GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

cập nhật bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru , đọc truyện bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru , xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru , truyện bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru , đọc bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru , wap bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Cơn Mưa Ngang Qua
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 17:59

Cơn Mưa Ngang Qua
Trích lời tác giả: "Đây là một câu chuyện có thật của mình...
Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình!"

---------------------------------

Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@...
Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận!
Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn.
Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy?
Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước...
Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta?
Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi!

Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn!
Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi...
Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường!
Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió...
Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội?
Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ!
Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 18:53

- 2 lít thì đi

- anh em mà anh lấy tiền á , giúp em đi , cô giáo em bằng tuổi anh nhìn xinh lắm.

- 5 lít

- ôi thôi 2 lít ... 2 lít được rồi , em đưa trước 1 lít , anh đóng giả giống người lớn 1 tý , đóng đạt em trả thêm 1 lít . ok ?

- mấy giờ ?

- 8h. anh chuẩn bị đi ,khi nào đi gọi em , em cũng phải lên

- uhm té đi , tý tao gọi

vì đóng giống anh trai ruột , phải ác ôn nông thôn 1 tý ,mà chưa biết làm thế nào nên thôi cứ đi , đến đâu hay đến đó...

8h30. lúc này không khí trong lớp đang rất căng thẳng và ngột ngạt khi GV đọc điểm và phê bình những học sinh cá biệt trong lớp , số học sinh bị phê bình thì cúi mặt xuống lớp , phụ huynh thì cứ lườm con em mình từ đầu đến chân rồi lẩm bẩm.

đang căng thẳng là thế mà quả bụng mình cứ ọc ạch nên làm quả rắm xì 1 phát xung quanh cứ xì xà xì xầm , bực mình làm phát bủm....cả hội im luôn , vì phải lấy tay che mũi che mồm ko sặc chết

đợi mãi thì GV cũng gọi tên thằng em mình

- phụ huynh của em " lò thị vi sóng " có đây ko

- tôi đây... tôi đây

- tình hình thành tích học tập cũng như đạo đức của em sóng như sau

GV chưa kịp đọc thì mình đập bàn bùm bụp rồi hét to

-làm sao..... làm sao.... em tôi nó làm sao

- phụ huynh em sóng cứ bĩnh tĩnh , chỉ là đọc cho gia đình biết để quản lý con em cho tốt thôi , ko có gì nghiêm trọng lắm

em sóng học kỳ 1 học sinh yếu , hạnh kiểm yếu , vi phạm rất nhiều ko thay đổi . điển hình là trốn tiết..mất trật tự..vv..v..v

mình quay sang thằng em lườm lườm . Nó lại nháy mắt ra hiệu mình đóng đạt , thấy sướng sướng vì đóng đạt nên phải làm cho đạt thêm . Giơ tay ra vả nó kêu pép 1 phát , thằng bé đang ngơ ngơ chưa hiểu gì thì mình vả thêm 2 phát bồi thêm phát đấm vào mõm , đang hăng máu cầm quả ghế lên định phang vào đầu nó thì phụ huynh và cô giáo kéo ra kịp. Ko thì nó ăn đủ . Mặt thằng bé vẫn ngu ngu ko biết chuyện gì đang sảy ra.

Cô giáo và phụ huynh thì cứ nói . Bĩnh tĩnh cháu ơi , em nó sai thì bảo nó từ từ , ko nên đánh nó thế
..The End..

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 19:00

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em


Nguồn : Wattpad

Tác giả : Đang Cập Nhật

Người Đăng: zzruanhokzz

1 câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm chân thật đã làm 1 chàng trai nóng tính trở nên biết yêu thường và 1 cô bé tự khép mình lại sau quá khứ về tình yêu đầu. Câu chuyện sẽ diễn biến thế nào, mọi người hãy tự khám phá nhá. Cảm ơn đã dành thời gian đọc câu chuyện này

Uyên Di: nhân vật nữ 19 tuổi, sinh viên 1 trường cao đẳng tàn tàn, cao đẳng Z

Khang Vĩ: nhận vật nam 22 tuổi , sinh viên 1 trường Đại Học có tiếng , Đại học X

Cát Tường: nữ, 19 tuổi, đem lòng yêu Khang Vĩ, học cùng trường với Uyên Di

Kiến Văn: 19 tuổi, người yêu cũ của Uyên Di

Chapter 1:

Ngày đầu tiên dọn về nhà mới

-“Hừ hừ! Mệt quá, xong hết rồi phải không Mẹ?”

-“Ừ! Con lên xem phòng con coi, có dọn thêm được gì thì dọn, không thì nghỉ ngơi chút , mai dọn tiếp”

-“Dạ”

Di lê lết lên căn phòng nhỏ mà chính tay nó trang trí, có thể nói căn nhà này sẽ là nơi nó và Mẹ ,em trai bắt đầu cuộc sống mới. Căn phòng của nó có 1 cửa sổ lớn nhìn ra một khu Dân cư dành cho những người có tiền,vài tòa nhà Chung Cư ngoi lên khỏi những ngôi nhà biệt thự theo phong cách cổ tích, có nhiều cây xanh, hàng quán nằm nép bên những cây Bọ Cạp Vàng, Bằng Lăng Tím rất thơ mộng.

Nó tự để dành tiền, ra tiệm gỗ đặt làm 1 cái kệ để đồ trang trí, rất chắc chắn. Nó kê cái kệ sát bên cửa sổ,trên cái kệ, nó lót 1 miếng nệm mỏng, với vài con gấu bông, đây sẽ là nơi nó ngồi nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.

-“Hai ơi! Xong chưa, xuống ăn nè, Tin đói quá rồi.”

-“Hừm, cái thằng em xấu tính đói”_nó lầm bầm_ ”Ờ! Hai xuống liền”

Nó chạy nhanh xuống cái cầu thang gỗ, mặt tươi rói

-“Xong hết rồi hả Mẹ?”

-“Ừm, nhờ có thằng bé kế bên nhà phụ Mẹ, xong rồi, mà nó nói cũng là sinh viên như con đó, qua làm quen nói chuyện, có bạn có bè, chứ con gái 19 tuổi rồi cứ ru rú trong nhà, chẳng tiếp xúc với ai, sau này lại khờ khờ”

-“Mẹ! Con đói rồi, cho con ăn đi, còn chuyện đó tính sa

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Đọc truyện Cảm Ơn Anh
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 07.03.2013 / 20:18

quá ! [Hương than]
Ừ, đúng vậy, lúc nào cũng con dâu, con dâu mệt chết đi được. [nó cũng hùa theo em gái mình]
Cô không thích vậy à? [hắn hỏi trêu nó]
Ai chứ tui thì không có mơ làm vợ anh rồi ! [nó nhìn hắn cười khinh ]
Thật vậy à? Sợ có người miệng thì nói vậy nhưng lòng thì nghỉ khác ấy nha. [hắn tiếp tục trêu nó]
Nè, anh chưa uống thuốc sao mà sáng sớm lên cơn rồi.
Cô...cô nói ai chưa uống thuốc hả
Tui nói anh đó cái đồ điên, khùng, hám gái $#@&%$#@$ bla bla bla....
Thôi......[Thiên quát ]
Vợ chồng 2 người sáng sớm làm gì mà om sòm thế [Thiên nói ]
Sau câu nói của Thiên, thì anh nhận được 4 con mắt nhìn anh say đắm, anh biết sự việc không ổn nên nắm tay Hương chạy nhanh đến trường. [mấy ngừk này đi bộ ].
Màn rượt đuổi cũng kết thúc khi 4 đứa có mặt tại lớp học. Ai về bàn nấy. Hương về bàn mình thấy trong ngăn bàn có 1 tờ giấy nó lấy ra xem, Thiên thấy H đọc gì đó rồi quay qua hỏi H.
Hương xem gì thế? [Thiên hỏi]
À....à....không....không có gì đâu [Hương ấp úng trả lời rồi cười gượng]
Ờ, thôi vào lớp rồi kia. [Thiên nhìn H cười]
Kết thúc 3 tiết học, nó nhanh chóng chạy nhanh ra điểm hẹn (trong thư ấy). Hương đến điểm hẹn mà chẵng có ai nên nó lên tiếng.
Có ai ở đây không?
Ai hẹn gặp tui thì ra nhanh đi, tui đến rồi nè....
Mày đến rồi à? Tụi tao đợi mày lâu lắm rồi đó [giọng 1 nữ sinh]





Thì ra là cô, cô gặp tui có chuyện gì? [Hương lạnh lùng hỏi]
Sắp chết đến nơi rồi mà còn mạnh miệng gốm. Tao hẹn mày ra đây để hỏi xem mày sống có hạnh phúc không đó mà.
Chuyện đó thì liên quan gì đến cô?
Sao không liên quan, vì 2 chị em mày cướp người yêu của tao.
Ý cô nói là anh Quân và anh Thiên đó à?
Mày câm mồm lại đi, mày có tư cách gì mà gọi tên 2 anh ấy.
Vậy cô có tư cách gì nhận 2 anh ấy là người yêu của cô, chậc, cô tham thật đấy, 2 người lun mới chịu. [Hương cười khinh bỉ ]
Mẹ, con này láo.
Chợt có một bàn tay bịt miệng H lại từ đằng sau, làm H ngất xỉu vì thuốc mê rồi tụi đó đưa Hương đi đến 1 chổ bí mật (lát nữa được bật mí).
Thiên

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 10.03.2013 / 05:38

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi
CHƯƠNG I

Thế là một lần nữa gia đình tôi lại dọn nhà.
Đây là lần dọn nhà thứ ba trong vòng bốn năm qua.
Thông thường, sự thay đổi chỗ ở liên tục bao giờ cũng kéo theo những phiền phức. Nó làm cho cuộc sống luôn bị xáo trộn và việc ổn định nề nếp sinh hoạt gập rất nhiều khó khăn. Vì vậy, người ta thường bắt gập trên gương mặt đẫm mồ hôi và bụi bặm của những người dọn nhà vô số những nét nhăn nhó, mệt mỏi khiến người nào người nấy trông cứ khó đăm đăm.
Nhưng đó là xét theo lẽ thường. Ngoài lẽ thường ra, cuộc đời còn nhiều lẽ khác nữa. Gia đình tôi thuộc về trường hợp sau. Những ngày dọn nhà đối với chúng tôi là những ngày lễ hội thực sự. Mặt người nào người nấy tươi hơn hớn.
Ba mẹ tôi lúc nào cũng xoắn xuýt bên nhau y như hồi mới cưới và luôn miệng bàn bạc và nhắc nhở nhau về những việc cần để mắt trong khi vận chuyển đồ đạc đến chỗ ở mới. Trong những ngày đó, hai người nói chuyện với nhau bằng một giọng dịu dàng hiếm có, với ánh mắt lúc nào cũng long lanh, và thú thật tôi rất sung sướng khi được nhìn thấy ba mẹ tôi với hình ảnh như vậy.
Còn tôi và anh Khánh tôi thì khỏi nói. Chúng tôi lăng xăng sắp xếp đồ đạc, miệng không ngớt ca hát, hò hét và gây gổ trong khi giành giựt nhau từng món đồ chơi nhỏ.
Thật ra, sở thích và trò chơi của hai anh em tôi rất khác nhau. Anh Khánh tôi mê những trò chơi máy móc tối tân. Anh có riêng một ngăn tủ kiếng chứa những toa tàu lửa chạy pin, những chiếc xe tăng vừa chạy vừa quay nòng đại liên cùng những thứ đồ chơi hiếm hoi tương tự, cái thì do ba tôi, cái thì do những người cùng cơ quan với ba tôi đi công tác nước ngoài mua về làm quà.
So với anh Khánh, sở thích của tôi \"quê mùa\" hơn nhiều. Gia tài của tôi ngoài bể cá vàng, mấy hộp để đá, còn có một con sáo đang thời kỳ học nói. Trong những ngày chuẩn bị dọn nhà, con sáo của tôi đã bập bẹ được mấy tiếng \"có khách, có khách\" và \"ba về, ba về\" và thế là suốt ngày nó cứ nhảy nhót trong lồng và luôn miệng lặp đi lặp lại các từ đó, nghe đến điếc tai.

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 10.03.2013 / 10:38

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 10.03.2013 / 11:13

Ê! Thế còn nhà cửa thì sao?

- Hỏi gì nữa. Lau đi. Nhà ấy chứ nhà tui đâu?

- Kì vậy? Thế tự nhiên bà bày bừa bộn ra đây làm gì?

- Dọn đi, hỏi nhiều vả cho phát giờ.

Ờ, nhỏ này sinh ra để vả người khác sao ấy. Mà mất dậy. Đã nhờ còn vả? Cầm chổi lau nốt nhà bếp, cất hết nồi niêu xoong chảo nhỏ lôi ra vào tủ. Người đâu kì cục. Nhà người ta thì kệ mẹ người ta, tự nhiên lôi ra rồi bắt mình dọn dẹp. Rõ rảnh. Nhỏ này chắc chắn bị điên rồi. Hành động không có tí trật tự nào hết. Tội thật. Đẹp nhưng mà điên.

Lên đến phòng, thấy nhỏ lôi hết mèo ra để giường mình, con thì cuộn trên chăn, con cắn màn, con cào gối. Nhỏ thì ngồi bàn học mở máy tính mình online. Trời ơi!!! Người gì vậy?

- Này nhỏ kia? Lôi chúng nó ra làm cái quái gì không trông để chúng nó cắn rách hết đồ tui?

- Bé tí thế lấy đâu ra móng với răng mà làm rách được?

- Bị khùng hả? Lúc mới đẻ đã có răng với móng hết rồi. Đâu như nhỏ.

- Tui làm sao?

Nhỏ tiến đến gần mình. Gai cả người. Định chửi nhỏ vài câu nhưng sợ nhỏ đập nên thôi. Nhà có mỗi mình mình, nhỏ đập mình biết kêu ai. Lôi lũ mèo vào thùng, chẳng biết phải làm gì với chúng nó trước khi mẹ về bây giờ

.

- Mà này, nhỏ thích mèo thì nuôi đi.

- Không, nhà tui có con Ki, nó cắn chết chúng.

- Thế phải làm sao giờ?

- Ai biết! Mang về tự chịu đi.

Nhỏ được nha. Dám vênh mặt giả bộ. Cúi xuống ôm thùng mèo, mình vờ làm mặt ngầu ra ban công phía sau nhà. Nhỏ gọi giật lại ngay, biết mà !

- Ê ê. Tính làm gì thế ?

- Làm gì kệ bố tui. Đi vứt lũ này chứ sao.

- Đồ điên kia. Để chúng nó cho tui.





Mắc bẫy chưa. Hớn hở ôm thùng mèo quay lại.

- Nhận thì nuôi đi nha.

- Tui sẽ nuôi, nhưng để ở phòng đằng ấy.

- Cái gì ? Để ở phòng tui mà nói là đằng ấy nuôi ?

- Đến bữa tui khác trèo sang chăm. Được chửa ?

- Chửa ? Tôi đếch chịu.

- Im mồm, muốn gãy răng không ? Tui nói thì dựa cột mà nghe đi.

Mình muốn quỳ xuống, cắn rơm rắn cỏ lạy nhỏ. Nhỏ không phải là người. Mà là

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Khoảng khắc dưới mưa
Đăng bởi: Admin

Update bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru vào ngày 10.03.2013 / 17:33

ở ra thật mạnh.





- Được, vậy Lâm Anh ko giấu Quân nữa. Hai năm trước Lâm Anh thực sự có cảm tình với Quân, Lâm Anh mến Quân vì sự nhiệt tình, ko kiêu căng, ko khinh khi người khác của Quân. Lúc Quân tỏ tình, Lâm Anh nghĩ nếu là hai năm trước có lẽ Lâm Anh rất vui và sẽ đón nhận nó một cách chân thành. Nhưng...

Nó ngưng một chút, rồi lại nhìn Quân nói.

- Mọi chuyện ko phải Lâm Anh đã sắp đặt trước, nhưng lỗi cũng là Lâm Anh. Lúc gặp lại Quân, Lâm Anh cũng thấy xôn xao lắm, nhưng chỉ có thoáng qua thôi, hai năm rồi tình cảm cũng ko được như trước nữa. Khi đó Lâm Anh chỉ muốn chọc giận Lệ Nhi nên mới làm như vậy. Xin lỗi...

Quân thấy nhoi nhói trong tim, nhắm mắt lại cố giữ thăng bằng.

- Thì ra là như vậy! - Quân nhìn nó buồn buồn, nhưng sau đó lại nở nụ cười - Quân đau lắm. Nhưng Quân vẫn cám ơn Lâm Anh đã nói thẳng, như này Quân thấy dễ chịu hơn một chút.

Nó lại ngạc nhiên đợt 2, sao lại có kỳ tích như thế được nhỉ.

- Quân cũng đã biết trước tình cảm của Lâm Anh như thế nào rồi, Quân cứ mặc kệ, chỉ cần có được Lâm Anh bên cạnh là đủ. Nhưng có lẽ Quân đã sai, thấy Lâm Anh cứ thấp thỏm về một người khác, Quân nghĩ nên giải thoát cho cả hai thì tốt hơn.

Quân cố vui vẻ tỏ ra ko có gì.

Nó thở phào nhẹ nhõm, tưởng đâu mọi chuyện sẽ tồi tệ hơn chứ. Nó mỉm cười thật duyên với Quân.

- Vậy.. chúng ta vẫn là bạn chứ?

- Chưa chắc - Quân cười - Bây giờ là bạn, sau này Quân ko dám khẳng định!!! hì hì

Nụ cười của Quân so với ánh nắng chiều càng rực rỡ hơn. Quân trong mắt nó luôn là một người tốt, là một người hiểu chuyện, là một người biết thông cảm. Nó nghĩ, nếu ai thật sự làm bạn gái Quân thì người đấy sẽ phải hạnh phúc lắm.

Còn nó... có lẽ tim nó đã đập lộn nhịp...





Chap 15 /16 : Trong quán bar

Tối hôm đó.

Nó nhận được một cú điện thoại của Bính cận hối nó ra ngoài quán bar sau công viên gấp.

Nó ko nghĩ gì, lập tức xách túi đi luôn.

Đường đi vào quán bar khá vắng vẻ, lại ko có đèn, chỉ thấy nh

Xem bo chong nang dau lon lun kinh trom vu tru

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» NƯỚC MẮT LỌ LEM 2329 Lượt xem
» Đoàn và Liên 3363 Lượt xem
» Tình dục vọng 2013 10599 Lượt xem
» (18+) Dòng Sữa mẹ Ngot ngào 20860 Lượt xem
» Vụng Trộm 16180 Lượt xem
» Chuyện cổ tích về tình yêu 406 Lượt xem
» Thêm 1 chút nữa 1167 Lượt xem
» truyện tình yêu : HẠNH PHÚC CỦA ANH CHÍNH LÀ EM !! 1804 Lượt xem
» Xin lỗi, em yêu anh 1503 Lượt xem
» Chuyện Của Bun tiếp (chap 5) 3544 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline