GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay AM THANH CUC DINH

AM THANH CUC DINH

cập nhật AM THANH CUC DINH , đọc truyện AM THANH CUC DINH , xem AM THANH CUC DINH , truyện AM THANH CUC DINH , đọc AM THANH CUC DINH , wap AM THANH CUC DINH
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 14:01

như một số người ! - Quân nhìn tôi rồi bỏ đi .

Gì chứ ! Lại nói đểu nhau rồi , bực không chịu được ! Tôi thì đang tức lộn "tiết" , trong khi Tùng cứ nhìn theo hắn ,lại còn tỏ vẻ ngưỡng mộ nữa chứ !

...
- Bán cho cháu ... 10 cái kem... dâu , một kem socola và bốn cái bánh ! Ấy không , không phải cái bánh ý , cái bên cạnh cơ !

Tùng xuất hiện ở canteen với cái vẻ "hồn nhiên" đặc biệt như trẻ con làm cho đám con gái ở đây đều phải nhìn theo mà khen là ... "dễ thương" . Mà cũng phải công nhận là cậu ấy dễ thương thật ! Nếu so sánh với Quân thì cậu ấy đẹp không kém . Quân mang vẻ đẹp lạnh lùng nhưng chững chạc còn Tùng thì trông rất "lãng tử " mà lại dễ thương . ( nhận xét công bằng )

- Ăn đi này "công chúa " ! - Tùng đặt khay thức ăn trước mặt tôi và nở nụ cười khích lệ .

- Gọi làm gì mà lắm thế ! Có ăn hết đâu !

- Ơ ! "công chúa " đang ăn kiêng à ? Hồi nhỏ , "nàng" chẳng dành hết phần kem của Tùng đấy thôi ! Vì thế mà Tùng mới còm nhom . Bây giờ " công chúa " phải chịu trách nhiệm đấy nhá !

- Cậu lảm nhảm cái gì thế ? Muốn chít à ?

- Không được đâu !Milu không thể chịu trách nhiệm với cậu vì ba cái chuyện lãng xẹt ấy được ! Người mà Milu phải chịu trách nhiệm là tui nè ! - Quân kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi .

- Sao chổi ? Sao lại là cậu ? - tôi giật mình .

- Sao chổi ? Milu ? Tùng hiểu gì chít liền đó ! - Tùng tròn mắt ( trông ngây thơ không chịu được ) - Mà sao " công chúa " phải chịu trách nhiệm với you ?

- Cậu thử nói xem ? - Quân cười một cách tinh quái .
Tùng không hiểu gì hết ! - Tùng vẫn chuyển từ sự ngạc nhiên này sang sự ngạc nhiên khác .

- Không hiểu hả ? Thế thì Milu giải thích đi !

Thế là cả Quân và Tùng đều quay sang nhìn tôi . Mà đâu chỉ có thế , mấy chục con mắt ở canteen cũng đang hướng về phía chúng tôi cùng những lời xầm xì , tò mò có , mỉa mai , chê bai có , ngưỡng mộ cũng có luôn . Mà cũng đúng thôi , hai "hoàng tử " ngồi "kẹp" giữa một ... "cô bé lo lem" ngay tại cái bàn ... "trung tâm" của canteen hỏi là

Xem AM THANH CUC DINH

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 14:12

kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi và một đàn đom đóm bay qua bay lại tối ngày rồi đây này. Em có ý tưởng gì mới cho thiên đường của mình không?”

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.”

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long.

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.”

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng.
“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.”

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu.

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?”
“Nhớ cái gì cơ?”

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.”

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi.

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi.

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ, thì thật ra em cũng đâu phải là một cô gái dễ chịu nhất trên thế giới đâu.”

Đúng là không thật.






Chap 8:
SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"
Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết

Xem AM THANH CUC DINH

Ánh Sáng
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:30

ánh điện sáng trưng.  Bằng rùng mình, tưởng tượng ra một bữa tiệc long trọng, những chiếc bánh  đặt trong giỏ mây bên cạnh những cốc pha lê trắng muốt, những đĩa thịt  thơm thọ Bằng rùng mình, vì ý nghĩ chiếm đoạt tiền của người khác đã  hình thành trong óc chàng và xui giục chàng thò tay vào lấy trộm chiếc  xuyến.- Họ có mất chiếc xuyến cũng không sao, mà ta lại được một bữa cơm ngon.Bằng  thò đầu vào cửa hàng bỏ vắng, bỗng chàng nhìn thấy bóng trong gương,  mặt mày len lét, bơ phờ. Chàng kêu rú lên một tiếng rồi cắm cổ chạy như  tội nhân đi trốn.Về đến nhà, Bằng mới hoàn hồn, chàng nằm vật xuống  phản, thở hồng hộc, như vừa mới thoát khỏi một cái nạn to: thiếu chút  nữa, chàng đã thành một thắng ăn cắp. Nhưng nghĩ đến cách sống ngày mai,  Bằng càng bối rốị Biết làm gì mà nuôi được thân bây giờ, ngoài việc bất  chính? Hay là đi hành khất? Bằng nhớ lại người ăn mày ở vườn hoa Đốc  lý, nhớ lại cái nạn ô tô suýt nữa xảy rạ Chàng than thở:- Nó chẳng đè chết đi cho rảnh chuyện.Một tư tưởng vụt ra trong trí, khiến chàng thẫn thờ lẩm nhẩm:- Âu là...Rồi Bằng ôm mặt nức nở khóc.* * *Mặt trời đã lên caọ ánh nắng êm đềm xiên qua cửa sổ. Bà Cai Đá trỗi dậy, với lấy ống nhổ, gọi con sen:- Đỏ, mày chạy xuống đòi thầy Bằng tiền nhà đi.Rồi bà lẩm bẩm:- Lần này mà không trả thì bà bảo chọ Đã hai tháng của người ta rồi, mà cứ chây ra, người đâu mà trơ đến thế!Con sen vừa mới bước xuống cầu thang, bà Cai Đá khoác vội cái áo dài, chạy liền theo, nét mặt hầm hầm.Đến  cửa phòng Bằng ở, bỗng bà đứng dừng lại, ngạc nhiên. Bà trông thấy Bằng  ngồi trên thành cửa sổ tay gõ dịp xuống tường, miệng hát nghêu ngaọ..- Thế nào, thầy trả tiền nhà tôi đi chứ?Như  không nghe thấy câu hỏi của bà Cai, Bằng cúi hẳn người ra ngoài, nhìn  chòm lá long não phấp phới rung rinh trước gió, tươi cười như một cô con  gái nhí nhảnh. Bằng không hiểu sao mình vẫn còn sống mà ra đây nhìn ánh  sáng và chàng lấy làm lạ rằng sao lúc nãy chàng lại cảm thấy một cách  đằm thắm hơn mọi khi, cái vui, cái đẹp của đời.

Xem AM THANH CUC DINH

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:30

Ánh Sáng Đô Thị Tác giả: Đào Duy HiệpISắp  tắt hoàng hôn là thành phố lên đèn. Ánh sáng của mỗi căn phòng sáng  không xa. Những màn gió mờ bên cửa sổ chứa bên trong những linh hồn.  Những ngọn nến hồng lửa sáng trong. Những sinh nhật đầu đời. Đôi ngọn  nến điện hình quả nhót nhấp nháy, lập loè trên ban thờ. Khói  hương, thời gian làm sạm đen bức tường và bài vị. Có những cử động.  Những mái đầu cúi xuống, lặng im, chìm đắm. Những mái tóc đen mềm trẻ  thơ linh động, hoạt bát. Tóc muối tiêu bâng khuâng. Những sợi tóc bạc  trên chiếc giường cá nhân góc nhà chìm trong chăn gối, im lìm. Mái tóc  dài buông lửng ngang lưng cười sáng loá bên điện thoại. Những cái đầu  cao thấp dưới sàn nhà hướng vào tivi. Ánh sáng lấp loá của màn hình lúc  sáng, lúc tối trên các gương mặt. Nỗi lo âu mơ hồ: “Đã trót sinh ra  trong trời đất”. “Ông ơi, thế chết có đau không hả ông?”, đứa bé hỏi.  Đám tóc bạc trả lời trong chăn: “Không”. Rồi thở khặc khừ. “Nhưng ở dưới  đất, tối lắm, cháu sợ”. Có tiếng ngáy. Bên bàn viết một người tư lự,  sau cắm cúi, hí hoáy trên giấy. “Mẹ mở bé nhạc chứ để con học”, mái tóc  buông lửng quay ra phía vô tuyến bảo. Cái điều khiển hướng vào màn hình.  “Giải tán cho sớm chợ”, giọng phụ nữ gần năm mươi. “Vắng cô thì chợ vẫn  đông. Cô đi lấy chồng…”. Có tiếng cười khích khích. Shopping ai mà chả  thích? Mày thì đi chợ gì, chợ người à? Trên bàn có cuốn sách triết học.  “Tích lũy tư bản với thặng dư giá trị là gì hả bố? Như nhà mình thế có  gọi là bóc lột sức lao động không?”. Cái đầu ở bàn quay ra bảo: “Hỏi mẹ  con ấy”, rồi mỉm cười. Bàn tay đang đếm tiền dừng lại: “Con nên tự mình  suy nghĩ”.Những cái đầu cúi xuống suy ngẫm. “Đêm nay mới gọi là đêm…” IILũ  sao trời thóc mách bảo nhau rằng đã từ lâu con người quên mất chúng  rồi. “Sao trời lọt qua mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu”. Chị Hằng  lắc đầu bảo chúng nói sai, rồi hát cho chúng nghe. “Một ông sao sáng,  hai ông sáng sao, ba ông sao sáng…”. Sao trời chi chít thế này mai nắng  cả. “Lạy ông nắng lên, ch

Xem AM THANH CUC DINH

Phía bên cửa sổ nhà đối diện
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:40

thế thôi.Cô gái nói với âm điệu nhẹ nhàng như gió, nhưng nó buồn và kết thúc là tiếng thở dài nặng trịch. Huy thầm nghĩ, sao một người con gái trẻ và đẹp lại có những suy nghĩ bế tắc như vậy. Huy cố gắng đưa câu chuyện sang một chiều hướng khác:- Tôi rất quí con mèo, có thể thi thoảng cho tôi chơi với nó một chút được chứ?- Cũng được, khi nào tôi đi vắng tôi sẽ nhờ anh chăm nhé.- Mai cho con mèo đi hóng gió chút được không? Cô để nó ở mãi một chỗ như vậy nó sẽ buồn và tủi thân lắm đấy. - Huy khẽ mỉm cười nhìn cô gái và đưa tay vuốt ve con mèo.- Vậy ư? Tôi lại không nghĩ ra đấy. Vậy mai nhé, đi làm về, tôi sẽ cho con mèo đi chơi với anh. Vì anh đã là ân nhân của nó rồi, tôi không thể phụ lòng anh được.- Vậy nhé, giờ về nghỉ thôi, muộn rồi sương xuống lạnh đấy. Cô phải giữ gìn sức khỏe.Huy không biết vì sao mình lại đưa tay để kéo lại chiếc áo khoác ngoài cho cô gái, như thể đã thân lắm rồi, như thể mình đã là gì với cô gái. Huy hơi giật mình rút tay lại. Gãi đầu: "Mình về thôi!"Ngày hôm sau quả là một ngày đáng nhớ đối với Huy. Nhờ có con mèo làm thần hộ mệnh mà Huy được đi chơi cùng cô gái, được cùng cô gái ăn những món mà cô gái thích. Và dù còn ít nhưng Huy cũng đã nhìn thấy nụ cười xuất hiện trên môi cô. Nụ cười ấy nó khiến khuôn mặt cô gái sáng bừng lên, xinh đẹp, khiến Huy ngây ngất trong lòng.Một người con gái đã 3 năm sống một mình để tưởng nhớ người yêu, có đáng để Huy yêu không? Có chứ, cô ấy đích thị là cô gái tốt. Một cô gái chỉ vì con mèo mà hốt hoảng chạy từng nhà một để hỏi tìm, có đáng để Huy chờ đợi không? Có chứ, vì cô ấy đúng là một cô gái có trái tim nhân hậu. Vì vậy, Huy quyết định sẽ ở lại thành phố này thêm vài năm nữa, nếu đến lúc ấy mà cô gái vẫn chưa sẵn sàng, Huy sẽ lại ở thêm vài năm nữa. Để thi thoảng như chiều nay kéo cửa nhìn qua, lại được thấy cô gái ấy vẫy tay nhoẻn miệng cười. Như vậy, có lẽ đối với Huy đã là quá đủ. Huy đã bước được một chân vào thế giới ấy rồi. Huy sẽ không bao giờ từ bỏ.[Tác giả: Dam Thanh][Sưu Tầm: Hạc Xanh]

Xem AM THANH CUC DINH

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:42

ra phía trước. Hắn nả thêm một viên nữa vào đầu anh sau khi anh đã gục. Máu anh tuôn đọng một vũng, anh co giật vài lần rồi im xuống...” Trúc ôm mặt nức nở.Sự căm phẩn tên Thượng Tá khiến Trúc trở thành một kẻ giết người bằng chính đôi tay mềm yếu của một phụ nữ. Chị không còn đủ lý trí của một con người bình thường nữa, chỉ hành động theo bản năng hoang dã, tàn bạo. Trúc nhìn vào xác tên Thượng Tá miệng há hốc mắt trân trân nhìn lên, Trúc không tin được rằng chính mình đã giết hắn và cô bây giờ là một kẻ sát nhân. Nhưng không! Cô lấy lại bình tĩnh mặt quần áo vào, bộ đồ bà ba đen dính đầy máu. Trúc cầm cây súng ngắn bỏ vào túi áo di ra ngoài. Trời khá tối chi lủi thủi đi ra hướng sau. “Chi Trúc đi đâu khuya thế?” một tên Bắc Kỳ nào đâu đó hỏi, chị chẳng biết nó ở hướng nào vì quá tối. “Dạ em đi ra ngoài lấy đồ ăn cho anh Xuân Bắc ạ!” Lủi thủi đi tiếp, chị nhắm hướng nghĩa địa phía sau.Nằm lên mảnh đất trên mộ chàng, Thanh Trúc ôm đất vào ngực mỏng như ôm chàng vào lòng. Nàng nằm đó bất động như những đêm nào say sưa bên chàng trong hạnh phúc cùng anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sống để làm anh hùng phương Nam, chết xuống xác lạc xứ Bắc, một nắm mồ tàn không một cây nhang, không một câu kinh. Thanh Trúc nằm đó thổn thức, “Anh ơi! Em đa ra đây với anh rồi. Em lại có bên anh rồi. Em nghe như hơi thở của anh vẫn truyền cho em sức nóng.” Trúc thầm thì trò chuyện với chồng. “Anh chỉ cách em co mấy gang tất, mà em nghe anh đang ôm em vào lòng. Kẻ giết anh đã chết rồi. Em. Chính em giết nó!”“Ðùng!” viên đạn xuyên qua đầu Thanh Trúc giật mạnh đầu cô xoay lên. Ðôi mắt cô vẫn mở to nhìn lên trời như oán hận văn vật đất Bắc xa lạ này. Máu cô đổ dài thấm vào đất như hòa trộn vào trong xác chồng. Hai xác người nay đã nằm cạnh nhau. Cả hai đều chết bằng một khẩu súng. Họ đã nằm bên nhau vĩnh viễn. Trên trái đất này. Ở miền Bắc Việt Nam xa xôi diệu vợi.Nàng đã kết thúc đời mình ở tuổi hai mươi bốn bên người mình yêu sau câu nói cuối cùng:“Em xin được chết cùng Anh!”

Xem AM THANH CUC DINH

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh BiệtTác giả: Lê VănTôi chẳng nhớ nổi mình đã mấy lần sốt rét. Những cơn sốt cứ chực chờ, hễ lúc nào mình vất vả chống chọi với gian khổ khi đầm mình trên chốt, khi ráng sức đi vận chuyển lương thực, vũ khí là sau đó nó ập đến. Một trăm thằng ở rừng trong hoàn cảnh ấy là một trăm thằng sốt. Ấy là những ngày cuối bảy tư. Sốt sét tuồng như đã vắt kiệt sức lực của tôi và Điều. Ban đầu của một đợt sốt rét, có khi đang nằm trên chốt trong căn hầm ẩm thấp, khi là gắng sức gùi một chuyến hàng từ kho hậu cần trung đoàn về, mệt quá nghỉ lại rồi thiếp đi ít phút…ta rùng mình thấy ớn lạnh. Vậy là bắt đầu rồi. Hai tiếng sau đó, chui tịt vào căn hầm ẩm ướt và giá lạnh như nhà mồ, tủ lên người cơ man nào là chăn, là mền, là bao bố… để mà run. Ngoài kia đất trời vẫn vần xoay, đảo điên trong bom đạn ngút trời. Những cơn gió buốt lạnh như lưỡi dao vẫn mặc sức như muốn xé nát da thịt người lính. Bốn mùa, trên mình họ chỉ có hai bộ quần áo đổi thay. Người lính ở rừng không có khái niệm áo ấm, chăn bông. Trong này, tôi vẫn co quắp như một cái xác ướp khô, trong đống chăn mền của cả tiểu đội. Chẳng biết cái lạnh từ đâu đến mà nó làm tôi run giật bắn lên từng cơn, từng cơn. Lạnh từ ngoài kia thấm vào chăng? Không phải! Cửa hầm đã được ai đó treo mảnh bao bố chắn lại rồi. Trên cái sạp bằng những thanh nứa đập dập đã được lót ít cỏ khô. Tôi co lại hết cỡ rồi trong mớ vải lùng nhùng của dễ đến dăm bảy cái chăn nhàu nhĩ. Rét từ trong người toả ra chăng? Không phải! Người tôi đang nóng sôi lên như muốn bốc cháy đây này. Bên ngoài da là cái lạnh như cắt da xẻo thịt, bên trong ruột gan lại như lửa đốt. Trời ơi! Xin dừng kéo dài tình trạng này, sốt ác tính sẽ ập đến mang tôi đi về với anh tôi. Có bước chân đến vội. Cửa hầm sáng lờ nhờ khi có người vén chiếc bao bố ẩm mốc lên. Anh Đệ - y tá của đơn vị lom khom chui vào. Tôi vẫn tỉnh trong cơn sốt điên loạn, vẫn nghe rõ tiếng gắt gỏng của anh ta: - Ngồi dậy để uống thuốc và tiêm này bố. Một năm, không biết bao nhiêu

Xem AM THANH CUC DINH

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem AM THANH CUC DINH

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:53

mr.ken tập 1
xin chào các bạn,đầu tiên xin giới thiệu tên tuổi.mình tên là mrken (mặc dù chả biết mrken là eó gì nhưg cứ gọi thế cho oai) 21 tuổi.dạo này chán nên lên viết vài dòg nhật ký cho các bạn đọc,đừng chê nhé

ngày..thág..nam..

Hôm nay mình thấy ko khoẻ nên đi khám thử xem tn.vào phòg khám sau 1 hồi sờ xoạc nhìn lên nhìn xuốg,mình thấy bsĩ lắc đầu rồi hỏi cậu năm nay bn tuổi,dạ cháu 21 a.ông đấy bảo bệnh nặng đấy,tự dưng nước mắt minh rưng rưng.ông đấy nói tiếp từ bây giờ cậu ko cao lên được nữa rồi,xin chia buồn với cậu.... Giật bắn mình lên.đôi mắt mở to đùng. (trong đầu mình nghĩ đệt mẹ tao 21t rồi mà con cao được nữa ah ).

ông đấy phán tiếp,cậu còn bị bệnh hiểm nghèo là bệnh mọc tóc bẩm sinh nữa đấy

lần này mình hơi ngơ ngơ.chưa hiểu gì thì ông đấy cuời phá lên,haaha tôi nói đùa cậu thế thôi (may quá,mình tưởng gặp phải thằng dơ hơi).

Ông đấy nói tiếp,

thực ra cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,ko có gì nghiêm trọng đâu,đừng lo.

Mắt tròn xoe,mồm há ra, vài giọt nước mắt rơi rơi,mình nghĩ ông bsi đang an uỉ mình nên mới nói ko sao đâu....thực ra mình có nghe nói,nếu con trai mà bị bệnh này thì về nhà mua sẵn 1 bao si măng 1 con gà 2 qua trứng và 1 bát hương cho nhanh......buồn bã.

mất thần hồn đi ra khỏi phòng.ra đến ngoài cửa thì thấy mấy ông mặc áo blue đi vào trong,đi được mấy bước thì nghe thấy giọng ông bsĩ lúc nãy khám cho mình kêu thất thanh.... Thả tôi ra thả tôi raaaa.tôi là cái bóng đèn thì cần gì phải tiêm.thả tôi ra

Tự dưng quả mặt mình đần đần suy nghĩ 1p mới biết mình vừa gặp ai,đệt mẹ ức chế mồm lẩm bẩm chửi....ngồi 2 tiếng để nó khám, chân tay bủn rủn,đầu óc quay cuồng.rồi nó phán xét 1 câu cậu bị ung thư cổ tử cung thôi,sau 2 tiếng mình mới biết mình vừa để 1 thằng thần kinh khám bệnh.

May mà nó ko kê đơn thuốc cho mình.mình nghĩ nếu nó cho đơn chắc uống được vài tiếng

Mình về gặp ông cụ mình quá.hú hồn

nghĩ đi nghĩ lại thấy số mình vẫn con may
mr.ken tập 2
đừng bao giờ đánh con gaí dù chỉ là 1 cành hoa

Xem AM THANH CUC DINH

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:58

àm phiền gia đình bà, cháu xin cắt đứt hợp đồng.

Bà liếc nhìn hắn, hắn bắt gặp đc ánh mắt mẹ đang nhìn mình hắn liền nhìn bà lắc đầu lia lịa, tỏ ra ko mún nó phải đi. Bà như hỉu đc ý của con trai cưng, bà liền nhìn wa nó:

- Cô mún cắt đứt hợp đồng thật àk? có lí do ko

- Dạ! cháu ko mún làm giúp việc cho cậu ấy nữa

- Cô vừa làm đc nửa tháng, cô phải bồi thường cho chúng tôi đó

- Nhưng trong hợp đồng đâu có nói đâu ạ

- Bây h thì có rùi đấy, nếu cô làm đc 1 tháng thì lúc đó cô nghỉ ko cần bồi thường đâu.

Nó cảm thấy như mình đang bị dồn vào đường cùng vậy, rõ ràng bà chủ đang cố ý giúp hắn giữ nó lại mới nói đến cái chiện bồi thường đó. Nó phải làm sao đây, bỗng hắn lên tiếng:

- Em có thể làm thêm nửa tháng nữa, có đc ko?

Nó bik bây h mà đi thì sẽ mất nhìu tiền để bồi thường, mà nó thì tiền ko có , tiền dành dụm đc thì đưa cho mẹ hết rùi, nó khẽ lên tiếng:

- Nếu cháu làm thêm nữa tháng nữa cháu có thể nghỉ việc mà ko phải bồi thường chứ ạ?

- Ừk!_mẹ hắn khẽ mĩm cười

- Vậy cháu sẽ làm nữa tháng nữa

Nó sẽ làm cho xong nữa tháng còn lại, trong thời gian này nó sẽ chỉ làm việc nhà thui, ko ở bên cạnh hắn nữa... ý nghĩ của nó bị dập tắt khi mẹ hắn lên tiếng:

- Nữa tháng này cô phải làm cho con trai tôi đứng đầu bảng trong kì kiểm tra tháng và phải làm cho nó bỏ cái thói lì lợm đi.

- HẢ? Cháu.......

- Nếu cô ko làm đc thì tháng này cô sẽ ko có tiền lương và phải bồi thường nữa.

Mặt nó tái đi theo từng lời nói của mẹ hắn, còn hắn thì cứ cười mĩm, hắn iu mẹ hắn lúm, mẹ hắn đang tạo đk cho nó đc gần hắn mà.

- Cháu bik rùi ạ!

Nó vừa dứt lời hắn liền cầm lấy chiếc balô của nó đi 1 mạch lên lầu, nó hoảng hốt chạy theo hắn. Mẹ hắn nhìn theo 2 ng mà lắc đầu cười mĩm, bà lầm bầm:

- Mẹ tạo đk cho con hết mức có thể rùi đó cậu con trai của mẹ

Hắn bỏ cái balô vào phòng nó, hắn đi ngang wa nó, thì thào vào tai nó:

- Ko đc giận anh nữa, nghe chưa?

Nó định chu mỏ lên cãi thì đã hắn đã đi xuống lầu m

Xem AM THANH CUC DINH

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» 18+ học sinh đã biết ấy ấy :)) 7396 Lượt xem
» Dặm đường - phần 3 1072 Lượt xem
» Tâm trạng một người mẹ trên bàn phá thai 1138 Lượt xem
» (Truyen loan luan) Thân Thể Người Mẹ 21403 Lượt xem
» CHUYỆN QUẬN 4 (CHUYỆN THẰNG GIANG HỒ CUA GÁI) 622 Lượt xem
» Tại sao tôi loạn luân (truyen nguoi lon) 34041 Lượt xem
» 3 Chị Em Hư Hỏng 10132 Lượt xem
» Anh không phải chồng em 21707 Lượt xem
» CHÀNG PHỤ RỂ 18+ 21893 Lượt xem
» Cô Tiểu Thư Kì Lạ 5538 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline