ngủ, đói thì ăn quả, khát thì uống nước suối. Một hôm đi xa, mệt quá, nàng ngủ thiếp đi bên một gốc cây to. Trong giấc ngủ nàng mơ thấy một ông già râu tóc bạc phơ, chống gậy đến bên nàng và bảo: - Con hãy đi tìm khói. Cứ đi theo khói thì sẽ gặp được người mà con muốn. Khi tỉnh dậy, nàng lại đi. Gặp con chim, nàng hỏi: - Chim ơi! Chim bay khắp chim có thấ

Xem buom dep.com

Bước Chân Lãng Tử
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 10.03.2013 / 17:40

g suối lững lờ trôi trong  cái mát dịu người của cây cối chung quanh.  Một nguồn vui bất ngờ của kẻ  lãng tử trên con đường ngập nắng khô cằn.  Xuống ngựa, quì gối, cúi vóc  một ngụm nước suối trong mát, làm trôi đi lớp bụi "phong trần", tôi mới  hiểu cái giá trị cuộc chiến đấu mất còn của bộ lạc Apache ngày xưa để  bảo vệ nguồn nước.  Apach Spring đã từng là cứu tinh của người Da Đỏ,  của những đoàn lính viễn chinh, của những đoàn xe ngựa đi tìm quê hương  lập nghiệp nơi miền biển Tây màu mở, nhiều hứa hẹn.Bảy ngày dong  duỗi trên lưng ngựa.  Bảy ngày được sống trong lòng đất Apache, chúng  tôi đáp máy bay xuống miền biển Key West Florida, một làng quê nghe nói  vẫn còn giữ được nét thô sơ của làng chài ngày xưa và cũng để kịp chứng  kiến (chứ không tham gia!) ngày Henningway.  Rời bỏ quê hương Apache với  lòng lưu luyến người dân Arizona thành thực, phóng khoáng từ ngôn ngữ  đến cái cười.  Sống trong lòng người Mỹ chính thực, chúng tôi những  người châu Âu thường tỏ ý coi thường nền văn hóa không quá năm trăm năm,  vẫn thường có thành kiến về cái hào nhoáng bề ngoài của đất nước Mỹ,  luôn người Mỹ, chúng tôi đã học một bài học quí giá trong đời:  Hãy sống  hòa đồng và tìm hiểu tường tận trước khi đánh giá.  Tiếc là ruột tượng  đã cạn, chương trình đã được ấn định, chúng tôi đành chia tay Arizona  một buổi sáng còn mờ tối, lên đường trở lại phi trường Tucson với nổi  lòng bùi ngùi.Có một điều tôi tiếc hoài, tiếc hoài.  Tôi không sắm  cho tôi được cái nón cao bồi đan bằng dây lát trắng mảnh, vừa ngầu vừa  mỹ miều mà tôi đã âm thầm chọn khi ở phi trường Phoenix.  Phải chọn mua  cái nón cao bồi nỉ nâu, tuy cũng đẹp và bảo vệ đầu tốt hơn, tôi vẫn còn  ấm ức lắm.  Muốn có cái nón như tôi ao ước thì thợ phải đan theo đúng  dạng đầu của từng người, phải chờ cả tuần mới xong.  Tôi vở mộng làm nữ  cao bồi điệu.  Thôi vậy, chờ kiếp sau!"When I was young  I walked all over this country, east and west, and saw no other people than the Apaches"CochiseVõ Thị Điềm ĐạmHè 2005

Xem buom dep.com

Người Yêu Hà Nội
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 11.03.2013 / 11:39

Người Yêu Hà NộiTác giả: Tạ Quang Khôi Hoàng có thói quen sáng nào cũng phải mua lạc rang của ông Tầu già ngồi bên bờ hồ, đối diện với Tháp Rùa. Lạc của ông rang thật khéo, vừa thơm vừa ròn. Vì thế, giá hơi đắt, một đồng chỉ có một nắm tay của ông đựng trong một bao giấy hình củ ấu, mà rất đông người mua. Chỉ một loáng đã thấy ông thu xếp thùng không đi về. Mùa lạnh ông đắt hàng hơn, vì ai cũng muốn thủ một nắm lạc nóng trong túi. Trước khi cho lạc vào túi áo ngoài Hoàng thường chọn riêng ra năm hột để vào một túi khác. Sở dĩ chàng làm như thế vì đã nhiều lần ăn phải hột lạc cuối cùng thì bị thối, phải xúc miệng ngay.Hoàng ở phố Huế, khu Chợ Hôm, sáng nào cũng phải đạp xe đạp đến trường ở góc phố Quan Thánh và phố Ðỗ Hữu Vị. Khi đi đến ngã tư Tràng Tiền, chàng rẽ trái vào Hàng Khay để dắt xe qua chợ hoa, men bờ hồ, ghé mua lạc của ông Tầu. Một hôm, chàng vừa mua xong, một cô gái, đi từ phía nhà Thủy tạ, cũng dắt xe vào mua. Vừa thoáng nhìn, chàng biết ngay cô là nữ sinh Trưng Vương. Cô còn nhỏ, chàng đoán chững 15 hoặc 16. Hai người bất chợt gặp nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói một lời. Ðôi mắt cô đen láy, thoáng như có nét cười. Chàng muốn lên tiếng chào cô để làm quen, nhưng lại e ngại, giữ im lặng. Mua lạc xong, cô chợt ngửng lên nhìn chàng, rồi mới dắt xe xuống đường. Cái nhìn ấy như một lời chào khiến chàng bỗng thấy vui và xao xuyến trong lòng. Chàng đứng im lặng nhìn theo cô cho đến khi có người đến mua lạc mới giật mình như choàng tỉnh. Chàng vội vã dắt xe xuống đường. Ðáng lẽ phải đi ngược chiều để đến trường, chàng lại đi về phía chợ Hôm. Nhưng đến ngã tư Hàng Khay, chàng bị viên cảnh sát lưu thông ngăn lại cho xe cộ từ Trường Tiền và Hàng Khay đi qua lại. Lúc được phép đi, chàng nhìn hút về phía trước, không thấy cô gái đâu nữa. Chàng đoán cô đã rẽ trái để vào trường. Chàng đành đi ngược trở lại để đến trường. Từ ngày đó, sáng nào mua lạc rang chàng cũng mong gặp lại cô, nhưng chẳng thấy tăm hơi cô đâu. Dần dần vì bận học, chàng cũng quên đi. Khi được

Xem buom dep.com

Tình Yêu Giữa Một Cô Bé Lớp 8 và Đại Ca Giang Hồ
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 11.03.2013 / 11:42

về phía trước, chốc lát một đoàn đèn pha mô tô loang loáng lao tới từ phía xa. Sau đó là những tiếng máy xe, chớp mắt, mấy chục chiếc mô tô vọt qua.
Nhiều xe quá, tôi làm sao tìm được Thành? Cắn chặt răng, tôi chạy ra giữa đường, muốn xem thật rõ từng chiếc xe.
Luân gào lên kêu tôi trở lại, nhưng đã ko kịp rồi.
Tôi nghe thấy tiếng **** rủa, tiếng phanh xe, tiếng xe đâm sầm vào nhau bên tai.
Tôi mở to mắt muốn tìm Thành ở đâu, nhưng tôi lại không thấy gì, ngoài ánh đèn xe tôi chả thấy gì.
Đột ngột một chiếc xe phanh gấp ngay trước mặt tôi, thân xe nghiêng xuống, như thể cày một đường thẳng tắp vào thẳng tôi, nhưng đến trước mặt tôi một mét thì dừng sững lại. Người lái bị văng ra lộn hai vòng rồi đứng dậy, vứt mũ bảo hiểm, giận đùng đùng chạy ra chỗ tôi.
“Đm, mày muốn chết à con rồ? Tổ sư mày đứng chỗ này à… Bông cúc nhỏ?”
Tôi nhắm chặt mắt định chịu đựng cú đấm nộ khí xung thiên của hắn, tự nhiên nghe gọi tên mình, tôi mở mắt ra, hoá ra là Âu Cảnh Dịch, hắn bị ngã mặt mũi bầm dập, tay đầy máu, tôi thất kinh kêu lên:
“Em xin lỗi, xin lỗi…” Chân mềm nhũn, tôi ngồi khuỵu xuống.
Âu Cảnh Dịch vội vã chạy tới đỡ tôi, vừa chạy vừa kêu to “Call anh Thành ngay, bảo đại ca quay lại đây, mau lên mau lên, bảo là chị Hai đang ở đây!”
Vừa nghe tiếng kêu, những xe đang lăn lộn dọc đường bỗng dừng cả lại (ôi cái cảnh này sao quen thuộc với tớ quá… nhớ đội xe tớ – cũng là đội xe mang tên “cầu Trung Chính” nhưng là ở huyện Đài Bắc, ko phải Cao Hùng)
Những xe phía sau chạy tới cũng dừng lại. Một thoáng chốc, đường Trung Chính thành bãi đậu xe, hơn trăm xe đậu hẳn hoặc chạy vòng tròn.
“Họ… họ sao lại dừng hết cả lại?”
Âu Cảnh Dịch đỡ tôi ngồi lên mặt đường nhựa “Vớ vẩn, nửa đội xe là của đại ca, bọn kia không đỗ lại xem chị Hai thì định làm gì?”
“Anh ấy ở… ở đâu?” Tôi hoa mắt choáng váng hỏi, bao nhiêu nước mắt mấy ngày trời, đã khiến tôi suy kiệt thể lực hoàn toàn.
“Đại ca không biết đã chạy đến quãng nào rồi… trời! Bông cúc nhỏ, đừng có dại thế này. Cô chết rồi thì đạ

Xem buom dep.com

Chị Dâu Đáng Kính
Đăng bởi: Admin

Update buom dep.com vào ngày 11.03.2013 / 12:36

thì cơn co giật khác xuất hiện như những đợt sóng trên đại dương, dâm thủy của chị và tinh dịch tôi ứ đầy ắp trong lồn chị bị cơn co thắt chảy ra tràn trề, chị làm một hơi ba bốn đợt run rẩy như vậy rồi mới dịu dần đi, và dư âm của nó là những co giật nhè nhẹ ở đôi chân nõn nà, cơn sướng của chị thật khủng khiếp, dữ dội phải bằng cả 2 lần trước gộp lại, .….tôi và chị lịm đi trong cơn cực khóai tột cùng ….. Sau đó, chị mệt quá đã thiếp đi trong vòng tay của tôi, đợi chị ngủ say, tôi nhẹ nhàng lật ngữa chị lại và đặt chị nằm ngay ngắn trên giường, ọc, ọc, tinh dịch và dâm thủy từ âm đạo chị ọc ra, tôi khẽ dạng 2 chân chị ra và lau chùi cho chị, nước nhờn của tôi và chị nhiều quá, tôi lau ướt hết 2 cái khăn mặt mới tạm sạch sẽ. Lúc đó tôi mới đắp chăn cho chị, hôn nhẹ lên môi chị, mu lồn tuyệt đẹp của chị, quay lưng bước ra, tôi nhẹ nhàng khóa cửa dùm chị và về phòng của mình trong niềm hân hoan tột cùng. 4 ngày sau thì anh tôi về, không ai biết chuyện gì xảy ra, chị vẫn mềm mỏng dịu dàng như ngày nào, khỏang một tháng sau thì chị báo cho anh tôi biết là chị có thai, tôi cũng không biết, chỉ nghĩ rằng bào thai đó là của anh tôi đơn giản vậy thôi. Thỉnh thỏang chị nhìn tôi nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ trách móc, mặc cảm tội lỗi khiến tôi không thể ngày nào cũng gặp chị. Tôi bèn xin cha mẹ đi du học, thằng nhỏ lớn lên giống tôi như tạc, mặc dù anh tôi và tôi cũng đã giống nhau lắm rồi nhưng mọi người viết thư qua kể nó có nét giống tôi hơn. Tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, và bẵng đi 10 năm về sau, khi tôi có gia đình thì tôi mới gặp lại chị, tuy chị đã 38 tuổi nhưng cũng không mất đi vẻ đẹp thửơ nào, tôi hỏi chị một câu để đánh tan sự nghi ngại của tôi lâu nay, tôi hỏi “đứa con đầu lòng của chị là của…” tôi mới nói tới đó, chị đã ra hiệu bảo tôi im và chị nói, với một giọng dịu dàng cố hữu, “của ai cũng vậy thôi mà…..” và chị mỉm cười, ánh mắt đầy thông cảm và thương yêu. Đó là kỷ niệm sâu sắc tội lỗi nhưng cũng đầy cảm kích của tôi về người chị đáng kính ấy.
Hế

Xem buom dep.com

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Phải thương vợ! Vì sao? - Truyện ngắn hay 559 Lượt xem
» Truyện tình yêu online NẾU ANH CHẾT, EM CÓ THA THỨ CHO ANH KHÔNG? 542 Lượt xem
» Anh ấy lấy tôi chỉ để thỏa mãn nhu cầu tình dục 982 Lượt xem
» Cô Nàng Không Muốn Kết Hôn Phần Cuối 2129 Lượt xem
» Đọc truyện Cảm Ơn Anh 4638 Lượt xem
» Truyện sex loạn luân dành cho 18+ ( cấm trẻ em ) 100102 Lượt xem
» Những Ngày Không Mặt Trời 6289 Lượt xem
» Vân và Diễm - Phần 2 6435 Lượt xem
» Bài Văn lạ gây sock của nữ sinh Hải Phòng (HOT HOT) 1374 Lượt xem
» Xuống Dốc 2452 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline