GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay bím non h�ng lông lún phún

bím non h�ng lông lún phún

cập nhật bím non h�ng lông lún phún , đọc truyện bím non h�ng lông lún phún , xem bím non h�ng lông lún phún , truyện bím non h�ng lông lún phún , đọc bím non h�ng lông lún phún , wap bím non h�ng lông lún phún
Em là đóa hoa tươi đẹp mọc từ cơ thể anh!
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 07.03.2013 / 18:10

cửa lại cho em. Thẩm Hàn không chịu, Tử Quỳ đẩy hắn ra cửa, nói: lần này là cửa chính, lần sau là cửa sổ. Thẩm Hàn nói: Tử Quỳ, nếu em có thêm chút thanh khiết thì anh rất muốn lấy em. Tử Quỳ cười lạnh: Em còn có mười năm, tắm rửa phong trần trên người mình, vì anh mà lại từ sắc sảo trở nên thanh khiết sao? 9. Tình yêu vốn có thể không có kết thúc nhưng chuyện đời thì có thể. Tử Quỳ gả cho Điền Dương, rửa sạch phong trần. Một năm sau, trong hôn lễ của Tử Hạm, Tử Quỳ lặng lẽ đứng bên cạnh Điền Dương, trên mặt không chút cảm xúc, đứa bé trong lòng yên tĩnh như thiên sứ. Tử Hạm khoác tay Thẩm Hàn, áo cưới tinh khôi, thanh khiết như chính người cô vậy. Tử Quỳ mỉm cười, không hề bất ngờ. Một năm trước, ngay cái đêm cô đẩy Thẩm Hàn ra cửa, từ Điền Dương, cô đã biết bạn trai mà Tử Hạm quen tên là Thẩm Hàn. Tử Hạm có tên khác là Thiên Lam. Lúc học đại học, cô đổi tên, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Tử Quỳ nữa. Cô không muốn làm một yêu tinh trong bóng đêm, cô muốn sống đàng hoàng sôi nổi dưới ánh mặt trời, cho nên cô lấy tên Thiên Lam! Một Thiên Lam thanh khiết, một Thẩm Hàn thích thanh khiết, xứng đôi biết bao? Từng vì hai người họ mà Tử Quỳ đến với Cổ Niên, bây giờ cô vẫn có thể đến với Điền Dương, bởi vì cô yêu Thẩm Hàn, cũng yêu Thiên Lam. Hơn nữa Thẩm Hàn vẫn chưa bao giờ gạt cô, hắn yêu cô, cho nên mới yêu một Thiên lam có dung mạo tương tự cô, nhưng lại thanh khiết hơn cô. Thiên Lam nói nhỏ với Thẩm Hàn: đó là chị gái của em, anh không cần phải chào, đó là một người vô liêm sỉ, mới kết hôn với Điền Dương có sáu tháng mà đã sinh con, chắc chắn là của cái tên đã đá chị ta... Tim Thẩm Hàn bỗng vỡ tan. Hắn nhìn Tử Quỳ lặng lẽ, lại nhìn đứa bé như thiên sứ trên tay cô. Thì ra, tình yêu và hạnh phúc, không phải chưa từng đến. Chỉ có điều, hoa nở một độ đã bị phụ bạc. Tử Quỳ nhìn Thẩm Hàn thề hẹn với Thiên Lam, nhìn đứa bé trên tay mình, khẽ mỉm cười, rơi lệ. Tình đã kết thúc. Nhưng mà, yêu vẫn còn đó, chỉ có điều đã quên phải kiên trì, cũng quên đường quay lại...

Xem bím non h�ng lông lún phún

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem bím non h�ng lông lún phún

Hai Thằng Bạn…
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 07.03.2013 / 18:46

chung - “những tương lai nhỏ” của mình! Tương lai ở trong thì hiện tại chứ chẳng ai tin đâu vào cái tương lai viễn vông trong khi cuộc sống mỗi thân phận con người bình đẳng không thèm quan tâm, chăm sóc đến…Gia đình là gốc rễ của xã hội! Nhìn vào cuộc sống của biết bao gia đình có những con cái hư hỏng nguyên nhân từ đâu? Nam - Nữ bình đẳng, bình quyền nhưng chức phận gia đình, xã hội, giống loài  đã có khác nhau, vai trò khác nhau có vậy mới duy trì, phát triển nòi giống, dòng tộc, xã hội. Sự bình đẳng, bình quyền là cần thiết, quyền cơ bản để có tư do, xây dựng hạnh phúc cho nhau. Mỗi người tự cho mình là “chủ tể” hoặc nô lệ của nhau hoặc coi nhau như chủ-tớ; quyền tối cao, bất khả xâm phạm; không “thuận vợ, thuận chồng…” thì làm sao “tát biển Đông”!  Gia đình sẽ tự đổ vỡ; con cái hư hỏng; nhà, nước nát tan. Tất nhiên, trong cuộc sống gia đình không thể thiếu nền tảng đạo lý. Có đạo lý thì mới xây dựng cuộc sống gia đình “có đạo” chứ không phải” vô đạo”! Cái thời “đấu tố” xưa kia nghe thì đã rợn vậy mà…ngườì ta cũng có thể làm được! Một con người đã sống “vô đạo” với gia đình thì làm sao “có đạo” đối với xã hội, và ngược lại. “Tu thân, tề gia…” xưa kia là “đạo” của ngườì quân tử cũng là “đạo “của người trị nước nay có lẽ không cần!? Nếu người cai trị “vô đạo” thì xã hội sẽ ra sao? Nhìn quyền dân - có hay không - đối với người lãnh đạo đất nước ta hẳn thấy đất nước như thế nào; nhìn cuộc sống tha hóa, vong bản; vị kỷ, tư lợi, đi ngược lại “quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc” của những kẻ cai trị đất nước ta hẳn thấy cuộc sống nhân dân xã hội ra sao; nhìn từ cuộc sống gia đình ta có thể biết cuộc sống xã hội…(!). Xây dựng xã hội từ cuộc sống mỗi gia đình! Dù chật vật với cuộc sống, bằng đồng tiền mồ hôi, cả hai đứa bây giờ dù sao cũng có những niềm vui! Giàu có thì không, còn nhiều thiếu thốn nhưng “những tương lai nhỏ” cũng đã nở thành những đóa hoa đời! - Đó là của cải vô giá! Sống có đạo lý, sống có nhân nghĩa, sống có “đạo nhân”, sống hữu ích… “đóa hoa đời “s

Xem bím non h�ng lông lún phún

Cô Bé ! Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 07.03.2013 / 19:00

ua tìm chị Hai nó. Mộc Miên vẫn ở đó, thấy Cát Tường, Mộc Miên nói là không có cảm tình với chị ta, chính chị ta đeo bám anh Vĩ nhà nó từ ngày Vĩ trở lại Việt Nam.

-“A….lô”

-“A lô, anh Vĩ, em nè Miên nè.”

-“À, ừ, sao vậy thỏ con của anh?”

-“Anh ơi em đang ở nhà chị Di, chị Di đi đâu nãy giờ chưa thấy về, gọi điện thoại cũng không được, mà …mà lúc nãy cái anh Kiến Văn gì đó với bà Cát Tường qua tìm chị Di. Em thấy có gì đó không ổn.”

-“Cái gì? Em nói Kiến Văn hả?”_Nghe tới đây Vĩ giật mình lo lắng.

-“Anh Hai về đi, tui em đi tìm chị Di, có gì sẽ liên lạc sau.”

-“Ừ ừ.”_Nói xong Vĩ vội đứng dậy, hất 2 cô gái ra, chạy vội ra xe, phóng nhanh về tìm Di.

Tại quán trà sữa, Uyên Di ngồi đó trong khi Kiến Văn đã bị Cát Tường lôi về trước khi cho Di 1 nụ cười đắc ý. Nó dường như không đủ sức để khóc. Năng lượng nó tan đi đâu hết rồi. Đúng rồi, nó đã yêu Vĩ, nhưng sao những thứ Vĩ gây ra cho nó lại làm nó đau thế này.

Thoáng thấy Di ngồi trong quán trà sữa, Mộc Miên và Tin thắng xe lại, chạy vào lay lay Di:

-“Chị Di, chị Di…chị sao vậy? Sao chị không trả lời điện thoại của em?”

Hai đứa dẫn Di ra khỏi quán, Di không nói được 1 lời nào. Vừa lúc đó Vĩ phóng xe ngang qua, thấy họ, Vĩ vội ngừng xe lại. Nhìn nó như người mất hồn, Vĩ lo lắng:

Nắm lấy vai Di. Người Vĩ toàn mùi rượu:

-“Di, Di…em sao vậy?”

-“Anh uống rượu hả?”

-“Ừ, ừ anh có uống, em có sao không, nói anh nghe đi?”

-“Đừng yêu em nữa.”

-“Em nói gì vậy Di.”_Câu nói bất ngờ cùng đôi mắt ướt ướt của Di làm Vĩ đau nhói.

-“Em nói anh đừng yêu em nữa, mình đừng là gì của nhau hết,em không đủ sức chịu thêm bất cứ điều gì đâu.”

Cả thằng Tin và Mộc Miên cũng bất ngờ về điều này, hai đứa luống cuống hỏi Di sao Di lại nói vậy. Vì cả 2 biết rất rõ tình cảm Vĩ dành cho Di. Sau câu nói của Di, Vĩ buông lõng 2 tay, chính Vĩ cũng không biết mình có đủ sức để nhìn Di quay lại cái vỏ bọc lạnh lùng đó thêm không. Nó bước đi, cứ thế mà nó đi. Vĩ thì không dám nhìn th

Xem bím non h�ng lông lún phún

Đọc truyện Bóng trắng
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 08.03.2013 / 17:36

ôi đau đớn hét lên một tiếng, rồi ngã xuống. Trong cơn mơ màng, tôi mông lung nghe thấy tiếng gọi của Huyền Tử, tiếng xe cảnh sát. Có lẽ, lúc đứng nghe Đoản Vi la hét, tôi đã nhanh trí bấm nút gọi cho Huyền Tử, nó cũng biết nơi tôi đến, nên đã cứu tôi một phen. Khi tôi tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong phòng cấp cứu, toàn thân băng trắng, cũng phải, tôi bị thương nhiều chỗ vậy mà. Trông thật giống phế nhân. Huyền Tử ngồi cạnh gọt trái cây, nó bảo may mà nó đến sớm, không thì tôi đã chết trong tay ả rồi. Nó nói với tôi, khi cảnh sát đến, thấy ả đang tự siết cổ bằng dải lụa trắng, trông có vẻ rất đau đớn, và vẻ mặt rất không mong muốn như vậy chút nào... Còn tôi, toàn thân đầy máu, nhưng vẫn cố sống cố chết ôm chặt chiếc lọ, một chút cũng không buông ra. Tôi không nói gì... Chỉ nhìn ra cửa sổ phòng bệnh, nơi những chiếc lá đã rơi rụng gần hết, những cành cây khô héo trông thật ảm đạm. Tôi cũng không gặp lại Đoản Phong nữa, tôi chỉ nhớ, lúc tự tay đưa lọ đựng tro cốt cho mẹ hắn, hắn chỉ nhìn tôi, nhìn thật lâu, ánh mắt hắn, thật sự rất đau khổ. Hắn nắm tay tôi một lúc lâu, rồi buông tay... Tôi nhìn hắn đi càng lúc càng xa, nước mắt chảy từng giọt, từng giọt, tôi cũng không hiểu vì sao. Tôi nghe rõ từng câu từng chữ hắn nói với tôi... Xin lỗi... lẽ ra... tôi không nên đến tìm cô... Tôi đâu có trách hắn, chưa một lần trách hắn. Cả một tháng sau đó, tôi luôn nhớ đến ánh mắt ám ảnh của hắn, tôi không biết, giờ đây hắn như thế nào, đã được siêu thoát chưa, đã bớt đau đớn vì sự thật tàn nhẫn mà Đoản Vi đã gây ra cho hắn chưa. Tôi cũng có cảm giác mất mát một cái gì đó, nhưng tôi cũng không biết đó là cái gì, nên cũng không để ý nhiều nữa. Huyền Tử nó nói với tôi, dạo này trông tôi cứ như con ngốc, hay nghĩ ngợi rồi trầm tư một mình, làm nó cũng muốn dẫn tôi đi xem bói, xem có bị nhập gì hay không, nào là khu quân sự ấy cũng có nhiều oan hồn vất vưởng lắm. Tôi chỉ cười với nó mà không nói gì. Tôi với hắn, vô duyên vô phận, gặp được nhau một lần trong đời, cũng thật lạ kì...

Xem bím non h�ng lông lún phún

TÂy Du KÍ
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 09.03.2013 / 14:46

nh tề truyền phong quan chức như sau :

Bốn khỉ già làm tứ kiện tướng. Hai khỉ ngựa to đuôi làm Mã lưu nhị nguyên soái. Hai con vượn cân vá làm Bảng bá nhị tướng quân. Binh quyền giao cho Tứ kiện tướng quân thống quản.

Từ đó, Ngộ Không xưng là Mỹ Hầu vương thường ngày đằng vân giá vũ, đi khắp nơi, cùng chơi thân với sáu vị Ma vương sau đây, sớm tối luận bàn thế sự : l) Ngưu ma vương 2) Giao ma vương 3) Bàng ma vương 4) Sư đà vương 5) Nhĩ hầu vương 6) Ngô nhung Vương.

Một đêm trăng thanh gió mát, Ngộ Không bày tiệc thết đãi các Ma vương. Ăn uống suốt đến canh khuya, tiệc mới tàn. Sáu Ma vương giả từ về động, Ngộ Không men nồng say ngủ; nằm ngáy vo vo như sấm dậy. Tứ kiện tướng dàn binh hầu hạ.

Trong giấc nồng , Ngộ Không chiêm bao thấy hai người : một người cầm vòng, một người nắm giấy, có đề ba chữ "Tôn Ngộ Không" , và hối hả tròng vòng vào cổ , dắt Tôn Ngộ Không đi. Đến một nơi cung điện nguy nga, hồn Ngộ Không ngó lên thấy bảng đề ba chữ : "U Minh Giái", thất kinh lẩm bẩm :

- Nơi đây là âm-phủ sao dắt ta đến đây làm gì ?

Hai Kẻ kia nói :

- Nhà ngươi tới số phải trở về Diêm chúa, nên hai ta là qui? vô thường, vâng chỉ đến bắt ngươi đây.

Tôn Ngộ Không nói :

- Ta không thuộc ngũ hành, vượt ngoại vòng tam giái, thập điện vô phép bắt ta, hãy coi chừng cung này tan vỡ.

Hai qui? vô thường không đáp, dắt Ngộ Không đi mãi. Ngộ không nổi giận, móc kim ở lổ tai ra, niệm chú lớn thành thiết bảng, đập chết hai qui? vô thường, rồi xông vào đập phá cung thành.

Ngưu Đầu khiếp vía, Mã Diện kinh hồn, mạnh ai nấy chạy.

Bọn qui? sứ vội chạy tới thập điện phi báo :

- Có thiên lôi giáng hạ phá đền đài, đập chết qui? vô thường rồi !

Thập Điện đang ngồi thương nghị , nghe tin chẳng lành, liền kéo ra xem, thấy Ngộ Không hung hãng dữ tợn, bèn kêu lớn :

- Xin thượng tiên cho biết tên họ trước khi phá điện này.

Tôn Ngộ Không hói :

- Chúng bây biết là thượng tiên sao còn vô lễ , cho ngươi đến bắt. Ta là thánh trời sanh, t

Xem bím non h�ng lông lún phún

Người Yêu Hà Nội
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 11.03.2013 / 11:39

Người Yêu Hà NộiTác giả: Tạ Quang Khôi Hoàng có thói quen sáng nào cũng phải mua lạc rang của ông Tầu già ngồi bên bờ hồ, đối diện với Tháp Rùa. Lạc của ông rang thật khéo, vừa thơm vừa ròn. Vì thế, giá hơi đắt, một đồng chỉ có một nắm tay của ông đựng trong một bao giấy hình củ ấu, mà rất đông người mua. Chỉ một loáng đã thấy ông thu xếp thùng không đi về. Mùa lạnh ông đắt hàng hơn, vì ai cũng muốn thủ một nắm lạc nóng trong túi. Trước khi cho lạc vào túi áo ngoài Hoàng thường chọn riêng ra năm hột để vào một túi khác. Sở dĩ chàng làm như thế vì đã nhiều lần ăn phải hột lạc cuối cùng thì bị thối, phải xúc miệng ngay.Hoàng ở phố Huế, khu Chợ Hôm, sáng nào cũng phải đạp xe đạp đến trường ở góc phố Quan Thánh và phố Ðỗ Hữu Vị. Khi đi đến ngã tư Tràng Tiền, chàng rẽ trái vào Hàng Khay để dắt xe qua chợ hoa, men bờ hồ, ghé mua lạc của ông Tầu. Một hôm, chàng vừa mua xong, một cô gái, đi từ phía nhà Thủy tạ, cũng dắt xe vào mua. Vừa thoáng nhìn, chàng biết ngay cô là nữ sinh Trưng Vương. Cô còn nhỏ, chàng đoán chững 15 hoặc 16. Hai người bất chợt gặp nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói một lời. Ðôi mắt cô đen láy, thoáng như có nét cười. Chàng muốn lên tiếng chào cô để làm quen, nhưng lại e ngại, giữ im lặng. Mua lạc xong, cô chợt ngửng lên nhìn chàng, rồi mới dắt xe xuống đường. Cái nhìn ấy như một lời chào khiến chàng bỗng thấy vui và xao xuyến trong lòng. Chàng đứng im lặng nhìn theo cô cho đến khi có người đến mua lạc mới giật mình như choàng tỉnh. Chàng vội vã dắt xe xuống đường. Ðáng lẽ phải đi ngược chiều để đến trường, chàng lại đi về phía chợ Hôm. Nhưng đến ngã tư Hàng Khay, chàng bị viên cảnh sát lưu thông ngăn lại cho xe cộ từ Trường Tiền và Hàng Khay đi qua lại. Lúc được phép đi, chàng nhìn hút về phía trước, không thấy cô gái đâu nữa. Chàng đoán cô đã rẽ trái để vào trường. Chàng đành đi ngược trở lại để đến trường. Từ ngày đó, sáng nào mua lạc rang chàng cũng mong gặp lại cô, nhưng chẳng thấy tăm hơi cô đâu. Dần dần vì bận học, chàng cũng quên đi. Khi được

Xem bím non h�ng lông lún phún

Cha và con
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 11.03.2013 / 12:30

“Reng…reng…reng” tiếng chuông hết giờ vừa vang lên, Ti vội vã thu dọn tập vở rồi lao nhanh ra khỏi cổng trường hòa mình vào dòng áo trắng tinh của những học sinh Trung học đang túa ra sau một ngày học tập mệt mỏi và căng thẳng. Ti rảo bước thật nhanh, lách mình qua những nhóm học sinh vừa đi vừa lao nói chuyện vui vẻ. Vừa mới khai trường được vài bữa ngày mà đối với Ti như là cả thế kỉ. Ngày nào cũng phải lo về nhà thật nhanh để dọn dẹp nhà cửa. Rồi lại phải làm đủ thứ việc khác, học bài, làm bài…
Chiều nay cũng vậy, một chiều thứ Bảy chắc có lẽ là sẽ rất đẹp nếu như ba của Ti còn sống. Ti không thể nào quên được những chiều cuối tuần được ba đưa đi chơi. Những tháng ngày vui vẻ đó giờ đây chỉ còn là dĩ vãng. Cuộc đời Ti như nhuốm màu ảm đạm sau khi người cha yêu quý mất đi để lại Ti và mẹ chống chỏi với dòng đời đầy khó nhọc. Mẹ phải thường xuyên xin làm tăng ca để có thêm tiền cho Ti ăn học… Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, hai năm sau ngày Ba mất, Mẹ Ti đã quyết định đi bước nữa vì không chịu nổi cảnh hiu quạnh những đêm dài. Ti phải chấp nhận một người cha mới: Ông Duy, một người đàn ông giàu có và địa vị cao trong xã hội. Ti và Mẹ được ông Duy đưa về ở trong căn biệt thự sang trọng. Tuy nhiên, ông Duy không đối xử với Ti như một đứa con. Mặc dù đã có người làm trong nhà, nhưng ông bắt Ti phải làm nhiều việc không thua gì chị người làm. Còn mẹ Ti thì phải coi sóc một cửa hàng thuộc công ty của ông Duy thường ngày đến 8 giờ tối mới về đến nhà.
Về đến nhà, Ti quẳng cặp vào một góc rồi lao ra sân tưới cây cảnh, sau đó dọn dẹp phòng của ông Duy, quét nhà, lau nhà, ủi một đống quần áo… Mệt nhoài sau một đống công việc vừa hoàn thành, Ti lao vào phòng tắm. Những tia nước dịu mát làm tâm hồn Ti nhẹ nhõm hẳn sau những giờ phút mệt mỏi. Ti ngâm mình trong bồn tắm, nhắm mắt thư giãn… Đầu óc Ti bắt đầu lởn vởn những hình ảnh đêm qua: Nửa nó giật mình tỉnh giấc và thấy khát nước, nó mở cửa phòng định mò xuống bếp kiếm miếng nước lạnh uống. Khi đi ngang qua phòng mẹ, n

Xem bím non h�ng lông lún phún

Bà Chị Vợ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 11.03.2013 / 12:38

quen, người ta mà biết dc có nước tôi bỏ sứ đi luôn.
Làm sao mà biết, em ko để chị phải khó xử đâu.
Ừh. giữ cho kín đó, đừng có vui miệng rồi nói tùm lum.
Trời. Chị làm như em còn nhỏ ko bằng.
Ai mà biết, lở thằng T ngồi nói chuyện với bạn bè vui quá rồi nói ra.
Ko đâu chị yên tâm đi.
Mấy giờ rồi.?
Gần 3 giờ rồi.
Thôi dậy đi rửa đi, rồi đi ko thì trễ bây giờ.
Mình ngồi dậy kéo bà ấy vào toilet rửa sạch những gì còn lại sau cuộc mây mưa, mình rửa trước đứng lên, tới bà ấy cầm vòi sen ngồi xuống xịt nước vào L lấy tay chà chà lên L thấy chuyển động của tay bà ấy , mình thích quá nên ngồi xuống sau lưng đưa tay từ phái sau dưới mông bà ấy luồng tay lên chà L rửa L cho bà ấy. Khi chà tay lên L bà ấy dưới dòng nước đang chảy , nó mềm mềm, âm ấm đã lắm các bác. Quần áo cũng đã tươm tất xuống trả phòng và lên đường thôi, khi trả phòng, mẹ nó con nhỏ lễ tân lại nhìn mình cười, đồ con chó chết có bấy nhiêu mà cứ chọc quê anh hoài.
Cuối cùng mọi việc cũng đa xong, trên đường về khi xe chạy vào hầm Thủ Thiêm thì bất ngờ bà ấy ôm mình và xiết 1 cài thật mạnh làm mình hự…. thấy thế bà ấy cười và nói.
Bây giờ ôm cho đã , để chút về nhà hết ôm dc,
Sao ko dc.?
Về nhà ôm cho người ta thấy đặng chết ah.
Làm sao chết dc, ko lẻ đứng ngoài đường ôm cho người ta thấy ah.
Thường thì chị ở nhà 1 mình nhiều, khi nào nhớ em chạy qua ôm chị 1 cái rồi về.
Thôi đi ông, người ta thấy là tôi bỏ nhà đi luôn đó.
Hi….hi….
Khi về gần đến nhà, bà ấy bắt đầu ngồi xa ra giữ khoảng cách với mình để mọi người ko nhìn thấy, về đến nhà thì cử chỉ, hành động , ánh mắt lời nói của bả rất bình thường như ko có chuyện gì xãy ra, mình thầm nghĩ bà này hay dữ ta, đúng là 1 người đàn bà từng trãi nhiều kinh nghiệm. Hẹn gặp lại chị sau nhé, người
đàn bà lẳng lơ dâm đảng của em.
Thế là mọi sự mơ ước, mọi sự toan tính của mình cũng diễn ra suôn sẻ và có 1 kết thúc tốt đẹp.
Cũng còn nhiều lần mình và bà ấy gặp nhau, ở nhà mình, ở nhà bà ấy, khi đi mua dụng cụ hỗ trợ người già đi lại, ở ks gần nhà

Xem bím non h�ng lông lún phún

Doc truyen sex – Mợ Xa Lồn hẹp (Cực hay)
Đăng bởi: Admin

Update bím non h�ng lông lún phún vào ngày 11.03.2013 / 12:43

điều chỉnh cho đầu dương vật chàng ra vô trơn tru hơn, rồi từ từ ấn vào, lấy ra vài lần, mới đầu chỉ một nửa chiều dài dương vật, rồi càng lúc càng sâu cho đến khi âm hộ nàng nuốt trọn cặc Huy, lông của chàng cọ sát vào lông của nàng. Cái cảm giác khít khao khiến Huy cảm thấy như cửa mình Phương nút lấy khúc gân của mình. Huy vòng tay nâng thân trên của nàng lên cho nàng ôm lấy lưng chàng như đánh đu lấy người chàng, hai chân nàng vẫn quặp lấ mông chàng, rồi Huy lần lượt chêm hai chiếc gối dưới lưng nàng, cái này chồng lên cái kia cho đầu và vai nàng được nâng cao. Chàng hạ thân trên của mình xuống cho một núm vú chàng sát vào miệng nàng. Một lần nữa, Phương tự động ngậm lấy núm vú chàng mút và liếm, mắt lúc nào cũng nhắm nghiền. Huy vừa cho nàng bú núm vú vừa thụt cặc càng lúc càng nhanh. Huy nắc nhanh hơn và nhanh hơn, thở càng lúc càng mạnh hơn nhưng vẫn không quên ghé xuống tai Phương thì thầm âu yếm “em la heo thương của anh” qua tiếng rên đứt quãng của cả hai người. Bây giờ không thể giữ lại được nữa rồi. Chàng bắt đầu rên to hơn và thụt mạnh hơn. Phương dù trong cơn mê man dường như cũng cảm nhận được giây phút đó sắp đến; tiếng rên của nàng cũng to hơn. Rồi đúng giây phút đó. Đợt cảm xúc phun ra sâu vào bên trong tử cung nàng; Huy nhắp nhắp thêm những cái cuối cùng rồi buông người phủ lên người Phương, từng thớ thịt dần dân dãn ra trở về trạng thái bình thường. Chàng nằm yên hôn từng cái nhẹ lên môi nàng, rồi lật người nằm sang một bên với tay láy hộp Kleenex, rút ra mấy tờ một lượt, âu yếm lau *** Phương. Giữa cái khe ướt thương yêu kia một giòng sữa trắng đục ứa ra; Huy chùi cho nàng rồi quăng cái tissue xuống đất, nằm trở lại, kéo Phương qua cho nàng áp mặt vô ngực chàng. Huy nhè nhẹ xoa lưng nàng, thỉnh thoảng cúi xuống hôn lên má lên môi nàng. Chàng với tay tắt chiếc camera và tắt đèn, quay qua ôm Phương cho áp mặt vào ngực chàng rồi trong giây lát cùng nàng chìm vào giấc ngủ thoả mãn.
mời các bạn đón xem phần 2 truyen sex hay trên vinatruyen.info nhé

Xem bím non h�ng lông lún phún

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Truyện teen siêu hài : thầy giáo và nữ sinh quậy bao siêu 1332 Lượt xem
» (Truyen loan luan) Tiềm Thức Không Tên 13037 Lượt xem
» Ma - Kinh Dị : Miếu Ba Cô về đêm 1210 Lượt xem
» Mẹ Xinh Quá 22188 Lượt xem
» VẮNG CHỒNG 2013 84334 Lượt xem
» Nỗi Ám Ảnh Tuổi Thơ - Chap 2 7819 Lượt xem
» Truyện ngắn : Nếu em chỉ còn một khoảnh khắc để sống, anh có yêu em? 1818 Lượt xem
» Giống Mèo Cũng Khôn Ngoan & Lý Sự 712 Lượt xem
» Tình Cực Sex (phần cuối) 8714 Lượt xem
» Truyện sex loạn luân dành cho 18+ ( cấm trẻ em ) 99444 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline