GócSv.Mobi
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOME CHAT TRUYỆN
Nhập Tên Truyện Cần Tìm:
Hi, Bạn đã đến với Gocsv Ấn
để xem truyện VIP HOT !!
Truyện hay AM THANH CUC DINH

AM THANH CUC DINH

cập nhật AM THANH CUC DINH , đọc truyện AM THANH CUC DINH , xem AM THANH CUC DINH , truyện AM THANH CUC DINH , đọc AM THANH CUC DINH , wap AM THANH CUC DINH
Sao Chổi Đáng Ghét Full
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 14:01

Sao Chổi Đáng Ghét Full
Sao Chổi Đáng Ghét !

Không xong rồi , mình sẽ muộn học mất thôi ! Lạy chúa ! Bác bảo vệ yêu quý đừng có đóng cổng vội ! - Vừa nói , tôi vừa lao hùng hục vào trường.

- Một , hai , ba... băng qua nào ! Hé hé ! May mà vừa kịp , hú hồn ! - Tôi quay lại nhìn bác bảo vệ và nở nụ cười sung sướng trong khi hai chân vẫn cứ phi như bay.
" Rầm".
Lạy chúa ! Con đã làm gì thế này ! Hic , tôi tông ngay vào một tên hách dịch đáng ghét . Đó là Quân , Mạnh Thường Quân ( cái tên nghe thía ghét ). Hắn là hotboy trường tôi , thông minh , giỏi giang lại đẹp trai , "gia cảnh"... ok ! Chẳng thế mà lũ con gái trong trường cứ gọi là "mê tít quả mít". Vì thế mà hắn đâm ra kiêu ngạo , coi trời bằng vung , không , chỉ bằng cái đĩa con thôi . Hắn thay người yêu như thay áo và xem thường chị em phụ nữ khủng khiếp ! Ghét quá đi mất ! Hic , nếu chỉ va chạm nhẹ không thôi thì còn đỡ , đằng này tôi lại "lỡ chân" văng dép vào khuôn mặt điển trai của hắn mới chết chứ ! Đúng là họa vô đơn chí ! Hic !
- Xin lỗi ! Cậu không sao chứ ! Tại tôi vội quá nên... Cậu thông cảm nhá ! - Tôi "lon ton" lại gần , nhẹ nhàng đỡ hắn dậy và cố nở một nụ cười thân thiện.( hứ !đến papa tôi còn chưa có được đặc ân này đâu )
- Lui ra ! Đồ con gái xớn xác ,hậu đậu ! - Hắn hất tay tôi ra một cách thô bạo rồi đứng lên phủi bụi dính trên quần áo.
- Xớn xác ? Hậu đậu ? Này , cậu đang nói tôi đấy à?
- Chứ chả lẽ tôi nói cái thùng rác à ?
- Cậu ... Tôi đề nghị cậu ăn nói cho lịch sự ! Cậu cũng không nhìn đường nên mới đâm vào tôi , lỗi là ở cả hai phía , tôi đã xin lỗi rồi còn gì ? Mà cậu cũng đâu có sao !
- Cô thử bị dép văng vào mặt xem có sao không ? May cho cô là tôi đang vội nếu không thì... - Nói rồi hắn bỏ đi , để lại tôi với cái miệng đang há hốc vì ngạc nhiên và cả tức giận nữa chứ .
- Gì chứ ! Tưởng mình là hotboy thig gớm lắm đấy à ? Đồ bất lịch sự ! Hứ ! Người ta đã muộn học thì chớ... thôi xong rồi ! - Tôi lao vội vào lớp và...

- Hồng Nam ! Đây là lần thứ mấy rồi ? Tôi không

Xem AM THANH CUC DINH

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 14:12

Bắt Cá 2 Tay Trên Thiên Đường
Tên truyện : bắt cá 2 tay trên thiên đường
Tác giả : Aramis tên thật là Jean Kim
Nguồn : 2T
Thể loại : triện tình củm, nhẹ nhàng.

TÔI ĐƯỢC DỰ ĐÁM TANG CỦA CHÍNH MÌNH

Ba người, chỉ có đúng ba người khóc thương cho linh hồn bé bỏng của tôi, cầu cho con đường ánh sáng dẫn đến các vì sao sẽ rộng mở để linh hồn tôi tìm được đường về nhà. Là người hàng xóm ở sát vách nhà tôi, cô bạn thân nhất và ông sếp của tôi.

Tôi ngồi trên phần đuôi của chiếc quan tài, đung đưa chân. Nói thật nhé, tôi chẳng hề cảm thấy mình đã chết. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cái cơ thể đã chết đi của mình, với cái mặt được trét cả đống phấn son - cái thứ đáng kinh tởm mà khi còn sống còn lâu tôi mới đụng vào. Tôi tự hỏi "Phải chăng tất cả mọi người đều ra đi nhẹ nhàng và thanh thản như tôi?".

Hầu hết mọi người đều cho rằng, vĩnh biệt cuộc đời ở cái tuổi 24 thì đúng là thê thảm. Tôi thì đến chết vẫn mỉm cười. Tôi đã quá cô đơn. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rằng, suy nghĩ sau chót lướt qua tâm trí trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng là cuối cùng thì tôi cũng được đoàn tụ với những người tôi yêu mến nơi thiên đường.

Và thiên đường thì có thật.

Ở phía bên kia giáo đường, Gabriel* vẫn kiên nhẫn chờ tôi.

Tôi trượt khỏi cái quan tài, nhìn lại thân xác mình lần cuối. "Tạm biệt cưng nha", tôi khẽ nói. "Cưng thì sắp chui xuống ngắm củ cải từ dưới đất, còn tớ đây lại được lên chín tầng mây cơ". Gabriel nhẫn nại chờ tôi thủng thỉnh bước dọc giáo đường.

"Anh thấy không, tôi nói chuyện với cái xác không hồn của chính mình".

Anh chàng mỉm cười.

"Thì đó là phần thưởng dành cho tất cả những người được lên thiên đường mà. Được tham dự đám tang của chình mình."

Tôi lập tức xịt xuống như quả bóng xì hơi. Hóa ra những việc mình vừa làm chẳng có gì là ghê gớm cả, thậm chí rất bình thường là khác.

"Ý anh là ai cũng có thể làm được như vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu họ muốn."

Thọc tay vào túi quần, tôi càu nhàu. "Thế mà suýt nữa mình đã định khoe với tất cả m

Xem AM THANH CUC DINH

Ánh Sáng
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:30

ánh điện sáng trưng.  Bằng rùng mình, tưởng tượng ra một bữa tiệc long trọng, những chiếc bánh  đặt trong giỏ mây bên cạnh những cốc pha lê trắng muốt, những đĩa thịt  thơm thọ Bằng rùng mình, vì ý nghĩ chiếm đoạt tiền của người khác đã  hình thành trong óc chàng và xui giục chàng thò tay vào lấy trộm chiếc  xuyến.- Họ có mất chiếc xuyến cũng không sao, mà ta lại được một bữa cơm ngon.Bằng  thò đầu vào cửa hàng bỏ vắng, bỗng chàng nhìn thấy bóng trong gương,  mặt mày len lét, bơ phờ. Chàng kêu rú lên một tiếng rồi cắm cổ chạy như  tội nhân đi trốn.Về đến nhà, Bằng mới hoàn hồn, chàng nằm vật xuống  phản, thở hồng hộc, như vừa mới thoát khỏi một cái nạn to: thiếu chút  nữa, chàng đã thành một thắng ăn cắp. Nhưng nghĩ đến cách sống ngày mai,  Bằng càng bối rốị Biết làm gì mà nuôi được thân bây giờ, ngoài việc bất  chính? Hay là đi hành khất? Bằng nhớ lại người ăn mày ở vườn hoa Đốc  lý, nhớ lại cái nạn ô tô suýt nữa xảy rạ Chàng than thở:- Nó chẳng đè chết đi cho rảnh chuyện.Một tư tưởng vụt ra trong trí, khiến chàng thẫn thờ lẩm nhẩm:- Âu là...Rồi Bằng ôm mặt nức nở khóc.* * *Mặt trời đã lên caọ ánh nắng êm đềm xiên qua cửa sổ. Bà Cai Đá trỗi dậy, với lấy ống nhổ, gọi con sen:- Đỏ, mày chạy xuống đòi thầy Bằng tiền nhà đi.Rồi bà lẩm bẩm:- Lần này mà không trả thì bà bảo chọ Đã hai tháng của người ta rồi, mà cứ chây ra, người đâu mà trơ đến thế!Con sen vừa mới bước xuống cầu thang, bà Cai Đá khoác vội cái áo dài, chạy liền theo, nét mặt hầm hầm.Đến  cửa phòng Bằng ở, bỗng bà đứng dừng lại, ngạc nhiên. Bà trông thấy Bằng  ngồi trên thành cửa sổ tay gõ dịp xuống tường, miệng hát nghêu ngaọ..- Thế nào, thầy trả tiền nhà tôi đi chứ?Như  không nghe thấy câu hỏi của bà Cai, Bằng cúi hẳn người ra ngoài, nhìn  chòm lá long não phấp phới rung rinh trước gió, tươi cười như một cô con  gái nhí nhảnh. Bằng không hiểu sao mình vẫn còn sống mà ra đây nhìn ánh  sáng và chàng lấy làm lạ rằng sao lúc nãy chàng lại cảm thấy một cách  đằm thắm hơn mọi khi, cái vui, cái đẹp của đời.

Xem AM THANH CUC DINH

Ánh Sáng Đô Thị
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:30

một ngụm. Đôi mắt nheo nheo, ươn ướt. Người  ta sống ở trong đời có cả một thời gian để yêu thương, có cả một thời  gian để buồn rầu, đau đớn, cô đơn. VIXe ô tô dừng lại. Đèn pha trên nóc xe sáng rực. Phía sau đèn là tấm bạc lớn phản chiếu cộng hưởng ánh sáng. Đạo diễn gọi loa:- Tốp! Tốp! Dừng lại! Mời anh chị em lại đây ta thảo luận. Hôm nay như thế tạm xong.Áo  hoa tím rung rinh, áo dài thon thả, cái đầu phi dê mở bia bôm bốp chia  nhau. Bọn trẻ tháo phù hiệu “Xa mẹ”, quẳng hộp cát-tông đựng sách báo  vào xe. Có người gỡ khăn tang. “Cô dâu” lườm “chú rể”. “Chú rể” cười:  “Xin lỗi Đông Thi”. Mấy chú “Cảnh sát” bỏ lon mũ. Cái đầu cắt tóc gọn  ghẽ, bảnh bao ngửa cổ tu bia cười ừng ực. “May cái đạo cụ xe máy ấy  không hỏng”. Ánh đèn trên xe lờ mờ. Tiếng ồn ào, nhộn nhạo. Cái áo dài  gắt khẽ: “Khỉ!”. Rồi đứng lên.- Thôi!  Trật tự! Đã lên hết xe chửa? Cãi nhau mãi. Tối mai là cảnh các lớp học  tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Nhật… Rồi các nhà hàng Hôtel mini truy quét  tội phạm. Mượn thêm được cái gì thì mượn cho xôm trò. Chị em có thể mặc  hiện đại hơn cũng được. Phim này dài chín mươi phút. Cứ quay đã, dựng  và lời thoại để sau. Lấy tên là: “Văn minh ánh sáng đô thị” nhé. Anh chị  em nhớ đọc lại kịch bản, quán triệt tinh thần của phim cho tốt. Còn cả  các cảnh sinh hoạt văn hoá lành mạnh của thanh niên đấy. Thanh niên là  lực lượng nòng cốt của tương lai đất nước. Này, anh gì đi bộ về à? Nhớ  sửa lại kịch bản cho gọn, đẹp nhé! VIINhân  vật xòe diêm hút thuốc. Tiện tay quẳng tờ báo xuống hồ. Có một ngôi sao  sáng trên trời như xăm soi. Đằng xa, một mảnh trăng. Mây bay qua vùn  vụt, lúc tỏ lúc mờ. Nhân vật lững thững đi. “Mồng một lưỡi trai, mồng  hai lá lúa. Mồng ba câu liêm. Mồng bốn lưỡi liềm. Mồng năm liềm giật.  Mồng sáu thật trăng… Hai mươi giấc tốt. Hai mốt nửa đêm”. Có mấy hạt  mưa.Đêm nay là đêm mồng mấy?“Đi qua khu nhà em. Thấy mùa xuân còn đó. Đường rộng nào em đi?…”. Những lời ca văng vẳng. Có cần phải nói gì nữa không?Đêm nay là đêm mồng mấy? Hà Nội, 1996

Xem AM THANH CUC DINH

Phía bên cửa sổ nhà đối diện
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:40

thế thôi.Cô gái nói với âm điệu nhẹ nhàng như gió, nhưng nó buồn và kết thúc là tiếng thở dài nặng trịch. Huy thầm nghĩ, sao một người con gái trẻ và đẹp lại có những suy nghĩ bế tắc như vậy. Huy cố gắng đưa câu chuyện sang một chiều hướng khác:- Tôi rất quí con mèo, có thể thi thoảng cho tôi chơi với nó một chút được chứ?- Cũng được, khi nào tôi đi vắng tôi sẽ nhờ anh chăm nhé.- Mai cho con mèo đi hóng gió chút được không? Cô để nó ở mãi một chỗ như vậy nó sẽ buồn và tủi thân lắm đấy. - Huy khẽ mỉm cười nhìn cô gái và đưa tay vuốt ve con mèo.- Vậy ư? Tôi lại không nghĩ ra đấy. Vậy mai nhé, đi làm về, tôi sẽ cho con mèo đi chơi với anh. Vì anh đã là ân nhân của nó rồi, tôi không thể phụ lòng anh được.- Vậy nhé, giờ về nghỉ thôi, muộn rồi sương xuống lạnh đấy. Cô phải giữ gìn sức khỏe.Huy không biết vì sao mình lại đưa tay để kéo lại chiếc áo khoác ngoài cho cô gái, như thể đã thân lắm rồi, như thể mình đã là gì với cô gái. Huy hơi giật mình rút tay lại. Gãi đầu: "Mình về thôi!"Ngày hôm sau quả là một ngày đáng nhớ đối với Huy. Nhờ có con mèo làm thần hộ mệnh mà Huy được đi chơi cùng cô gái, được cùng cô gái ăn những món mà cô gái thích. Và dù còn ít nhưng Huy cũng đã nhìn thấy nụ cười xuất hiện trên môi cô. Nụ cười ấy nó khiến khuôn mặt cô gái sáng bừng lên, xinh đẹp, khiến Huy ngây ngất trong lòng.Một người con gái đã 3 năm sống một mình để tưởng nhớ người yêu, có đáng để Huy yêu không? Có chứ, cô ấy đích thị là cô gái tốt. Một cô gái chỉ vì con mèo mà hốt hoảng chạy từng nhà một để hỏi tìm, có đáng để Huy chờ đợi không? Có chứ, vì cô ấy đúng là một cô gái có trái tim nhân hậu. Vì vậy, Huy quyết định sẽ ở lại thành phố này thêm vài năm nữa, nếu đến lúc ấy mà cô gái vẫn chưa sẵn sàng, Huy sẽ lại ở thêm vài năm nữa. Để thi thoảng như chiều nay kéo cửa nhìn qua, lại được thấy cô gái ấy vẫy tay nhoẻn miệng cười. Như vậy, có lẽ đối với Huy đã là quá đủ. Huy đã bước được một chân vào thế giới ấy rồi. Huy sẽ không bao giờ từ bỏ.[Tác giả: Dam Thanh][Sưu Tầm: Hạc Xanh]

Xem AM THANH CUC DINH

  Xin Em Ở Lại Giữ Mồ Anh
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:42

Xin Em Ở Lại Giữ Mồ AnhTác giả: Nguyễn Vinh ThăngChiếc xe bò như không còn lăn bánh nổi nữa, nhưng ông già cứ đánh roi vào mông con bò vun vút, “Giáng lên, giáng lên nào!” Ngồi trên xe, Thanh Trúc cảm thấy khó chịu và xót thương cho con bò phải kéo đến tám cô gái và một ông già với nào la bao bị, giỏ xách lỉnh kỉnh của các thiếu phụ đi thăm nuôi chồng tù đày tại Trại Vĩnh Phú. Trại tù nằm tận miền Bắc gần ranh giới Trung Quốc.Các cô ai ai cũng thấp thỏm vì chỉ còn vài kilomet nữa là đến nơi, một cô có vẻ rành rẻ vì cô ấy đã đi thăm chồng ỏ đây nhiều lần, “Còn lâu lắm mới tới mấy chị ơi, coi vậy chứ gần tiếng đồng hồ nữạ” Trúc trầm tư suy nghĩ miên man, chỉ còn một chút nữa là cô được gặp chồng rồi, cô đã đợi hơn bốn năm nay mới đủ tiền bạc ra Bắc thăm chồng. Trúc cứ nhìn ra phía trước như đón đợi một điều gì đó thật quý giá và thiêng liêng lắm: tình yêu cho chồng. Hương lửa mặn nồng bên chồng chưa được hai năm thì chồng bị đày biệt tăm ra Bắc. “Không biết anh có ốm hơn trước? Anh có đen hơn trước? Anh có còn nụ cười trìm mến?... Thế anh co con yêu em không?” Trúc nghĩ ngợi vu vơ.Trúc là một cô cô giáo quê ở Bến Tre. Trúc có một nước da trắng nõn, gương mặt tròn trịa rất dễ mến, thùy mị và giản dị. Ðôi mắt cô tròn xoe với bờ mi cong vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Trúc hết mực thương yêu chồng và chung thủy, nhưng hai năm hạnh phúc bên người chồng để lại nơi cô đầy khát vọng, vương vấn trên vóc dáng cô một gái xuân thì với sức sống sung mãn, nét thon thả và một khuôn trăng đầy đặn, nõn nà. Trúc vẫn còn hy vọng và tin vào môt tình yêu bất diệt, trong tình yêu đó cô dành trọn cho anh hùng Ðại Úy củaTiểu Ðoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, Nguyễn Ngọc Thanh.Ðã đến rồi, trại Vĩnh Phú Vĩnh Quang B là đây, chỉ còn phút chốc nữa là Trúc được nhìn tận mặt chồng mình. Mọi người ai nấy ráo riết khiêng vác đồ vào bên trong một dãy nhà tạm bợ có mấy hàng bàn ghế sơ sài. Trúc một tay mang cái giỏ đệm và tay kia kéo lê lếch hai bao đồ ăn cho anh, trong đó nào là tôm khô, lạp xưởn

Xem AM THANH CUC DINH

Xin Đừng Nhắc Đến Lời Vĩnh Biệt
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:42

c ba lô về dưới ấy. Rồi dưới ấy lại bổ sung tiếp lên đây những thằng sốt rét, những thằng đã dính vài ba mảnh bom pháo. Thằng cụt chân, gãy tay, mất mắt… không bao giờ ở lại lâu nơi bệnh viện tiền phương này. Chúng vĩnh viễn rời xa chiến trường. Và những thằng vĩnh viễn nằm lại ngoài mặt trận thì không bao giờ về đây. Thằng Điều sốt ngày một dữ hơn. Khi lên đỉnh điểm cơn sốt, nó vật vã, lồng lộn như đứa tâm thần bị trói buộc. Chúng tôi gì chặt cái thân ốm o nó xuống giường để bác sĩ tiêm thuốc vào cái mông đã thâm sì vì những mũi kim. Nó kêu thét lên rồi ngất lịm đi. Không biết Điều đã kiệt sức, hay vì đã ngấm thuốc. Trong mê sảng, Điều lại gọi tên bố, tên mẹ và tên em gái. Chỉ có tôi nghe rõ câu cuối cùng nó nói với tôi, cứ nhỏ dần, nhỏ dần..."Ng...ày ma...mai... tao đi..."! ....Hết sức rồi Điều mằn lặng đi trên chiếc giường cấp cứu sơ sài của bệnh viện, đôi mắt vàng ệch mở trân trân nhìn tôi. Không nói được nữa, nhưng bàn tay lạnh ngắt của Điều vẫn bíu chặt tay tôi. Khi ông bác sĩ rút cây kim tiêm ra, cởi cái ống nghe xuống, cũng là lúc bàn tay Điều buông ra. Tôi vuốt mắt cho Điều, khi mắt mình nhoè đi vì đau đớn.Điều ơi! Trên chốt, bom đạn là vậy mà mày vẫn trụ được. Về đây rồi, sao mày nỡ bỏ tao mà đi. Cái bút tao vẫn cất đấy, rồi liệu em gái mày có nhận lại được không. Cái bút còn đấy mà vĩnh viễn bố mẹ mày, em mày không bao giờ đọc được những dòng thư của mày gửi về. Thôi đừng nhắc nữa cái câu "Mày mai tao đi...". Tôi nghẹn ngào tiễn Điều đi. Ở mặt trận, không có đám tang, không trống kèn, hương khói. Tôi lầm lũi, nặng nề bước theo bốn anh lính trẻ đưa Điều ra mảnh đất bằng phẳng bên bờ con suối cạn. Quạnh quẽ cái nghĩa trang nhỏ nơi thâm sơn, với mươi lăm nấm mồ nhỏ nhoi, Điều đã nằm đấy. Xong nắm đất cuối cùng phủ lên mộ Điều, tôi lại lầm lũi, nặng nề trở về cái sạp nứa hai đứa đã nằm. Ngậm ngùi tôi gói chiếc bút, cất sâu xuống đáy gùi, như chôn cất kỉ niệm đớn đau về một người bạn. Đêm mùa đông vẫn hưu hắt, lặng lẽ chuồi đi giữa dòng đời nghiệt ngã.

Xem AM THANH CUC DINH

Hàng Xóm Tuổi Thơ
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:45

Hàng Xóm Tuổi ThơTác giả: Đỗ HàTôi bất ngờ bị lời hát ngọt ngào kéo ra khỏi câu chuyện bạn bè! Ai ca Huế mà hay đến như vậy, tưởng như lung linh lăng tẩm và nắng Huế ở ngay đây. Nữ ca sĩ sao mà nom quen quá. Chiếc áo dài màu tím Huế dưới ánh đèn sân khấu thành mướt mát thiết tha. Cả gương mặt chị, cả vóc dáng thanh mảnh của chị dường như thoát vào lời ca. “Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu, những lăng tẩm nhắc về thời quá khứ, mặt trời vàng và mắt em nâu, xin chào Huế một lần anh đến,...xin đừng lầm em với cố đô”1... Cả giọng hát lẫn người hát, quen quá, nhưng có lẽ tại ngồi xa quá, lại quên mất “hai cái đít chai” ở nhà, nên tôi đành bấm bụng nhịn nỗi tò mò đang cồn lên.- Ô kìa, Thu, mày "nàm" sao mà như ngỗng ấy hở, đang ăn cơ mà?- Tao thấy cái chị đang hát quen quá, mà chịu chẳng nhận ra được là ai.- À, bà ấy cũng “nà” giang hồ danh “lữ” đấy, “noại” xịn đấy. Tư cách thì khó phân “noại lắm”, nhưng mà giọng ca, vô địch Matxcơva này đấy, nhất “nà” ca Huế và điệu gõ chén “ný ngựa ô”. Cả ca sĩ trong “lước” ra cũng phải thừa nhận, mặc dù bà ấy chỉ “nà” dân nghiệp dư, “lổi lên” cũng từ các chợ, từ nhà hàng “lày” đấy thôi.Bỏ qua cái giọng “lước lon” của Hằng, tôi khe khẽ hỏi:- Thế chị ấy tên là gì?Hằng quay liếc xéo sang, dẩu cái mỏ đo đỏ bóng loáng mỡ, hỏi bồ của nó:- Tên “nà” gì hở anh Trung? Mà có mấy cái “lốt” ruồi ở “nưng”, hình như “nà” anh cũng đã “OTK” rồi, hở?- À, tên nhà hàng là Diệu Hương, chẳng biết có phải là tên thật không, mọi người thì gọi là Hương “xanh”, vì bà ấy chỉ thu ngoại tệ thôi. Nhưng cũng bõ lắm đấy, ha ha... - Trung cười, bộ ria mong mỏng, đêu đểu bò quanh mép hắn càng làm cho cái mặt choăn choắt của hắn đểu hơn, cặp mắt một mí tít lại, cái mũi hơi hếch, cố hếch lên, hít hít hơi.Tôi cắm mặt vào bát xúp cua. Tôi thấy khó chịu với cái kiểu nói chuyện của Hằng và bồ nó. Nó là bạn học từ hồi phổ thông của tôi. Nó sang Nga trước tôi lâu rồi. Từ hồi còn “Et-xet-xet-xê-erờ”2 cơ. Nó thay đổi nhiều lắm rồi. Chả còn dáng dấp gì của một cô thôn nữ v

Xem AM THANH CUC DINH

Nhật kí của MrKen
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:53

- 2 lít thì đi

- anh em mà anh lấy tiền á , giúp em đi , cô giáo em bằng tuổi anh nhìn xinh lắm.

- 5 lít

- ôi thôi 2 lít ... 2 lít được rồi , em đưa trước 1 lít , anh đóng giả giống người lớn 1 tý , đóng đạt em trả thêm 1 lít . ok ?

- mấy giờ ?

- 8h. anh chuẩn bị đi ,khi nào đi gọi em , em cũng phải lên

- uhm té đi , tý tao gọi

vì đóng giống anh trai ruột , phải ác ôn nông thôn 1 tý ,mà chưa biết làm thế nào nên thôi cứ đi , đến đâu hay đến đó...

8h30. lúc này không khí trong lớp đang rất căng thẳng và ngột ngạt khi GV đọc điểm và phê bình những học sinh cá biệt trong lớp , số học sinh bị phê bình thì cúi mặt xuống lớp , phụ huynh thì cứ lườm con em mình từ đầu đến chân rồi lẩm bẩm.

đang căng thẳng là thế mà quả bụng mình cứ ọc ạch nên làm quả rắm xì 1 phát xung quanh cứ xì xà xì xầm , bực mình làm phát bủm....cả hội im luôn , vì phải lấy tay che mũi che mồm ko sặc chết

đợi mãi thì GV cũng gọi tên thằng em mình

- phụ huynh của em " lò thị vi sóng " có đây ko

- tôi đây... tôi đây

- tình hình thành tích học tập cũng như đạo đức của em sóng như sau

GV chưa kịp đọc thì mình đập bàn bùm bụp rồi hét to

-làm sao..... làm sao.... em tôi nó làm sao

- phụ huynh em sóng cứ bĩnh tĩnh , chỉ là đọc cho gia đình biết để quản lý con em cho tốt thôi , ko có gì nghiêm trọng lắm

em sóng học kỳ 1 học sinh yếu , hạnh kiểm yếu , vi phạm rất nhiều ko thay đổi . điển hình là trốn tiết..mất trật tự..vv..v..v

mình quay sang thằng em lườm lườm . Nó lại nháy mắt ra hiệu mình đóng đạt , thấy sướng sướng vì đóng đạt nên phải làm cho đạt thêm . Giơ tay ra vả nó kêu pép 1 phát , thằng bé đang ngơ ngơ chưa hiểu gì thì mình vả thêm 2 phát bồi thêm phát đấm vào mõm , đang hăng máu cầm quả ghế lên định phang vào đầu nó thì phụ huynh và cô giáo kéo ra kịp. Ko thì nó ăn đủ . Mặt thằng bé vẫn ngu ngu ko biết chuyện gì đang sảy ra.

Cô giáo và phụ huynh thì cứ nói . Bĩnh tĩnh cháu ơi , em nó sai thì bảo nó từ từ , ko nên đánh nó thế
..The End..

Xem AM THANH CUC DINH

Cậu Chủ Của Tôi
Đăng bởi: Admin

Update AM THANH CUC DINH vào ngày 07.03.2013 / 18:58

àm phiền gia đình bà, cháu xin cắt đứt hợp đồng.

Bà liếc nhìn hắn, hắn bắt gặp đc ánh mắt mẹ đang nhìn mình hắn liền nhìn bà lắc đầu lia lịa, tỏ ra ko mún nó phải đi. Bà như hỉu đc ý của con trai cưng, bà liền nhìn wa nó:

- Cô mún cắt đứt hợp đồng thật àk? có lí do ko

- Dạ! cháu ko mún làm giúp việc cho cậu ấy nữa

- Cô vừa làm đc nửa tháng, cô phải bồi thường cho chúng tôi đó

- Nhưng trong hợp đồng đâu có nói đâu ạ

- Bây h thì có rùi đấy, nếu cô làm đc 1 tháng thì lúc đó cô nghỉ ko cần bồi thường đâu.

Nó cảm thấy như mình đang bị dồn vào đường cùng vậy, rõ ràng bà chủ đang cố ý giúp hắn giữ nó lại mới nói đến cái chiện bồi thường đó. Nó phải làm sao đây, bỗng hắn lên tiếng:

- Em có thể làm thêm nửa tháng nữa, có đc ko?

Nó bik bây h mà đi thì sẽ mất nhìu tiền để bồi thường, mà nó thì tiền ko có , tiền dành dụm đc thì đưa cho mẹ hết rùi, nó khẽ lên tiếng:

- Nếu cháu làm thêm nữa tháng nữa cháu có thể nghỉ việc mà ko phải bồi thường chứ ạ?

- Ừk!_mẹ hắn khẽ mĩm cười

- Vậy cháu sẽ làm nữa tháng nữa

Nó sẽ làm cho xong nữa tháng còn lại, trong thời gian này nó sẽ chỉ làm việc nhà thui, ko ở bên cạnh hắn nữa... ý nghĩ của nó bị dập tắt khi mẹ hắn lên tiếng:

- Nữa tháng này cô phải làm cho con trai tôi đứng đầu bảng trong kì kiểm tra tháng và phải làm cho nó bỏ cái thói lì lợm đi.

- HẢ? Cháu.......

- Nếu cô ko làm đc thì tháng này cô sẽ ko có tiền lương và phải bồi thường nữa.

Mặt nó tái đi theo từng lời nói của mẹ hắn, còn hắn thì cứ cười mĩm, hắn iu mẹ hắn lúm, mẹ hắn đang tạo đk cho nó đc gần hắn mà.

- Cháu bik rùi ạ!

Nó vừa dứt lời hắn liền cầm lấy chiếc balô của nó đi 1 mạch lên lầu, nó hoảng hốt chạy theo hắn. Mẹ hắn nhìn theo 2 ng mà lắc đầu cười mĩm, bà lầm bầm:

- Mẹ tạo đk cho con hết mức có thể rùi đó cậu con trai của mẹ

Hắn bỏ cái balô vào phòng nó, hắn đi ngang wa nó, thì thào vào tai nó:

- Ko đc giận anh nữa, nghe chưa?

Nó định chu mỏ lên cãi thì đã hắn đã đi xuống lầu m

Xem AM THANH CUC DINH

Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Chủ đề ngẫu nhiên
» Mối Quan Hệ Không Tên - Tình yêu hay là một thứ gì đó mơ hồ 619 Lượt xem
» Đọc truyện Thiếu ghế 644 Lượt xem
» X Men 4381 Lượt xem
» Gocsv.mobi - đọc truyện cười online 8/11 269 Lượt xem
» Tác Phẩm: CHÚ THƯƠNG OANH QUÁ 4186 Lượt xem
» 2 ngày nô-en( Fap Fap Fap !!!) 3740 Lượt xem
» Tại sao cọp có vằn 574 Lượt xem
» Đọc truyện Bóng trắng 1832 Lượt xem
» Những điều con trai muốn con gái hiểu 731 Lượt xem
» Những mẫu tin nhắn làm người đọc phải mỉm cười 1150 Lượt xem
 truyen|Truyện sex truyen sexonline